Thiên La
Chương 23: Bầy Yêu Thú Tấn Công
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không biết có phải nhờ những lời của ông lão hay không mà Lâm Phong đã lấy lại được chút bình tĩnh. Hắn lấy ra một bình thuốc, uống cạn, linh lực dần phục hồi.
- Này tiểu tử, mau đi thôi. Sau này chúng ta sẽ tìm bọn chúng tính sổ.
Lâm Phong gật đầu. Hắn tiếp tục lấy ra một tấm Hành Không Pháp Chỉ, kích hoạt rồi bay thẳng về phía truyền tống trận.
Càng đến gần truyền tống trận, số lượng yêu thú càng lúc càng đông. Có lẽ toàn bộ tu sĩ trong thành đã tập trung bảo vệ nơi này, bởi một khi truyền tống trận bị phá hủy, sẽ không ai có thể thoát khỏi phong linh.
Lâm Phong đang bay thuận lợi thì bị một đám yêu cầm chặn lại. Hắn định rút đao ra đại chiến một trận nhưng khi nhìn kỹ lại, liền lập tức quay đầu bỏ chạy.
- Lang Đầu Biên Bức, một đám yêu thú huyền cấp lại vây bắt một tên chiến sư tam cấp. Các ngươi tưởng thế là oai lắm à?
Lâm Phong vừa chạy vừa hét. Đám dơi đêm này không hiểu sao lại đi kiếm ăn ban ngày, đúng là xui xẻo hết mức.
- Tiểu tử, cứ tiếp tục chạy thế này không phải là cách hay đâu.
- Tiền bối có cao kiến gì không?
Ông lão còn chưa kịp mở miệng thì một con yêu cầm từ trên cao lao xuống.
- Chạy mau!
- Cuối cùng cũng phải chạy trốn.
Lâm Phong vừa chạy vừa quan sát. Hắn nhìn thấy một tấm bảng hiệu bằng vàng kim rơi trên mặt đất, bên trên có ba chữ Vạn Bảo Các lấp lánh.
- Nơi này cũng bị phá hủy rồi sao?
- Đợt thú triều lần này đột nhiên bùng phát, chẳng ai kịp đề phòng.
- Ý của ông là ngay cả người của Vạn Bảo Các cũng không kịp trở tay, vậy chẳng phải bên trong vẫn còn nhiều thứ tốt sao?
- Chẳng còn gì cả.
Ông lão vứt bỏ phong thái cao nhân. Giờ phút sinh ly tử biệt mà tên nhóc này còn nổi lòng tham, thật là hết thuốc chữa.
Lâm Phong cũng biết không nên nhưng trong lòng vẫn thấy tiếc nuối. Nếu không phải đám yêu thú hình thù kỳ dị này truy đuổi, hắn nhất định đã lẻn vào bên trong tìm kiếm rồi.
- Không ổn, phía trước không còn đường chạy.
Trước mặt Lâm Phong chỉ còn lại một bãi hoang tàn, tất cả đều bị san bằng thành bình địa. Từ xa có thể nhìn thấy yêu thú và tu sĩ đang đại chiến.
- Truyền tống trận sắp không trụ được rồi.
Yêu thú chiếm ưu thế tuyệt đối về số lượng, hoàn toàn nghiền ép tu sĩ. Cứ thế này thì sớm muộn gì truyền tống trận cũng sẽ bị phá hủy.
Đúng lúc Lâm Phong không biết đi đâu thì có một đám người chạy ngang qua. Hắn nhận ra tên đi đầu là Lý Hạo, thiếu chủ của Thiết Sơn Môn.
- Tên này chạy kiểu gì mà giờ mới đến?
- Tiểu tử, mau bám theo.
Lâm Phong lập tức đuổi theo. Có một kinh nghiệm khi bị yêu thú đuổi giết là: ngươi không cần phải chạy nhanh nhất, nhưng tuyệt đối không được là kẻ chạy chậm nhất.
Bên ngoài truyền tống trận, mấy ngàn tu sĩ đang tử chiến để bảo vệ đường sống cuối cùng. Truyền tống trận mà mất thì Thương Vân Thành chính là nơi chôn thây của bọn chúng.
