243. Chương 243: Chiến Trường Cổ Xưa (15)

Thiên La

Chương 243: Chiến Trường Cổ Xưa (15)

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 243 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Huân Vũ nói thêm vài câu rồi rời đi. Nếu không phải vì chuyện của Ma Giáo, có lẽ nàng đã ở lại Cửu Huyền chờ Lâm Phong trở về.
Trong lúc Nam Hoang đang rơi vào tình thế hỗn loạn, bên trong Thượng Cổ Chiến Trường, một thanh niên lại đang tích cực thu dọn hải vực.
Lang Đầu Thủy Xà chậm rãi bơi về phía trước, trên thân nó là một cái đại đỉnh bằng vàng. Bên trong đỉnh, một thanh niên đang cầm lam kính chiếu rọi xung quanh.
- Sang trái, đúng rồi, cứ thế mà đi.
Trước khi hỏa mạch phun trào, phần lớn tu sĩ đã rời đi vì sự xuất hiện của lão kiếm ngư. Chiến trường giờ chỉ còn lại một đám tôn giả, vương giả và thiên thú, mà mấy tên này thì chạy nhanh vô cùng. Bởi vậy, mấy hôm nay Lâm Phong chỉ vớt được mười mấy con Thất Thải Cự Hà, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng tu sĩ nào.
Theo một cách nào đó, nhờ Lâm Phong dẫn dụ kiếm ngư đến nơi này, hắn đã cứu được hàng ngàn tu sĩ cùng với hàng vạn sinh linh bên dưới hải vực, quả là công đức vô lượng.
- Đúng là trời cao có mắt, mới độ lão tử qua được kiếp này.
Theo lời lão đầu, hỏa mạch muốn phun trào cần phải tích lũy hỏa khí qua hàng vạn năm. Có thể là trong lúc giao chiến, một tên nào đó không cẩn thận đã đánh trúng vào hỏa mạch, khiến nó phun trào sớm hơn dự tính.
Lang Đầu Thủy Xà đang bơi thì dừng lại. Lâm Phong lấy ra một sợi dây ném xuống đại hải. Đây là một món địa cấp bảo vật hắn tìm được bên trong U Minh bảo khố, không ngờ hôm nay lại có dịp sử dụng.
- Thu...
- Xem ra tiểu tử ngươi làm ăn cũng không tồi đấy chứ.
- Cũng thường thôi.
Lâm Phong vừa dứt lời thì con Thất Thải Cự Hà vừa kéo lên chợt biến mất. Giọng nói kia lại tiếp tục truyền đến.
- Mùi vị không tệ. Còn con nào nữa không?
Lâm Phong xoay người thì nhìn thấy một con cự giải không biết xuất hiện từ lúc nào, hai cái càng lớn vẫn còn đang kẹp một phần cơ thể của con cự hà.
- Lão tỉnh lúc nào thế?
- Mấy canh giờ rồi. Không chỉ có ta mà lão xà cũng tỉnh lại rồi.
- Thật sao?
Tam Hải Cự Xà mở mắt nhìn hai tên bên cạnh, giọng nói vô lực.
- Hai tên các ngươi có chịu im lặng đi không.
Tuy hai con cự thú đã tỉnh lại nhưng vết thương vẫn rất nghiêm trọng, cần một không gian yên tĩnh để nghỉ ngơi. Cự xà nói xong lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ hai lão yêu đã tỉnh lại, hắn có thể rời khỏi cái nơi nguy hiểm này để tìm một chỗ an toàn chữa thương cho Phong Thanh Thanh.
- Lão giải, có nhìn ra đây là chỗ nào không?
- Đợi bản tọa một chút.
Cự giải vừa dứt lời liền phóng xuống lục sắc đại hải. Xung quanh nơi này sương mù trắng xóa, hoàn toàn không thể phân biệt được phương hướng, chỉ có thể dựa vào địa hình bên dưới hải vực để xác định.
Gần một canh giờ trôi qua, đại hải truyền đến chấn động. Một con Thất Thải Cự Hà khổng lồ nhô lên khỏi mặt nước, đôi càng to lớn hướng về phía Lâm Phong.
- Cái định mệnh.
Lâm Phong chuẩn bị lấy ra pháp chỉ để kích hoạt thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi hoảng cái gì, tên này ngủm lâu rồi.
- Chết rồi sao?
Ánh mắt Lâm Phong đánh giá con Thất Thải Cự Hà to lớn trước mặt vài lần. Đúng là không còn khí tức sinh mệnh. Cự hà vốn có bảy màu nhưng bây giờ chỉ còn lại một màu đỏ nhạt, hơn nữa còn tỏa ra mùi thơm phức.
- ẦM...
Đúng lúc này, cự giải từ bên cạnh nổi lên, cặp càng lớn của lão đang kẹp lấy một cái càng lớn của con Thất Thải Cự Hà. Lâm Phong vừa nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt hiện rõ sự kinh ngạc.
