Thiên La
Chương 233: Thượng Cổ Chiến Trường (5)
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 233 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Phong say mê ngắm nhìn núi linh thạch trước mặt, phần lớn là trung phẩm linh thạch cùng với một ít hạ phẩm linh thạch, mỗi khối đều tỏa ra hào quang lấp lánh như đang mời gọi hắn.
Yêu thú thường đào hang ở những nơi có linh mạch. Số linh thạch này có thể là trong quá trình đào hang vô tình tìm được, cũng có thể là chiến lợi phẩm của cự xà.
- Lão xà, thứ này chẳng có ích gì mấy với lão, chi bằng tặng cho ta đi?
- Đừng tưởng ta không biết các ngươi Nhân Tộc dùng thứ này để tu luyện.
- Dù sao thứ này cũng chẳng có mấy tác dụng với lão, cứ để đây chỉ thêm chật chỗ mà thôi.
Một khi yêu thú tiến vào thiên cấp, trung phẩm linh thạch chẳng còn nhiều tác dụng. Đối với cự xà, linh khí từ núi linh thạch này thậm chí còn không bằng xác một con thiên thú.
- Đó là chuyện của ta.
- Hay là chúng ta giao dịch, ta sẽ dùng tinh huyết để đổi lấy thứ này.
- Ngươi có tinh huyết?
Lâm Phong lấy ra một bình tinh huyết ném cho cự xà. Thứ này hắn vốn luyện chế cho Thiên Ảnh Ma Điêu nhưng sau khi lấy được tổ huyết thì không còn dùng đến.
Cự xà há miệng nuốt lấy huyết dịch sau đó bắt đầu luyện hóa. Xà nhãn lóe lên huyết quang rồi trở lại bình thường.
- Thứ này có thể so với huyết mạch của ta.
- Đương nhiên, hàng của ta chất lượng rất tốt, lão không cần lo.
Vừa dứt lời, Lâm Phong lập tức thu cả ngọn núi linh thạch vào giới chỉ. Ánh mắt hắn đảo một vòng khắp hang động, nơi đây ngoài linh thạch ra còn có linh dược và khoáng thạch.
Lâm Phong bơi tới bên cạnh đám linh dược, tất cả đều là địa dược, mấy cây thiên dược chắc đã bị cự xà nuốt chửng mất rồi.
- Lão xà, mấy thứ này lão cũng đâu có dùng đến, hay là tặng cho ta luôn đi.
- Ta muốn một bình tinh huyết.
- Thành giao!
Lâm Phong bắt đầu càn quét hang động, hắn thu vét tất cả những thứ có thể lấy được. Chỉ một lát sau, hang động vốn bừa bộn đã được hắn dọn dẹp sạch trơn.
Nơi cuối cùng của hang động có một bộ hài cốt không màu sắc. Trên đầu hài cốt có một cái sừng, sau lưng có một cặp cánh.
- Thần Cốt.
Bộ Thần Cốt này có vài phần tương tự với bộ hài cốt bên trong Phủ Thành Chủ, chỉ là Lâm Phong cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó.
- Lão đầu, ta cảm giác bộ Thần Cốt này có vấn đề.
- Thần lực bên trong Thần Cốt đã bị hút cạn, đối với tiểu tử ngươi thì vô dụng.
- Thì ra là vậy.
Tương truyền, khả năng công kích linh hồn của yêu thú trong Thượng Cổ Chiến Trường không phải đến từ huyết mạch, mà là do chúng luyện hóa thần lực từ những bộ dị cốt mà có được.
Lâm Phong nhớ rõ cự xà cũng sở hữu khả năng công kích linh hồn, thần lực nhất định là do gã này đã hút sạch.
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Phong sẽ ở lại bên trong hang động. Đợi đến khi cự xà hoàn toàn khôi phục thực lực sẽ tiếp tục hành trình.
Lâm Phong từ chỗ lão đầu biết được một ít thông tin liên quan đến cự xà. Gã này được gọi là Tam Hải Cự Xà, theo cổ thư ghi chép, Tam Hải Cự Xà đến từ vùng Tam Hải rộng lớn, sở hữu huyết mạch vương giả, ngoài ra còn có mối liên hệ sâu xa với Long Tộc.
Bên trên lục hải rộng lớn, hai luồng linh quang không ngừng va chạm vào nhau. Mỗi lần bọn chúng va chạm, linh lực chấn động, hải vực dậy sóng cuồn cuộn.
Từ bên trong bạch quang, một đạo kiếm khí phá không bay về phía kim quang.
- Keng…
Kiếm khí vừa chạm vào kim quang liền vỡ vụn. Một giọng nói khinh thường vang lên:
- Đệ nhất thiên tài Nam Hoang chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?
Bạch quang tan biến, Lưu Hoa Vân cầm trường kiếm trong tay, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía kim quang đối diện. Hai bên đã giao chiến liên tục mấy canh giờ nhưng vẫn chưa phân thắng bại.
