Chương 111: Ngũ Cung Đại Hội

Thiên La

Chương 111: Ngũ Cung Đại Hội

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi các đệ tử của Ngũ đại Thánh Cung đã ổn định vị trí, cánh cổng Thánh Môn từ từ mở ra. Hàng vạn tu sĩ ồ ạt đổ về phía Chủ Cung, bởi hôm nay họ sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng những thiên tài ưu tú nhất Nam Hoang. Nếu không nhanh chân, e rằng sẽ không còn chỗ.
Chưa đến một canh giờ, toàn bộ khán đài đã chật kín người. Không gian vốn trang trọng lúc đầu giờ đây trở nên vô cùng náo nhiệt, hàng vạn tiếng xì xào bàn tán sôi nổi vang vọng khắp nơi.
- Nhìn kìa, đó chính là Nam Cung Như Mộng, so với năm năm trước còn xinh đẹp hơn nhiều.
- Nghe nói nàng đã đột phá Bát Đan, không biết có phải thật không?
- Lợi hại đến vậy sao?
Tu sĩ khắp thiên hạ đều cho rằng Cửu Đan là cực hạn của Đan Đạo. Chỉ cần đột phá thêm một lần nữa, Nam Cung Như Mộng sẽ là Đan Sư đầu tiên ở Nam Hoang chạm đến cảnh giới cực hạn đó.
Một thanh niên chỉ tay về phía Cửu Huyền Thánh Cung.
- Các ngươi có thấy nữ tử ngồi ở hàng đầu kia không?
- Nếu ta nhớ không lầm, hình như nàng là Lãnh Hàn Băng.
- Không sai. Nghe nói sau khi Lý Định Nhất được thăng làm chấp sự, đệ nhất thiên tài của Cửu Huyền Pháp Cung giờ đây chính là Lãnh Hàn Băng.
Thanh niên bên cạnh nhíu mày.
- Lần này không có Lý Định Nhất tọa trấn, không biết Cửu Huyền còn giữ được vị trí đệ nhất thiên tài Pháp Đạo của Nam Hoang không?
- Ta nghĩ là được chứ, các ngươi không thấy Lãnh Hàn Băng rất xinh đẹp sao?
- Liên quan gì đến việc đó?
- Ta lại thấy nàng giống một khối băng hơn.
Trong lúc đám thanh niên đang bàn tán náo nhiệt, thì phía các nữ tử lại tĩnh lặng hơn nhiều. Thay vì bày tỏ bằng lời nói, họ dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn ngắm những người mình ngưỡng mộ.
Trong số các thiếu niên thiên tài tham gia Ngũ Cung Đại Hội lần này, nổi bật nhất chính là Lưu Hoa Vân. Thanh niên này không chỉ sở hữu vẻ ngoài tiêu soái mà còn là đệ nhất thiên tài Chiến Đạo của Nam Hoang, và quan trọng nhất là hắn vẫn còn độc thân vui tính.
Ngoài Lưu Hoa Vân, còn có Dương Phi – đệ nhất thiên tài Trận Đạo, Ưng Trường Không – đệ nhất thiên tài Khí Đạo, Ngạo Minh, Vương Lăng…
Lâm Phong ưỡn ngực ngẩng đầu một lúc lâu vẫn không thấy ai để ý đến mình, vẻ mặt cam chịu.
- Tuy lão tử là thiên tài tuyệt thế vạn năm khó gặp, nhưng dù sao cũng chỉ là tân binh, không có người hâm mộ cũng là chuyện thường tình.
Trong lúc Lâm Phong còn đang tự an ủi bản thân, một đám người bay lượn trên không trung rồi đáp xuống ngay trung tâm Chủ Cung. Hàng vạn tu sĩ đang bàn tán sôi nổi đột nhiên im bặt.
Dẫn đầu đoàn người vừa xuất hiện chính là đương kim Thánh Chủ của Vô Cực Thánh Cung, Lạc Minh.
Phía sau Lạc Minh là các trưởng lão đại diện cho Tứ đại Thánh Cung, tiếp đến là một đám thanh niên thiếu nữ mang khí chất phi phàm.
Lâm Phong nhìn đám người phía sau Vô Cực Thánh Chủ, trong đó có cả Linh Mộng và Trịnh Luân. Có thể cùng đứng với yêu nữ thì đám người này chắc chắn là Thánh Tử, Thánh Nữ của bốn Thánh Cung còn lại.
- Một, hai, ba… tổng cộng mười tên. Lão tử đoán chuẩn như thần!
Như thường lệ, mở đầu Ngũ Cung Đại Hội là một bài diễn văn nhàm chán do Thánh Chủ tự mình đọc. Tuy văn từ vừa dài dòng vừa dở tệ, nhưng hàng vạn tu sĩ vẫn chăm chú lắng nghe, không một ai dám làm việc riêng trong lúc đó.
- … Lời cuối cùng, trong lúc Thánh Cung còn nhiều việc bận rộn, nếu có điều gì sơ suất, mong các vị đạo hữu bỏ qua. Lão phu xin tuyên bố, Ngũ Cung Đại Hội chính thức bắt đầu!
- Chà, câu này hình như tại hạ đã nghe ở đâu rồi thì phải?
- Bài này giống hệt bài diễn văn đại hội lần trước, lần nào mà chả nghe.
Lạc Minh vừa dứt lời, thanh âm chúc mừng từ khắp nơi truyền đến. Trên cao, tiên hạc lượn vòng, vừa bay vừa cất tiếng hót; phía dưới, linh hoa đua nhau khoe sắc, hương thơm tỏa ngát khắp nơi.