- Con này là do lão giải quyết hả?
- Đương nhiên.
- Quá đỉnh luôn.
- Cũng thường thôi.
Thông thường, thiên thú đánh nhau chỉ có thể phân thắng bại. Muốn kết liễu đối thủ không phải là chuyện dễ, chưa kể cự giải vẫn đang bị trọng thương.
- Ủa... Sao ở đây lại có một sợi dây?
Lúc này Lâm Phong mới phát hiện con Thất Thải Cự Hà bị một sợi kim tơ quấn chặt. Thứ này vô cùng bền chắc, dù hắn có kéo thế nào cũng không đứt, nhất định là một món bảo vật cao cấp.
- Lão giải, sợi dây này cũng là của lão luôn à?
- Hình như là vậy.
- Từ bao giờ mà yêu thú lại biết dùng pháp bảo để đánh nhau rồi?
Cự giải kẹp lấy một cái càng lớn của con Thất Thải Cự Hà, bơi tới một bên thưởng thức, mặc kệ ánh mắt nghi ngờ của tên nào đó.
Lâm Phong càng nhìn càng thấy không đúng. Trên người con Thất Thải Cự Hà không có vết thương nào nghiêm trọng, khả năng nó bị tiêu diệt do giao chiến với cự giải là rất thấp.
- Lão đầu, có ý kiến gì không?
- Nếu lão phu đoán không lầm thì con cự hà này là bị hỏa mạch nổ chết.
- Chẳng lẽ con này chạy không kịp?
Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu. Tốc độ của thiên thú còn nhanh hơn cả hắn, dù không chạy được ngàn dặm thì cũng chạy hơn trăm dặm. Lớp vỏ của Thất Thải Cự Hà có thể so với bảo vật phòng ngự thiên cấp, khả năng nó bị nổ chết gần như là không thể.
- Có khi nào con này bị mù đường không?
- Bớt nói nhảm đi. Con cự hà này là bị một tên tôn giả tập kích.
- Làm sao lão biết được?
- Sợi dây trên thân con cự hà chính là minh chứng.
Theo suy đoán của lão đầu, lúc hỏa mạch phun trào, một vị tôn giả nào đó đã dùng pháp bảo trói chặt con Thất Thải Cự Hà, khiến nó tạm thời không thể di chuyển, cuối cùng bị uy lực của vụ nổ giết chết.
Lâm Phong nhìn sợi kim tơ trên thân con cự hà. Theo lời lão đầu, đây là một món pháp bảo của vị tôn giả nào đó.
- Có thể trói được thiên thú, chẳng lẽ là thiên cấp pháp bảo?
- Nó đó.
Cổ nhân nói không sai: đại họa không chết tất có hậu phúc. Dù có ngồi một chỗ thì bảo vật cũng sẽ tự động chạy tới.
Lâm Phong cẩn thận quan sát sợi kim tơ trước mặt, hai mắt lấp lánh linh quang. Tuy hắn không biết rõ lai lịch của thứ này nhưng chỉ cần là thiên cấp bảo vật thì giá trị nhất định không dưới vài vạn thượng phẩm linh thạch. Lần này, không muốn phát tài cũng khó.
Trong lúc Lâm Phong đang đắm chìm trong hạnh phúc, giọng nói của lão đầu lại truyền đến.
- Tiểu tử ngươi đừng thấy hoa nở mà ngỡ xuân về. Thứ gì cũng sẽ có hai mặt của nó.
Tên tôn giả kia dám bỏ lại một món thiên cấp bảo vật để bắt cự hà, nhất định là đã có sự chuẩn bị. Sớm muộn gì hắn cũng sẽ quay trở lại nơi này.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt hoài nghi.
- Từ lúc địa mạch bạo động đã trôi qua mấy ngày rồi, có khi nào lão ta quên rồi không?
- Hắn chưa tiến vào là vì nơi này vẫn chưa an toàn.
Bạch vụ chưa tan, hỏa khí liên tục tỏa ra chứng tỏ địa mạch vẫn chưa ổn định, bất cứ lúc nào cũng có thể phun trào lần nữa. Trừ một tên cùng đường như Lâm Phong, chỉ sợ trên đời không có tên ngốc nào lại chịu ở lại đây.
Nếu đúng như lão đầu suy đoán, thì tên tôn giả kia chỉ ở đâu đó quanh đây. Trên sợi kim tơ có ấn ký, nếu Lâm Phong thu thứ này vào giới chỉ, nhất định sẽ bị đối phương phát hiện, không chừng còn xông vào tìm hắn.
Với tình hình của Lâm Phong bây giờ, hắn hoàn toàn không thể đối chiến với tôn giả. Phong Thanh Thanh vẫn đang trọng thương, lỡ như trúng phải một ít linh lực cũng đủ khiến bạo nữ rơi vào tình trạng thập tử nhất sinh.