227. Chương 227: U Minh Thánh Chủ Lộ Diện

Thiên La

Chương 227: U Minh Thánh Chủ Lộ Diện

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 227 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiên Ảnh Ma Điêu bay đến từ đằng xa. Khi còn cách con yêu hùng đen vài chục trượng, Phong Thanh Thanh đột nhiên biến mất rồi xuất hiện ngay trước mặt nó, cây thương dài trong tay đâm thẳng tới.
- RỐNG…
Con cự hùng đen bị thương bạc đâm xuyên qua người, nó chỉ kịp gầm lên một tiếng rồi ngã gục. Thiên Ảnh Ma Điêu vừa đáp xuống, Lâm Phong lập tức thu thi thể yêu hùng vào nhẫn không gian, không hề có một động tác thừa thãi.
- HỐNG…
Đúng lúc này, một tiếng gào thét từ đằng xa vọng đến làm trời đất rung chuyển. Lâm Phong cảm thấy linh lực trong cơ thể như bị một thứ gì đó đè nén, sắc mặt chợt biến đổi.
- Cuối cùng cũng xuất hiện.
Lâm Phong không cần nhìn cũng biết tiếng thét vừa rồi chắc chắn là của U Minh Cổ Xà. Thánh thú trấn giữ cung điện đã lộ diện, vậy thì đám người U Minh Thánh Cung cũng hẳn đang ở đâu đó gần đây.
Cách đó vài dặm, vô số yêu thú điên cuồng lao về phía cửa cổ, dẫn đầu là ba con U Minh Cổ Xà cấp Thiên, trên lưng cự xà còn có một đám người áo đen.
Văn Tự Thiên nhìn về phía chiến trường, ánh mắt ẩn hiện sát khí nồng nặc, khí tức vương giả bùng nổ. Hắn tay cầm U Minh Ma Đao chỉ thẳng về phía trước.
- Các vị huynh đệ, hôm nay chính là ngày chúng ta phục thù rửa hận, nhất định phải giết sạch bọn chúng!
- GIẾT…
- RỐNG…
Trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung thấy một đám người áo đen xuất hiện, vẻ mặt không chút kinh ngạc, cứ như thể họ đã sớm biết chuyện này sẽ xảy ra.
Một vị trưởng lão trầm giọng nói:
- Các ngươi giải quyết đám yêu thú, để lão phu cầm chân bọn chúng.
Lão đầu vừa dứt lời liền bay về phía đám người U Minh Thánh Cung, bàn tay lớn giơ lên, một trận đồ ngũ sắc xuất hiện.
- Thổ Nguyên Trận, khởi…
Mặt đất rung chuyển, một bức tường thành cao đến mấy chục trượng từ dưới đất mọc lên chắn ngang đường đi của đám yêu thú.
- RỐNG…
U Minh Cổ Xà húc thẳng vào tường thành, chỉ thấy bức tường rung lên vài cái, bề mặt xuất hiện vô số vết nứt nhưng vẫn vững vàng không đổ.
- U Minh Trảm.
Văn Tự Thiên lơ lửng giữa không trung đối diện tường thành, cả người tỏa ra khí đen, U Minh Ma Đao trong tay chém tới. Chỉ thấy ánh đao vừa lóe lên, bức tường thành lập tức bị chém làm đôi.
Trưởng lão Thánh Cung thấy tường thành bị phá, lần nữa kích hoạt trận đồ:
- Mộc Nguyên Trận, khởi…
Vô số cây cổ thụ từ dưới đất mọc lên, mỗi gốc cao đến mấy chục trượng. Đám yêu thú vừa xông qua tường thành liền bị những cây cổ thụ bắt lấy rồi ném ngược trở về.
Một vị U Minh trận sư nhíu mày:
- Đây là Ngũ Hành Khốn Nguyên Đại Trận, xem ra Cửu Huyền Thánh Cung đã có chuẩn bị.
- Hừ.
Văn Tự Thiên hừ lạnh một tiếng. Nếu Cửu Huyền Thánh Cung đã muốn kéo dài thời gian thì sẽ không có ý định đại chiến với U Minh Thánh Cung, như vậy chẳng phải lần này bọn họ tốn công vô ích sao.
- Các ngươi ở lại phá trận, bản tọa đi ngăn bọn chúng.
Văn Tự Thiên vừa dứt lời liền cưỡi U Minh Cổ Xà xông ra đại trận. Cho dù không thể ngăn được Cửu Huyền Thánh Cung thì cũng phải làm cho bọn chúng tổn thất vài phần.
Bên ngoài cửa cổ, trưởng lão Thánh Cung dùng toàn lực giúp tu sĩ mở ra một con đường tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường. Đám yêu thú bị trận pháp đẩy ra hai bên. Lúc này tu sĩ đã không còn ý định giao chiến với yêu thú, tất cả đều dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía cửa cổ.
Lâm Phong có Thiên Ảnh Ma Điêu trợ giúp, vốn dĩ đã có thể tiến vào cửa cổ nhưng hắn vẫn chọn ở lại giúp đồng môn ngăn cản đám yêu thú.
Lâm Phong vừa dùng viên đan nổ đẩy lui một con yêu cầm cấp Địa thì giọng nói của lão đầu truyền đến:
- Lúc này rồi mà tiểu tử ngươi vẫn muốn kiếm lợi?