Pháp chỉ bay loạn xạ, đao kiếm vung vẩy khắp nơi. Hai bên giao chiến long trời lở đất, cứ chạm mặt là đánh, không cần biết tu vi cao thấp. Trận hỗn chiến kinh thiên động địa, máu tươi chảy thành sông.
- Các huynh đệ, không được để yêu thú tiến vào truyền tống trận! Nếu không chúng ta sẽ chôn thân ở đây!
- Liều chết bảo vệ truyền tống trận!
- Xông lên…
Lâm Phong lao vào vòng chiến, một tay cầm Lưu Tinh Đao, một tay cầm Phong Hỏa Pháp Chỉ, vừa đánh vừa chạy về phía truyền tống trận.
Đám tu sĩ đứng thành vòng tròn, vững như một bức tường thành, không cho bất kỳ con yêu thú nào tiến vào, ngay cả Lâm Phong cũng không tìm được kẽ hở.
Ông lão thở dài.
- Người đến sau bao giờ cũng thiệt thòi.
Lâm Phong cũng không biết làm thế nào. Lúc đó trong đầu hắn chỉ nghĩ đến Liễu Huân Vũ. Bây giờ mà đứng xếp hàng thì hắn còn phải đứng phía sau đám yêu thú.
Trong lúc bối rối, chợt một cảm giác lạnh buốt truyền đến. Lâm Phong vừa nhìn qua, hai mắt liền tỏa sáng.
- Trời giúp ta rồi!
Giữa mấy chục tên tu sĩ tứ cấp đang ngăn chặn bầy yêu cầm, có một nữ tử áo trắng xinh đẹp tuyệt trần. Mỗi cái giơ tay nhấc chân của nàng cũng tạo nên vẻ đẹp vô cùng. Trong tay nàng cầm một pháp trượng lam quang tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.
Mỗi lần vung lên, một đám yêu cầm lại hóa thành băng, rơi xuống vỡ tan thành từng mảnh.
Lâm Phong hướng về phía nữ tử áo trắng chạy đến. Khi gần đến nơi, hắn còn bắt gặp Chu Thất cùng với đám nhân viên Vạn Bảo Các.
- Tiểu tử, có chuyện lớn rồi!
Giọng của ông lão đột nhiên truyền đến, sau đó là một luồng sương đen không biết từ đâu bay tới, cuốn lấy đám tu sĩ tứ cấp đang chiến đấu với bầy yêu cầm. Từng người rơi xuống như diều đứt dây.
Một bóng đen lơ lửng giữa trời, sương đen lượn lờ xung quanh như thần ma giáng thế.
- Hắc hắc… trò chơi kết thúc.
Sương đen trên cao hóa thành một quả cầu xuyên qua vô số tu sĩ, đánh thẳng vào truyền tống trận.
- Ầm… ầm…
- Không ổn, truyền tống trận bị phá rồi!
Lâm Phong ngơ mặt nhìn về phía truyền tống trận. Hy vọng chưa kịp lóe lên đã bị dập tắt, thật là tàn nhẫn.
- Xem ra đã đến lúc ta đây phải dùng đến kế cuối rồi.
- Tiểu tử ngươi có kế cuối sao?
Ông lão kinh ngạc nhìn tên nhóc lưu manh, thầm nghĩ tên này giấu giếm kỹ càng thật.
Lâm Phong mỉm cười đắc ý.
- Ông không biết ngoài thiên phú chạy trốn thì ta còn có thể dịch chuyển tức thời sao? Ta chỉ làm một lần thôi, nhìn kỹ đây.
Lâm Phong lấy ra một cái trận bàn. Ông lão nhìn qua chỉ biết thốt lên:
- Hay lắm!
Lâm Phong vẫn còn hai bộ tiểu truyền tống trận. Hắn để một cái ở trong phòng còn một cái thì mang theo bên người. Chỉ cần gặp nguy hiểm là có thể truyền tống thẳng về căn phòng nhỏ của hắn.
Lâm Phong nhìn nữ tử áo trắng cách đó không xa. Nàng vẫn bị hắc khí bao trùm, hắc khí vô cùng quỷ dị, ngay cả đám yêu thú cũng không dám đến gần.
Hắn do dự một lúc thì phóng tới chỗ của nàng. Vừa tới gần liền bị một luồng hàn khí tấn công.
