189. U Minh Thánh Khố: Thu hoạch và Rút lui

Thiên La

U Minh Thánh Khố: Thu hoạch và Rút lui

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 189 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi bàn bạc, Lâm Phong và mọi người quyết định chỉ lấy đi một nửa số bảo vật tại đây. Việc họ có thể dễ dàng tiến vào bảo khố là nhờ các tu sĩ bên ngoài đã cản chân những hắc y nhân.
Nam Hoang vừa trải qua thú triều, tiêu tốn không ít tài nguyên và nhân lực. Dù số bảo vật ở đây không thể giúp ngũ đại Thánh Cung phục hồi hoàn toàn, nhưng cũng đủ để tạm thời ổn định tình hình.
Nếu Nam Hoang không rơi vào hỗn loạn, Ma Giáo sẽ không dám tấn công. Khi đó, Lâm Phong và mọi người sẽ có thêm thời gian tu luyện. Đợi đến khi thực lực hùng mạnh, dù Thánh Ma đại chiến có bùng nổ, họ cũng có đủ sức tự vệ.
Phần lớn bảo vật tại đây đều dưới địa cấp, không có tác dụng lớn đối với những người còn lại, trừ Lâm Phong. Hơn nữa, việc giao dịch số lượng lớn bảo vật cấp thấp rất dễ gây nghi ngờ.
Vì vậy, cả nhóm quyết định giao bảo vật cho Linh Mộng cất giữ. Nàng là Cửu Huyền Thánh Nữ, dù có bị nghi ngờ cũng không ai dám động chạm. Đợi khi đổi hết số bảo vật thành linh thạch, mọi người sẽ chia phần theo giao ước.
“Lần này lại để yêu nữ chiếm tiện nghi rồi.” Lâm Phong liếc nhìn Linh Mộng một cái rồi phóng về phía bảo sơn. Cửu Huyền Thánh Cung vừa trải qua thú triều chắc chắn đang thiếu hụt tài nguyên. Một khi yêu nữ mang số bảo vật này trở về, Thánh Cung ắt sẽ chấp nhận trao đổi, biết đâu còn được ban thưởng thêm một đống linh thạch.
Lâm Phong và mọi người bắt đầu tìm kiếm bảo vật, mục tiêu của họ là những món đạt đến thiên cấp, có thể tìm được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.
Lâm Phong chạy tới một góc của bảo sơn, ánh mắt liếc nhìn xung quanh. Đến khi chắc chắn không bị ai để ý, hắn mới bắt đầu tìm kiếm bảo vật. Sau đó, hắn lấy ra một chiếc hộp ngọc từ trong đống bảo vật trước mặt.
Lâm Phong cẩn thận mở hộp ngọc ra xem. Bên trong có tổng cộng năm chiếc không gian giới chỉ, trong đó bốn chiếc chứa đầy linh thạch và một chiếc chứa bảo vật.
“Trúng lớn rồi, hắc hắc...” Lâm Phong cẩn thận thu lại hộp ngọc. Trước khi rời đi, hắn đã để lão đầu ở lại căn phòng này để lựa chọn bảo vật, thứ nào vừa mắt thì ném hết vào giới chỉ. Khi hắn quay lại, chỉ cần tiện tay lấy đi là được.
Sở dĩ Lâm Phong không thu mấy chiếc không gian giới chỉ ngay từ đầu là vì hắn sợ Linh Mộng sẽ kiểm tra hộp ngọc. Một khi yêu nữ phát hiện ra mấy chiếc giới chỉ, nhất định sẽ ra tay cướp đoạt.
Để đề phòng bất trắc, lão đầu đã ném toàn bộ vật phẩm bên trong không gian giới chỉ ra ngoài, sau đó giấu luôn mấy chiếc giới chỉ. Như vậy, sẽ không có ai biết chuyện Lâm Phong lén lút nuốt riêng bảo vật.
Lâm Phong chợt nhớ ra một chuyện, hắn âm thầm liên lạc với lão đầu.
“Lão không lấy hết thiên cấp bảo vật đó chứ?”
“Lão phu làm việc thì tiểu tử ngươi cứ yên tâm.”
Nếu lấy hết số thiên cấp bảo vật, chắc chắn sẽ bị những người đến sau nghi ngờ. Lão đầu chỉ lựa chọn những thứ vừa mắt hoặc thích hợp với Lâm Phong.
“Đúng rồi, trong đám bảo vật có một thứ rất thích hợp với băng nha đầu.”
“Ở đâu?”
“Kế bên chiếc hộp ngọc.”
Lãnh Hàn Băng đang tìm kiếm bảo vật thì giọng nói của Lâm Phong truyền đến từ phía sau.
“Hàn Băng sư tỷ, thứ này tặng cho tỷ.” Lâm Phong đi đến bên cạnh Hàn Băng, trong tay hắn cầm một thanh lam quang pháp trượng. Đây chính là thứ lão đầu vừa nói.
Hàn Băng nhận lấy pháp trượng. Ngọc thủ vừa chạm tới, linh lực bên trong cơ thể nàng đột nhiên trở nên hỗn loạn, như bị thứ gì đó kích động mạnh.
