Thiên La
Tranh Tài Trận Pháp Đại Hội Ngũ Cung
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tỷ lệ cược cho Lâm Phong rất hấp dẫn: vào top 10 là đặt 1 ăn 2, vào top 3 là đặt 1 ăn 3, còn nếu trở thành thiên tài đan đạo số một Nam Hoang thì đặt 1 ăn 5.
Nếu Lâm Phong đánh bại Nam Cung Như Mộng, chẳng khác nào hắn đã dâng không cho yêu nữ kia 45 triệu linh thạch trung phẩm, càng nghĩ càng thấy không cam lòng.
Sau khi đặt cược 1 triệu linh thạch trung phẩm cho chính mình, Lâm Phong lại bỏ thêm một ít linh thạch vào ô của Tuệ Vân sư tỷ. Tỷ lệ cược của sư tỷ cũng tương tự như hắn.
Vừa bỏ linh thạch xong, Lâm Phong chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Hắn quay người lại thì chạm phải ánh mắt đầy sát khí của tiểu sư tỷ.
- Có chuyện gì vậy?
- Đệ đúng là một tên vô sỉ.
Lúc nãy, Phi Dao vì nghe lời Lâm Phong nên đã đặt cược toàn bộ linh thạch cho tỷ tỷ. Giờ đây, nàng chỉ còn lại một ít linh thạch để phòng thân.
Phong Viêm cũng lấy ra một túi trữ vật, ném vào ô của Tuệ Vân. Lần này, hắn lại kiếm thêm được một khoản kha khá.
Hôm sau, Đại Hội Ngũ Cung chính thức khai mạc. Hàng vạn tu sĩ đã có mặt tại Chủ Cung từ sớm. Lâm Phong vừa đến cổng lớn đã nghe thấy tiếng hò reo vang vọng từ bên trong.
- Hy vọng bên trong vẫn còn chỗ trống.
- Còn không phải do đệ chậm chạp không chịu đi sao?
Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ bên cạnh. Nghe nói để chuẩn bị cho trận thi đấu hôm nay, Vô Cực Thánh Cung đã biến một phần diện tích của Chủ Cung thành đại trận, khiến số chỗ ngồi bị thu hẹp đi đáng kể.
Lâm Phong vốn không muốn đi. Hắn nghe nói Đại Hội Ngũ Cung lần trước, Cửu Huyền chỉ xếp thứ tư trong phần thi trận đạo, và điều quan trọng là hôm nay cả Hàn Băng lẫn Huân Vũ đều không đến.
Đúng như dự đoán, bên trong Chủ Cung đã chật kín chỗ. Cả hai bon chen một lúc cuối cùng cũng tìm được vài chỗ trống.
Lúc này, toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu đều đã có mặt, họ đang lắng nghe lão chấp sự thông báo quy tắc.
Thử thách lần này là Ngũ Môn Vạn Linh Đại Trận. Cái tên đã nói lên tất cả: đại trận có năm cửa, mỗi cung sẽ tiến vào từ một cửa. Bên trong đại trận có một vạn tiểu trận với đầy đủ cấp độ từ Hoàng cấp đến Địa cấp.
Tại trung tâm trận pháp đặt hai kim bài. Nhiệm vụ của các đệ tử tham gia thi đấu là dùng mọi cách để lấy được chúng. Khi cả hai kim bài được lấy xuống, đại trận sẽ tự động đóng lại.
Hai đội giành được kim bài sẽ tiến vào vòng tiếp theo. Ba đội còn lại sẽ dựa vào số lượng tiểu trận phá được và thời gian phá trận để xác định thứ hạng.
Phần thưởng của Đại Hội Ngũ Cung lần này không chỉ có bảo vật mà còn có suất tiến vào Vô Cực Bí Cảnh.
Đội xếp thứ nhất sẽ giành được 25 suất, đội xếp thứ hai có 20 suất, đội xếp thứ ba có 15 suất, đội xếp thứ tư có 10 suất và đội đứng cuối cùng chỉ có 5 suất.
Sau khi công bố nội quy, tất cả đệ tử tham gia thi đấu đều bước về phía một ngọn núi lớn. Ngũ Môn Vạn Linh Đại Trận bao trùm cả ngọn núi, hai tấm kim bài được đặt trên đỉnh.
Lâm Phong nhìn ngọn núi lớn cách đó vài dặm. Với thị lực của hắn, hoàn toàn không thể nhìn rõ cảnh vật trên núi, chứ đừng nói đến việc xem mấy thanh niên kia thi đấu.
- Biết vậy thì ở nhà cho khỏe.
- Ngốc tử, mau nhìn bên kia kìa.
Lãnh Phi Dao chỉ vào trung tâm Chủ Cung. Ở đó, một lão nhân đang lơ lửng giữa không trung, trước mặt lão là một tờ pháp chỉ.
- Đi…
Lam quang lóe sáng, năm tấm gương lớn xuất hiện trên không, phản chiếu hình ảnh của các đệ tử Ngũ Cung tham gia thi đấu. Khung hình sắc nét, sống động đến từng chi tiết nhỏ.
