Thiên La
Chương 190: Vườn Dược Liệu
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 190 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không xa đó, Liễu Huân Vũ đang cùng tộc nhân Liễu gia săn giết đám yêu thú. Bỗng nhiên, sắc mặt nàng thay đổi, lấy ra một trận bàn quan sát rồi bay nhanh đến bên cạnh một vị trưởng bối gần đó.
“Tam thúc, ta có việc cần giải quyết, thúc không cần lo cho ta.”
“Tiểu thư chờ đã…” Liễu Đồng còn chưa dứt lời, Huân Vũ đã lao thẳng vào màn sương đen mịt mờ, thân ảnh nàng nhanh chóng biến mất.
Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu bay thẳng đến hậu viện Đan Cung. Khi nhìn thấy một Tụ Linh Đại Trận, hắn liền ra lệnh cho Ảnh Điêu dừng lại.
Bên trong mỗi Đan Cung đều có một vườn dược liệu. Gần vạn năm trôi qua, không biết đám linh dược đã sinh trưởng đến mức nào, ngay cả thánh dược cũng đã đến lúc thành thục. Bên ngoài vườn dược liệu có vài đại trận phòng ngự, nhưng với Thông Thiên Lệnh trong tay, chúng không thể làm khó Lâm Phong. Hắn chỉ mất vài hơi thở là đã vượt qua.
Sau khi phá giải trận pháp cuối cùng, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Phong đứng hình vài giây, ngay cả Hàn Băng cũng không khỏi kinh ngạc.
“Thời của lão tử tới rồi!”
Trước mặt bọn họ là một vườn dược liệu rộng lớn, linh dược mọc đầy đất, nhìn qua chẳng khác gì cỏ dại. Nói là vườn dược liệu, chi bằng gọi là một cánh rừng thì đúng hơn.
“Tiểu tử, hốt lẹ rồi chạy!” Giọng nói của lão đầu vang lên, đánh thức Lâm Phong. Đợi thêm chút nữa, đám người bên ngoài sẽ tràn vào, lúc đó lại phải tranh giành với bọn chúng.
Bên trong vườn dược liệu, linh dược nhiều vô số kể, đến nỗi che khuất cả lối đi. Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu bay đi, càng vào sâu bên trong, linh dược càng có giá trị.
Thiên Ảnh Ma Điêu bay được một lúc thì dừng lại. Trước mặt Lâm Phong xuất hiện vài cái hố lớn, dấu vết còn khá mới, có lẽ chỉ vừa được đào cách đây vài ngày.
“Lão tử vẫn đến muộn một bước!”
Không cần suy nghĩ cũng biết đây là do đám hắc y nhân kia gây ra. Xung quanh những cái hố còn có dấu vết trận pháp, chứng tỏ nơi này từng có linh dược cao cấp.
Khi Lâm Phong ở trong bảo khố, ngay cả một gốc thiên cấp linh dược hắn cũng không thấy. Linh dược chắc chắn nằm trong tay đám hắc y nhân kia. Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu lượn vài vòng xung quanh, phát hiện hơn trăm cái hố lớn nhỏ. Xem ra, số linh dược cao cấp đã bị đào hết sạch. Hắn đành phải quay lại chỗ những địa cấp linh dược.
Thiên Ảnh Ma Điêu đang bay lượn bỗng nhiên đổi hướng, lao thẳng xuống phía dưới. Lâm Phong còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì giọng nói của lão đầu đã vang lên:
“Tiểu tử, bên dưới có thiên cấp linh dược!”
“Ở đâu?”
“Ngay bên dưới tiểu tử ngươi đó.”
Thiên Ảnh Ma Điêu hạ cánh bên cạnh một gốc cây nhỏ cao vài trượng, toàn thân đen bóng, lá cây có hình dáng như những con rắn nhỏ.
“Dạ Nguyên Diệp Xà Thụ!”
Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra lai lịch của gốc linh dược này. Dạ Nguyên Diệp Xà Thụ không có tác dụng quá lớn đối với tu sĩ, nhưng lại vô cùng hữu ích với yêu thú. Linh quả của nó có thể giúp yêu thú cường hóa khả năng duy trì nòi giống, còn linh diệp đối với bọn chúng chính là mỹ vị nhân gian.
Lâm Phong liếc nhìn Thiên Ảnh Ma Điêu đứng bên cạnh, phát hiện đôi mắt Ảnh Điêu đang nhìn chằm chằm vào gốc Dạ Nguyên Diệp Xà Thụ. Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao con điêu ngốc này lại phát hiện ra được gốc linh dược. Lâm Phong lấy ra đồ nghề chuẩn bị đào gốc linh thụ. Bỗng nhiên, hắn chợt nhớ ra một chuyện: vườn dược liệu này đã tồn tại gần vạn năm, dù là thiên cấp linh dược cũng sẽ thành thục. Nếu như không có người thu hoạch, chẳng phải số linh quả kia vẫn sẽ tiếp tục sinh trưởng sao?
Gốc Dạ Nguyên Diệp Xà Thụ trước mặt Lâm Phong nhìn qua cũng chỉ hơn vài chục năm, chắc chắn không phải do U Minh Thánh Cung gieo trồng. Đám hắc y nhân kia chỉ vừa thức tỉnh, có thể bọn chúng không có thời gian để xử lý số linh dược chưa thành thục này. Vừa nghĩ đến đây, vẻ mặt Lâm Phong liền hiện rõ sự hưng phấn. Có Thông Thiên Giới Chỉ trong tay, chỉ cần đào được vài gốc thiên dược chưa thành thục thì hắn cũng có thể kiếm được không ít linh thạch.