Linh lực của Lãnh Hàn Băng không ngừng tuôn vào pháp trượng, lam quang lóe lên rực rỡ, hàn khí từ pháp trượng không ngừng tỏa ra xung quanh. Lâm Phong đứng bên cạnh vô thức lùi lại.
Hư ảnh một đầu lam sắc cự điêu hiện lên rồi biến mất. Tuy chỉ là một thoáng, nhưng Lâm Phong có cảm giác như vừa nhìn thấy một con hung thú thức tỉnh.
“Lão đầu, hình như ta vừa nhìn thấy một con yêu thú rất lợi hại.”
“Thứ tiểu tử ngươi vừa nhìn thấy là chủ nhân của pháp đan.”
Pháp đan là tên gọi của viên yêu đan được khảm trên pháp trượng. Pháp sư có thể sử dụng linh lực bên trong yêu đan để gia tăng sức mạnh của mình khi chiến đấu.
Không chỉ Lâm Phong, ngay cả Linh Mộng và Phong Thanh Thanh đang tìm kiếm bảo vật cũng bị chấn động. Cả hai nàng đều cảm nhận được một luồng khí tức hùng mạnh vừa xuất hiện. Đến khi nhìn thấy thanh pháp trượng trong tay Hàn Băng, cả hai đều quay người bỏ đi.
Một lúc sau, lam quang tan biến, Hàn Băng thức tỉnh. Ánh mắt lạnh lùng ẩn chứa vẻ kinh ngạc nhìn thanh pháp trượng trong tay. Cả đời nàng từng gặp vô số pháp trượng, nhưng đây là lần đầu tiên nàng không thể khống chế.
Lâm Phong đứng bên cạnh nhỏ giọng hỏi.
“Hàn Băng sư tỷ, có vấn đề gì sao?”
“Ta không thể khống chế pháp trượng.”
Lãnh Hàn Băng nhìn tên lưu manh vẫn đứng bên cạnh, lạnh nhạt hỏi.
“Sao ngươi vẫn còn ở đây?”
“Đệ ở lại bảo vệ sư tỷ.”
“Ngươi không sợ bọn họ lấy hết bảo vật sao?”
“Không sợ.”
Lâm Phong lắc đầu, ánh mắt thâm tình nhìn nữ tử đối diện.
“Bảo vật trân quý nhất đang ở trước mặt đệ, dù hai người kia có lấy hết bảo khố thì đệ cũng không quan tâm.”
Hàn Băng ngẩn người. Tuy nàng biết rõ không nên tin vào những lời đường mật của tên lưu manh, nhưng trong lòng vẫn có thứ gì đó đang dần tan chảy. Giọng nói nàng mang bảy phần lạnh lùng, ba phần ôn nhu:
“Đi thôi.”
“ẦM...” Lâm Phong và mọi người tìm kiếm bảo vật được một lúc thì cảm giác mặt đất truyền đến từng đợt chấn động, giọng nói của lão đầu vang lên.
“Hộ cung đại trận có lẽ đã bị phá, mau đi thôi.”
Chuyện Lâm Phong và mọi người lén vào U Minh bảo khố tuyệt đối không thể để người khác phát hiện ra. Một khi hộ cung đại trận bị phá, hàng vạn tu sĩ bên ngoài sẽ tràn vào tìm kiếm bảo vật. Tình hình hỗn loạn này chính là thời cơ tốt để rời đi.
Lâm Phong lấy ra ma trận cầm trong tay, ánh mắt nhìn hai nữ tử gần đó.
“Ta chuẩn bị rời đi, hai ngươi có muốn quá giang không?”
Linh Mộng và Phong Thanh Thanh lập tức xuất hiện bên cạnh Lâm Phong. Hai nàng cũng biết không thể tiếp tục nán lại. Linh quang lóe lên, Lâm Phong và mọi người biến mất. Số bảo vật bên trong căn phòng chỉ còn lại một nửa so với ban đầu.
“ẦM... KENG... HÚ...” Lâm Phong vừa xuất hiện bên ngoài liền nghe thấy vô số âm thanh truyền đến, có tiếng binh khí va chạm, tiếng hô hoán của tu sĩ cùng vô số tiếng gào thét của yêu thú.
Lúc này, hộ cung đại trận đã bị phá, hàng vạn tu sĩ đã tràn vào U Minh Thánh Địa tìm kiếm bảo vật. Nhóm hắc y nhân đang cố thủ ở lối vào Chủ Cung, đối diện là trưởng lão ngũ đại Thánh Cung.
Lâm Phong thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu, hắn kéo Hàn Băng nhảy lên Ảnh Điêu, ánh mắt liếc nhìn hai nữ tử bên cạnh.
“Hai ngươi mau đi trợ giúp các vị trưởng lão, không cần lo cho ta.”
Vừa dứt lời, Lâm Phong liền ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu bay thẳng về phía Đan Cung, hoàn toàn không cho Linh Mộng và Phong Thanh kịp có cơ hội phản ứng.
Linh Mộng hóa thành một luồng hồng quang bay về phía Chủ Cung. Phong Thanh Thanh do dự một lúc rồi quyết định đuổi theo Linh Mộng. Hai nàng đã không tham chiến được một thời gian, nếu còn không lộ diện, sẽ bị người khác nghi ngờ.