161. Chương 161: Chuyện Xưa

Thiên La

Chương 161: Chuyện Xưa

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 161 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh khẽ nhíu mày.
- Thương thế của muội vẫn chưa hồi phục, không nên tức giận.
- Hàn Băng, tốt nhất là muội nên rời xa hắn, nếu không sẽ có ngày muội bị hắn chọc cho tức chết.
- Ta tự biết giải quyết.
Từ lúc quen biết tên lưu manh Lâm Phong đến giờ, số lần Hàn Băng bị hắn chọc tức đã không thể đếm xuể. Có những lúc nàng không kiềm chế được mà ra tay với hắn, mỗi lần nghĩ đến những chuyện đó trong lòng lại thấy buồn cười.
Linh Mộng ngồi bên cạnh nhìn ánh mắt của Hàn Băng. Phía sau vẻ lạnh lùng lại thấp thoáng vài phần ý cười. Đây là dấu hiệu của một nữ tử khi sa vào lưới tình. Dù Lâm Phong có làm gì thì Hàn Băng vẫn sẽ tha thứ cho hắn. Xem ra vị tỷ muội tốt của nàng đã bị tên khốn kia mê hoặc đến hết thuốc chữa rồi.
Bên trong căn phòng kế bên, Lâm Phong vừa ngồi lên giường liền bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm. Hắn lấy ra mấy cái túi trữ vật đặt trước mặt, bên trong chứa đầy thi thể yêu thú.
- Ha ha ha ha ha ha…
Giọng cười nham nhở vang vọng khắp căn phòng. Lâm Phong đã nhờ lão đầu bí mật thu thập thi thể yêu thú. Hắn đoán lần này chắc chắn trúng lớn, nhưng không ngờ lại nhiều đến như vậy.
Lâm Phong bắt đầu kiểm tra túi trữ vật, thần thức vừa lướt qua đã cảm thấy có gì đó không ổn.
- Sao lại có huyền thú trong này?
Mục tiêu lần này của Lâm Phong là địa thú, còn huyền thú và hoàng thú đối với hắn đã không còn nhiều tác dụng. Có bán đi cũng chẳng được bao nhiêu linh thạch.
Trong mười cái túi trữ vật thì có tới tám cái túi chứa huyền thú và hoàng thú. Vẻ mặt hưng phấn ban đầu của Lâm Phong đã bị đám huyền thú này làm cho biến mất.
- Lão đầu, sao lần này lão lại nhiệt tình đến thế?
- Nếu không phải đám yêu thú kia nhanh miệng thì lão phu đã thu được nhiều hơn rồi.
Yêu thú không chỉ xem tu sĩ như linh dược mà còn ăn thịt cả đồng loại. Một con yêu thú vừa nằm xuống liền bị con yêu thú bên cạnh nuốt chửng. Thú triều có thể coi là một cuộc sàng lọc yêu thú quy mô lớn. Những con yêu thú nào sống sót chắc chắn sẽ có một tương lai xán lạn.
Lâm Phong nghe lão nói, trong lòng có cảm giác không đúng. Bình thường lão đầu rất kén chọn, dù có cho linh thạch thì lão cũng không thèm để mắt đến đám yêu thú cấp thấp này.
- Lão đầu, chẳng lẽ đám yêu thú này còn có công dụng gì sao?
- Tiểu tử ngươi có muốn nghe chuyện xưa không?
- Có vui không?
- Có lợi gì không?
- Xin tiền bối chỉ giáo.
Ngày xửa ngày xưa, khi thiên địa vừa hình thành chỉ là một vùng hoang tàn. Một thời gian sau, không gian biến động, từ trên trời rơi xuống vô số sinh vật, đó chính là những chủ nhân đầu tiên của đại lục.
Tương truyền những sinh vật này sở hữu sức mạnh vô cùng khủng khiếp. Chúng liên tục chiến đấu qua hàng ngàn năm, cuối cùng chỉ còn lại bốn chủng tộc mạnh nhất đó là Thần Tộc, Ma Tộc, Yêu Tộc và Nhân Tộc.
Trong đó, Thần Ma nhị tộc chiếm bảy phần lãnh thổ đại lục, ba phần còn lại do Nhân tộc và Yêu tộc cai quản.
Sau khi trải qua một thời kỳ thái bình thịnh vượng, tứ tộc lại bắt đầu giao chiến. Nhân Tộc và Yêu Tộc ở thế yếu nên đã hình thành liên minh chống lại Thần Ma nhị tộc.
Thần Tộc kiêu ngạo, Ma Tộc ngông cuồng, cả hai đều xem thường liên minh Nhân Yêu. Chúng quyết định tiến hành Thần Ma đại chiến để chọn ra chủ nhân của Thiên La đại lục.
Trong trận chiến kinh thiên năm đó, vô số cường giả của hai tộc Thần, Ma đã ngã xuống. Cùng lúc đó, liên minh Nhân Yêu nhị tộc phát động tấn công. Kết quả là chỉ trong vài năm, toàn bộ tộc nhân của hai tộc Thần Ma gần như đã biến mất khỏi đại lục.
