156. Chương 156: Vô Cực Linh Căn

Thiên La

Chương 156: Vô Cực Linh Căn

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cứ ba ngày một lần, Lâm Phong lại xoay chuyển trận pháp. Hơn nửa tháng trôi qua, ngũ đại Thánh Cung vẫn chưa tìm thấy bóng dáng của Vô Cực Thánh Thụ, khiến các vị trưởng lão dần mất kiên nhẫn với các trận sư và bắt đầu lên tiếng phản đối.
Trong lúc tức giận, một vị trưởng lão đã ra tay tấn công đại trận, một góc ngọn núi lớn bị lão phá nát, khiến cả nhóm bị mắc kẹt. Phải đến ba ngày sau thì các trận sư mới tìm được cách thoát thân.
Dưới gốc Vô Cực Thánh Thụ, Lâm Phong nhờ vào trận pháp tăng cường hiệu quả, trong một thời gian ngắn đã ngộ ra nhiều điều sâu sắc, tu vi và đạo thuật đều tiến triển vượt bậc.
Linh lực trong cơ thể Lâm Phong bắt đầu sôi trào, đây là dấu hiệu tu sĩ sắp đột phá. Hắn lấy ra mấy viên trung phẩm linh thạch hấp thu, khí tức không ngừng mạnh lên.
- ẦM…
Cơ thể Lâm Phong bị hỏa quang bao trùm, hỏa quang càng lúc càng rực rỡ khiến đám người bên cạnh nhíu mày.
Lãnh Hàn Băng đột nhiên đứng dậy, nàng đi đến bên cạnh Lâm Phong hộ pháp cho hắn. Chỉ cần có người tiến lại gần tên khốn đó, nàng sẽ lập tức ngăn lại.
Linh Mộng nhìn tên khốn trước mặt, ánh mắt hiện rõ vẻ phẫn nộ. Tên này đột phá không sớm không muộn, lại đúng lúc nàng đang trong đốn ngộ.
- Nhất định là hắn cố tình.
Nửa giờ trôi qua, hỏa quang dần tan biến, Lâm Phong bắt đầu ổn định linh lực. Một lúc sau, hai mắt hắn mở ra, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.
- Vô Cực Thánh Thụ đúng là danh bất hư truyền.
Lâm Phong chỉ vừa đột phá cách đây vài tháng, với tốc độ tu luyện của hắn thì phải mất ít nhất một năm nữa mới có thể tiếp tục đột phá. Không ngờ Vô Cực Thánh Thụ lại có thể giúp hắn tiết kiệm được nhiều thời gian như vậy.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía Vô Cực Thánh Thụ, ham muốn chiếm hữu của hắn với thánh thụ này càng lúc càng lớn. Nếu có thể sở hữu được thánh thụ, hắn có thể tiết kiệm được vô số thời gian và tài nguyên tu luyện.
Lâm Phong từng bước tiến lại gần thánh thụ, hắn chuẩn bị lấy ra huyết đao thì một luồng hàn khí thổi tới. Lãnh Hàn Băng xuất hiện đối diện Lâm Phong, giọng nói lạnh lùng:
- Thứ này ngươi không thể lấy.
Lâm Phong dừng bước, vẻ mặt mờ mịt nhìn nữ tử trước mặt.
- Hàn Băng sư tỷ, sao tỷ lại ở đây?
- Nha đầu này sợ tiểu tử ngươi bị làm phiền nên đã từ bỏ tu luyện để giúp ngươi hộ pháp.
Trong lúc Lâm Phong còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì giọng nói của lão đầu truyền đến:
- Tiểu tử ngươi đột phá quá nhanh, căn cơ vẫn chưa ổn nên bị tâm ma chi phối.
Sau khi nghe lão đầu tường thuật một lúc, cuối cùng Lâm Phong cũng hiểu rõ mọi chuyện. Không ngờ hắn lại dám nảy sinh ý đồ với Vô Cực Thánh Thụ, nếu không có Hàn Băng kịp thời ngăn cản thì hắn đã gây ra đại họa rồi.
- Thật là nguy hiểm.
Lâm Phong càng nghĩ càng thấy lạnh người, hắn vội quay trở lại chỗ tu luyện, ánh mắt cảm kích nhìn Hàn Băng.
- Hàn Băng sư tỷ, vừa rồi đa tạ sư tỷ đã ra tay giúp đỡ.
- Ngươi vừa đột phá, nên tập trung ổn định linh lực.
Hàn Băng vừa dứt lời liền trở về chỗ tu luyện. Lâm Phong nhìn theo bóng lưng của nàng, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Tu luyện bên cạnh Vô Cực Thánh Thụ là cơ duyên hiếm có trăm năm một thuở, mỗi khoảnh khắc đều có thể giúp tu sĩ tiến bộ, vậy mà nàng lại vì hộ pháp cho hắn mà từ bỏ cơ hội quý giá đó.
- Ân tình to lớn như vậy xem ra ta chỉ có thể lấy thân báo đáp.
Trong lúc Lâm Phong tận hưởng cảm giác hạnh phúc vì được người trong lòng quan tâm thì giọng nói của lão đầu truyền đến:
- Tiểu tử, đã tìm được Vô Cực Linh Căn.