- Là Hồn Dược! Trong đống hoa đó nhất định có Địa Cấp Hồn Dược!
Lâm Phong vừa hít vài hơi đã cảm thấy linh hồn trở nên thanh tịnh, ánh mắt hắn sáng rực nhìn về phía hàng vạn đóa linh hoa đang nở rộ bên dưới.
Lúc đầu Lâm Phong chỉ nghĩ đó là Hoàng Dược bình thường, nhưng bây giờ tu vi của hắn đã là Linh Giả Ngũ Cấp, chỉ có Địa Dược mới có tác dụng mạnh mẽ đến vậy.
Tiếp theo là phần biểu diễn văn nghệ: múa kiếm, diễn Đan, Luyện Khí… Lâm Phong chỉ ở lại xem một chút rồi rời đi. Không chỉ có hắn, mà phần lớn các đệ tử tham gia thi đấu cũng rời đi để chuẩn bị cho phần tranh tài hôm sau.
Lâm Phong và gian thương vừa bước ra khỏi Chủ Cung liền nhìn thấy Phi Dao sư tỷ và Huân Vũ đã đứng chờ ở cổng lớn.
- Tiểu Phong tử, sao đến bây giờ đệ mới đến?
- Đệ cũng đâu có muốn, Thánh Chủ còn chưa rời đi sao đệ dám đi trước.
- Bỏ đi, chúng ta mau đi thôi, nếu không kèo thơm sẽ bị người khác giành hết mất.
Mỗi lần Ngũ Cung Đại Hội diễn ra, đều có mở sòng đặt cược, và nhà cái tất nhiên là Vô Cực Thánh Cung.
Khi đám người Lâm Phong đến nơi, đã có khá nhiều tu sĩ tham gia đặt cược. Phần lớn đều đặt vào vị trí của Nam Cung Như Mộng, Dương Phi, Ưng Trường Không. Số linh thạch của mấy vị đệ nhất thiên tài này đều đã đạt đến mức giới hạn, không thể đặt thêm được nữa.
Tuy nhà cái là Vô Cực Thánh Cung, nhưng số lượng linh thạch dự trữ cũng không thể đáp ứng đủ cho mấy chục vạn tu sĩ tham gia. Vì lý do an toàn, nhà cái quyết định giới hạn số lượng linh thạch đặt cược, mỗi ô chỉ có thể đặt tối đa một nghìn vạn trung phẩm linh thạch.
Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ bên cạnh.
- Đều tại đệ cả, bây giờ phải làm sao đây?
Lâm Phong đi vòng quanh khu vực đặt cược để quan sát tỷ lệ cược. Cuối cùng, hắn dừng lại ở chỗ cược của Pháp Cung, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười gian manh.
- Không phải kèo thơm vẫn còn đó sao?
Vị trí đệ nhất thiên tài Pháp Cung có năm mươi ô đặt cược, trong đó ô cược của Hàn Băng vẫn còn thiếu khá nhiều linh thạch.
Ngũ Cung Đại Hội lần trước, tu vi của Hàn Băng chỉ là Linh Giả Ngũ Cấp đỉnh phong. Lúc đó nàng còn chưa lọt vào được top mười đệ tử đứng đầu Cửu Huyền Pháp Cung, nên tỷ lệ đặt cược cho nàng trở thành đệ nhất thiên tài khá thấp, chỉ là hai ăn một.
Lâm Phong lấy ra một cái túi trữ vật đặt vào ô cược của Hàn Băng. Hắn tin chắc với khả năng của nàng, nhất định sẽ giành được vị trí đệ nhất thiên tài Pháp Đạo Nam Hoang. Dù không đạt được cũng chẳng sao, coi như là ủng hộ tinh thần cho nàng.
Phong Viêm cũng đặt cược cho Hàn Băng. Thật lòng mà nói, hắn không có lòng tin vào kèo này, nhưng hắn tin vào tên sư đệ yêu linh thạch như mạng sống bên cạnh mình.
Phi Dao tất nhiên là phải đặt cược cho tỷ tỷ của mình. Cuối cùng chỉ còn lại Huân Vũ, ánh mắt nàng nhìn nam nhân bên cạnh.
- Lâm đạo hữu tin tưởng Hàn Băng đạo hữu đến vậy sao?
- Nếu Huân Vũ tỷ tỷ tham gia, thì đệ cũng sẽ đặt cược cho tỷ.
Huân Vũ lấy ra một túi trữ vật đặt vào ô cược của Hàn Băng. Sau khi đặt xong, Lâm Phong lại tiến tới một chỗ khác, hắn dừng lại ở chỗ đặt cược cho các đệ tử Đan Cung.
Ánh mắt Lâm Phong đảo qua một vòng, cuối cùng dừng lại ở ô cược của chính mình.
- Đậu xanh!
Linh thạch trong ô cược của Lâm Phong còn nhiều hơn ô cược của Hàn Băng, chỉ còn thiếu một trăm vạn trung phẩm linh thạch là đạt đến giới hạn. Nhất định là có người cố ý trêu chọc hắn.
- Cảm giác này hình như có chút quen thuộc.
Có thể bỏ ra chín trăm vạn trung phẩm linh thạch, chắc chắn không phải là kẻ tầm thường. Vừa có nhiều linh thạch, vừa có thù với hắn, thì chỉ có một người mà thôi.
- Chắc chắn là yêu nữ kia giở trò!
Hàn Băng và Lâm Phong gần như đã xác định quan hệ của mình, nếu nàng muốn đặt cược, nhất định sẽ cho hắn biết.