- Là ta.
Nữ tử áo trắng nhìn thấy Lâm Phong, ánh mắt hiện rõ kinh ngạc.
- Là ngươi.
- Ta chuẩn bị kích hoạt pháp bảo, đừng chống cự.
Lâm Phong kích hoạt tiểu truyền tống trận, hai người lập tức biến mất như chưa từng tồn tại.
Truyền tống trận bị hủy, đám tu sĩ không còn mục tiêu bảo vệ chỉ biết ai đường nấy chạy, như ong vỡ tổ, tản ra khắp nơi. Đám yêu thú cũng tản ra đuổi theo tu sĩ.
Bên trong Lạc Nhạn Cốc, một thanh niên đứng bên cạnh nhìn nữ tử ngồi trên giường, nhẹ giọng hỏi.
- Không sao chứ?
- Hắc khí quá mạnh, chỉ sợ không chống cự được lâu.
Lâm Phong nhìn sắc mặt chuyển đen của nàng, đôi môi đỏ mọng giờ đã thâm tím cũng biết là không ổn.
- Ông lão có cách gì không?
- Hộ Thần Giáp.
- Đúng rồi, suýt chút thì quên.
Lâm Phong lấy ra mảnh Hộ Thần Giáp để trước ngực, ánh mắt vui mừng nhìn nữ tử áo trắng.
- Đến, đánh ta đi.
Nữ tử áo trắng khẽ ngẩng đầu nhìn thanh niên đối diện, ánh mắt vẫn lạnh như băng. Nàng nhìn hắn một lúc rồi tiếp tục nhắm mắt vận công.
- Tiểu tử ngươi thích tự ngược từ bao giờ vậy?
Lâm Phong cũng cảm thấy không ổn. Hắn tiến lại gần nàng.
- Ta có cách giúp đạo hữu loại bỏ hắc khí, chỉ cần đánh vào mảnh hắc giáp này là được.
Đôi mắt của Lãnh Hàn Băng vẫn nhắm chặt, mày liễu khẽ nhíu, có vẻ rất khó chịu.
- Nha đầu kia đang tập trung đối phó hắc khí, có thể không nghe được ngươi nói.
- Vậy làm sao giờ? Hay là ta tấn công trước.
- Nha đầu không có phòng bị, ngươi đánh một cái là đi luôn.
Lâm Phong nhíu mày, hắn chưa bao giờ cảm giác làm người tốt lại khó như vậy.
Giọng nói của ông lão tiếp tục truyền đến.
- Tiểu tử, thời của ngươi tới rồi.
- Là sao?
Lâm Phong nhìn theo ánh mắt của ông lão, mục tiêu là cặp hung khí phía trước của nữ tử áo trắng, tuy không phô trương nhưng lại rất cao.
- Như vậy có ổn không?
- Cứu người quan trọng, thiện tai thiện tai.
- Tiền bối dạy chí phải.
Lâm Phong như được giác ngộ, cả người tỏa ra hào quang. Hắn đi tới trước mặt nữ tử áo trắng, cặp sắc thủ chầm chậm vươn ra. Không sử dụng linh lực sẽ không kích hoạt pháp bảo phòng ngự, cũng không sợ làm nàng bị thương.
Cảm giác mềm mịn căng tròn lành lạnh truyền đến làm cho Lâm Phong sướng không thể tả nhưng chỉ một giây trôi qua là cảm giác lạnh đến thấu xương.
Đôi mắt lạnh lùng của nàng như muốn đâm xuyên linh hồn của hắn, hàn khí bùng nổ như thủy triều tràn về phía Lâm Phong.
Hộ Thần Giáp trước ngực tỏa ra hắc quang hút lấy toàn bộ hàn khí. Lát sau, cả hắc khí trên người nữ tử áo trắng cũng bị cuốn vào bên trong.
Giọng nói của ông lão đột nhiên truyền đến.
- Không ổn, linh khí bên trong Hộ Thần Giáp sắp đầy rồi.
- Chuyện gì cũng phải đến tay ta đây.
Lâm Phong ngồi xuống, bắt đầu vận công tu luyện. Linh khí bên trong Hộ Thần Giáp không ngừng bị hắn rút ra.