“Hàn Băng sư tỷ, nơi này không chừng vẫn còn thiên cấp linh dược, chúng ta mau chia nhau ra tìm kiếm.”
“Được.”
“Chờ đã…” Hàn Băng vừa xoay người thì nghe thấy giọng nói của Lâm Phong vang lên. Hắn lấy ra một Âm Dương Ma Trận cầm trên tay. Ma trận rung lên vài cái rồi tỏa ra linh quang rực rỡ.
“Tách…” Linh quang tan biến, ma trận cũng vỡ nát, chỉ còn lại Liễu Huân Vũ vừa xuất hiện bên cạnh Lâm Phong. Vẻ mặt nàng có chút mơ màng, bởi đây là lần đầu nàng sử dụng ma trận nên vẫn chưa quen.
Trước khi tiến vào Ma Lĩnh Sơn Mạch, Lâm Phong đã đưa cho Huân Vũ vài cái ma trận để phòng thân. Khi nàng gặp nguy hiểm có thể kích hoạt. Nếu không phải bị Linh Mộng ngăn cản, Lâm Phong đã kéo Huân Vũ tham gia vào kế hoạch lần này rồi. Vừa tiến vào Đan Cung, Lâm Phong liền dùng Âm Dương Ma Trận liên lạc với Huân Vũ. Đã là phu thê, tất nhiên phải có phúc cùng hưởng, có linh dược cùng đào.
Nhưng khi Lâm Phong nhìn thấy Huân Vũ, bao nhiêu hưng phấn trước đó đều biến mất, thay vào đó là vẻ mặt vừa lo lắng vừa tức giận.
“Huân Vũ tỷ tỷ, là tên khốn kiếp nào làm tỷ bị thương? Đệ đi đánh hắn!”
“Ta không sao.” Huân Vũ khẽ lắc đầu. Vai trái của nàng bị một con địa thú làm tổn thương nhưng không nghiêm trọng. Ánh mắt nàng nhìn nam nhân đối diện vài lần, thấy hắn vẫn không chút sứt mẻ, trong lòng yên tâm hơn một chút.
“Mọi chuyện thế nào rồi?”
“Chút nữa thì quên mất chính sự.” Lâm Phong kể lại mọi chuyện cho Huân Vũ. Sau đó, cả đám bắt đầu chia nhau ra tìm linh dược, mục tiêu chủ yếu là thiên cấp linh dược chưa thành thục.
Trong lúc Lâm Phong đang càn quét vườn dược liệu, bên ngoài Chủ Cung lại đang diễn ra một trận chiến vô cùng kịch liệt. Đám hắc y nhân liều mạng chắn trước đại môn, không cho đám người bên ngoài tiến vào.
“Bá Vương Quyền!”
“ẦM… Phụt…” Một tên hắc y nhân bị đánh bay đi. Từ mấy chục tên lúc đầu, bây giờ chỉ còn lại hơn chục tên, sắc mặt mỗi tên đều vô cùng khó coi.
Một vị trưởng lão Thánh Cung từ trên cao nhìn xuống, giọng nói uy nghiêm: “Đại cuộc đã định, các ngươi còn không mau đầu hàng!”
“Hừ, đám tiểu bối các ngươi đừng vội đắc ý!” Tên hắc y nhân vừa dứt lời thì dị biến đột nhiên xuất hiện. Màn sương đen hỗn loạn, một đạo hắc quang từ bên trong Chủ Cung bắn thẳng lên trời, sát khí khủng bố bao phủ toàn bộ U Minh Thánh Địa. Vẻ mặt trưởng lão Thánh Cung trở nên nghiêm trọng, ánh mắt kiêng kỵ nhìn về phía đỉnh Chủ Cung. Tu sĩ và yêu thú đang giao chiến chợt dừng lại, U Minh Cổ Xà đang gầm thét cũng ngậm miệng.
Hắc quang dần biến mất, một thiếu niên xuất hiện, tay cầm hắc đao, thân khoác thánh bào, cả người toát ra khí thế bá đạo, ánh mắt uy nghiêm như một vị quân chủ nhìn xuống chúng sinh.
“Ta… đã trở lại.”
Đám hắc y nhân vừa nhìn thấy thân ảnh bên trên liền cung kính hành lễ: “Tham kiến Thánh Chủ.”
Ánh mắt U Minh Thánh Chủ lướt nhìn đám người bên dưới. Khi nhìn thấy ngũ đại Thánh Cung, đôi mắt hắn tỏa ra hắc khí.
“Các ngươi đến rất đúng lúc.”
U Minh Ma Đao chỉ về phía ngũ đại Thánh Cung. Màn sương đen xung quanh chuyển động, một vòng xoáy khổng lồ dần hiện ra dưới chân U Minh Thánh Chủ như muốn nuốt chửng cả thiên địa.
“Có chuyện gì vậy?” Lâm Phong đang cặm cụi đào linh dược chợt ngẩng đầu nhìn xung quanh, vẻ mặt mờ mịt. Phong vân bất ngờ nổi lên, vô số linh dược và thảo mộc bị màn sương đen cuốn bay lên trời.