Chương 22: Hấp Huyết Chu

Thiên La

Chương 22: Hấp Huyết Chu

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ở một phía khác, hai thanh niên đang vây đánh một con huyền thú cấp cao. Lâm Phong nhờ thân pháp nhanh nhẹn mà tấn công vào đầu nó, còn Lý Thành Hổ thì tìm cơ hội đâm lén từ phía sau.
- Phong Hỏa Pháp Chỉ… phá!
Ngọn lửa thiêu rụi một chùm tơ của Hấp Huyết Chu. Lâm Phong vác Lưu Tinh Đao xông tới chém, nhưng vừa tiếp cận đã bị một chân của con yêu nhện đá bay.
- Úi cha… đau…
Lý Thành Hổ thừa cơ chém một đao vào lưng Hấp Huyết Chu.
- Khéttt…
Hấp Huyết Chu rống lên một tiếng đau đớn, rồi quay đầu tấn công Hổ ca. Nó há miệng phun ra mười mấy sợi tơ cùng lúc về phía đối thủ.
- Phong Hỏa Pháp Chỉ… phá!
Mạng tơ như một tấm lưới lớn bị ngọn lửa đốt thủng một lỗ. Lý Thành Hổ lập tức chui qua đó để thoát thân. Vừa chạm đất, Hấp Huyết Chu đã lao đến.
- Ăn một đao của lão tử!
Lâm Phong thừa cơ chém một đao vào phía sau nó, nhưng vừa đến gần lại bị Hấp Huyết Chu đá văng ra.
- Úi da… đau…
- Tiểu tử ngươi không thể im lặng mà đánh sao? Làm gì cứ hét lên như diễn kịch vậy.
- Không phải mấy tên cao thủ thường làm vậy sao?
- Ngươi cũng gọi là cao thủ?
Giọng lão đầu đầy vẻ khinh bỉ. Cả đời lão chưa từng thấy loại cao thủ nào lại cứ nhắm vào mông đối thủ mà đánh cả.
Lâm Phong xoa ngực đứng dậy. Huyền thú cấp cao quả nhiên không thể so với mấy loại tạp nham hắn từng gặp. Không thể dùng cách cũ thì phải dùng cách khác thôi.
- Ăn một đao của lão tử!
Hấp Huyết Chu đang tấn công Hổ ca thì chợt khựng lại. Theo thói quen, nó đá một cước về phía sau nhưng lần này lại hụt. Ngọn lửa bay tới đốt cháy một chân của con yêu thú.
- Hắc hắc… ngạc nhiên chưa?
- Khéttt…
- Ăn tiếp một đao của lão tử!
Thêm hai ngọn lửa nữa bay đến. Hấp Huyết Chu bị đau một lần liền khôn ra, nó phun vài sợi tơ để chặn lại.
Từ phía sau ngọn lửa, một bóng người vọt tới chém một đao vào giữa đầu yêu nhện. Lưu Tinh Đao cắm sâu vào một nửa, máu yêu thú phun như mưa.
- Đã nói rồi không nghe!
Lý Thành Hổ vọt tới đâm thêm một đao xuyên qua bụng Hấp Huyết Chu. Cơ thể to lớn của yêu nhện rung lên vài cái rồi gục xuống.
Ở một nơi gần đó, Liễu Huân Vũ vung kiếm chém xuống, Hấp Huyết Chu nằm yên trên mặt đất, hai mắt vô hồn, sinh khí tiêu tán.
- Nha đầu này không tồi, tiểu tử ngươi phải cẩn thận đấy.
Lão đầu dùng ánh mắt tán thưởng nhìn nữ tử phía xa. Kiếm pháp của nàng đã đạt đến cảnh giới khá cao, Lâm Phong hoàn toàn không phải đối thủ.
- Người phụ nữ mà lão tử nhìn trúng thì tất nhiên phải có điểm hơn người rồi.
Lâm Phong nhìn Hấp Huyết Chu nằm im trên đất, cảm thấy hơi lạnh sống lưng. Đường kiếm vừa rồi vừa nhanh vừa gọn, không biết hắn có né kịp không.
Ba người nhanh chóng dọn dẹp hiện trường. Trong lúc chiến đấu, họ đã gây ra không ít tiếng động, chắc chắn sẽ thu hút yêu thú đến đây. Giờ phải tìm chỗ an toàn để ẩn nấp.