Lúc này, cả năm đội đã tiến vào Ngũ Môn Vạn Linh Đại Trận. Phần lớn các tiểu trận ở chân núi đều là Hoàng trận nên tốc độ phá giải vô cùng nhanh. Chưa đến nửa giờ, gần như các đệ tử Ngũ Cung đã tiến vào khu vực Huyền trận.
- Mau nhìn, Ngự Thú Thánh Cung đã tiến vào Huyền trận!
- Quá ghê gớm!
Dương Phi dẫn đầu đệ tử Ngự Thú Thánh Cung tiến thẳng vào khu vực Huyền trận. Tốc độ phá trận của hắn vô cùng khủng khiếp, ngay cả lão nhân kia cũng phải tán thưởng.
- Tuy số lượng thiên tài không thể sánh bằng thời kỳ thịnh thế, nhưng chất lượng vẫn rất tốt.
Phía sau Ngự Thú Thánh Cung là đệ tử Vô Cực Thánh Cung, tiếp đến là Cửu Huyền, Âm Dương và cuối cùng là Trường Hà.
Giờ đây, Lâm Phong đã hiểu vì sao Huân Vũ không chịu đến. Trình độ trận đạo của Trường Hà Thánh Cung yếu đến đáng thương. Bốn cung kia đã tiến vào Huyền trận mà họ vẫn dậm chân ở Hoàng trận.
Ngũ Môn Vạn Linh Đại Trận biến ảo khôn lường, muốn phá trận cần phải hợp sức của toàn bộ đệ tử chứ không thể dựa vào sức lực của một cá nhân.
Tương tự như đại trận, Thánh Cung muốn phát triển phải dựa vào cả một thế hệ chứ không phải chỉ vài cá nhân. Vì vậy, mỗi đệ tử phải biết tự giác, sống và làm việc theo thánh quy, chung tay xây dựng và bảo vệ Thánh Cung, tất cả vì một tương lai tươi sáng. Đây chính là thông điệp mà Vô Cực Thánh Cung muốn gửi gắm.
Một canh giờ trôi qua, đệ tử Ngự Thú Thánh Cung dẫn đầu xông thẳng vào Địa trận. Thứ tự của Ngũ Cung vẫn chưa có sự thay đổi. Cứ tiếp tục thế này, Ngự Thú và Vô Cực sẽ giành vé vào vòng sau.
Trên khán đài, tiếng cổ vũ cuồng nhiệt vẫn vang lên không ngớt, phần lớn đến từ vị trí của đội chủ nhà.
- Mau nhìn, có một tên bị tóm rồi kìa!
Đệ tử Trường Hà Thánh Cung vừa tiến vào Địa trận thì một người đã bị yêu thụ bắt đi, từ 10 người chỉ còn lại 9 người.
Thời gian dần trôi, ngoại trừ Ngự Thú Thánh Cung, bốn cung còn lại đều bị mất người. Thê thảm nhất là Âm Dương Thánh Cung, sau nửa giờ chạy loạn bên trong Địa trận thì nhân số chỉ còn lại một nửa.
Lúc này, đệ tử Cửu Huyền đang bị một bầy dã trư rượt đuổi. Một đệ tử Trường Hà bị yêu cầm tha đi, hai đệ tử Vô Cực sa vào đầm lầy.
Đệ tử Ngự Thú Thánh Cung vẫn thẳng tiến đỉnh núi. Cho đến giờ, chỉ có họ là bảo toàn được nhân số, trình độ trận pháp hoàn toàn vượt trội so với bốn cung còn lại.
Một thanh niên của đội chủ nhà không nhịn được mà cảm thán:
- Không biết bọn họ ăn gì mà lợi hại vậy?
- Trận pháp vốn là sở trường của bọn họ mà.
- Cũng đúng.
Ngự Thú Thánh Cung chuyên dùng trận pháp để bắt giữ yêu thú. Mấy thanh niên này thường dùng yêu thú đã thuần hóa để dụ yêu thú khác tiến vào đại trận. Vì vậy, ngoài khả năng ngự thú, trình độ trận pháp của họ cũng đạt đến cảnh giới thượng thừa.
Hai canh giờ trôi qua, Dương Phi xuất hiện trên đỉnh núi, thu lấy tấm kim bài đầu tiên. Sau đó, đến lượt đệ tử Vô Cực Thánh Cung thu lấy tấm kim bài còn lại. Vòng đầu tiên của trận đạo đến đây là kết thúc.
Ngự Thú và Vô Cực sẽ bước vào vòng tiếp theo. Cửu Huyền xếp thứ ba, Âm Dương xếp thứ tư và cuối cùng là Trường Hà.
Đêm đến, bên trong khu vực dành cho đệ tử Trường Hà Thánh Cung, Liễu Huân Vũ lặng lẽ đi theo một nữ tử. Hai người đến trước một căn phòng thì dừng lại.
- Liễu tiểu thư mời vào trong.
Nữ tử vừa dứt lời liền rời đi. Trước cửa phòng chỉ còn lại Huân Vũ, nàng đặt ngọc thủ lên cánh cửa trước mặt, ánh mắt đầy do dự.
Nửa giờ trước, trong lúc Huân Vũ tu luyện thì nhận được chỉ thị đến gặp một người. Khi nhận được chỉ thị, trong lòng nàng vô cùng kinh ngạc, bởi trước giờ nàng và người đó chưa từng gặp nhau.