Chương 117: Khí Cung Tranh Tài

Thiên La

Chương 117: Khí Cung Tranh Tài

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người dần tản đi, trong phòng chỉ còn lại vài người. Lãnh Phi Dao bất chợt chạy đến ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.
- Tiểu Phong tử, không ngờ đệ lại thông minh đến thế.
- Đương nhiên rồi, mấy chuyện này làm sao làm khó được đệ chứ.
Phong Viêm bước đến bên cạnh Lâm Phong.
- Lâm sư đệ, ân tình lần này ta sẽ không bao giờ quên.
- Chuyện đó để sau hãy nói, trước tiên huynh nên lo cho sư tỷ thì hơn.
Cả Thánh Cung đều biết Tuệ Vân có tình cảm với Vương Lăng. Từ đầu đến cuối, nàng vẫn luôn che giấu giúp hắn, dù trong lòng đã sớm biết ai mới là thủ phạm thực sự.
Đúng lúc đó, Tuệ Vân từ bên ngoài bước vào, nàng tiến đến đứng đối diện Lâm Phong.
- Lâm sư đệ, ta có lỗi với đệ rồi.
Vừa dứt lời, Tuệ Vân liền quỳ sụp xuống trước mặt Lâm Phong. May mà Phi Dao và Phong Viêm nhanh tay đỡ kịp, ngăn không cho nàng hành đại lễ. Lâm Phong cũng một phen hết hồn.
- Đệ chưa từng trách sư tỷ cả. Chỉ là đệ cảm thấy sư tỷ đã đặt tình cảm không đúng người mà thôi.
- Đa tạ sư đệ đã tha thứ.
Tuệ Vân nói xong thì cúi đầu rồi rời đi, Phong Viêm vội vàng đuổi theo. Trong phòng lúc này chỉ còn lại ba người.
Lưu Vũ Đồng mỉm cười đầy hài lòng.
- Tiểu tử không tệ chút nào, trở về vi sư sẽ ban thưởng cho con.
- Đa tạ sư phụ.
Lãnh Phi Dao chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, nàng vội vàng chạy đi.
- Sư tỷ có chuyện gì vậy?
- Ta đi thông báo cho tỷ tỷ biết đây.
Bên ngoài khu vực dành cho đệ tử Cửu Huyền, hai nữ tử đang ngồi dưới gốc đại thụ, ánh mắt cả hai đều ẩn chứa những nỗi niềm riêng.
Trên đường đi, Lãnh Hàn Băng đã được tiểu muội kể lại mọi chuyện. Trong lòng nàng đã yên tâm hơn một chút khi biết tên lưu manh chỉ tạm thời mất đi linh lực, vài ngày nữa sẽ khôi phục. Chỉ là đối tượng tình nghi lớn nhất trong chuyện này lại là Lý Tuệ Vân, điều này khiến nàng không khỏi suy nghĩ.
Huân Vũ ngồi bên cạnh, tâm trạng cũng chẳng tốt hơn là bao. Tuy nàng đã biết Lâm Phong không sao, nhưng bây giờ hắn lại không có linh lực hộ thể. Lỡ như bị tên thủ phạm tấn công lần nữa thì sẽ rất nguy hiểm.
- Tỷ tỷ…
Lãnh Phi Dao vừa chạy vừa hét lớn, chưa nhìn thấy bóng dáng đã nghe thấy giọng nói của nàng.
- Tỷ tỷ, mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi rồi!
Phi Dao vừa nói vừa kéo tỷ tỷ về phía Lâm Phong. Đi được vài bước, Hàn Băng bất chợt dừng lại, ánh mắt nàng hướng về phía Huân Vũ.
- Có muốn đi cùng không?
- Đa tạ.
Chuyện của Lâm Phong đã tạm thời được giải quyết ổn thỏa. Sau khi trao đổi, các vị trưởng lão Thánh Cung đã đưa ra quyết định hủy bỏ tư cách tham gia thi đấu của Vương Lăng.
