240. Chương 240: Chiến Trường Thượng Cổ (12)

Thiên La

Chương 240: Chiến Trường Thượng Cổ (12)

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 240 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Phong vừa chạy vừa tung ra Âm Dương Ma Trận, tuy không thể thoát khỏi sự truy đuổi của kiếm ngư nhưng có thể dùng để né tránh đòn đánh. Mỗi lần kiếm ngư tung chiêu thì hắn sẽ kích hoạt trận pháp.
Trong trường hợp không có trận pháp để kích hoạt, việc đỡ đòn sẽ giao cho cự xà và cự giải. Thương thế của hai linh thú này chưa kịp hồi phục nên chỉ đỡ được vài đòn của kiếm ngư đã nằm vật ra thở hổn hển.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, phía trước chợt xuất hiện dị tượng thiên địa. Hai luồng linh quang dần dung hợp. Lâm Phong vừa nhìn thấy dị tượng, vẻ mặt tái nhợt bỗng có thêm chút sắc khí.
- Xem ra mạng của lão tử vẫn chưa hết.
Thiên Ảnh Ma Điêu liều mạng bay về phía trước, càng đến gần dị tượng, Lâm Phong càng cảm nhận được linh lực dao động mãnh liệt, chứng tỏ nơi này có không ít tu sĩ đang giao tranh.
Lâm Phong còn chưa kịp vui mừng thì một cảm giác nguy hiểm ập đến. Cái mũi dài của lão kiếm ngư lại chỉ về phía hắn, một luồng yêu lực hùng mạnh xé gió bay tới.
- Lại là chiêu này.
Chiêu này của lão kiếm ngư có uy lực vô cùng đáng sợ. Lần trước chương ngư vì đỡ một chiêu này đã mất đi mấy chục xúc tu, ngay cả cơ thể của cự giải cũng bị xuyên thủng.
Lâm Phong lập tức lấy ra mười viên yêu đan địa cấp, kích hoạt pháp chỉ. Kim quang lóe sáng, một chiếc chuông vàng khổng lồ có vài phần tương tự Trấn Thiên Chung hiện ra.
- Keng…
Âm thanh va chạm vang vọng khắp ngàn dặm hải vực. Chuông vàng lập tức bị đánh bay đi, từ xa nhìn lại chỉ thấy một luồng kim quang rơi vào đại hải.
Yêu lực của kiếm ngư sau khi đánh bay chuông vàng thì tiếp tục xông thẳng về phía Thủy Hỏa Song Linh Thảo. Đám tu sĩ và yêu thú đang hỗn chiến lập tức tản ra bỏ chạy.
Một lão đầu xông ra khỏi hải vực, đại đao trong tay chém tới, đao khí kéo dài hơn trăm trượng đón lấy đòn công kích của kiếm ngư.
- ẦM…
Linh lực tôn giả va chạm với yêu lực thiên thú khiến đại hải dậy sóng. Đám tu sĩ đang bỏ chạy cũng bị chấn động, linh lực hỗn loạn.
Đao khí giằng co với yêu lực một lúc thì bị phá nát. Thêm một lão đầu xuất hiện, tế ra pháp chỉ, một con trâu xanh khổng lồ đạp nước chạy đi.
- ẦM…
Con trâu xanh khổng lồ lao thẳng về phía yêu lực của kiếm ngư. Hải vực lần nữa dậy sóng, cả hai cùng lúc tan biến.
- Yêu lực thật đáng sợ.
- HỐNG…
Một vị tôn giả vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng thét kinh thiên động địa từ xa truyền đến. Một bóng đen từ bên trong đại hải phóng lên, che phủ cả một góc trời. Bóng đen rơi xuống hải vực, tạo ra những cơn sóng lớn cao tới trăm trượng đánh về phía đám tu sĩ.
- Phá…
Hai luồng bạch quang bay tới, đánh tan từng cơn sóng dữ. Bạch quang tan biến, đại hải lại trở về như lúc đầu. Dù nơi đây có gần cả vạn tu sĩ nhưng không gian lại tĩnh lặng một cách kỳ lạ.
Thời gian dần trôi, một lão đầu đột nhiên hét lớn.
- Mau rời khỏi hải vực…
Hàng ngàn tu sĩ cùng lúc bay lên, ngay cả Thất Thải Cự Hà cũng rời khỏi hải vực. Đám cự hà vừa nhô lên liền bỏ chạy tán loạn.
Mặt đất bên dưới hải vực truyền đến từng cơn chấn động, từng vết nứt liên tục xuất hiện. Một con kiếm ngư từ bên trong vết nứt chui ra.
Con kiếm ngư này vừa hiện ra lập tức thi triển công kích, dù là già trẻ trai gái đều không buông tha, ngay cả đám cự hà cũng gặp nạn.
Một vị tôn giả vừa kích hoạt pháp chỉ vừa hét lớn.
- Các vị đạo hữu, mau cùng lão phu tiêu diệt yêu nghiệt này.
- Người không phận sự mau rời đi.
Mấy ngàn tu sĩ lập tức quay đầu bỏ chạy. Bọn họ vừa lấy ra pháp chỉ kích hoạt thì nhìn thấy một đám Thất Thải Cự Hà bơi ngang qua.
- Chẳng lẽ mấy con này cũng hiểu tiếng người?