Mọi người đi về phía hang động của Hấp Huyết Chu. Bọn yêu thú thường không xâm nhập lãnh địa của đối thủ, nên chỗ này tương đối an toàn.
Hang động của Hấp Huyết Chu nằm giữa vách núi. Người thường khó mà lên được, nhưng với tu sĩ thì chỉ là vài bước chân. Bên trong hang động như một đường hầm, kéo dài vài trượng, cuối hang là một khoảng trống khá lớn cùng với vài bộ xương thú, mùi hơi tanh.
- Thứ gì đây?
Lâm Phong nhìn thấy phía trên mấy bộ xương thú mọc vài cọng cỏ, thân trắng như tuyết, tỏa ra làn khói trắng lượn lờ.
- Đây là huyền cấp Hóa Cốt Thảo.
Gốc linh dược này khá đặc biệt, chỉ mọc trên xương thú. Nó có thể luyện chế thành Hóa Cốt Dược Tề chuyên dùng để hủy thi diệt tích, hoặc cũng có thể luyện chế thành đại cốt dược tề chuyên trị các bệnh về xương khớp như đau nhức, thoái hóa đốt sống cổ…
Lâm Phong còn tưởng tìm được bảo vật, hóa ra chỉ là linh dược thông thường. Bán đi cũng được hơn ngàn khối hạ phẩm linh thạch.
Lý Thành Hổ chất cành cây khô thành một đống, miệng cười ha hả.
- Lần này thu hoạch không tồi, hai con Hấp Huyết Chu, mấy gốc Hóa Cốt Thảo, cộng lại cũng hơn vạn khối linh thạch hạ phẩm.
Lâm Phong lấy ra một con Hắc Mộc Thử ném cho Hổ ca, còn hắn thì xử lý Tam Vĩ Thanh Ngưu. Ai bảo Hắc Mộc Thử lớn lên xấu xí khiến Liễu mỹ nhân không thích ăn. Trước tiên chiều nàng một chút, đợi đến lúc động phòng sẽ tính luôn một thể.
Nghĩ đến lúc động phòng, khuôn mặt Lâm Phong không nhịn được mà hiện lên nụ cười gian xảo.
- Lần này bắt được Hấp Huyết Chu, Liễu đạo hữu là người có công lớn nhất. Hai huynh đệ bọn ta chỉ lấy một nửa, phần còn lại sẽ đưa hết cho đạo hữu, được không?
Liễu Huân Vũ khẽ gật đầu. Số linh thạch này đối với nàng không quan trọng, nàng đi săn cùng hắn chỉ vì muốn luyện tập khả năng thực chiến.
Mọi người ở lại Hoang Nguyên một đêm. Sáng hôm sau, họ trở lại Thương Vân Thành. Hai con Hấp Huyết Chu được mang đến Vạn Bảo Các đấu giá, đợi đến khi có linh thạch sẽ chia theo thỏa thuận.
Lâm Phong trở về phòng lấy ra một ít vật phẩm, bắt đầu tế luyện pháp chỉ. Theo giác quan thứ sáu của lão đầu, Thương Vân Thành sắp xảy ra đại sự, có thể liên quan đến đám hắc y nhân kia.
- Lão đầu, thứ này thật sự là Ảnh Quang Pháp Chỉ sao?
- Luyện xong rồi biết.
Pháp chỉ chứa hai pháp văn thuộc cấp huyền, với tu vi chiến sư tam cấp hiện tại của Lâm Phong thì miễn cưỡng có thể luyện chế.
Lâm Phong nhìn hai pháp văn trước mặt. Thực lòng mà nói, thứ này hắn nuốt không trôi, nhưng vì cái mạng nhỏ nên phải cắn răng chịu đựng.
Thêm mấy ngày trôi qua, lão đầu lại lần nữa hiện ra. Nhìn tờ pháp chỉ vẫn chưa tế luyện xong, bên cạnh là một thanh niên nằm vật vờ như cá mắc cạn, lão chỉ biết thở dài.
- Tiểu tử ngươi thật sự không có thiên phú làm pháp sư.
Lâm Phong liếc mắt nhìn lão. Lúc này hắn đã kiệt sức, cơ thể rã rời, người khác nhìn vào còn tưởng hắn bị một đám biến thái nào đó cưỡng bức mấy ngày liền.
- Lão… đợi… đó…
Lão đầu ném cho hắn thêm một pháp văn nữa.
- Ngươi luyện thứ này thử xem.
