239. Chiến Trường Thượng Cổ (11)

Thiên La

Chiến Trường Thượng Cổ (11)

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 239 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đám tu sĩ vừa xông vào vùng biển đã bị vô số Thất Thải Cự Hà tấn công. Tốc độ của đám cua khổng lồ này vô cùng nhanh, chỉ chớp mắt đã áp sát đối thủ. Vài tên tu sĩ chưa kịp phòng bị đã bị cặp càng của Thất Thải Cự Hà kẹp lấy.
- Kẹp chặt thật đấy.
Vài chục tên tu sĩ bị Thất Thải Cự Hà kẹp chặt, dù vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra. Nhưng có một thanh niên gần đó chỉ dùng vài chiêu đã thoát được, ánh mắt khinh thường nhìn đám cua.
- Hừ, mấy tên này sao kẹp chặt bằng vợ ta được.
- Huynh đệ, mau tới giúp ta một tay.
- Tới liền.
Hai bên lao vào hỗn chiến. Tu sĩ chiếm ưu thế về chất lượng, còn Thất Thải Cự Hà chiếm ưu thế về địa hình, nên hai bên nhất thời bất phân thắng bại.
Bên dưới vùng biển có vài chục cái hố lớn, miệng hố rộng gần cả dặm, sâu hun hút, hơi nóng từ bên trong không ngừng phun trào.
Gần miệng hố có vài gốc linh dược sinh trưởng, chiều cao khoảng nửa thước, cành lá trong suốt như ngọc, toàn thân tỏa ra linh quang hai màu. Đó chính là Thủy Hỏa Song Linh Thảo mà đám tu sĩ đang tìm kiếm.
Bên cạnh linh dược có một đám Thất Thải Cự Hà canh giữ. Chúng chỉ đứng gần miệng hố canh chừng, bởi hơi nóng nơi đây vô cùng bá đạo. Một Thất Thải Cự Hà cấp Địa một khi rơi vào miệng hố cũng sẽ bị thiêu thành tro bụi.
Cách đó không xa, tình hình chiến sự vẫn rất căng thẳng. Đám lão đầu bị mười mấy con Thất Thải Cự Hà cấp Thiên cầm chân, số tu sĩ còn lại cũng tạm thời không thể phá được vòng vây.
Đúng lúc này, phía trên xuất hiện biến cố. Hai luồng sáng hợp nhất, thời cơ hái linh dược đã đến.
- Xông lên…
Một lão đầu triển khai pháp chỉ, lam quang bao phủ vùng biển rộng ngàn trượng. Đám lão đầu đứng bên trong lam quang cảm giác áp lực từ vùng biển hoàn toàn biến mất, lúc này bọn họ có thể phát huy toàn bộ sức mạnh chiến đấu.
- Các vị đạo hữu, thuật pháp của lão phu chỉ có thể kéo dài trong nửa giờ, đừng để lãng phí thời gian.
- Xem đao!
Lão đầu vừa dứt lời thì một đạo đao khí dài mấy trăm trượng chém thẳng về phía Thất Thải Cự Hà.
- Keng…
Hai bên vừa va chạm, Thất Thải Cự Hà lập tức bị đẩy lui. Đám lão đầu thừa thắng xông lên, bọn họ không cần đánh bại Thất Thải Cự Hà, chỉ cần mở ra một con đường dẫn tới linh dược là đủ.
- RỐNG…
Thất Thải Cự Hà vừa xông tới liền bị một tấm lưới lớn cản lại, tiếp đó bị một thanh côn dài to lớn đánh bay.
- Phá…
Một thanh thương vàng đâm thẳng vào cơ thể Thất Thải Cự Hà. Chỉ thấy ánh lửa lóe lên rồi tắt ngúm, trên lớp vỏ cua chỉ xuất hiện thêm vài vết xước.
Thất Thải Cự Hà dùng đôi càng lớn kẹp lấy cây thương dài sau đó dùng lực ném đối thủ bay đi. Có lẽ bọn chúng đã đoán ra ý đồ của đám tu sĩ nên phần lớn Thất Thải Cự Hà đều tập trung xung quanh linh dược để thủ hộ, hoàn toàn không có ý định tấn công.
Linh Mộng nhẹ nhàng lướt qua đám Thất Thải Cự Hà. Mỗi lần trường kiếm vung lên là có vài con cua bị hạ gục. Dù thể chất Hỏa Linh của nàng bị vùng biển này áp chế nhưng thực lực vẫn hơn xa đám Thất Thải Cự Hà cấp Địa.
Tuy vậy Linh Mộng không có ý định ra tay tàn sát Thất Thải Cự Hà. Không phải vì nàng nhân từ mà là muốn dùng đám cua này để níu chân số tu sĩ còn lại. Càng ít người tranh giành thì cơ hội có được linh dược càng cao.
Phong Thanh Thanh so với Linh Mộng còn dễ dàng hơn. Thể chất Phong Linh của nàng không bị vùng biển này áp chế mạnh mẽ như thể chất Hỏa Linh, nhưng vẻ mặt của nàng lúc này lại hiện rõ sự tức giận.
Phía sau Phong Thanh Thanh có một nam tử luôn bám riết theo, cho dù nàng có dùng cách gì cũng không thể thoát khỏi sự đeo bám của kẻ đó.
Mấy hôm trước, trong lúc chờ đợi hai luồng sáng hợp nhất, Phong Thanh Thanh cảm thấy nhàm chán nên đã đi xung quanh dạo chơi thì vô tình gặp được một tên nam tử.
