Thiên La
Chương 181: Thông Thiên Lệnh
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 181 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một vị trưởng lão kích hoạt hai tấm pháp chỉ cấp Thiên, hai đầu pháp thú xuất hiện càn quét đám yêu cầm.
"U Minh Đoạt Thiên." Một đám hắc vụ bay tới bao phủ hai tấm pháp chỉ cấp Thiên, linh quang lập tức tan biến, pháp chỉ rơi xuống, hai đầu pháp thú cũng biến mất. Đám hắc vụ tiếp tục tản ra, bao trùm lấy các tu sĩ gần đó.
"Mọi người cẩn thận!" Lâm Phong đang giao chiến thì nhìn thấy một cảnh tượng cực kỳ kỳ lạ: vô số tu sĩ đột nhiên từ trên không trung rơi xuống.
"Có chuyện gì vậy?" "Là thuật pháp của U Minh Thánh Cung." Lão đầu từng tìm hiểu về U Minh Thánh Cung, biết rằng đối phương có một loại thuật pháp kỳ diệu, một khi kích hoạt sẽ làm vô hiệu hóa bảo vật của đối thủ. Phần lớn linh giả tham chiến đều dùng Hành Không Pháp Chỉ để phi hành, nên một khi pháp chỉ bị vô hiệu hóa, bọn họ sẽ lập tức rơi xuống.
"Thiên Sơn Chưởng!" Hư ảnh ngọn núi khổng lồ đánh thẳng về phía đám hắc y nhân, khiến chúng phải lập tức tránh né, không thể tiếp tục thi triển thuật pháp.
Mấy chục tên hắc y nhân tản ra canh giữ đại trận, nhiệm vụ của bọn chúng là ngăn cản Ngũ Đại Thánh Cung phá trận. Chỉ cần đợi thêm vài canh giờ, các tu sĩ sẽ bị đám yêu thú vây công đến kiệt sức.
Một đạo bạch quang từ trên cao giáng xuống. Trịnh Luân xuất hiện, lơ lửng giữa không trung đối mặt với U Minh Cổ Xà.
"Các vị mau đi phá trận, nghiệt súc này cứ giao cho ta." Hai vị trưởng lão Cửu Huyền đang vây đánh cự xà lập tức rời đi. U Minh Cổ Xà rống lớn, khí tức không ngừng cuồn cuộn dâng lên, cơ thể dài hơn trăm trượng lao về phía đối thủ.
Trong tay Trịnh Luân xuất hiện một thanh bạch thương, hòa hợp hoàn hảo với bộ bạch y hắn đang mặc, cả người tỏa ra bạch quang chẳng khác nào thần linh giáng thế.
Bạch thương chĩa về phía U Minh Cổ Xà, phía sau Trịnh Luân xuất hiện hư ảnh một đầu bạch long gào thét bay về phía cự xà.
Bạch long há miệng phun ra bạch quang, U Minh Cổ Xà lập tức phun ra hắc vụ để chống đỡ. Khi hắc bạch vừa va chạm, một thân ảnh tựa ngân quang xuyên qua hắc vụ, đâm vào vị trí dưới cổ yêu xà.
"Keng...!" "RỐNG...!" Ánh lửa lóe lên, Trịnh Luân cảm giác trường thương trong tay như đâm vào tinh kim. Hắn lập tức rút lui, ánh mắt ngưng trọng nhìn đầu yêu xà đối diện.
"Hộ cung thánh thú quả nhiên phi phàm." Cách đó không xa, Linh Mộng đang giao chiến với hai đầu thiên thú. Bình thường nàng có thể áp chế đám yêu thú này, nhưng bây giờ không thể sử dụng pháp chỉ, thực lực của nàng đã giảm đi đáng kể.
Không chỉ Linh Mộng mà phần lớn các tu sĩ tham chiến đều rơi vào tình cảnh tương tự. Nếu không sớm tìm cách phá giải tà thuật của đối phương, họ chỉ còn cách tạm thời rút lui.
Một tên hắc y nhân nhìn Ngũ Đại Thánh Cung bị yêu thú vây hãm, ánh mắt u ám.
"Đợi khi thần lực của lão phu khôi phục hoàn toàn sẽ giải quyết hết bọn chúng." "Tam trưởng lão đã đánh giá quá cao đám tiểu bối này rồi. Không cần dùng đến thần lực thì lão phu vẫn có thể đập chết bọn chúng."
Lâm Phong bay lượn vài vòng, nhìn thấy mấy tên cao thủ xuất chiêu, thu được không ít kinh nghiệm chiến đấu. Cách hắn nửa dặm, Ngạo Minh đang đối chiến với một đầu thiên thú. Thanh niên này vừa đột phá Vương Giả liền được Thánh Cung thăng cấp làm chấp sự.
"Thiên Ảnh Nhất Kiếm!" Ngạo Minh đang bỏ chạy đột nhiên xoay người chém ra một kiếm. Tốc độ nhanh đến mức thiên thú cũng không kịp phản ứng, kiếm khí chém sâu vào huyết nhục.
Lâm Phong vừa quan sát vừa nghe lão đầu giảng giải: muốn đánh bại đối thủ không nhất thiết phải dùng đến tuyệt chiêu mạnh nhất. Một chiêu vừa rồi của Ngạo Minh là thức cơ bản nhất trong Thiên Ảnh Kiếm, quan trọng là phải biết tùy cơ ứng biến.