- Các hạ là người phương nào?
- Nguyên Đông, chấp sự của Nhật Nguyệt Chiến Cung.
Kim quang tan biến, một thanh niên cao lớn xuất hiện, thân mặc kim giáp, tay cầm kim thương, khí thế vô cùng bá đạo.
- Sư phụ nói không sai, Nam Hoang đúng là không có nhân tài.
Lưu Hoa Vân dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn gã thanh niên đối diện. Hắn từng nghe qua cái tên Nguyên Đông này, không chỉ là chấp sự Thánh Cung mà còn là người đứng thứ chín trên thiên kiêu bảng Đông Hoang.
- Đông Hoang đúng là hùng mạnh, nhưng Nam Hoang cũng không thiếu thiên tài.
- Vậy sao?
- Ta biết một tên rất lợi hại, nếu ngươi không tin có thể tìm tên đó so tài.
Nguyên Đông nghe đối phương nói, ánh mắt lóe lên vẻ chiến ý.
- Ai?
- Cửu Huyền Thánh Tử, Trịnh Luân.
Lưu Hoa Vân vừa dứt lời liền rời đi. Nguyên Đông chỉ nhìn mà không đuổi theo, bởi thực lực hai bên chênh lệch không lớn, dù có đánh tiếp cũng khó phân thắng bại.
Cách đó vài dặm, một thanh niên dùng một vật thể có hình dáng như chiếc ống nhòm quan sát trận chiến. Khi thấy hai thanh niên rời đi, vẻ mặt có chút kinh ngạc.
- Tên đó vậy mà có thể đánh ngang ngửa với Lưu Hoa Vân.
Trong trận chiến cuối cùng của ngũ cung đại hội, Lưu Hoa Vân đã cân một nửa thiên tài của Vô Cực Chiến Cung, không ngờ bây giờ lại bị một kẻ vô danh tiểu tốt đánh đến bất phân thắng bại.
- Sao tiểu tử ngươi biết gã đó là loại vô danh tiểu tốt?
- Ta đoán.
Nếu là thiên tài Nam Hoang thì nhất định sẽ tham gia ngũ cung đại hội. Lâm Phong chưa bao giờ nhìn thấy gã thanh niên này nên hắn xếp gã vào loại vô danh tiểu tốt.
- Lão thấy ta đoán có lý không?
- Tiểu tử ngươi đừng quên nơi này không chỉ có thiên tài Nam Hoang.
- Ý của lão là gã đó đến từ hoang vực khác?
- Tiểu tử ngươi muốn biết thì đi tìm gã đó mà hỏi.
Lâm Phong lắc đầu, nhà gã đó ở đâu thì có liên quan gì đến hắn đâu. Chuyện quan trọng bây giờ là phải nhanh chóng đến chỗ hẹn với yêu nữ, có cự xà bảo kê thì hắn không cần phải sợ đám thủy quái kia nữa.
Nhưng trước khi đến chỗ hẹn thì Lâm Phong phải ghé qua một nơi. Cách hang động Tam Hải Cự Xà hơn ngàn dặm có một cái hang động to lớn không kém, đây là nơi ở của một con cự giải, hai gã này có quan hệ khá tốt.
- Một xà một cua thì có quan hệ kiểu gì nhỉ?
Lâm Phong dùng ánh mắt hứng thú nhìn cự xà.
- Lão xà, con cự giải kia là bà con của lão hả?
- Không phải.
- Chẳng lẽ là huynh đệ?
- Cũng có thể xem là như vậy.
Mấy chục năm trước, cự xà bị một con thủy quái đánh trọng thương. Nhờ có cự giải giúp đỡ nên nó thoát được một kiếp, từ đó cả hai trở thành huynh đệ.
Nhưng cũng vì chuyện đó mà cự giải đắc tội với con thủy quái kia, ngay cả hang ổ cũng bị nó chiếm mất. Cuối cùng, nó phải chạy đến sống gần cự xà, hai bên cùng hợp sức chống lại kẻ thù.
Lâm Phong nghe đến đây thì nhịn không được hỏi:
- Huynh đệ của lão cấp độ thế nào?
- Cùng cấp với ta.
- Chẳng lẽ hai lão liên thủ lại cũng không đánh lại tên kia sao?
- Nếu không phải gã đó tu luyện sớm hơn ta trăm năm thì đã bị ta đánh bại rồi.
Nửa ngày sau, trước mặt Lâm Phong lại xuất hiện một cái hang động khổng lồ. Khi đến gần vài dặm, hắn có thể cảm nhận được uy áp mạnh mẽ của yêu thú từ bên trong hang truyền ra.
- RỐNG…
Tam Hải Cự Xà rống lớn một tiếng, uy áp bên trong hang động lập tức biến mất. Cự xà chầm chậm bơi vào trong.
Cái hang động này không khác gì hang động của cự xà, cửa hang cao hơn trăm trượng, thông đạo bên trong kéo dài đến mấy dặm. Cuối hang động là một không gian khá lớn.