242. Chương 242: Thượng Cổ Chiến Trường (14)

Thiên La

Chương 242: Thượng Cổ Chiến Trường (14)

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 242 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nửa ngày trôi qua, một đỉnh vàng khổng lồ nổi lên mặt nước. Lâm Phong nhô đầu ra nhìn quanh, chỉ thấy một màu trắng xóa bao phủ.
- Chẳng lẽ lão tử đã lên thiên đường rồi sao?
- Mạng của tiểu tử ngươi cũng thật lớn.
Trong tình thế thập tử nhất sinh, Lâm Phong đã kích hoạt tất cả bảo vật hắn có: Hộ Thần Giáp, Kim Vương Đỉnh, pháp chỉ cấp Thiên… ngay cả Thông Thiên Đỉnh cũng được triệu ra. Tất cả những gì có thể phòng ngự đều được hắn mang ra dùng, nhờ đó mới thoát được kiếp nạn này.
Dù mạng vẫn còn nhưng tình trạng của Lâm Phong lúc này còn tệ hơn trước. Linh lực hỗn loạn, không thể chịu nổi; lục phủ ngũ tạng đều bị trọng thương, xương cốt cũng gãy mấy chỗ.
- Phụt…
Vừa ngồi xuống vận công, Lâm Phong đã phun ra một ngụm máu. Sắc mặt hắn khá hơn đôi chút.
Bên trong Kim Vương Đỉnh, ngoài Lâm Phong ra, còn có Phong Thanh Thanh và hai đầu cự thú đang hôn mê bất tỉnh.
Lâm Phong nhìn nữ tử đang nằm bất động bên cạnh, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp. Nếu lúc đó Phong Thanh Thanh bỏ hắn lại, với tốc độ của nàng, có lẽ đã bình an thoát đi, cùng lắm thì bị trọng thương chứ không thảm hại như bây giờ.
Phong Thanh Thanh không chỉ đưa Lâm Phong rời đi mà còn dùng linh vực và bảo vật để ngăn cản uy lực vụ nổ, nhờ vậy Lâm Phong mới thoát chết. Với tốc độ của hắn, e rằng cơ hội sống sót không quá hai phần mười.
Lâm Phong thử vận công vài lần nhưng vẫn không khá hơn là bao. Hết cách, hắn đành cầu cứu lão đầu.
- Lão đầu, có cách nào giúp ta hồi phục linh lực không?
- Tiểu tử ngươi đừng phí công vô ích, loại thương thế này không thể hồi phục trong một hai ngày.
- Lần này nguy rồi.
Ở một nơi như Thượng Cổ Chiến Trường mà không có linh lực hộ thể thì sớm muộn gì cũng thành mồi cho đám yêu thú. Với tình trạng bây giờ của hắn, đến một con Hoàng Thú cũng không đánh lại.
Lão đầu vừa nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Lâm Phong liền đoán được suy nghĩ của hắn.
- Tiểu tử ngươi không cần lo, ngàn dặm hải vực xung quanh chắc là không còn con yêu thú nào.
- Cũng đúng, vụ nổ lớn như vậy mà.
Đám yêu thú ở gần chắc là đã “đăng xuất” hết rồi. Đám yêu thú ở xa nghe tin cũng không dám bén mảng tới, lỡ như nổ thêm lần nữa thì tiêu đời cả đám.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt vừa hồi phục chút huyết sắc của Lâm Phong lại tái xanh.
- Lão đầu, có khi nào nổ thêm lần nữa không?
- Chuyện này phải xem vào nhân phẩm của tiểu tử ngươi.
Hỏa mạch bên dưới biển sâu kéo dài mấy ngàn dặm, có nổ thêm vài lần cũng chẳng thành vấn đề. Dù nguy hiểm vẫn còn đó, nhưng với tình hình hiện tại thì đây lại là nơi thích hợp nhất cho Lâm Phong.
- Hy vọng trời cao có mắt.
Sau khi cầu nguyện một lúc, ánh mắt Lâm Phong dừng lại trên người Phong Thanh Thanh. Theo lời lão đầu, linh hồn và cơ thể của “bạo nữ” đều bị tổn thương vô cùng nghiêm trọng. Nếu trong vòng một tháng không thể tỉnh lại, e rằng sẽ rất nguy hiểm.
Lâm Phong vẫn còn vài viên Dưỡng Hồn Đan cấp Địa, nhưng vấn đề là Phong Thanh Thanh vẫn hôn mê bất tỉnh, không thể luyện hóa dược lực của đan dược.
- Lão đầu, ta vừa nghĩ ra một ý tưởng, lão nghe coi có được không?
- Nói.
- Ta sẽ truyền linh lực vào cơ thể nàng để giúp nàng luyện hóa dược lực.
- Đợi tiểu tử ngươi hồi phục rồi tính.
Lâm Phong khẽ gật đầu. Dù bình thường hắn không có thiện cảm với nữ nhân thích bạo lực này, nhưng nàng vì cứu hắn mà bị trọng thương, dù thế nào đi nữa cũng phải cứu nàng.
Lâm Phong lấy ra hai viên đan dược cấp Thiên bỏ vào miệng hai đầu cự thú bên cạnh. Những gì hắn có thể làm đều đã làm, chuyện còn lại phải xem vào nhân phẩm của chúng.