- Đậu xanh!
Lâm Phong chửi một tiếng rồi ngã ngửa. Lần này hắn thật sự tan vỡ, trong đầu chợt lóe lên ý nghĩ hung ác, muốn tìm một cái khe nứt nào đó ném lão đầu vào cho rảnh nợ.
Mấy ngày kế tiếp, Lâm Phong cắm đầu luyện tập pháp văn. Lần này chỉ có một cái nhưng không phải là pháp văn cấp hoàng mà là một kỳ văn.
Thứ này chuyên khắc lên yêu đan của yêu thú. Chỉ cần kích hoạt, yêu đan sẽ nổ tung, uy lực ngang với việc tu sĩ cùng cấp tự bạo.
Lâm Phong cầm một viên yêu đan trong tay. Dựa vào uy áp, có thể đoán được đây là yêu đan của một con huyền thú cấp sơ giai. Tay còn lại thì cầm pháp châm, vẻ mặt căng thẳng như người bị táo bón.
- Lão đầu, thứ này sẽ không tự bạo chứ?
- Hên xui.
- Đúng rồi, ta nhớ hôm nay có hẹn với Huân Vũ đi săn yêu thú. Đợi ta trở về sẽ luyện tiếp.
Lâm Phong nói xong liền rời phòng, chạy thẳng đến chỗ Ảnh Nguyệt Đoàn. Thời gian này, ngoài việc luyện tập pháp văn, hắn còn thường xuyên cùng Liễu Huân Vũ đi săn.
Lúc đầu có Lý Thành Hổ đi cùng, nhưng bọn họ chỉ săn độc xà, hạt tử, ngô công… không có thứ nào ăn được nên Hổ ca cảm thấy quá nhàm chán, không muốn đi tiếp nữa.
Đội ngũ ba người chỉ còn lại hai. Lâm Phong lại tiếp tục thay đổi kế hoạch. Mấy ngày đầu thì săn yêu thú gần thành, sáng đi chiều về. Dần dần tiến xa hơn, có khi mấy ngày mới trở lại, thế là hắn có cơ hội qua đêm cùng mỹ nhân.
Lâm Phong nhìn nữ tử bên cạnh, nàng vẫn xinh đẹp động lòng. Gần một tháng trôi qua, hắn chỉ có thể vô tình nắm được tay của mỹ nhân, đúng là thất bại mà.
- Lão đầu, sao ta còn chưa đột phá vậy?
- Đợi chờ là hạnh phúc.
- Hảo lão!
Một đôi nam nữ bước đi dưới ánh hoàng hôn. Phía trước không xa là Thương Vân Thành vẫn đứng sừng sững như một người mẹ đợi chờ những đứa con trở về.
Liễu Huân Vũ chợt dừng lại.
- Lâm Phong, ta có chuyện muốn hỏi chàng.
Lâm Phong ngẩn người. Đây là lần đầu nàng gọi tên hắn, cũng là lần đầu hai người xưng hô thân mật như vậy.
- Chuyện… chuyện gì?
- Có phải chàng thích ta không?
- Chuyện này…
Liễu Huân Vũ nhìn nam tử bên cạnh.
- Chàng chỉ cần trả lời là có hay không?
Lâm Phong bị ép lùi lại. Không phải vì tu vi của hắn thấp hơn nàng, mà là vì một cảm giác vô cùng quen thuộc, giống như khi mẫu thân trừng mắt nhìn hắn.
- Tiểu tử phong độ lên, đừng làm mất mặt nam nhân.
Giọng nói khinh bỉ của lão đầu truyền đến như một gậy đánh thức Lâm Phong. Hắn hít sâu một hơi lấy lại phong độ, ánh mắt kiên định nhìn nữ tử đối diện.
- Đúng vậy, ta rất thích nàng.
Dưới ánh hoàng hôn, hai người đứng nhìn nhau, trong đôi mắt chỉ còn lại hình bóng của đối phương.
Liễu Huân Vũ cúi đầu, hai gò má ửng hồng. Nàng lấy ra một tấm ngọc bội đưa cho hắn.
- Tặng cho chàng.
- Thứ gì đây? Vật đính ước hả?
- Không được nói lung tung. Mấy ngày nay ta luôn có một cảm giác bất an, thứ này có thể bảo vệ cho chàng.
Lâm Phong nhìn ngọc bội trong tay. Hắn đã có mảnh Hộ Thần Giáp rồi, đâu cần thứ này làm gì.