- Linh khí này có gì đó không đúng?
- Thứ này đã được tu sĩ luyện hóa, so ra còn tốt hơn cả đống linh thạch của tiểu tử ngươi.
- Hắc hắc… được của ló.
Linh khí không ngừng truyền vào cơ thể, chỉ một lúc sau Lâm Phong đã đột phá chiến sư tam cấp trung kỳ, tu vi vẫn không ngừng tăng lên.
- Tiểu tử, ổn rồi.
- Ông lão, ta cảm giác có thể đột phá đến hậu kỳ.
- Dục tốc bất đạt, con đường tu chân vô tận phải đi từng bước.
Chuyện gì chứ chuyện liên quan đến tu luyện thì Lâm Phong tin ông lão. Ông bảo ngừng thì hắn ngừng, nhưng đột phá được trung kỳ cũng là kết quả ngoài ý muốn.
Lúc này nữ tử áo trắng đã nằm ngủ trên giường. Có lẽ nàng bị Lâm Phong hút cạn linh lực lại vừa trải qua một trận ác chiến nên không chống cự nổi nữa.
Lâm Phong nhìn nữ tử bên cạnh, gương mặt vẫn bị khăn lụa trắng che phủ. Hắn do dự một lúc cuối cùng vẫn rời đi. Quân tử không làm chuyện mờ ám, đó là nguyên tắc.
Nhìn sương đen lượn lờ bên ngoài hang động, Lâm Phong càng sùng bái sự thông minh tài trí của mình. Nếu hắn không sáng suốt thì có lẽ đã mất mạng trong Thương Vân Thành.
Sau khi truyền tống về phòng, Lâm Phong tiếp tục kích hoạt một cái tiểu truyền tống trận đưa hắn đến một nơi bên trong Hoang Nguyên, sau đó hắn cùng nữ tử áo trắng chạy thẳng đến Lạc Nhạn Cốc.
Trên đường đi, hai người gặp phải vô số yêu thú. May mắn là Lâm Phong thuộc đường, hơn nữa bọn yêu thú chỉ lo tiến vào phong linh, không để tâm đến tình hình xung quanh.
Nữ tử áo trắng không biết tu luyện kiểu gì mà giàu kinh khủng. Pháp chỉ trên người nàng nhiều vô số kể, có cả một cái địa cấp pháp chỉ Vạn Lý Hành Không. Vừa kích hoạt xong thì cả hai người đã bay đến trước cửa Lạc Nhạn Cốc.
- Đám yêu thú kia chắc sẽ không mò tới đây.
Mỗi con yêu thú đều có lãnh địa riêng, không có biến lớn thì bọn chúng sẽ không xung đột. Lạc Nhạn Cốc đa số là độc thú, vừa có sức mạnh vừa mang kịch độc, không phải dạng vừa đâu.
- Tiểu tử, nơi này không thể ở lâu.
- Ta biết.
Lạc Nhạn Cốc bốn mùa đều có độc khí, hoang tàn như nơi u ám, không phải là nơi thích hợp cho tu sĩ sinh sống. Bây giờ Lâm Phong chỉ có hai đường để đi.
Thứ nhất là trở lại Thương Vân Thành chờ người đến cứu. Thành trì xảy ra chuyện thì Thánh Cung chắc chắn sẽ đến kiểm tra, chỉ là truyền tống trận bị phá nên không biết bao lâu thì bọn họ đến, hơn nữa nơi đó còn có rất nhiều yêu thú.
Thứ hai là chạy đến một thành trì gần đó nhưng Lâm Phong lại không biết đường đi. Lang thang bên trong Hoang Nguyên chẳng khác nào đi trên lớp băng mỏng, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp phải địa thú, thiên thú.
Khoảng cách giữa các thành trì cũng chính là khoảng cách giữa các linh mạch, xa xôi vô cùng. Có khi đi vài tháng là tới nhưng cũng có khi phải đi tới vài năm, vài chục năm.
Thương Vân Thành chỉ là một thành nhỏ nằm ở nơi hẻo lánh của đại lục. Bây giờ đã bị yêu thú san bằng thành một đống hoang tàn, không biết Thánh Cung có tới tu sửa hay không. Thật lòng thì Lâm Phong không muốn rời xa nơi này.