Ngay sau khi quyết định được đưa ra, Vương Lăng lập tức bị chấp sự áp giải về Cửu Huyền Thánh Cung để chờ định tội.
Thông qua chuyện lần này, tầng lớp cao nhất của Thánh Cung đã truyền đi một thông điệp rõ ràng đến toàn thể đệ tử: bất cứ ai vi phạm thánh quy đều sẽ bị xử phạt nghiêm khắc, kể cả đệ nhất thiên tài.
Tin tức Vương Lăng bị hủy bỏ tư cách thi đấu nhanh chóng lan truyền ra bên ngoài. Người vui nhất có lẽ là các đệ tử Trường Hà Thánh Cung, bởi không có Vương Lăng tọa trấn, Cửu Huyền chẳng khác nào rắn mất đầu, hoàn toàn không phải đối thủ của bọn họ.
Sáng hôm sau, ngũ cung đại hội tiếp tục diễn ra. Toàn bộ đệ tử Khí Cung đã tập hợp đông đủ, quy tắc thi đấu tương tự như hôm trước: thứ hạng sẽ được xác định dựa trên chất lượng và thời gian hoàn thành sản phẩm.
- Trận đấu bắt đầu!
Năm mươi thiên tài đệ tử lập tức lao vào công việc luyện khí. Mỗi người phải rèn ra một món binh khí tốt nhất trong khoảng thời gian ngắn nhất có thể.
Lâm Phong quan sát mấy chục đệ tử đang tham gia thi đấu. Trong số đó có sáu nữ tử, thân hình vạm vỡ không thua kém gì nam nhân. Quả thực, chức nghiệp luyện khí sư không mấy thích hợp dành cho nữ tử.
Trái ngược với Lâm Phong, hai mắt Lý Thành Hổ lại lấp lánh ánh sao, dán chặt vào đám nữ tử đang luyện khí. Mỗi lần thiết chùy đập xuống, chẳng khác nào đập vào trái tim yếu đuối của Hổ ca.
Không chỉ có Lý Thành Hổ sáng mắt, mà còn một số thanh niên khác đặc biệt hưng phấn, liên tục hò hét cổ vũ. Kẻ thích ăn thịt, người thích gặm xương, mỗi người một kiểu, bởi vậy trên đời này chuyện lạ gì cũng có.
Trong ngũ đại Thánh Cung, trình độ luyện khí của Vô Cực xếp hàng đầu. Nguyên nhân là vì địa bàn mà Vô Cực Thánh Cung cai quản có vô số khoáng thạch, gần một nửa tài liệu luyện khí của Nam Hoang đều đến từ nơi đây.
- Không tệ.
Lâm Phong ngồi xem từ đầu đến cuối, chỉ nghe lão đầu nói được đúng hai chữ đó. May mà có vài người xem cùng, nếu không hắn đã chán chết rồi.
Hai canh giờ trôi qua, trận đấu kết thúc. Không có bất ngờ nào xảy ra, Vô Cực Thánh Cung bỏ xa các đội còn lại, toàn bộ mười đệ tử đều luyện thành công địa cấp thượng phẩm binh khí.
Xếp thứ hai là Trường Hà, thứ ba là Cửu Huyền, thứ tư là Ngự Thú và cuối cùng là Âm Dương Thánh Cung.
Sau khi kết thúc phần thi của đệ tử Khí Cung, sẽ đến lượt đệ tử Pháp Cung tranh tài. Nhưng đó là chuyện của ngày mai, còn bây giờ Lâm Phong phải trở về phòng dưỡng thương.
Hóa Linh Đan do Vương Lăng luyện chế khá lợi hại. Tu sĩ bình thường nếu trúng phải thì ít nhất cần một tháng để khôi phục, đến lúc đó ngũ cung đại hội đã sớm kết thúc rồi.
