Thiên La
Chương 180: U Minh Thánh Địa
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Huân Vũ chờ mãi không thấy Lâm Phong quay lại, đành phải trở về. Trước khi nàng đi, Hàn Băng đã dặn rằng khi Lâm Phong trở về sẽ đưa hắn đến cứ điểm của Trường Hà Thánh Cung. Vừa về đến nơi, Huân Vũ liền căn dặn hộ vệ bên ngoài, nếu có ai tìm nàng thì phải báo ngay lập tức.
- Ngày hôm sau, ngũ đại Thánh Cung sẽ tiến về U Minh Thánh Địa, Lâm đạo hữu có muốn đi cùng không?
Lâm Phong gật đầu.
- Đệ sẽ đi, Huân Vũ tỷ tỷ có muốn đi cùng đệ không?
- Trưởng bối trong tộc đã ra lệnh, toàn bộ tộc nhân của Liễu gia phải đi theo các trưởng lão.
Dù Huân Vũ rất muốn đi cùng Lâm Phong, nhưng nàng không thể làm trái tộc quy.
- Chuyến đi lần này vô cùng nguy hiểm, Lâm đạo hữu nhất định phải bảo trọng.
- Đệ sẽ cẩn thận.
Lâm Phong lấy ra vài trận pháp đưa cho Huân Vũ. Tuy những thứ này không phải bảo vật tuyệt thế, nhưng chúng cực kỳ hữu dụng để giữ mạng. Hắn có thể sống đến bây giờ cũng là nhờ có trận pháp. Lần trước gặp nhau ở Vô Cực Thánh Thành, Huân Vũ đã nghe Lâm Phong kể về Âm Dương Ma Trận, đây là một trong những bí mật quan trọng nhất của hắn, đến nay chỉ có vài người biết.
Sau khi trò chuyện một lát, Lâm Phong và Hàn Băng rời đi. Bọn họ chỉ còn một đêm để chuẩn bị cho trận đại chiến ngày mai.
Lâm Phong vừa đẩy cửa bước vào phòng thì Hàn Băng cũng theo vào.
- Sư tỷ còn chuyện gì muốn nói với đệ sao?
- Lúc Huân Vũ đến tìm ngươi, nàng có nói với ta vài chuyện.
Lãnh Hàn Băng kể lại mọi chuyện cho Lâm Phong nghe. Khi đám hắc y nhân xuất hiện, huyết mạch trong cơ thể Huân Vũ đã có biến động, nhưng nàng đã kịp thời áp chế.
Nghe đến đây, Lâm Phong nhíu mày.
- Ý của Huân Vũ tỷ tỷ là đám hắc y nhân đó chắc chắn là tàn dư của U Minh Thánh Cung?
- Không sai. Huân Vũ còn nói bên trong U Minh Thánh Cung có một loại Bảo Nguyên Bí Thuật, có thể đám hắc y nhân đó đã dùng bí thuật này để kéo dài thọ nguyên.
Lão đầu cũng nói như vậy. Bảo Nguyên Bí Thuật mỗi người chỉ được dùng một lần, nên lần này đám hắc y nhân sẽ tìm mọi cách rời khỏi nơi đây. Một khi ngũ đại Thánh Cung tập hợp đủ lực lượng, bọn chúng sẽ chẳng khác nào cá nằm trong chậu, chim trong lồng.
Trước khi ngũ đại Thánh Cung tập hợp đủ lực lượng, các vị trưởng lão nhất định sẽ không để tàn dư của U Minh Thánh Cung rời khỏi Phong Linh. Hai bên nhất định sẽ có một trận đại chiến.
Lãnh Hàn Băng nói xong liền quay người rời đi. Lâm Phong thấy vậy lập tức ngăn lại.
- Sư tỷ, bây giờ cũng không còn sớm nữa, hay là tỷ cứ nghỉ lại đây có được không?
Lâm Phong vừa dứt lời, nhiệt độ trong phòng liền liên tục giảm xuống.
- Sư tỷ đừng hiểu lầm, tỷ ngủ trên giường, đệ ngủ dưới đất, đảm bảo sẽ không có chuyện gì xảy ra.
- Ta có vài chuyện muốn nói với Linh Mộng.
- Đệ hiểu rồi, chúc sư tỷ ngủ ngon.
Sáng hôm sau, toàn bộ tu sĩ chia làm hai đường rời khỏi U Minh Cổ Thành. Một đường thẳng tiến đến U Minh Thánh Địa, đường còn lại hướng về lối ra của Phong Linh.
U Minh Thánh Địa tọa lạc trên một ngọn núi lớn, cách thành trì hơn năm mươi dặm. Bên ngoài cổ thành, hắc vụ dày đặc, tu sĩ chỉ có thể phi hành trên không. Vài vạn tu sĩ cùng lúc bay lên, tạo nên một cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Theo tính toán của các vị trưởng lão, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trong vòng một giờ, toàn bộ tu sĩ có thể đến bên ngoài U Minh Thánh Địa.
