Thiên La
Chương 155: Vô Cực Thánh Thụ
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đỉnh ngọn núi lớn, một gốc cây trắng tỏa ra ánh sáng bạc lấp lánh. Cây cổ thụ này chỉ cao hơn mười trượng, cành lá không quá sum suê nhưng lại mang đến cho người đứng cạnh một cảm giác mênh mông vô tận.
- Đây chính là thánh thụ sao?
- Chính nó.
Lão đầu khẳng định, gốc cây cổ thụ trước mặt Lâm Phong chính là một trong những bảo vật trân quý nhất của trời đất, và cũng là trung tâm của thiên địa kỳ trận.
Lâm Phong ngắm nhìn gốc bạch thụ trước mặt hồi lâu. Càng nhìn, hắn càng cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé, cứ như thể trước mắt hắn không phải là một gốc cây cổ thụ mà là một thực thể vĩ đại đã tồn tại qua vô số năm tháng, mang theo khí tức tang thương và cổ kính.
- Cảm giác này hình như có chút quen thuộc.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, vẻ mặt đang mơ hồ dần trở nên sáng tỏ.
- Ta biết rồi, lão đầu, ta cảm thấy gốc thánh thụ này có vài phần khí chất giống lão.
Nếu Vô Cực Thánh Thụ mang lại cho Lâm Phong cảm giác mênh mông vô tận, thì lão đầu lại mang đến cho hắn cảm giác thâm sâu khó lường. Cả hai loại cảm giác này gần như không có giới hạn và đều đến từ những tồn tại lâu đời.
- Tiểu tử ngươi có ý gì?
Giọng nói của lão đầu mang theo vài phần khó chịu. Lão đã tốn không ít công sức để đưa Lâm Phong đến chỗ Vô Cực Thánh Thụ, vậy mà bây giờ lại bị đem ra so sánh với một gốc cây. Chẳng biết trong đầu tên ngốc này rốt cuộc chứa thứ gì nữa.
Khi Lâm Phong đến chỗ Vô Cực Thánh Thụ, mọi người đều đã tìm được vị trí để tu luyện. Chỉ có Hàn Băng vẫn đứng một bên ngắm nhìn thánh thụ, thực ra là nàng đang đợi hắn.
- Hàn Băng sư tỷ, đệ có một thứ muốn tặng tỷ.
Lâm Phong lấy ra mấy cái trận bàn, ném thành một vòng tròn bên cạnh gốc thánh thụ.
- Sư tỷ thử ngồi vào tu luyện xem.
Lãnh Hàn Băng vừa bước vào vòng tròn, nàng lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Nếu bên ngoài vòng tròn là hạ phẩm linh thạch, thì bên trong chính là trung phẩm linh thạch.
Lâm Phong nhìn thấy 'lão bà' của mình đã an vị, hắn bắt đầu đi vòng quanh Vô Cực Thánh Thụ. Đột nhiên, yêu nữ xuất hiện trước mặt, khiến hắn giật mình.
- Sao ngươi không đi tu luyện?
Linh Mộng mỉm cười.
- Ngươi thật sự không biết sao?
Lâm Phong bực bội lấy ra mấy cái trận bàn đưa cho yêu nữ.
- Đừng làm phiền ta.
Linh Mộng vừa lấy được trận bàn liền chạy tới bên cạnh Hàn Băng tu luyện. Lâm Phong tiếp tục đi vòng quanh quan sát thánh thụ.
- Lão đầu, có cách nào đào gốc cây này đi không?
- Một khi thánh thụ mất đi, thiên địa kỳ trận sẽ lập tức sụp đổ.
Vô Cực Thánh Thụ chính là bảo vật vô giá của Vô Cực Thánh Cung. Một khi thánh thụ biến mất, Thánh Cung nhất định sẽ điều tra từng người tiến vào bí cảnh, lúc đó khả năng lão đầu bị bại lộ là rất cao.
Dù Vô Cực Thánh Thụ là bảo vật tuyệt thế, nhưng nó còn lâu mới sánh được với lão đầu. Đừng nói là một gốc thánh thụ, dù có dùng trăm gốc thánh thụ để trao đổi với lão đầu thì Lâm Phong cũng không đời nào đồng ý.
Vô Cực Thánh Thụ không thể lấy được, đây là điều đã nằm trong dự đoán của lão đầu. Vì vậy, mục tiêu của lão vốn không phải là thánh thụ, mà là linh căn của thánh thụ.
Theo thông tin Lâm Phong điều tra được, Vô Cực Thánh Thụ đã tồn tại qua hàng vạn năm, trước cả khi Vô Cực Thánh Cung xuất thế. Tương truyền, mỗi gốc thánh thụ cứ một vạn năm sẽ kết linh căn một lần. Một khi linh căn xuất hiện, nó sẽ được thiên địa kỳ trận bảo vệ, muốn tìm cũng không dễ dàng.