- Ta có thể tự lo được, thứ này nàng giữ lại đi.
- Ta vẫn còn một mảnh ngọc bội, thứ này chỉ sử dụng được ba lần, chàng phải chú ý.
Liễu Huân Vũ lấy thêm một mảnh ngọc bội cầm trên tay, nhìn qua giống y hệt ngọc bội nàng vừa tặng cho Lâm Phong.
- Nàng đúng là giàu có thật a.
Lâm Phong tìm kiếm một lúc cũng không thấy thứ gì thích hợp để tặng cho Liễu Huân Vũ. Hay là tối nay hắn trở về làm mấy viên bạo đan tặng cho nàng vậy.
Nhìn Lâm Phong nhận lấy ngọc bội của mình, đôi môi xinh đẹp khẽ cong, để lộ nụ cười động lòng người.
- Chúng ta về thôi.
Đêm xuống, bên ngoài Thương Vân Thành, mấy chục tên hắc y nhân tụ tập một chỗ. Kẻ dẫn đầu là một tên mặc áo choàng đen đang lơ lửng trên không.
- Đêm nay chính là ngày hắc ám hàng lâm xuống đại lục.
- Thánh Giáo vạn thế, thánh chủ vạn tuế!
- Hắc hắc… bài trận…
Mấy chục tên hắc y nhân tản ra, mỗi tên cầm theo một trận bàn ném vào phong linh. Phong linh thất thải khẽ rung lên, sau đó mở ra một khe nứt nhỏ.
- Phá…
Khe nứt từ từ mở rộng, linh khí bên trong phong linh dần thoát ra bên ngoài. Đám hắc y nhân đứng một bên không ngừng hô lớn.
- Thánh Giáo vạn thế, thánh chủ vạn tuế!
Cùng lúc đó, mấy chục tiểu thành trì của ngũ đại thánh cũng xảy ra tình trạng tương tự: phong linh nứt vỡ, linh khí không ngừng thoát ra.
Một khi linh khí thoát ra Hoang Nguyên sẽ thu hút vô số yêu thú kéo tới như một cơn lũ. Bọn yêu thú sẽ càn quét tất cả mọi thứ trên đường đi, nơi chúng đi qua không một sinh linh nào tồn tại, và cơn lũ đó được gọi là thú triều.
- ẦM… ẦM…
- Gì vậy? Động đất hả?
Lâm Phong còn chưa mở mắt thì cảm giác căn phòng của hắn đang rung chuyển, bên ngoài truyền đến vô số tiếng la hét.
- Cái quái gì vậy trời, ngủ cũng không yên… không đúng, sao ta nghe được tiếng yêu thú? Chẳng lẽ vẫn còn đang mơ?
- Bớt nhảm, còn không chạy nhanh thì ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi.
Lão đầu như một u linh hiện lên, mặt rõ vẻ căng thẳng. Lúc đầu, lão còn tưởng là mấy tên phòng bên cạnh săn yêu thú trở về, nhưng sự thật phũ phàng hơn nhiều.
Lâm Phong vội chạy ra mở cửa phòng. Trước mặt hắn là một cảnh tượng vô cùng hoành tráng mà cả đời hắn không bao giờ quên.
Phía trên, yêu thú bay từng đàn. Bên dưới, yêu thú chạy thành bầy, số lượng nhiều không đếm xuể.
- Là phi cầm yêu thú, sao nhiều dữ vậy?
Phi cầm yêu thú bình thường trốn biệt tăm, muốn tìm cũng không dễ. Hôm nay không biết là lễ gì mà kéo ra cả dòng họ thế này.
Lâm Phong chợt nhớ đến một chuyện, hắn vội hét lớn.
- Thú triều, chắc chắn là thú triều!
- Còn đứng đó làm gì, chạy mau lên!
- À được.
Lâm Phong chạy ra ngoài đường. Lúc này trong thành vô cùng hỗn loạn, tu sĩ và yêu thú điên cuồng chém giết. Hắn vừa xuất hiện liền bị một đám yêu xà tấn công.
Lâm Phong chém bay một con yêu xà, sau đó lấy ra một tờ Hành Không Pháp Chỉ kích hoạt.
- Truyền tống trận ở phía bên kia, tiểu tử ngươi bay nhầm hướng rồi!
- Đi Ảnh Nguyệt trước.
