126. Chương 126: Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật

Thiên La

Chương 126: Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Minh thở dài, hiếm khi được một giấc ngủ yên ổn. Nếu là trước kia, lão đã sớm ra tay dạy dỗ mấy kẻ ồn ào rồi, nhưng giờ thân phận Thánh Chủ không cho phép lão hành xử tùy tiện.
"Có chuyện gì vậy?" Một chấp sự tiến lên, thuật lại toàn bộ sự việc cho Lạc Minh nghe. Hóa ra, nguyên nhân khiến các vị trưởng lão mâu thuẫn lại xuất phát từ một đệ tử.
Sau khi nghe xong, Lạc Minh cuối cùng cũng hiểu vì sao đám lão già này lại muốn tranh chấp. Một đan thuật huyền diệu đến nhường này, ngay cả lão cũng phải động lòng. Lạc Minh bước đến bên cạnh Đường Nghiêm.
"Lão Đường, lão phu biết gần đây có vài nơi bán linh tửu rất ngon, chúng ta đi làm vài bình chứ?"
Đám trưởng lão xung quanh nhìn thấy vẻ thân thiết của hai người trước mặt, cảm thấy có gì đó không ổn. Một lão già không nhịn được lên tiếng.
"Hai ngươi định bỏ đi à?"
"Đúng vậy." Lạc Minh gật đầu, ánh mắt đầy khiêu khích nhìn đám đan sư. "Thi đấu xong rồi, còn ở lại làm gì nữa?"
"Hừ, hôm nay bọn ta không lấy được đan thuật thì các ngươi đừng hòng rời đi!"
"Ta nói đám lão già các ngươi đúng là thấy tài sáng mắt, đạo đức nghề nghiệp vứt đi đâu hết rồi?"
Mấy lão đan sư đỏ mặt nhìn Lạc Minh. Tên này còn dám nói đến đạo đức với bọn họ sao? Vài lão già bất mãn lên tiếng.
"Đừng tưởng ta không biết ý đồ của lão. Có phải lão cũng muốn lấy thượng cổ đan thuật đúng không?"
"Lão làm vậy thì khác gì bọn ta?"
"Lão có tư cách gì mà nói đến đạo đức nghề nghiệp?"
Lạc Minh mỉm cười. "Lão phu tất nhiên khác với đám các ngươi. Lão phu là thương lượng trong hòa bình, còn đám lão già các ngươi là cướp đoạt bằng bạo lực."
"Đan thuật là của tên tiểu tử kia, lão có thương lượng với Đường Nghiêm cũng vô ích thôi."
"Thật vậy sao?" Lâm Phong đang đứng hóng chuyện thì thấy ánh mắt mấy lão già nhìn về phía mình, nhất thời không biết phải làm sao. Nếu là bình thường, hắn đã có thể tìm cách ngụy biện, nhưng bây giờ đối diện hắn là một tôn giả, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến hắn nghẹt thở.
"Cơ hội đến rồi, tiểu tử ngươi cứ nói theo lão phu là được." Giọng nói của một lão già truyền đến. Theo bản năng, Lâm Phong khẽ gật đầu. Lạc Minh đẩy Đường Nghiêm sang một bên, lão bước tới đối diện Lâm Phong.
"Tiểu tử ngươi tên gì?"
"Tiểu bối Lâm Phong, là chân truyền đệ tử của Cửu Huyền Đan Cung."
"Đan thuật này là do tiểu tử ngươi tìm được sao?"
"Là sư phụ truyền cho đệ tử."
Lạc Minh nghe xong, lại bước tới vỗ vai Đường Nghiêm. "Mặc kệ bọn họ, chúng ta đi làm vài bình rồi tính tiếp."
Một vị chấp sự Vô Cực vội chạy tới bên cạnh Lạc Minh, nhỏ giọng nhắc nhở: "Thánh Chủ, Lâm Phong là đệ tử của Nhị trưởng lão Cửu Huyền Đan Cung."
"Hắn không phải đệ tử của Đường Nghiêm sao?"
"Không phải."
Mấy vị trưởng lão Vô Cực Đan Cung bên cạnh đã hoàn toàn mất niềm tin vào Thánh Chủ của mình, xem ra chỉ có thể tự dựa vào bản thân.
"Tiểu tử ngươi nói đan thuật là do sư phụ ngươi truyền dạy, nhưng từ trước đến giờ lão phu chưa từng thấy Lưu trưởng lão dùng đến loại đan thuật này."
"Chuyện này đệ tử không rõ. Sư phụ căn dặn đệ tử chỉ dùng Nhân Dẫn Thuật ở vòng cuối cùng."
"Thật vậy sao?" Khí tức tôn giả trên người lão tràn về phía Lâm Phong, khiến hắn và đám đồng môn phía sau liên tục lùi lại. Lâm Phong cắn răng chịu đựng một lúc thì khí tức giảm dần, Lưu Vũ Đồng xuất hiện trước mặt, che chắn cho hắn.
"Các ngươi muốn ra tay với đệ tử của lão nương sao?"
"Lưu trưởng lão, bộ thượng cổ đan thuật này có thể giúp đan đạo Nam Hoang mở ra một con đường mới. Hi vọng trưởng lão có thể vì đan đạo vô thượng mà bỏ qua lợi ích cá nhân."
"Hừ, không cần nhiều lời. Muốn lấy đan thuật thì đám lão già các ngươi cũng phải thể hiện một chút lòng thành. Khi nào đủ thành tâm thì đến tìm lão nương."