Hơn nữa, nơi này còn là địa bàn của Vô Cực Thánh Cung. Bọn họ đã sở hữu Vô Cực Thánh Thụ gần cả vạn năm, không chừng đã tìm được không ít linh căn rồi.
Lâm Phong và lão đầu chia nhau hành động. Hắn sẽ tìm một chỗ bên cạnh Vô Cực Thánh Thụ để tu luyện, còn lão đầu sẽ phụ trách tìm kiếm linh căn. Dù không tìm được linh căn thì cũng sẽ không ra về tay trắng.
Vài ngày trôi qua, Lâm Phong đang tu luyện thì nghe thấy giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Có một tin tốt và một tin xấu, tiểu tử ngươi muốn nghe tin nào trước?
- Tin tốt.
- Nơi này chắc chắn có linh căn.
Lâm Phong hít một hơi để chuẩn bị tâm lý.
- Tin xấu là gì?
- Khả năng tìm được là rất thấp.
Trải qua vài ngày quan sát, lão đầu phát hiện thiên địa kỳ trận đã có sự biến đổi. Theo lão đầu suy đoán, nguyên nhân kỳ trận biến đổi là để bảo vệ linh căn của Vô Cực Thánh Thụ.
- Thần kỳ như vậy sao? Lâm Phong càng nghe lão đầu nói, vẻ mặt càng kinh ngạc. Thiên địa kỳ trận có thể liên tục biến đổi đã là điều ảo diệu lắm rồi, bây giờ lại còn biết bảo vệ cả linh căn. Hắn cảm giác cứ như tòa đại trận này có ai đó đang điều khiển vậy.
- Lão đầu, lão có chắc đây là thiên địa kỳ trận không?
- Tiểu tử ngươi nghĩ trên đời có ai có thể bày ra được loại trận pháp này sao?
- Đúng là chưa từng nghe nói.
- Ngươi có biết cái gì gọi là thiên địa chi tử không?
- Cái này thì ta biết.
Thiên địa chi tử chính là chỉ những kẻ được trời cao ưu ái. Nếu không có thiên phú tuyệt thế thì cũng có nhân phẩm bất phàm. Đối với những người này, không cần phải mạo hiểm đi tìm cơ duyên, chỉ cần ngồi yên một chỗ chờ đợi là tự có người mang tới, đúng kiểu 'không làm mà vẫn có ăn'.
- Cái mà tiểu tử ngươi nói chỉ là do đám tu sĩ tự nghĩ ra mà thôi.
Thiên địa chi tử, ý đúng như tên, chính là con cưng của trời đất. Mỗi lần xuất thế, chúng sẽ được trời đất bảo hộ. Vô Cực Thánh Thụ chính là một trong số các thiên địa chi tử.
Con đường tu chân sở dĩ được gọi là nghịch thiên cải mệnh là vì tu sĩ phải tranh giành cơ duyên, đoạt lấy thiên địa chi vật. Trên đời này làm gì có đứa con ngoan nào lại đi tranh giành với cha mẹ? Nếu có thì phải gọi là thiên địa nghịch tử mới đúng.
Càng tranh giành nhiều thì tội nghiệp càng nhiều, cho nên cuối cùng tu sĩ đều phải đối mặt với thiên kiếp. Đây chính là hình phạt mà bọn họ xứng đáng phải nhận.
Thánh thụ lại khác, đúng kiểu con ngoan trò giỏi. Cha mẹ đặt đâu thì ở đó, cha mẹ cho gì thì lấy đó, không tranh giành, không phản đối, thậm chí còn giúp đỡ tu sĩ, yêu thú tu luyện. Đây mới đúng là thiên địa chi tử.
- Nếu có kẻ muốn nhắm vào nhi tử của ngươi thì ngươi sẽ làm gì?
- Tất nhiên là ta sẽ bảo vệ… ta hiểu rồi.
- Nói như lão thì thiên địa thật sự có linh trí sao?
- Vạn vật đều có linh, dù là vô linh hay hữu linh chẳng phải đều mang một chữ 'linh' sao?
Lâm Phong nghe lão đầu nói một lúc, đầu óc có chút mơ màng. Tuy hắn không hiểu rõ huyền cơ trong lời nói của lão, nhưng hắn biết chắc một điều là lão vẫn chưa tìm được linh căn, hơn nữa còn không chắc sẽ tìm được.
- Vạn sự tùy duyên vậy.
Cách đó khá xa, Lý Hạo Nhiên càng phá trận càng cảm thấy không đúng. Thiên địa kỳ trận liên tục biến ảo, tốc độ thay đổi nhanh đến mức khó tin. Lão còn chưa phá xong trận pháp này đã rơi vào một trận pháp khác.
- Cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra?
Trước khi đến chỗ Vô Cực Thánh Thụ, Lâm Phong đã đảo ngược một vài trận pháp, biến lối vào thành lối ra và ngược lại. Tuy cách này không thể vây khốn được Lý Hạo Nhiên, nhưng có thể làm lão tốn rất nhiều thời gian.