Lâm Phong vừa bay lên liền bị một đám yêu cầm vây đánh. Hắn lấy ra mấy tờ Phong Hỏa Pháp Chỉ kích hoạt.
Lão đầu nhìn yêu thú không ngừng tấn công, giọng nói gấp gáp.
- Bây giờ bảo mạng mới là quan trọng, nếu không nhanh đến truyền tống trận sẽ không kịp.
Lâm Phong mặc kệ lời lão đầu, hắn vẫn một đường bay thẳng tới chỗ Ảnh Nguyệt Đoàn. Từ trên nhìn xuống, Thương Vân Thành chỉ còn là một đống đổ nát, huyết nhục khắp nơi, nhưng không nhìn thấy thi thể tu sĩ, có lẽ đã bị đám yêu thú nuốt hết rồi.
- Tiểu tử, cẩn thận phía trước!
Lão đầu vừa dứt lời thì một cái bóng đen từ trên trời lao xuống. Lâm Phong nhanh chân đạp vào một bức tường gần đó để đổi hướng, bóng đen vồ hụt liền quay trở lại bầu trời.
- Là huyền cấp Thiết Vũ Cự Điêu.
Lâm Phong nhìn con đại điêu to như một cái nóc nhà lơ lửng phía trên, thầm toát mồ hôi lạnh. Nếu bị nó cắp lên trời thì chỉ có đường chết, tu sĩ tam cấp như hắn còn chưa có khả năng phi hành.
Thiết Vũ Cự Điêu lượn một vòng rồi hạ xuống, nhưng mục tiêu lần này không phải Lâm Phong mà là một tên chiến sư tam cấp khác.
Tên kia chỉ kịp hét lên một tiếng thì đã bị cặp vuốt nhọn đâm xuyên người. Cự điêu mang theo tên tu sĩ đang cố vùng vẫy, bay lên cao cả ngàn trượng rồi thả xuống.
Tuy Lâm Phong không nhìn thấy tên kia rơi chỗ nào, nhưng từ độ cao mấy ngàn trượng rơi xuống thì chắc là xuyên không luôn rồi.
- Tới rồi!
Phía trước chính là căn cứ của Ảnh Nguyệt Đoàn. Một biệt viện to lớn giờ đây chỉ còn là đống hoang tàn cùng với vài con yêu thú đang đập phá. Lâm Phong nhìn đến ngẩn người.
Bọn yêu thú vừa nhìn thấy tu sĩ liền xông tới tấn công. Một con yêu hầu vác theo khúc gỗ lớn đập thẳng vào đầu con mồi.
Lâm Phong lách người né tránh. Lưu Tinh Đao lóe lên, yêu hầu bị chém thành hai nửa.
- Éc… ngao… hú…
Đám yêu thú nhìn đồng bọn ngã xuống thì trở nên phẫn nộ, bọn chúng lập tức lao tới tấn công Lâm Phong.
- Đám súc vật, đi chết đi!
Lâm Phong hét lớn một tiếng rồi lao vào đám yêu thú. Hắn điên cuồng chém giết, từng con yêu thú nằm xuống, nhưng một con vừa ngã thì có vài con khác xông tới, số lượng càng lúc càng đông.
Phong linh dù nứt nhưng vẫn chưa nát. Bên trong tiểu thiên linh mạch chỉ có huyền thú cấp cao mới có thể tiến vào, đó cũng là lý do Thương Vân Thành đến giờ vẫn còn tu sĩ tồn tại.
- Tiểu tử đừng giết nữa, đi mau lên!
Lâm Phong giết đến đỏ mắt, lam y biến thành huyết y. Ánh mắt hắn vẫn tràn đầy phẫn nộ, hoàn toàn không để ý đến lời nói của lão đầu.
- Nếu như nha đầu kia còn sống thì sao? Bây giờ tiểu tử ngươi nằm lại ở đây thì sau này nha đầu kia sẽ nằm trên giường của tên khác đấy.
- AAAAA…
Lâm Phong tung quyền đánh bay một con yêu ngưu cấp hoàng. Cả người hắn tỏa ra hỏa khí nồng đậm như đang bốc cháy.
- Liệt Hỏa Phần Thiên tầng thứ ba, tiểu tử làm tốt lắm, chạy nhanh!
Lão đầu không ngờ tên lưu manh này có thể đột phá trong lúc chiến đấu. Chỉ cần đợi qua kiếp nạn này thì lão có thể đi dằn mặt bọn đan sư kia.