Lưu Vũ Đồng vừa dứt lời liền xách cổ Lâm Phong bay đi. Mấy lão đan sư định đuổi theo thì bị Lạc Minh ngăn lại.
"Đám lão già các ngươi sống mấy trăm năm rồi mà vẫn muốn ăn bánh không chịu trả tiền sao?"
Muốn đổi lấy thượng cổ đan thuật thì phải mang thứ có giá trị tương đương đến trao đổi. Đó là những gì Lưu Vũ Đồng muốn nói với bọn họ.
Sau khi trận đấu kết thúc, từ bên trong Chủ Cung truyền ra hai tin tức chấn động.
Tin thứ nhất là Nam Cung Như Mộng, đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang, đã bị một tên vô danh tiểu tốt đánh bại.
Tin tức thứ hai là thượng cổ đan thuật xuất thế, phá vỡ cực hạn đan đạo, từ Cửu Đan biến thành Thập Nhị Đan.
Tốc độ truyền tin nhanh không kém gì tốc độ của truyền tống trận. Chỉ vài giờ trôi qua, toàn bộ đệ tử của Ngũ Đại Thánh Cung và các tu sĩ trong Thánh Thành đều nhận được tin tức. Không ít người đã bày tỏ quan điểm của mình.
"Thật không ngờ nữ thần của ta lại thua trận. Có lẽ bây giờ trong lòng nàng đang rất đau khổ, ta phải tới Thánh Cung an ủi Nam Cung sư tỷ."
"Tốt nhất đừng để lão tử gặp được tên khốn đó, nếu không lão tử sẽ đánh cho đến khi sư phụ hắn cũng không nhận ra thì thôi!"
"Nhất trí."
Một nữ tử gần đó bĩu môi. "Ta nghe nói tên Lâm gì đó phải dùng đến thượng cổ đan thuật mới có thể đánh bại Nam Cung sư tỷ. Nếu chỉ dùng thủ pháp của Thánh Cung thì hắn chắc chắn không phải đối thủ của Nam Cung sư tỷ."
"Không sai, trong lòng ta Nam Cung sư tỷ mãi đỉnh!"
"Nhất trí."
Phần lớn tu sĩ chỉ chú ý đến chuyện Nam Cung Như Mộng bị đánh bại, ít ai để ý đến thượng cổ đan thuật. Trên thực tế, chỉ có đan sư mới thực sự quan tâm đến đan thuật.
Nhưng bọn họ không biết rằng, một khi thượng cổ đan thuật xuất thế, nó sẽ tạo ra một cơn chấn động cho toàn bộ giới tu chân, không chỉ ở Nam Hoang mà còn trên cả Thiên La Đại Lục.
Bên trong một căn phòng rộng lớn, Lâm Phong đứng giữa phòng, xung quanh là các vị trưởng lão Cửu Huyền Đan Cung. Sau khi rời khỏi Chủ Cung, Lưu Vũ Đồng đã đưa hắn trở lại chỗ ở của bà, và đám lão già cũng chạy thẳng tới đây.
Đường Nghiêm nhìn tên tiểu tử trước mặt, vẻ mặt nghiêm nghị. Lão đang suy nghĩ xem nên giải quyết chuyện này như thế nào cho ổn thỏa.
"Tiểu tử ngươi có lời gì muốn nói không?"
"Đệ tử sẽ nghe theo sự sắp xếp của các vị trưởng lão."
"Nếu lão phu không nhìn lầm, đan thuật tiểu tử ngươi sử dụng chính là Nhân Dẫn Thuật trong Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật, có đúng không?"
"Trưởng lão anh minh, vừa nhìn đã nhận ra."
Tình thế hiện tại của Lâm Phong đã sớm nằm trong tính toán của lão già. Thượng cổ đan thuật xuất thế sẽ mở ra một thời kỳ mới cho đan đạo, và Lâm Phong chính là chìa khóa mở ra cánh cửa đó, chắc chắn sẽ bị các thế lực tranh đoạt.
Cách tốt nhất là giao chiếc chìa khóa này vào tay Cửu Huyền Thánh Cung. Sau đó, Thánh Cung sẽ giao dịch với các thế lực khác. Đợi khi Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật phổ biến khắp đại lục, giá trị của nó sẽ dần suy giảm, và lúc đó sẽ không còn ai để ý đến Lâm Phong nữa.
Đám trưởng lão nhìn thấy Lâm Phong thừa nhận, vẻ mặt tràn đầy kích động. Bên trong cổ thư có ghi Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật là một trong số ít đan thuật có thể giúp đan sư phá vỡ cực hạn đan đạo, nhưng chỉ nhắc đến mà không ghi rõ chi tiết.
"Thật sự là Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật sao?"
"Không ngờ lão phu lại có cơ hội nhìn thấy được kỳ thuật thượng cổ này."
"Tiểu tử, mau lấy ra cho lão phu xem thử!"
"Khục khục…"
Đường Nghiêm ra hiệu cho đám lão già giữ trật tự, ánh mắt lão nhìn về phía Lâm Phong.
"Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật đối với Thánh Cung rất quan trọng. Lão phu có thể tạm thời thay mặt Thánh Chủ giao dịch với tiểu tử ngươi, nói điều kiện của ngươi đi."
"Đệ tử nguyện ý tặng đan thuật cho Thánh Cung."
"Như vậy không được. Hay là lão phu đổi cho tiểu tử ngươi vài ngàn vạn điểm cống hiến, được không?"
"Chuyện này…"