Thiên La
Chương 123: Trận Đấu Đầu Tiên
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Phong nhìn mười thanh niên của Vô Cực Thánh Cung vẫn đang chăm chú bố trí trận pháp. Không biết đó là trận gì, hắn đành hỏi ông lão bên cạnh.
"Ông lão có biết trận pháp của Vô Cực Thánh Cung là gì không?"
"Đó là Cửu Yêu Đại Trận. Bên trong trận pháp có tổng cộng chín đầu yêu thú, chỉ cần tiêu diệt hết chúng là có thể phá trận."
Lâm Phong lại hỏi tiếp:
"Vậy ông đoán xem đội nào sẽ giành chiến thắng?"
"Ngự Thú có đến chín phần thắng trong trận này."
"Đúng là lợi hại thật."
"Chỉ là mấy cái trận pháp nhỏ nhặt thì làm sao qua được mắt lão phu."
Ông lão đắc ý trả lời, nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì bị Lâm Phong phá đám.
"Ông đừng hiểu lầm, ta đang nói ta lợi hại, chứ có phải nói ông đâu."
"Tiểu tử ngươi biết cái quái gì về trận pháp mà dám nói mình lợi hại?"
"Ta không cần xem bọn họ thi đấu vẫn đặt cược đúng cửa, còn ông phải xem hơn nửa giờ mới biết ai thắng ai thua. Ông nói xem, ta có lợi hại không?"
"Hừ."
Thời gian bố trí trận pháp nhanh chóng kết thúc. Tiếp theo sẽ là giai đoạn phá trận, cả hai đội đều cử một nửa số đệ tử ở lại trấn giữ trận pháp của mình, số còn lại sẽ xông vào phá trận của đối phương.
Đệ tử Ngự Thú Thánh Cung vừa bước vào trận đã bị một con yêu xà cấp Địa tấn công. Yêu thú sinh ra từ trận pháp không có máu thịt, muốn phá hủy nó chỉ có một cách là tìm ra trận nhãn trên người yêu thú.
"Trận nhãn nằm ở mắt của con yêu xà."
Hai tên đệ tử Ngự Thú lấy ra trận kỳ, bắn thẳng vào mắt rắn. Trận kỳ vừa bay ra liền bị một con yêu cầm chặn đứng, sau đó thêm một con man ngưu xuất hiện, tấn công đám đệ tử Ngự Thú Thánh Cung.
Bên trong Địa Sát Trận, tình hình của đệ tử Vô Cực Thánh Cung còn căng thẳng hơn. Vừa bước vào đã gặp phải một mê trận, chưa tìm được lối ra thì lại gặp phải một huyễn trận. Một tên đệ tử không cẩn thận đã bị lạc.
Đúng lúc này, mặt đất dưới chân tên đệ tử Vô Cực Thánh Cung đột nhiên lún xuống. Thanh niên bị lạc còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cả người đã chìm vào lòng đất.
Đám tu sĩ đang quan sát trên khán đài cũng kinh ngạc.
"Ủa, cái gì thế?"
"Từ khi nào mà huyễn trận lại có thể nuốt được tu sĩ vậy?"
"Vậy là các ngươi không biết rồi, đây là phiên bản huyễn trận vừa được cập nhật, có thể dễ dàng nuốt chửng tu sĩ."
Lâm Phong ở bên ngoài nhìn thấy rõ ràng: thanh niên vừa chìm xuống đã bị đẩy ra ngoài đại trận. Vậy là một người đã bị loại.
Lãnh Phi Dao mở to mắt nhìn, vẻ mặt kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ như vậy.
"Huyễn trận thật sự có thể nuốt được tu sĩ ư?"
"Không thể."
Lâm Phong vuốt râu, với phong thái tiên nhân đạo mạo, nghiêm giọng giải thích cho đám đồng bọn bên cạnh.
"Bên trong huyễn trận còn có một sa trận. Đây chính là cảnh giới 'trong trận có trận' mà thiên hạ thường đồn đại."
"Có thật không đó?"
Lãnh Phi Dao nửa tin nửa ngờ. Tên sư đệ ngốc này thường giả thần giả quỷ, lời nói ra không biết câu nào là thật, câu nào là giả.
Phong Viêm lại gật đầu:
"Đúng là ta từng nghe nói có một cảnh giới như vậy. Chỉ có những đại sư thông thạo trận pháp mới có thể bố trí được nó."
Địa Sát Trận thiên biến vạn hóa, trận pháp liên tục thay đổi khiến đối phương không có thời gian để phá giải. Đám đệ tử Vô Cực Thánh Cung còn chưa phá được huyễn trận đã thấy hai đầu yêu thú xuất hiện trước mặt, đại trận lại một lần nữa thay đổi.
Nửa giờ trôi qua, toàn bộ năm tên đệ tử Vô Cực Thánh Cung đều bị đánh bay khỏi Địa Sát Trận. Bên trong Cửu Yêu Đại Trận vẫn còn ba tên đệ tử Ngự Thú Thánh Cung, thắng thua đã quá rõ ràng.
"Keng… đội chiến thắng là Ngự Thú Thánh Cung."
Trận đấu kết thúc đúng như dự đoán. Lâm Phong nhẹ nhàng thu về năm vạn trung phẩm linh thạch. Tỷ lệ đặt cược của Ngự Thú Thánh Cung là hai ăn một. Ngự Thú ở cửa trên chấp năm cái trận nhãn, nhưng trận pháp còn chưa bị phá thì đệ tử của Vô Cực Thánh Cung đã bị loại hết.
