Thiên La
Chương 225: Bên Ngoài Cổ Môn
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 225 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vài ngày sau, các đội tu sĩ đều đã an toàn đến được điểm tập kết. Dù trên đường thỉnh thoảng có gặp vài con yêu thú, nhưng chúng đều bỏ chạy trước khi họ kịp ra tay.
Lúc này, toàn bộ tu sĩ đã tập trung dưới chân cự sơn. Cách đó không xa là cổng vào Thượng Cổ Chiến Trường, cùng với hàng trăm vạn yêu thú lớn nhỏ đang tụ tập.
- Thì ra đám yêu thú này tụ tập ở đây. Lâm Phong cưỡi Thiên Ảnh Ma Điêu nhìn về phía cổ môn. Trước mặt hắn là vô số yêu thú, còn phía sau chúng là một vòng xoáy u ám lơ lửng giữa không trung – chính là cổ môn.
Dù cách xa vài chục dặm, Lâm Phong vẫn cảm nhận được từng luồng linh khí nồng đậm thổi ra từ bên trong cổ môn, hoàn toàn không hề thua kém đại thiên bí cảnh.
- Chỉ là một lối đi mà đã có lượng linh khí nồng đậm như vậy, không biết bên trong sẽ thế nào. Theo lão đầu suy đoán, Thượng Cổ Chiến Trường có thể là nơi Thần Ma nhị tộc đại chiến. Trải qua vô số năm tháng bị phong ấn, nơi đây đã tích lũy một lượng linh khí kinh người. Tuy nhiên, vì diện tích quá lớn, mật độ linh khí ở đó có lẽ chỉ nhỉnh hơn đại thiên bí cảnh một chút.
Mấy ngày tiếp theo, tất cả tu sĩ sẽ nghỉ ngơi quanh cự sơn. Trong thời gian này, họ có thể tận dụng linh khí nồng đậm từ cổ môn để khôi phục linh lực, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới với đám yêu thú.
Tuy khoảng cách giữa Nhân Tộc và Yêu Tộc chỉ là vài chục dặm, nhưng hai bên vẫn duy trì mối quan hệ 'nước sông không phạm nước giếng'. Thỉnh thoảng, có vài con yêu thú đi lạc lại được một đám tu sĩ 'tốt bụng' tiễn về với tổ tiên.
Đêm xuống, Hoang Nguyên không còn vẻ tĩnh lặng thường thấy. Cách đó không xa, tiếng gầm thét của yêu thú liên tục truyền đến, khiến các tu sĩ không thể tập trung tu luyện.
- RỐNG…
- Đậu xanh. Lâm Phong vừa nhắm mắt đã bị một con yêu thú đánh thức. Hắn đã không biết bao nhiêu lần bị đám yêu thú phá đám như vậy. Dù đã bố trí một tiểu trận cách âm, nhưng vẫn không thể ngăn cản được tiếng thét của thiên thú.
- Nhất định là âm mưu của đám yêu thú, quá nham hiểm. Còn mấy ngày nữa cổ môn sẽ mở ra. Cứ tiếp tục thế này, Lâm Phong sẽ kiệt sức vì thiếu ngủ, lúc đó làm gì còn sức lực để đại chiến với đám yêu thú nữa.
- Lão đầu, có cách nào khiến đám yêu thú ngoài kia im miệng lại không?
- Lão phu vừa nghĩ ra ba kế sách thượng, trung, hạ. Tiểu tử ngươi muốn nghe kế nào trước?
- Lợi hại như vậy? Lâm Phong mở to mắt nhìn lão đầu. Chỉ vài ngày trôi qua mà lão đã nghĩ ra cách đối phó với trăm vạn yêu thú, đúng là cao nhân có khác!
- Nói thượng kế của lão nghe xem.
- Tiểu tử ngươi chẳng phải biết thú ngữ sao, đi thương lượng với đám yêu thú kia thử xem. Lão đầu vừa dứt lời thì nhìn thấy vẻ mặt tên tiểu tử đối diện đơ người ra, hình như vừa trải qua một cú sốc tâm lý không hề nhẹ.
- Tiểu tử ngươi làm sao vậy?
- Đây chính là cái mà lão gọi là thượng kế?
- Chẳng phải tiểu tử ngươi vẫn hay nói quân tử động khẩu không động thủ sao?
- Lão nghĩ ta nói chuyện được với cái đám ngoài kia sao? Dù Lâm Phong là thiên tài tuyệt thế vạn năm khó gặp, nhưng một mình hắn làm sao nói chuyện được với trăm vạn con yêu thú ngoài kia? Lỡ để người khác nhìn thấy hắn 'tâm sự' với một đám yêu thú thì thanh danh còn đâu nữa.
- Nói trung kế của lão nghe xem.
- Lão phu nhìn thấy bên ngoài nơi ở của hỏa nha đầu có một thiên trận. Tiểu tử ngươi thử đến đó hỏi mượn xem có được không?