Ông lão như cảm nhận được tâm trạng của Lâm Phong, lão thở dài.
- Tiểu tử, trên đời này không có cuộc vui nào không tàn, đến lúc đi rồi.
- Ta muốn trở về Thương Vân Thành nhìn một lần.
- Ngươi vẫn muốn tìm nha đầu kia sao?
- Đúng vậy.
Lâm Phong gật đầu. Lần này rời đi không biết bao giờ trở lại, lỡ như nàng vẫn ở một nơi nào đó trong thành thì sao?
Ông lão tốt bụng khuyên bảo.
- Bây giờ nơi đó đã trở thành sào huyệt của yêu thú. Nếu nha đầu kia còn ở đó chắc đã bị phát hiện. Ngươi có đến cũng vô dụng thôi, mũi của ngươi có thể so với đám yêu thú đó sao?
- Ông lão, đừng so ta với đám yêu thú có được không.
- Được rồi, nghe lời lão phu một lần. Thiên hạ này không thiếu mỹ nữ, bên trong hang động chẳng phải có một nha đầu sao? Đây gọi là cái cũ không đi thì sao cái mới lại đến.
Lâm Phong càng nghe càng thấy không ổn. Ông lão chết tiệt lại đang làm ô uế tâm hồn trong sáng của hắn.
- Nè, ta nói ông biết, ta là một người đàn ông chân chính, lòng ta kiên định như Thái Sơn, không bao giờ thay đổi. Ông đừng hòng dụ dỗ.
- Lão phu thấy tiểu tử ngươi là một tên vô trách nhiệm, dám làm không dám chịu.
- Ta đã làm gì sai à?
Ông lão nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ.
- Thế lúc nãy ngươi sờ chỗ nào của nha đầu kia.
- Tình thế cấp bách, ta vì cứu người mà bỏ qua phép tắc, thiên hạ sẽ chấp nhận thôi.
- Vậy vẻ mặt háo sắc lúc đó của ngươi là sao?
- Nhất định là ông già rồi nên nhìn lầm. Mặt ta chính trực thế cơ mà, hơn nữa lúc đó ta còn nhắm mắt, không phải lễ thì chớ nhìn.
- Khốn nạn, rõ ràng tiểu tử ngươi nhắm mắt để tận hưởng!
Lâm Phong tựa người vào vách đá, ánh mắt đắc ý nhìn ông lão.
- Ông có bằng chứng không? Không có thì đừng làm phiền, ta còn phải đi ngủ.
- Tiểu tử ngươi sớm muộn cũng bị trời đánh.
Lâm Phong ném cho ông lão ánh mắt chán nản sau đó thì mặc kệ lão. Muốn phi thăng thì cần phải độ kiếp, sớm muộn gì hắn cũng bị trời đánh, cầu còn chẳng được.
Tin tức thú triều xuất hiện nhanh chóng truyền khắp Nam Hoang. Ngũ đại Thánh Cung lập tức điều động nhân lực chiếm lại các thành trì quan trọng, đặc biệt là những thành trì gần với Thánh Cung.
Lần này thú triều tấn công với quy mô lớn chưa từng thấy, thêm vào đó phong linh xuất hiện vết nứt là chuyện không ai lường trước được. Nên khi Thánh Cung đến nơi thì mọi chuyện đã rồi.
Thành trì đã bị yêu thú tàn phá, công trình đổ nát, máu thịt khắp nơi, không còn bóng dáng tu sĩ nhưng thi thể của dân thường thì nhiều vô số.
Đối với phần lớn yêu thú thì máu thịt của phàm nhân không thể giúp bọn chúng tăng cường tu vi. Thông thường đám yêu thú sẽ không đuổi theo, chỉ là vô tình giẫm đạp mà thôi.
Khi đám người Thánh Cung chạy đến thì nhìn thấy phong linh đã khôi phục như cũ. Truyền tống trận đã bị phá nên không cách nào tiến vào, chỉ có thể quay về, đợi đến khi phong linh lần nữa mở ra, bọn họ sẽ đến chiếm lại.
Mất đi thành trì là mất đi tài nguyên, địa bàn, thông lộ, nhân lực… Lần này ngũ đại Thánh Cung phải nói là tổn thất nặng nề.