Tên khốn này vừa nhìn thấy Phong Thanh Thanh liền muốn bắt nàng về làm vợ. Kết quả là hai bên giao chiến liên tục mấy canh giờ, cuối cùng Phong Thanh Thanh rơi vào thế yếu phải chạy về căn cứ Cửu Huyền Thánh Cung để trốn tránh.
Sau khi xông vào vùng nước, thanh niên này vẫn tiếp tục bám theo nàng.
- Ngươi có thôi đi không!
Phong Thanh Thanh đột nhiên dừng lại, trường thương đâm về phía thanh niên, bảy đạo thương ảnh xuyên không bay tới. Nam tử nhẹ nhàng né tránh nhưng hai con Thất Thải Cự Hà ở gần đó lại bị đâm trúng, lập tức mất mạng.
- Ngay cả lúc nổi giận cũng đáng yêu.
- Ngươi…
- Có phải nàng đã đồng ý làm vợ ta rồi không?
- Mơ tưởng.
Phong Thanh Thanh dứt lời liền xoay người rời đi. Dù là về văn hay về võ nàng đều không phải đối thủ của tên khốn này, ở lại chỉ chuốc lấy thiệt thòi.
Nguyên Đông nhìn mỹ nhân rời đi liền đuổi theo. Hắn tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường chỉ để dạo chơi không ngờ lại tìm thấy một cô gái cá tính như vậy.
- Lần này lời lớn rồi.
Đám tu sĩ càng đánh càng kéo gần khoảng cách với Thủy Hỏa Song Linh Thảo. Một lão đầu triển khai pháp chỉ, ngọn núi vàng khổng lồ từ trên cao rơi xuống.
- ẦM…
Hai con Thất Thải Cự Hà không kịp né đòn lập tức bị ngọn núi vàng trấn áp. Đám lão đầu được đà xông thẳng về phía miệng hố.
Đám Thất Thải Cự Hà đang đuổi theo đột nhiên dừng lại. Mười mấy lão đầu đang xông về phía linh dược cũng dừng lại, ánh mắt nặng nề cùng nhìn về một phía.
- RỐNG…
Tiếng thét kinh thiên từ xa truyền đến làm cho mấy trăm dặm vùng biển dậy sóng. Một con cá kiếm điên cuồng phóng tới, giữa hai mắt có vết thương vô cùng đáng sợ vẫn đang rỉ máu.
- Tên nhóc thối, tất cả đều do chuyện tốt của ngươi gây ra.
- Lúc đó ta cứ nghĩ vậy là ngầu.
Lâm Phong ngồi trên Thiên Ảnh Ma Điêu, bộ dạng vô cùng thảm hại, khóe miệng dính máu, sắc mặt tái nhợt, nhưng tình hình của hắn vẫn tốt hơn ba tên còn lại.
Sau khi con cá kiếm già đuổi theo mấy ngàn dặm vẫn không làm gì được đám người Lâm Phong thì nó đã có ý định dừng truy đuổi, nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Lâm Phong bị cá kiếm đuổi đánh suốt hai ngày một đêm, đã chịu không biết bao nhiêu đau khổ, sao có thể để tên này dễ dàng rời đi. Cá kiếm vừa đổi hướng, hắn lập tức triển khai pháp chỉ, một thanh đại đao màu trắng chém thẳng vào đầu con cá kiếm bên dưới. Kết quả là hắn lại phải quay đầu bỏ chạy.
Vừa chạy được vài trăm dặm, Lâm Phong cảm giác khí tức của con cá kiếm già trở nên hỗn loạn rồi chìm xuống biển lớn.
- Có khi nào lão ta chết rồi không?
Một đao vừa rồi của Lâm Phong có uy lực không thua gì một đòn của vương giả đỉnh cấp, lại còn chém đúng vào chỗ hiểm của đối thủ, khả năng cá kiếm bị tiêu diệt là rất cao.
Lâm Phong do dự một lúc rồi ra lệnh cho Thiên Ảnh Ma Điêu quay trở lại. Nếu cá kiếm thật sự chết thì lần này hắn có lợi lớn rồi.
Thiên Ảnh Ma Điêu vừa bay tới chỗ con cá kiếm già chìm xuống thì một luồng uy áp khủng bố từ bên dưới vùng biển truyền lên, tiếp đó là giọng nói nóng vội của lão già.
- Tiểu tử chạy mau!
- HỐNG…
Thiên Ảnh Ma Điêu lập tức vỗ cánh bay đi. Một con cá kiếm từ bên dưới biển lớn nổi lên, gió lốc gào thét, vùng biển dậy sóng, trời đất biến sắc. Cơ thể cá kiếm tỏa ra hắc khí lượn lờ, uy áp so với vừa rồi còn mạnh hơn vài phần.
Cả ba thanh niên ngồi trên Thiên Ảnh Ma Điêu cùng nhìn về phía cá kiếm, thân thể không nhịn được mà run lên.
- Tên đó vậy mà đột phá rồi.
- Không sai, đây là dấu hiệu yêu thú đột phá.
Khí tức trên người cá kiếm lúc mạnh lúc yếu, gần như không thể kiểm soát. Sau khi yêu thú đột phá thì yêu lực sẽ trở nên hỗn loạn, cần một khoảng thời gian để hồi phục.
Nhưng cá kiếm thì ngược lại, con cá kiếm này vừa nổi lên đã đuổi theo con yêu cầm phía trên, tốc độ so với lúc trước còn nhanh hơn vài phần.
=======
- Độc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!