Thiên La
Chương 118: Đua Yêu Cầm
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lãnh Phi Dao nhìn Ảnh Điêu bay đến, nàng nhanh nhẹn phóng lên, hai tay nắm lấy lông vũ của nó, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.
- Đi.
Thiên Ảnh Ma Điêu lượn vài vòng trên không trung rồi bay đến bên cạnh Lâm Phong.
- Tiểu Phong tử, mau lên đi.
- Đến ngay.
Lâm Phong đợi yêu cầm bay đến liền phóng người lên, ngồi phía sau tiểu sư tỷ. Đôi tay nhanh nhẹn của hắn không nắm lấy lông vũ mà ôm chặt lấy vòng eo nhỏ của Phi Dao.
- Đệ muốn ăn đòn hả? Mau buông ta ra.
- Đệ sợ độ cao.
- Xạo! Đệ còn không buông ra thì ta sẽ nói với tỷ tỷ là đệ sàm sỡ ta đấy.
Lâm Phong lập tức buông tay, chuyển sang nắm lấy lông vũ của yêu cầm. Cảm giác cũng không tệ, vừa mềm vừa mịn.
- Cưỡi yêu cầm đúng là thoải mái hơn nhiều so với dùng pháp chỉ.
- Đương nhiên.
Gương mặt nhỏ nhắn của Phi Dao tràn đầy hưng phấn. Nhìn bộ dáng thành thạo của nàng, chắc chắn đây không phải lần đầu. Tốc độ của Thiên Ảnh Ma Điêu càng lúc càng nhanh, có thể sánh ngang với tốc độ của Địa cấp Hành Không Pháp Chỉ.
Lâm Phong liếc nhìn ngọn núi khổng lồ bên dưới, cảm giác có chút đau đầu. Từ độ cao này mà rơi xuống, ngay cả linh giả ngũ cấp cũng khó mà sống sót.
- Tiểu Phong tử, có muốn thử bay không?
- Không phải chúng ta đang bay rồi sao?
- Đây là cưỡi chứ không phải bay. Mở to mắt của đệ ra mà nhìn cho rõ.
Lãnh Phi Dao vừa dứt lời liền nhảy khỏi lưng Thiên Ảnh Ma Điêu. Lâm Phong bị dọa đến ngây người, Ảnh Điêu cũng lập tức đổi hướng, lao xuống cùng với Phi Dao.
- Trời ạ!
Lâm Phong có cảm giác như đang rơi tự do. Lúc này, tốc độ đã cực nhanh, bên tai hắn mơ hồ nghe được tiếng nói của tổ tiên.
- Tiểu Phong tử, nhìn ta nè.
Lãnh Phi Dao xoay người lộn một vòng giữa không trung, dáng vẻ như cá gặp nước, không chút sợ hãi.
Thiên Ảnh Ma Điêu đột nhiên chuyển hướng, bay đến đón Phi Dao, sau đó lượn một đường cong rồi bay thẳng lên trời.
- Oa ha ha ha ha… Sướng quá đi mất…
Phi Dao đang cười vui vẻ thì đột nhiên cảm giác eo bị siết chặt. Tên sư đệ phía sau lại thừa cơ chiếm tiện nghi của nàng.
- Đệ không sợ ta nói với tỷ tỷ sao?
- Không sợ.
Lâm Phong sống chết ôm chặt lấy tiểu sư tỷ. Hắn thà bị Hàn Băng đánh một trận còn hơn chết không toàn thây.
Lãnh Phi Dao thử vài lần vẫn không thoát khỏi vòng tay của sư đệ. Nàng mặc kệ hắn, dù sao ôm một chút cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Đúng lúc này, một con yêu cầm màu tím bay đến bên cạnh. Trên lưng yêu cầm là một thiếu nữ mặc y phục xanh lục, trông còn nhỏ tuổi hơn cả Phi Dao.
- Tiểu sư muội, có muốn đấu một trận không?
- Ai là tiểu sư muội?
Lãnh Phi Dao bực bội hét lên.
- Bổn tiểu thư rõ ràng lớn hơn nha đầu nhà ngươi!
- Hừ, người tu đạo nói đến thực lực chứ không nói đến số tuổi. Có dám đấu một trận với ta không? Ai thắng người đó làm tỷ tỷ!
- Được, để tỷ tỷ đây dạy cho tiểu muội biết thế nào là lễ độ!
- Đến đây!
Thiếu nữ mặc y phục xanh lục vừa dứt lời liền ra lệnh cho yêu cầm màu tím bay đi. Lãnh Phi Dao lập tức hét lên:
- Tiểu Điêu, mau đuổi theo!
- Éc…
Hai con phi cầm lao đi như tên bắn trên không trung, khoảng cách gần như ngang nhau. Lâm Phong nhìn con yêu cầm màu tím bên cạnh, không khỏi thắc mắc không biết con này từ đâu ra mà tốc độ không hề thua kém Thiên Ảnh Ma Điêu của hắn.
Giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Nha đầu thời nay thật manh động.
- Lão đầu, mau nhìn xem con yêu cầm kia là thứ gì vậy?
- Đó là Tử Dực Phong Điêu. So với Thiên Ảnh Ma Điêu của tiểu tử ngươi thì vẫn thua kém một chút.
- Sao ta lại thấy tốc độ của nó còn nhanh hơn Ảnh Điêu?