Nhưng Lâm Phong đâu phải loại tu sĩ bình thường. Hắn là một thiên tài đan đạo, bên cạnh còn có lão đầu chỉ điểm. Trong vòng một ngày, hắn đã có thể tìm ra giải dược, và không quá năm ngày là hắn có thể hoàn toàn khôi phục được linh lực.
Sau khi chuyện của Vương Lăng bại lộ, Phong Viêm và sư tỷ Tuệ Vân từng đến tìm Lâm Phong. Sư tỷ đã thừa nhận rằng túi hương Phi Dao tặng hắn trước khi tiến vào đại thiên bí cảnh là do Vương Lăng luyện chế.
Theo những gì Phong Viêm điều tra được, hiểu lầm giữa Lâm Phong và Phong Thanh Thanh cũng là do Vương Lăng giật dây. Phong gia vì e ngại đại trưởng lão nên mới từ bỏ việc điều tra sâu hơn.
Với tội hãm hại đồng môn cùng những tội lỗi trước đây, Vương Lăng chắc chắn sẽ bị xử phạt không hề nhẹ. Lần này, Lâm Phong xem như đã giải quyết được mối đại họa trong lòng, từ nay về sau có thể an tâm tu luyện.
Trong lúc Lâm Phong đang nghĩ về một tương lai tươi sáng, giọng nói của tiểu sư tỷ bất chợt truyền đến từ bên cạnh.
- Ta biết một chỗ rất thú vị, đệ có muốn đi cùng không?
- Thật sự thú vị ư?
- Đúng vậy!
Dù sao cũng không có gì làm, Lâm Phong quyết định tin tưởng tiểu sư tỷ một lần. Hai người hướng về một ngọn cự sơn mà đi tới.
Bên trong Vô Cực Thánh Cung có một nơi gọi là Luyện Thú Phong, chuyên dành cho đệ tử huấn luyện yêu thú. Nơi này còn chuẩn bị sẵn yêu thú để đệ tử luyện tập: hoàng thú giá hai khối trung phẩm linh thạch một giờ, còn huyền thú là mười khối trung phẩm linh thạch một giờ.
- Đắt vậy ư?
Lâm Phong nhìn bảng giá yêu thú trước mặt, sau đó lại nhìn qua Thiên Ảnh Ma Điêu đang được sư tỷ ôm trong lòng. Hắn nghĩ, nếu để con Thiên Ảnh Ma Điêu này ở đây vài ngày, không chừng có thể kiếm được kha khá linh thạch.
Hai người vừa bước đến chân núi, đã nghe thấy vô số tiếng yêu thú gầm gừ từ trên núi vọng xuống. Yêu cầm bay khắp trời, yêu thú chạy đầy đất, khung cảnh còn náo nhiệt hơn cả bên trong bí cảnh.
- Tiểu điêu, chúng ta đi thôi!
Lãnh Phi Dao vừa buông tay, Thiên Ảnh Ma Điêu liền vút thẳng lên trời. Cơ thể nó bắt đầu bành trướng, đôi cánh vươn dài đến vài chục trượng. Khí thế địa thú bạo phát khiến cho đám huyền thú đang chạy bên dưới phải run rẩy.
Một số đệ tử đang luyện thú, nhìn thấy đầu yêu cầm khổng lồ kia bất chợt xuất hiện, vẻ mặt ai nấy đều kinh ngạc.
- Đầu yêu cầm đó từ đâu mà ra vậy?
- Hình như đó là Thiên Ảnh Ma Điêu.
- Yêu cầm cấp địa, chắc lại là đệ tử Ngự Thú Thánh Cung đến luyện yêu thú rồi.
Đối với đệ tử Ngự Thú Thánh Cung, yêu thú chẳng khác gì binh khí. Mỗi đệ tử chân truyền sở hữu hai đến ba đầu yêu thú cấp địa là chuyện hết sức bình thường.