- Thật sao, ở đâu vậy?
- Cách nơi này 20 dặm về phía bắc.
- Tiền bối quá tài tình.
Thật ra lần này tìm được Vô Cực Linh Căn không phải là công lao của lão đầu. Nhờ có đám người Lý Hạo Nhiên công kích đại trận làm cho vị trí của linh căn lộ diện. Tuy chỉ trong một thời gian ngắn nhưng vẫn bị lão đầu phát hiện.
Lâm Phong thu hồi trận bàn, sau đó lấy một ít thổ nhưỡng dưới gốc Vô Cực Thánh Thụ rồi rời đi. Hắn vừa chạy được vài bước thì cảm giác có người theo sau.
- Ngươi theo ta làm gì?
- Ta sợ ngươi bị thương lại đổ lỗi cho ta.
Phong Thanh Thanh quả nhiên làm được, trong vòng 10 năm nàng sẽ không để ai tổn thương tên dâm tặc này.
- Ngươi không cần lo, ta có Ảnh Điêu đi theo là được.
Lâm Phong vừa dứt lời liền cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu bay mất. Phong Thanh Thanh đứng phía sau nhìn theo, tuy tốc độ của nàng nhanh hơn Ảnh Điêu nhưng lại không thể chạy lung tung bên trong đại trận.
Thiên Ảnh Ma Điêu bay được khoảng một canh giờ thì đến được vị trí lão đầu đã chỉ điểm. Trước mặt Lâm Phong là một dãy sơn mạch hùng vĩ.
- Lão đầu, linh căn ở chỗ này sao?
- Không sai.
- Lão có thể nói cụ thể hơn một chút được không?
- Vô Cực Linh Căn chắc chắn nằm trong dãy sơn mạch trước mặt.
Lâm Phong cũng biết linh căn nằm bên trong sơn mạch, cái hắn muốn biết là vị trí cụ thể chứ đâu phải từ ngữ cụ thể.
Lâm Phong lấy một ít thổ nhưỡng tìm được dưới gốc Vô Cực Thánh Thụ cho vào miệng, sau đó cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu tiến vào sơn mạch.
Bên trong thổ nhưỡng mang theo một ít khí tức của thánh thụ, Lâm Phong có thể dựa vào thứ này để qua mặt được thiên địa kỳ trận. Chỉ cần đến gần linh căn trong vòng trăm trượng thì cơ thể của hắn sẽ cảm giác được.
Lúc đầu Lâm Phong muốn lấy Vô Cực Thánh Diệp, hiệu quả cao hơn thổ nhưỡng gấp nhiều lần, nhưng đã bị lão đầu ngăn cản.
Một khi thánh thụ bị tổn hại sẽ dẫn đến thiên địa kỳ trận biến đổi, không chỉ ảnh hưởng đến quá trình tu luyện của Hàn Băng mà còn thay đổi cả vị trí ẩn giấu của linh căn.
Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu bay vòng quanh dãy núi để lão đầu quan sát địa thế. Thiên địa kỳ trận muốn giấu linh căn nhất định sẽ tìm một chỗ kín đáo, khó bị phát hiện.
Ba ngày trôi qua, Lâm Phong đã bay được mấy vòng xung quanh sơn mạch vẫn không tìm được thứ gì, hắn lại bắt đầu hoài nghi.
- Lão đầu, có khi nào cái đại trận này là do ai đó bố trí không?
- Lão phu sống mấy chục vạn năm chưa từng nhìn thấy tên trận sư nào có thể bố trí được loại trận thế này.
- Có khi nào gốc thánh thụ kia có linh tính rồi không?
Lão đầu trầm ngâm, không phải điều gì lão cũng tường tận. Vô Cực Thánh Thụ tồn tại hơn mấy vạn năm, có thể có linh tính cũng là chuyện bình thường.
- ẦM…
Đúng lúc này, mặt đất rung chuyển dữ dội, giọng nói của lão đầu truyền đến:
- Mau cảm nhận linh căn.
Lâm Phong lập tức làm theo, hắn lấy ra một ít thổ nhưỡng bỏ vào miệng, hai mắt nhắm lại.
- Linh căn ở chỗ kia.
Lúc sau, Lâm Phong đột nhiên chỉ tay về một ngọn núi lớn bên trong dãy sơn mạch.
Thiên Ảnh Ma Điêu lập tức bay tới chỗ chỉ định. Cảm giác của Lâm Phong càng lúc càng mạnh. Khi hắn đến trước một khối đá khổng lồ thì dừng lại, ánh mắt kinh ngạc.
- Không ngờ linh căn của thánh thụ lại lớn đến thế này ư?
Khối đá khổng lồ trước mặt cao gần chục trượng, nhìn qua có vẻ rất bình thường không ngờ lại là bảo vật kinh thiên động địa, giá trị liên thành.
- Tiểu ngốc tử, thứ đó không phải linh căn.
- Không thể nào, ta cảm giác được khối đá này chính là linh căn.
- Vô Cực Linh Căn nằm bên trong cự thạch.
- Ý của ta chính là nó nằm bên trong cự thạch.