- Nếu ngày thường các ngươi học theo ta ăn ở cho tốt thì đâu đến nông nỗi này.
- Tình trạng của tiểu tử ngươi vẫn còn nguy hiểm. Tiếp tục tạo khẩu nghiệp thì lão phu cũng hết cách.
- Không biết con kiếm ngư đó thế nào rồi…
Trong lúc hàng chục vạn tu sĩ đang tìm kiếm cơ duyên bên trong Thượng Cổ Chiến Trường thì Nam Hoang lại rơi vào cảnh loạn lạc.
Vài ngày trước, Ma Giáo bắt đầu tấn công Ngũ đại Thánh Cung. Lần này không chỉ có yêu thú mà cường giả Ma Giáo cũng tham chiến, chỉ trong một thời gian ngắn đã có vài tiểu thành trì ở Nam Hoang thất thủ.
Sau khi liên tục giao chiến với Ma Giáo vài ngày, Ngũ đại Thánh Cung dần rơi vào thế yếu, cuối cùng phải rút nhân lực về đại thành trì cố thủ.
Nguyên nhân Thánh Cung thất thủ là vì một phần cường giả và đệ tử đã tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường. Tạm thời, bọn họ sẽ phòng ngự cho đến khi nhân lực đầy đủ thì sẽ phản công.
Bên ngoài phong linh của Tinh Vân Thành, một đám Tôn Giả, Vương Giả và gần vạn Linh Giả đang giao chiến kịch liệt. Cách đó không xa là một thông đạo xuyên qua phong linh.
Nhiệm vụ của Ma Giáo là phải giữ vững thông đạo để đám yêu thú tràn vào phong linh, còn nhiệm vụ của Thánh Cung là phải phá hủy thông đạo trước khi đám yêu thú xuất hiện.
- Rống…
- Hú…
- Ngáo…
Vô số tiếng gầm thét từ phía xa truyền đến, mặt đất liên tục chấn động, vô số yêu thú đang chạy về phía chiến trường.
- Rút!
Một vị trưởng lão Thánh Cung ra lệnh rút lui. Bọn họ phải lập tức trở về thủ thành, nếu không sẽ thiếu nhân lực đối phó đám yêu thú.
Đám người Ma Giáo cũng không truy đuổi. Bọn họ chỉ phụ trách bảo vệ thông đạo, những chuyện còn lại sẽ giao cho bọn yêu thú thực hiện.
Từ khi U Minh Thánh Cung gia nhập Ma Giáo, thời gian triệu tập yêu thú đã giảm xuống rất nhiều. Mỗi lần phong linh mở ra, U Minh Cổ Xà sẽ kêu gọi đám yêu thú tiến vào, không tới một canh giờ là thú triều sẽ xuất hiện.
Trong một căn phòng nhỏ, Lãnh Phi Dao ngồi trên giường, tay nàng cầm một quyển đan thư. Vừa xem được một lúc, nàng đã ném nó đi.
- Chán chết đi được.
Thời gian gần đây, Ma Giáo liên tục tấn công. Để đảm bảo an toàn, Thánh Cung đã ra lệnh giới nghiêm, các đại tộc lần lượt triệu tập tộc nhân trở về, Phi Dao cũng bị cấm cửa.
Bị giam trong Thánh Cung một thời gian, Phi Dao đã sắp không chịu nổi. Giờ nàng lại thấy nhớ tên sư đệ kia, có hắn ở đây chắc chắn sẽ không nhàm chán.
- Không biết bao giờ thì tiểu Phong tử mới trở về.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Lãnh Phi Dao lập tức chạy ra, vừa nhìn thấy người đến, nàng liền chạy tới ôm lấy cánh tay đối phương.
- Huân Vũ tỷ tỷ, có phải tỷ đến dẫn muội đi dạo không? Chúng ta mau đi thôi!
Liễu Huân Vũ khẽ lắc đầu.
- Ta đến để từ biệt.
- Tỷ phải đi rồi sao?
- Ta phải trở về gia tộc.
Mười mấy ngày trước, Liễu gia bất ngờ đến Cửu Huyền. Nghe nói bọn họ đang thăm dò một di tích nào đó nên tiện đường ghé qua.
Phi Dao chạy tới ôm lấy cánh tay Huân Vũ, đôi mắt to tròn tràn đầy lo lắng.
- Bây giờ bên ngoài rất nguy hiểm, hay là đợi thêm một thời gian nữa tỷ hãy đi.
Mấy hôm nay chỉ có Huân Vũ đến đây bầu bạn với nàng, bây giờ chỉ còn mình Phi Dao ở lại thì thê thảm lắm rồi.
- Trường Hà gặp nguy, ta không thể không về.
Huân Vũ lấy ra hai món vật phẩm, một hộp ngọc và một túi trữ vật, đưa cho Phi Dao.
- Đợi khi Lâm Phong trở về, làm phiền muội giúp ta đưa hộp ngọc này cho hắn.
- Vậy còn cái túi kia thì sao?
- Là quà ta tặng muội.
- Huân Vũ tỷ tỷ yên tâm, muội nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
Thần thức của Phi Dao lướt qua túi trữ vật, vẻ mặt hưng phấn, miệng cười tươi như hoa. Quà của Lâm Phong chỉ có một hộp ngọc, còn của nàng thì có đến mười mấy bộ nữ y lộng lẫy.