- Mau đuổi theo bọn chúng.
Không thể hái được linh dược thì bắt vài con cự hà cũng không tệ. Vì để chờ đợi thời cơ hái Thủy Hỏa Song Linh Thảo mà bọn họ đã ngồi chơi xơi nước suốt mười mấy ngày, sao có thể tay không rời đi.
Cách đó vài dặm, Lâm Phong từ dưới đáy hải vực bò lên, thương tích đầy mình, linh lực hỗn loạn. Hắn lấy ra một viên đan dược nuốt vào.
- Lão đầu, còn sống không?
- Chỉ là một con tiểu yêu thì có thể làm gì lão phu chứ.
- Tình hình thế nào rồi?
- Căng thẳng lắm.
Sau khi kích hoạt pháp chỉ, Lâm Phong lập tức thu hết đồng bọn vào bên trong Kim Vương Đỉnh. Dù có thiên chỉ và thiên đỉnh bảo hộ nhưng hắn vẫn cảm thấy không chịu nổi, một đòn của kiếm ngư thật sự quá đáng sợ.
Lâm Phong liếc nhìn hai linh thú bên cạnh. Tình hình của cự xà và cự giải còn nghiêm trọng hơn cả hắn, nhưng bây giờ không phải là lúc trị thương. Trước tiên cần phải tìm một chỗ an toàn để lánh nạn.
Lâm Phong cảm thấy linh lực khôi phục được một chút, lập tức kích hoạt Phi Vân lướt đi. Vừa bay được một lúc thì nhìn thấy mấy luồng linh quang bay lạc về phía này, hắn lập tức lấy ra Kim Vương Đỉnh để hộ thể.
- Hộ…
- Keng…
Kim Vương Đỉnh vừa xuất hiện liền bị đánh bay đi mấy chục trượng. Lâm Phong từ trong đỉnh chui ra, hai mắt lấp lánh ánh sao.
Đúng lúc này một giọng nói quen thuộc truyền đến khiến Lâm Phong mừng đến rơi nước mắt.
- Dâm tặc?
Pháp chỉ phòng ngự của Lâm Phong được mô phỏng theo Trấn Thiên Chung. Phong Thanh Thanh là chấp sự Cửu Huyền Thánh Cung tất nhiên sẽ nhận ra. Tuy chuông vàng khổng lồ chỉ bay thoáng qua nhưng vẫn không qua được pháp nhãn của nàng.
Phong Thanh Thanh lướt tới bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt quan sát nam tử đối diện. Vừa nhìn đã biết tình hình của dâm tặc vô cùng nghiêm trọng, không chỉ bị thương bên ngoài mà linh lực bên trong cơ thể cũng vô cùng hỗn loạn.
Lâm Phong nhìn nữ tử đối diện, cảm giác như tìm được cọng rơm cứu mạng. Hình tượng của Phong Thanh Thanh trong mắt hắn lúc này không khác gì tiên nữ giáng trần, đẹp không thể tả.
- Phong chấp sự, đã lâu không gặp.
- Có chuyện gì xảy ra vậy?
- Chuyện dài lắm, để từ từ đệ tử kể cho nghe. Trước tiên làm phiền chấp sự tìm giúp đệ tử một nơi để trị thương.
Hai người chuẩn bị rời đi thì một luồng kim quang xuất hiện trước mặt. Nguyên Đông nhìn Phong Thanh Thanh ôm lấy một nam tử, ánh mắt lóe lên sát khí.
- Hắn là ai?
- Không liên quan đến ngươi, tránh ra.
- Hình như tình hình của hắn không ổn, có cần ta giúp một tay không?
Lâm Phong nhìn nam tử đối diện bước tới gần, một cảm giác nguy hiểm ập đến khiến hắn sững sờ.
- Hình như ta đâu có đắc tội với người này thì phải?
- Lão phu đoán tên đối diện tiểu tử ngươi đã kết nha đầu bên cạnh ngươi, bây giờ hắn xem ngươi như là tình địch cần phải diệt gấp.
- Đậu xanh.
Bây giờ Lâm Phong đang trong trạng thái kiệt sức, không phải là đối thủ của nam tử đối diện. Đột nhiên trong đầu hắn lóe lên một diệu kế, ánh mắt mờ mịt nhìn bạo nữ bên cạnh.
- Tỷ tỷ, người này là ai vậy?
Phong Thanh Thanh vừa nhìn thấy ánh mắt ngây thơ của dâm tặc liền hiểu ý phối hợp.
- Là một kẻ phiền phức.
Lâm Phong dựa vào người bạo nữ. Một hương thơm như u lan truyền đến, tiếp đó là cảm giác mềm mịn căng đầy dễ chịu. Đã giả thì phải làm cho thật một chút, chứ thật lòng hắn chưa từng nghĩ sẽ chiếm tiện nghi của nàng.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn nam tử đối diện.
- Ta nói cho ngươi biết, tỷ tỷ của ta rất lợi hại, tốt nhất là ngươi đừng chọc vào.
- Ngươi là đệ đệ của nàng?
- Tất nhiên, ngoài ta ra thì chưa có nam nhân nào chạm được vào người tỷ tỷ.
Với tính cách đặc biệt của Phong Thanh Thanh thì đừng nói là nam nhân, cho dù là nữ nhân cũng đừng hòng chạm vào người nàng. Tuy chỉ gặp nhau vài lần nhưng Nguyên Đông vẫn nhận ra được điều này.