Lâm Phong nhìn khoảng cách giữa hai con yêu cầm càng lúc càng xa. Dù tiểu sư tỷ có la hét khản cổ cũng không thể rút ngắn được.
- Trên thân của Tử Dực Phong Điêu có khắc thú văn. Thiên Ảnh Ma Điêu không theo kịp cũng là chuyện bình thường thôi.
- Thì ra là vậy.
Lâm Phong từng nghe lão đầu nói về thú văn. Pháp văn khi vẽ lên người yêu thú sẽ được gọi là thú văn. Thứ này có thể giúp yêu thú gia tăng thực lực, gần giống như binh khí của tu sĩ.
Thú văn được chia thành nhiều loại, phổ biến nhất là tấn công, phòng ngự và gia tốc.
Lâm Phong nhìn Tử Dực Phong Điêu càng lúc càng bay xa, vẻ mặt đầy hứng thú.
- Thứ này không tệ. Lúc nào có thời gian phải học vài cái mới được.
- Lão phu có dạy thì tiểu tử ngươi chắc gì đã học được?
- Cũng đúng, mấy cái pháp văn đó đúng là khó nuốt. Có lẽ ta nên nhờ Hàn Băng sư tỷ giúp đỡ.
Trong lúc Lâm Phong suy tính, giọng nói nức nở của tiểu sư tỷ truyền đến.
- Tiểu Phong tử, không xong rồi! Ta sắp thua rồi!
- Thắng thua là chuyện bình thường mà. Thua kèo này thì chúng ta bày kèo khác.
- Ta không muốn thua! Ta không muốn gọi nha đầu kia là tỷ tỷ đâu, hu hu hu…
- Được rồi, để đó đệ lo.
Lâm Phong nhắm mắt, kích hoạt khế ước liên kết giữa hắn và Thiên Ảnh Ma Điêu. Khí tức của Ảnh Điêu bạo phát, tốc độ không ngừng tăng lên, thoáng cái đã đuổi kịp Tử Dực Phong Điêu.
Thiên Ảnh Ma Điêu sở hữu huyết mạch của thượng cổ yêu cầm. Tuy vô cùng hỗn tạp nhưng so với loại có huyết mạch bình thường như Tử Dực Phong Điêu thì hoàn toàn áp đảo.
Ảnh Điêu như một luồng sao băng lướt qua bầu trời, thoáng cái đã biến mất, chỉ còn lại giọng nói tràn đầy đắc ý của Phi Dao.
- Muội muội ở lại chơi vui vẻ nhé! Tỷ tỷ có việc phải đi trước, bey bey!
- Sao lại như vậy?
Thiếu nữ mặc y phục xanh lục nhìn Ảnh Điêu biến mất, vẻ mặt buồn bực. Không ngờ nàng lại thua trong tay một nha đầu dở hơi.
Sau khi lượn thêm vài vòng, Lâm Phong cùng tiểu sư tỷ trở về nghỉ ngơi. Ngày mai bọn họ còn phải thức sớm để cổ vũ cho Hàn Băng.
Hôm sau, Ngũ Cung đại hội tiếp tục diễn ra. Theo lịch thi đấu, sẽ đến lượt đệ tử Pháp Cung tranh tài.
- Hình như hôm nay có hơi nhiều đệ tử đến xem thi đấu thì phải.
- Đương nhiên rồi! Vì hôm nay có tỷ tỷ tham gia thi đấu mà.
Trời vừa sáng, Lâm Phong đã bị tiểu sư tỷ gọi đi. Hai người vừa bước đến đại môn Chủ Cung thì nhìn thấy Huân Vũ đang đứng ở đó. Bên cạnh còn có mấy huynh đệ của Hổ ca. Trừ Phong Viêm và Tuệ Vân thì mọi người đều đã có mặt đầy đủ.
Đúng lúc này, Phong Viêm từ xa chạy đến. Lãnh Phi Dao đảo mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy có một mình hắn liền hỏi:
- Tuệ Vân sư tỷ không đến sao?
- Tuệ Vân nói không khỏe, muốn được nghỉ ngơi.
Từ sau chuyện của Vương Lăng, tâm tình của Tuệ Vân ngày càng tệ. Bị chính người nam nhân mình thích lừa gạt nhất định sẽ để lại một vết thương rất sâu trong lòng.
- Vậy chúng ta vào thôi.
Lần này Lâm Phong đến rất sớm nên tìm một chỗ lý tưởng để xem thi đấu. Hôm nay hắn phải dùng hết sức bình sinh để cổ vũ cho Hàn Băng, không phải vì mấy chục vạn linh thạch đặt cược mà là vì tình đồng môn thuần khiết.
- Hàn Băng sư tỷ cố lên...
- Tỷ tỷ, muội ở bên này…
Thanh âm hò hét vang vọng khắp khán đài. Lãnh Hàn Băng hoàn toàn không nghe được lời nói của bọn họ, nàng bước lên chiến đài, chuẩn bị cho trận đấu.
Lão chấp sự bắt đầu công bố quy tắc. Trận đấu hôm nay sẽ được chia làm hai giai đoạn: giai đoạn thứ nhất và giai đoạn thứ hai.
*****
- Nhà không có gì ngoài mấy chương truyện, chút quà năm mới hy vọng các đạo hữu đừng chê.
- Chúc các đạo hữu năm mới vui vẻ!!!