Nhưng cái giá mà liên minh Nhân Yêu phải trả cũng không hề nhỏ. Sau trận càn quét năm đó, hơn một nửa sinh linh trên đại lục đã vĩnh viễn biến mất.
Lâm Phong ngồi đợi một lúc vẫn không thấy lão đầu kể tiếp liền hỏi.
- Rồi sao nữa?
- Hết rồi.
- Vậy câu chuyện của lão có liên quan gì đến đám yêu thú này?
- Tiểu tử ngươi không biết động não à?
Lâm Phong suy nghĩ một lúc cuối cùng cũng tìm ra được một chút manh mối.
- Có phải lão muốn nói đám yêu thú này có liên quan đến thượng cổ Yêu Tộc không?
- Còn gì nữa?
- Hết rồi.
Lão đầu thở dài, ánh mắt hoài niệm.
- Đám yêu thú này chính là hậu duệ đời sau của thượng cổ Yêu Tộc. Chúng mang trong mình huyết mạch của Yêu Tộc, nhưng hàng vạn năm trôi qua, huyết mạch của Yêu Tộc đã không còn mạnh mẽ như tổ tiên của chúng nữa.
- Thì sao?
- Sở dĩ huyết mạch Yêu Tộc suy yếu là vì chúng phát triển dựa trên số lượng, dẫn đến chất lượng bị suy giảm.
- Thì ra là vậy.
Chuyện này cũng giống như lấy một bình linh tửu pha vào nước. Lượng nước càng nhiều thì chất lượng của linh tửu càng giảm.
Lão đầu gật đầu.
- Không sai.
- Chuyện đơn giản như vậy ta nghe một lần là hiểu.
Lâm Phong chỉ đám yêu thú trước mặt.
- Vậy thì liên quan gì đến mấy thanh niên này?
Lão đầu trầm mặc, nói cả nửa ngày mà tên này vẫn chưa hiểu được vấn đề.
- Lão phu có một phương pháp có thể dung hợp huyết mạch của yêu thú lại.
- Chẳng lẽ lão muốn tách giọt linh tửu ra khỏi nước?
- Chính là như vậy.
Lâm Phong nghe lão nói, vẻ mặt hiện rõ sự hưng phấn.
- Sau đó thì sao?
- Tiểu tử ngươi có thể sử dụng phương pháp này để cường hóa huyết mạch của Thiên Ảnh Ma Điêu.
- Còn ta được gì?
- Được một con yêu cầm có huyết mạch thượng cổ.
- Nà ní?
Lâm Phong ngây người, tốn cả nửa ngày nghe kể chuyện, cuối cùng toàn bộ lợi ích lại nằm trên người của Thiên Ảnh Ma Điêu.
Lâm Phong nhìn Ảnh Điêu đứng bên cạnh, dù sao tên này cũng giúp hắn không ít, luyện vài giọt yêu huyết để đền đáp cũng hợp lý.
Lâm Phong lấy ra Thông Thiên Đỉnh bắt đầu luyện chế. Nơi ở của hắn nằm ngay cạnh phòng của yêu nữ nên không cần lo bị người khác phát hiện.
Đầu tiên là bỏ linh dược vào luyện chế thành dược thủy, sau đó mới bỏ yêu thú vào bên trong.
- Lão đầu, có cần vặt lông không?
- Lấy hết.
Sáng hôm sau, toàn bộ đệ tử Thánh Cung tập hợp bên ngoài biệt viện. Lão chấp sự đi vài vòng điểm danh. Kết quả là có 24 đệ tử nội môn và 257 đệ tử ngoại môn vắng mặt.
Ngoài đệ tử của Thánh Cung, còn có hơn ngàn tán tu và tộc nhân của các gia tộc không thể trở về sau trận đại chiến.
Bên trong phòng, các vị trưởng lão sau khi nghe chấp sự báo cáo đều trầm mặc. Cứ tiếp tục thế này, chưa cần Ma Giáo tấn công thì Thánh Cung đã tự tan rã.
Một lão đầu lên tiếng.
- Tình hình bây giờ rất bất lợi cho chúng ta. Lão phu đề nghị ưu tiên bảo vệ thực lực của Thánh Cung. Những thứ còn lại cứ để sau này rồi tính.
- Yêu thú liên tục tập kích, làm sao có thể tránh khỏi hy sinh?
- Vậy thì chỉ còn cách bỏ thành.
Đám lão đầu nhìn nhau. Nếu toàn bộ đệ tử Thánh Cung cùng tập hợp về Thánh Thành thì thực lực sẽ tăng mạnh, dù yêu thú có kéo đến cũng không còn đáng sợ.
Nhưng một khi bỏ thành trì, Ma giáo chắc chắn sẽ tiến vào phá hủy truyền tống trận. Lúc đó, phải đợi thêm mấy chục năm, đến khi phong linh lần nữa mở ra thì mới có thể tiến vào.
Quan trọng nhất là các thế lực và tán tu sẽ mất đi địa bàn. Nếu toàn bộ đều gom về Thánh Thành thì e rằng không thể chứa hết.
=====
- Độc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!