Giọng nói của lão đầu lại truyền đến: "Đến lúc rồi, không đi sẽ muộn." Thiên Ảnh Ma Điêu đột nhiên từ trên không lao thẳng xuống, thân ảnh Lâm Phong hoàn toàn biến mất trong hắc vụ.
Lâm Phong lấy ra một bộ hắc bào để mặc vào, khí tức tu sĩ hoàn toàn biến mất. Ngay cả Phong Thanh Thanh đứng bên cạnh cũng không thể cảm nhận được vị trí của hắn.
Phía sau Lâm Phong xuất hiện một đôi ngân dực. Giọng nói của hắn vang lên giữa hắc vụ u ám.
"Chuẩn bị xong chưa?" "Nếu ngươi dám làm loạn, lão nương lập tức phế ngươi!" "Ngươi yên tâm, ta không bao giờ thừa nước đục thả câu."
Một cánh tay vươn tới ôm chặt eo thon của Phong Thanh Thanh. Ánh mắt nàng do dự một lúc, sau đó dùng ngọc thủ vòng lấy cổ đối phương.
Lâm Phong thu Thiên Ảnh Ma Điêu vào thú châu, ngân dực khẽ động, cả người hắn lơ lửng trên không nhưng không hề phát ra chút khí tức tu sĩ nào.
Ngân dực lóe lên, Lâm Phong như một con yêu cầm bay xuyên qua hắc vụ, cho đến khi đâm trúng một bức tường chắn thì dừng lại. Hắn lấy ra Thông Thiên Lệnh cầm trên tay.
"Tất cả nhờ vào ngươi." Lâm Phong dùng Thông Thiên Lệnh vẽ một vòng tròn trên bức tường trước mặt. Hắc vụ xung quanh lập tức bị hút về phía bức tường.
"Thành công rồi!" Lâm Phong lấy ra một cái ống pháo, kích hoạt nó rồi theo luồng hắc vụ chui vào bên trong tường thành. Hắn vừa tiến vào liền thu Thông Thiên Lệnh lại, đại trận lập tức khôi phục như lúc đầu.
Từ bên trong đại trận nhìn ra có thể thấy được trận chiến bên ngoài. Lúc này, đám hắc y nhân đang quay lưng về phía Lâm Phong, đúng là một cơ hội lý tưởng để xuất kích. Nhưng đánh lén người khác không phải là đạo quân tử, hắn sẽ đợi khi làm xong đại sự rồi quay lại giao chiến sau.
Lâm Phong lướt đi về phía tòa cung điện gần nhất. Bên trong đại trận có tổng cộng sáu tòa cung điện, mỗi tòa nằm trên một ngọn núi, bên ngoài đều có trận pháp bảo vệ.
Đám hắc y nhân vẫn đang tập trung quan sát Ngũ Đại Thánh Cung. Bọn chúng tuyệt đối không ngờ trên đời lại có một kỳ bảo như Thông Thiên Lệnh, có thể phá giải hộ cung đại trận mà không gây ra chút động tĩnh nào.
Tuy hắc vụ bên trong U Minh Thánh Địa không dày đặc như bên ngoài nhưng tầm nhìn vẫn bị hạn chế đáng kể. Lâm Phong lại có Phi Vân và Dạ Ảnh trợ giúp, nên khả năng bị phát hiện gần như là không có.
Nhờ có Thông Thiên Lệnh, Lâm Phong dễ dàng xuyên qua trận pháp phòng ngự của tòa cung điện thứ nhất. Hắn vừa bước vào liền nghe thấy giọng nói của bạo nữ truyền đến.
"Thả ta ra!" Lâm Phong lập tức buông tay. Lúc này, ánh mắt hắn đã hoàn toàn bị Thông Thiên Lệnh thu hút.
"Thứ này cũng quá lợi hại rồi!" "Tiểu tử ngươi nghĩ Thông Thiên Tam Bảo chỉ là hư danh thôi sao?"
Theo lời của lão đầu, Thông Thiên Tam Bảo có thể sánh ngang thần khí. Thông Thiên Lệnh trong tay Lâm Phong chính là khắc tinh của trận pháp, cấm chế, phong ấn… chỉ cần liên quan đến linh lực, tất cả đều bị Thông Thiên Lệnh vô hiệu hóa.
"Hắc hắc… ông trời phù hộ ta rồi!" Bảo vật trong thiên hạ thường có cấm chế bảo vệ. Có Thông Thiên Lệnh trong tay thì không một món bảo vật nào có thể thoát khỏi tay Lâm Phong. Vừa nghĩ thôi đã cảm thấy hưng phấn.
Phong Thanh Thanh đứng bên cạnh nhìn thấy Lâm Phong liên tục vuốt ve tấm lệnh bài trong tay, vẻ mặt vô cùng đáng ngại. Nàng vô thức lùi lại vài bước đề phòng.
"Thứ trong tay ngươi là gì vậy?" "Thiên cơ bất khả lộ." Lâm Phong lập tức thu lại Thông Thiên Lệnh. Lỡ như bạo nữ nổi lòng tham thì nguy to, bây giờ hắn vẫn chưa phải là đối thủ của nàng.
Bên ngoài đại trận, trong lúc hai bên đang giao chiến, một vệt sáng từ bên trong hắc vụ bắn thẳng lên trời, sau đó nổ tung thành vô số mảnh nhỏ.