Lâm Phong vừa lấy xong linh thạch liền tiến đến chỗ đặt cược cho trận đấu tiếp theo. Sau khi tin tức Vương Lăng bị phế bỏ tư cách thi đấu truyền ra, nhiều người cho rằng khả năng chiến thắng của Cửu Huyền gần như là không thể, cho nên nhà cái phải thay đổi tỷ lệ đặt cược.
Cụ thể, Cửu Huyền Thánh Cung vẫn nằm ở cửa dưới, Trường Hà Thánh Cung ở cửa trên, chấp hai viên hạ phẩm đan dược. Tỷ lệ đặt cược là hai ăn một nghiêng về phía Trường Hà.
Trong vòng thi đấu cuối cùng, mỗi tu sĩ chỉ có thể đặt cược tối đa mười vạn trung phẩm linh thạch, nhưng không giới hạn số lượng tu sĩ tham gia đặt cược.
Lâm Phong ném một cái túi trữ vật vào ô đặt cược. Đệ tử Cửu Huyền tất nhiên phải ủng hộ Cửu Huyền.
Sau khi trở về phòng, Lâm Phong lấy ra một tấm bản đồ để nghiên cứu. Thứ này chính là bản đồ của Vô Cực bí cảnh mà hắn vừa lấy được từ chỗ tên thương nhân gian xảo, nhìn qua không khác gì tấm bản đồ mà yêu nữ đã đưa cho hắn.
"Xem ra Vô Cực Thánh Thụ thật sự tồn tại."
Từ lúc giao dịch với Linh Mộng, Lâm Phong đã bắt đầu điều tra tin tức về Vô Cực Thánh Thụ. Kết quả là có không ít tu sĩ đã nhìn thấy cây thánh thụ này xuất hiện, thậm chí còn có người nhìn thấy trưởng lão Vô Cực Thánh Cung tu luyện bên cạnh nó.
Vô Cực Thánh Quả vạn năm mới xuất hiện một lần, cả đời người cũng không có cơ hội nhìn thấy. Nhưng tu sĩ có thể tu luyện bên dưới gốc thánh thụ, lợi ích mang lại cũng không hề nhỏ.
Sáng hôm sau, Lâm Phong còn chưa kịp bước ra khỏi phòng đã nghe thấy giọng nói của tiểu sư tỷ từ bên ngoài vọng vào.
"Tên tiểu tử kia, mau bước ra đây cho ta!"
Lâm Phong mở cửa phòng, vẻ mặt kinh ngạc nhìn tiểu sư tỷ. Không phải còn hai canh giờ nữa trận đấu mới bắt đầu sao?
"Sư tỷ, có chuyện gì sao?"
Lãnh Phi Dao bước tới trước mặt Lâm Phong, ánh mắt tức giận nhìn hắn.
"Nói đi, đệ có chuyện gì giấu ta không?"
"Đệ đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, làm việc càng không hổ thẹn với lương tâm, nhân sinh chưa từng làm chuyện mờ ám."
"Nói hay lắm! Vậy số đan dược ta đưa đệ đâu rồi?"
Mấy hôm trước, Lãnh Phi Dao đã thay thế Lâm Phong thi đấu. Để an ủi tâm hồn bị tổn thương của hắn, nàng đã tặng toàn bộ số đan dược mình luyện chế được cho hắn.
Kết quả là tối qua, Phi Dao lại nhìn thấy mấy viên đan dược đã tặng cho Lâm Phong nằm trong phòng của mẫu thân nàng. Không cần nghĩ cũng biết chuyện gì đã xảy ra.
Lâm Phong suy nghĩ một chút rồi trả lời:
"Mấy viên đan dược mà sư tỷ luyện chế, đệ đã tặng hết rồi."
"Tặng cho ai?"
"Mấy hôm trước, đệ vô tình gặp được nhạc phụ…"
"Hử?"
"Là Lãnh chấp sự. Không biết tại sao chấp sự lại biết đệ có Ngọc Linh Đan nên muốn mua lại."
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh, híp mắt nhìn tên sư đệ trước mặt vẫn đang diễn sâu, đôi môi nàng khẽ nhếch lên.
"Sau đó thì sao?"
"Tất nhiên là đệ không thể từ chối, nên đã tặng hết Ngọc Linh Đan cho Lãnh chấp sự."
"Rồi sao nữa?"
"Lãnh chấp sự rất vui nên đã tặng lại cho đệ một ít linh thạch."
Lâm Phong nói đến đây, giọng nói nhỏ dần, cảm giác lương tâm có chút không yên. Hắn vừa dứt lời thì Phi Dao lập tức lao tới tóm lấy tên sư đệ của nàng.
"Mau nói cho ta biết, đệ đã đút túi bao nhiêu linh thạch rồi hả?"
"Chỉ có năm vạn trung phẩm linh thạch thôi à."
"Chỉ có nhiêu đó?"
"Mỗi viên năm vạn."
"Á… Ta liều mạng với đệ!"
Ngọc Linh Đan thuộc loại đan dược bình thường, giá mỗi viên vào khoảng một vạn trung phẩm linh thạch. Chưa kể trong số đan dược Phi Dao luyện chế còn có một viên hạ phẩm. Quan trọng hơn là tên sư đệ này lại dám một mình "nuốt trọn", đến cả một khối linh thạch cũng không chia cho nàng.