Bên trong một tòa đại điện, vài chục hắc y nhân đang thi triển bí thuật. Xung quanh họ có hơn trăm cỗ quan tài, mỗi cỗ đều có một người nằm bên trong. Ở giữa đại điện, một trụ sáng màu huyết sắc cao hơn mười trượng liên tục xoay tròn, huyết khí từ đó không ngừng truyền vào những người nằm trong quan tài.
Đúng lúc này, một hắc y nhân từ bên ngoài xông vào.
- Trưởng lão, ngũ đại Thánh Cung đang tiến về Thánh Địa.
- Đám tiểu bối này đến cũng thật nhanh.
Chỉ cần vài ngày nữa là Bảo Nguyên Bí Thuật sẽ hoàn tất, lúc đó toàn bộ cao tầng của U Minh Thánh Cung sẽ thức tỉnh, ngày bọn họ phục thù sẽ không còn xa.
Lão đầu ngồi ở vị trí cao nhất trong đại điện, chậm rãi đứng dậy. Ánh mắt đục ngầu của y ẩn hiện hung quang.
- Các vị đạo hữu, đã đến lúc chúng ta trở lại Nam Hoang.
Các hắc y nhân lần lượt rời đi, chỉ để lại một tên ở lại canh chừng, đợi khi bọn chúng đánh đuổi ngũ đại Thánh Cung sẽ quay trở lại hoàn thành Bảo Nguyên Bí Thuật.
Bên ngoài U Minh Thánh Địa, vô số tu sĩ lơ lửng trên không, ánh mắt đều hướng về ngọn núi lớn phía trước. Từ trên cao nhìn xuống, có thể thấy một quần thể cung điện cổ xưa tràn đầy khí thế.
Bên ngoài cung điện có đại trận phòng hộ, hắc vụ không thể xâm nhập vào bên trong, tu sĩ cũng chỉ có thể đứng bên ngoài. Muốn vào trong, trước tiên phải phá được đại trận.
Một vị trưởng lão Ngự Thú Thánh Cung cất giọng.
- Chỉ là một trận pháp nhỏ, cứ giao cho lão phu là được.
Trận sư của Ngự Thú Thánh Cung vừa bước lên, một đám hắc vụ từ bên trong cung điện liền bay ra. Hắc vụ tan biến, vài chục hắc y nhân lăng không đứng đối diện với hàng vạn tu sĩ.
- Đám tiểu bối các ngươi muốn phá nhà của lão phu sao?
- U Minh Thánh Cung đã không còn, nếu các ngươi quy hàng thì bọn ta sẽ tha cho một mạng.
- Vạn năm trước, ngũ đại Thánh Cung liên thủ cũng không làm gì được bọn ta, một đám tiểu bối như các ngươi thì làm được gì?
- Ngông cuồng!
Bây giờ không giống lúc trước. Ngũ đại Thánh Cung dẫn theo mấy vạn tu sĩ, còn U Minh Thánh Cung chỉ có vài chục người, thực lực hoàn toàn chênh lệch.
Một vị trưởng lão của ngũ đại Thánh Cung hét lớn.
- Các vị đạo hữu mau, cùng lão phu diệt trừ dư nghiệt U Minh!
- Xông lên…
- Giết…
- RỐNG…
Từ bên trong hắc vụ, tiếng gầm thét kinh thiên động địa vang lên. Vô số yêu cầm từ đâu bay đến tấn công tu sĩ. Dẫn đầu là năm con U Minh Cổ Xà, theo sau là vài chục yêu thú cấp Thiên cùng với hàng chục vạn yêu cầm.
Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu, tay cầm huyết đao, đại chiến với một đám yêu cầm. Phong Thanh Thanh đứng bên cạnh quan sát. Đám yêu thú này đối với nàng không có tính khiêu chiến, chỉ cần dâm tặc không gặp nguy hiểm thì nàng sẽ không ra tay.
Hàn Băng đã đi cùng Linh Mộng, bây giờ chỉ còn Phong Thanh Thanh bất động đứng cạnh, một mình Lâm Phong chiến đấu có chút không quen.
- RỐNG…
Tiếng gầm của U Minh Cổ Xà vang vọng khắp thiên địa, Thiên Ảnh Ma Điêu vừa nghe thấy liền chao đảo như muốn rơi xuống. Mấy chục con yêu cầm xung quanh Lâm Phong không còn bị Ảnh Điêu áp chế huyết mạch, chúng bắt đầu điên cuồng lao vào tấn công.
- Ăn một đao của lão tử!
Yêu cầm bị Lâm Phong chém trúng lập tức rơi xuống. Hắn vừa chém rơi một con yêu cầm thì đã có vài con khác bay đến, số lượng càng lúc càng đông.
Lâm Phong thấy tình hình không ổn, hắn lấy ra cốt đao cầm trong tay, muốn dùng long khí để dọa lui đám yêu cầm.
Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu chợt truyền đến.
- Tiểu tử ngươi chán sống rồi sao?
U Minh Cổ Xà có họ hàng xa với Long Tộc nên rất nhạy cảm với long khí. Lỡ để bọn chúng cảm nhận được thì Lâm Phong coi như xong đời. Tuy số lượng yêu thú không thua kém tu sĩ, nhưng phần lớn là yêu thú cấp thấp. Vừa giao chiến một lát, đám yêu thú đã bị tu sĩ áp chế.