- Nào có, ta chỉ muốn giúp đỡ đồng môn, lão đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
- Tiểu tử ngươi đổi tính từ khi nào vậy?
- Đây mới chính là con người thật của ta.
Theo tin tức Lâm Phong tìm hiểu được, Thượng Cổ Chiến Trường còn nguy hiểm hơn cả Hoang Nguyên, nên hắn muốn tích chút công đức trước khi tiến vào, hy vọng sẽ được trời độ.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn về một phía của chiến trường, hình như hắn vừa thấy một con yêu thú cấp Thiên bị trưởng lão chém bay.
- Ở đây có nhiều yêu thú cấp Thiên như vậy, nếu ta vô tình nhặt được một con chắc là các vị tiền bối sẽ không để ý đâu nhỉ.
Đúng lúc này, một luồng sương đen từ đằng xa bay đến ngưng tụ trên không. Thân ảnh Văn Tự Thiên hiện ra, U Minh Ma Đao chém về phía cửa cổ.
- ẦM…
Đại trận Cửu Huyền Thánh Cung đã bố trí trước đó rung lên rồi vỡ nát. Đám yêu thú không còn đại trận ngăn cản lập tức lao vào tranh giành cửa cổ với tu sĩ, hai bên lại bắt đầu hỗn chiến.
- Mau ngăn đám yêu thú lại!
- U Minh Đoạt Thiên.
Một vị trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung chuẩn bị kích hoạt pháp chỉ ngăn cản yêu thú thì bị một luồng sương đen bay tới cuốn lấy, linh quang của pháp chỉ vụt tắt.
- Yêu nghiệt đừng ngông cuồng!
Một vị trưởng lão khác xông về phía Văn Tự Thiên, thanh kiếm dài chém về phía đối thủ, tám luồng kiếm khí xé gió bay đi.
- U Minh Trảm.
- ẦM…
Kiếm khí va vào ảnh đao, linh lực bùng nổ đẩy lùi cả đám yêu thú xung quanh. Văn Tự Thiên bị đánh bay đi mấy chục trượng nhưng bộ dạng vẫn không chút tổn hại.
Trưởng lão Thánh Cung chiếm thế thượng phong nhưng vẻ mặt không chút đắc ý mà còn xuất hiện vài phần kiêng dè. Hai bên vừa va chạm, lão liền nhận ra đối phương chỉ có tu vi vương giả đỉnh cấp vậy mà có thể ngăn cản một đòn của tôn giả.
- Ngươi là U Minh Thánh Chủ?
- Ha ha ha… không sai, chính là bản tọa.
Văn Tự Thiên ngẩng đầu nhìn về phía trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung. Dù đối diện cùng lúc với vài vị tôn giả vẫn không chút hoảng loạn, giọng nói tràn đầy khí phách:
- Ai dám chiến với bản tọa một trận?
- Thiên Ảnh Kiếm.
Văn Tự Thiên vừa dứt lời, một luồng kiếm khí dài hơn trăm trượng chém tới, hắn vội dùng U Minh Ma Đao đón đỡ.
- Keng…
Đúng lúc này, Linh Mộng không biết từ đâu xuất hiện, thanh kiếm dài đâm thẳng về phía Văn Tự Thiên.
- Hừ.
Bàn tay lớn của Văn Tự Thiên kết ấn, một luồng khí đen bay tới quấn lấy thanh kiếm dài của Linh Mộng, ánh kiếm vụt tắt, hoàn toàn mất đi liên kết với chủ nhân.
Văn Tự Thiên chuẩn bị phản công thì một luồng khí tức nguy hiểm ập đến. Hắn vừa xoay người thì nhìn thấy một luồng bạch quang như sao băng bay tới.
- Keng…
Văn Tự Thiên bị đánh bay đi một đoạn. Trong thời khắc nguy hiểm, hắn đã kịp dùng U Minh Ma Đao đỡ lấy một đòn của đối thủ.
Bạch quang tan biến, thân ảnh Trịnh Luân hiện ra. Hắn thân mặc chiến bào, tay cầm thương bạc, cả người tỏa ra bạch quang mờ ảo như chiến thần giáng trần.
- Cửu Huyền Thánh Tử Trịnh Luân, xin chỉ giáo.
- Ngươi không tệ.
- Nhiều lời.
Linh Mộng vừa dứt lời liền ra tay, Trịnh Luân cũng tấn công. Trưởng lão Thánh Cung thấy U Minh Thánh Chủ bị cầm chân thì quay lại ngăn cản đám yêu thú để tu sĩ có thêm thời gian tiến vào cửa cổ.
Trải qua vài giờ tranh giành, phần lớn tu sĩ đã thành công tiến vào cửa cổ. Lúc này chỉ còn vài ngàn tu sĩ bên ngoài, hoàn toàn không đủ sức để ngăn cản mấy chục vạn yêu thú.
Một vị trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung lấy ra pháo hiệu kích hoạt, kim quang bay thẳng lên bầu trời rồi nổ tung. Trưởng lão, chấp sự, đệ tử Thánh Cung vừa nhìn thấy tín hiệu liền phóng về phía cửa cổ.
- Muốn rời đi, các ngươi đã hỏi qua ý của bản tọa chưa?
Khí đen trên người Văn Tự Thiên tỏa ra cuồn cuộn không ngừng, thoáng cái đã bao trùm mấy dặm trời đất.
- U Minh Ma Vực, khai…