- Không được. Lâm Phong không cần suy nghĩ mà lập tức lắc đầu. Với bản tính của Linh Mộng, chắc chắn nàng sẽ không cho nam nhân động vào đồ vật của mình. Bây giờ hắn đến đó hỏi mượn, không chừng còn bị nàng đánh cho một trận.
- Nói luôn cái hạ kế của lão đi.
- Bạo lực chính là phương pháp cuối cùng để giải quyết vấn đề.
- Ý của lão là muốn ta đi giao chiến với đám yêu thú ngoài kia?
- Là tử chiến. Với thực lực của Lâm Phong, một khi giao chiến thì chỉ có đường chết. Loại chuyện ngu ngốc này, một thiên tài như hắn làm sao có thể làm được.
Sau khi thương lượng một lúc vẫn không tìm được đối sách nào, Lâm Phong chỉ đành tiếp tục chịu đựng. Đợi khi giao chiến, hắn sẽ 'thịt' thêm vài con yêu thú để xả giận.
Không chỉ có Lâm Phong mà phần lớn tu sĩ cũng bị ảnh hưởng theo. Cổ môn còn vài ngày nữa mới hoàn toàn mở ra, cho nên các vị trưởng lão quyết định di chuyển điểm nghỉ ngơi, kéo dài khoảng cách với đám yêu thú thêm mười dặm.
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Phong không còn bị đám yêu thú làm phiền. Ngày ăn ngon, đêm ngủ yên, tinh thần phấn chấn, tinh lực dồi dào.
Lúc này, Lâm Phong đang cùng với Hàn Băng nghiên cứu các pháp văn. Cuốn pháp thư mà hắn tặng nàng vào dịp sinh thần vẫn còn rất nhiều chỗ chưa hiểu rõ, đúng lúc có thể nhờ lão đầu chỉ điểm.
Linh Mộng ngồi trên giường vận công, thỉnh thoảng liếc nhìn đôi nam nữ đang ở gần đó. Nàng và Hàn Băng vốn ở chung một chỗ. Khi nghe tỷ muội nói muốn đến chỗ Lâm Phong, nàng lập tức đuổi theo, tuyệt đối không thể để hai người này có cơ hội ở chung một phòng!
Lúc đầu, Linh Mộng tưởng tên nam nhân này chỉ biết nói nhảm nhí, nhưng qua mấy ngày nghe Lâm Phong giảng giải, nàng nhận ra tên này lại là một kỳ tài trong pháp đạo.
- Cái tên khốn kiếp này còn là người sao? Thiên tài đan sư, trình độ trận pháp không thua kém trưởng lão Trận Cung, am hiểu cả pháp đạo, vậy mà chiến lực lại yếu như gà mờ. Thật không hiểu tên này tu luyện kiểu gì nữa.
Lâm Phong hoàn toàn không quan tâm đến vẻ mặt của Linh Mộng, vì hắn phải tập trung vào những pháp văn trước mặt. Dù chỉ làm thông dịch viên cho lão đầu, nhưng hắn vẫn cảm thấy những pháp văn này quá khó nuốt.
- Sư tỷ, chỗ này…
- RỐNG…
Đột nhiên, mặt đất dưới chân truyền đến từng cơn chấn động. Tiếp đó, vô số tiếng thét của yêu thú truyền đến, và cuối cùng là giọng nói của lão đầu vang lên.
- Tiểu tử, có chuyện rồi. Lâm Phong cảm giác linh khí trong thiên địa không ngừng tăng lên, nguyên nhân nhất định là do cổ môn đã hoàn toàn mở ra.
Bên ngoài cổ môn, trăm vạn yêu thú điên cuồng gầm thét. Toàn bộ yêu thú đều lao về phía lối vào. Một nơi có linh khí nồng đậm như Thượng Cổ Chiến Trường, không chỉ tu sĩ mà ngay cả yêu thú cũng muốn tiến vào.
Cổ môn chỉ rộng mấy chục trượng. Nếu đợi đám yêu thú tiến hết vào bên trong thì phải mất cả mười ngày, thậm chí nửa tháng. Lúc đó, dù các tu sĩ có tiến vào cũng chẳng làm ăn được gì, cho nên họ phải tranh giành với yêu thú.
Dưới chân cự sơn, năm vạn tu sĩ đã có mặt đầy đủ. Mỗi người đều cầm binh khí trên tay, sẵn sàng chiến đấu.
Trưởng lão Thánh Cung lăng không phi hành, ánh mắt nhìn về cổ môn phía xa. Từ nơi này, các vị trưởng lão có thể nhìn thấy một vài con yêu thú đã bắt đầu chui vào bên trong cổ môn.
Một vị trưởng lão kích hoạt pháo hiệu. Huyết quang bay thẳng lên thương khung rồi nổ tung, giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp cự sơn.
- Các vị đạo hữu, cơ duyên đang ở trước mắt, đừng để đám yêu thú đoạt mất, xông lên…
- XÔNG LÊN…
- RỐNG…
Mấy vạn tu sĩ cùng lúc lao về phía cổ môn. Đám yêu thú phía trước cảm nhận được nguy hiểm, lập tức quay đầu ứng chiến. Hai bên bắt đầu lao vào hỗn chiến.