268. Chương 268: Thượng Cổ Chiến Trường (40)

Thiên La

Chương 268: Thượng Cổ Chiến Trường (40)

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 268 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, ánh mắt nhìn bốn bức thạch bích xung quanh. Nơi này chỉ rộng hơn chục trượng, không quá lớn. Tuy hắn không hiểu nhiều về trận pháp nhưng cũng biết rằng càng nhiều trận nhãn thì trận pháp càng mạnh.
- Xem ra cấm trận này cũng không mạnh lắm.
Lão đầu đang nghiên cứu cấm trận, bỗng nghe lời của gã thanh niên bên cạnh, ánh mắt kinh ngạc.
- Tiểu tử ngươi biết phá trận này sao?
- Không biết.
- Vậy sao ngươi biết cấm trận này không mạnh?
- Nơi này nhỏ như vậy thì có thể bố trí được bao nhiêu trận nhãn? Ta đoán nhiều nhất chỉ vài trăm cái, chẳng phải chỉ ngang với một địa trận thôi sao?
Lâm Phong đắc ý nhìn lão đầu.
- Lão thấy ta nói có đúng không?
- Nói cứ như thật ấy.
Lão đầu nhìn vẻ mặt tự tin của Lâm Phong, cứ nghĩ hắn biết phá trận, không ngờ tiểu tử này lại dựa vào diện tích để phán đoán, đúng là xưa nay hiếm có.
- Tiểu tử ngươi cứ đứng yên đó, chuyện còn lại để lão phu lo liệu.
- Chẳng lẽ ta đoán sai rồi?
- Trước mặt tiểu tử ngươi là một Thượng Cổ Phệ Linh Cấm Trận.
- Nghe tên đã thấy ghê rồi, chắc mạnh lắm hả?
Một khi tu sĩ bị Phệ Linh Cấm Trận vây hãm, linh lực sẽ liên tục bị hút cạn cho đến khi biến thành một cái xác khô. Muốn phá được trận này cần một vị trận sư và một đám tu sĩ luân phiên tấn công đại trận. Nếu chỉ dựa vào sức lực của một người thì khả năng bị hút cạn linh lực là rất cao.
- Vậy Phệ Linh Cấm Trận này cần bao nhiêu người phá giải?
- Không nhiều lắm, khoảng mười mấy vị Tôn Giả là đủ.
- Định mệnh.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, không nhịn được mà chửi thầm. Mười mấy vị Tôn Giả gần như là một nửa Chiến Cung rồi.
- Tiểu tử ngươi đừng lo, chỉ cần nghe lời lão phu thì một mình ngươi cũng có thể phá trận.
- Thật ư?
- Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh.
- Chẳng lẽ một mình ta có thể sánh với mười mấy vị Tôn Giả?
Lão đầu nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Phong, chỉ còn biết thở dài. Khả năng tự luyến của tên này còn đáng sợ hơn cả Phệ Linh Cấm Trận.
Dù một trăm Lâm Phong cùng lúc xông vào cũng không đủ linh lực để phá giải Phệ Linh Cấm Trận, nhưng trên người gã ngốc này lại có một món bảo vật chuyên dùng để khắc chế trận pháp.
- Khi phá trận tuyệt đối không được phân tâm, nếu không lão phu cũng không cứu nổi tiểu tử ngươi đâu.
- Lão không nói được câu nào hay hơn sao?
- Lão phu chỉ nắm chắc một nửa thôi.
Lâm Phong nhìn tòa cấm trận trước mặt, xem ra lần này đã không còn đường lui nữa. Hắn lấy ra Thông Thiên Lệnh cầm trong tay. Phệ Linh Cấm Trận không có trận bàn mà chỉ có trận đồ, bốn bức tường xung quanh chính là bốn bức trận đồ đó. Muốn phá trận phải phá giải toàn bộ trận đồ.
Lão đầu phát hiện Phệ Linh Cấm Trận này không đơn giản, dù có Thông Thiên Lệnh cùng với Vạn Hỏa Khai Thiên trợ giúp thì Lâm Phong cũng chỉ có thể phá được nhiều nhất là một bức trận đồ.
Sau khi suy nghĩ một lúc, lão đầu quyết định thay đổi kế hoạch. Thay vì phá giải cấm trận thì chỉ cần mở một cái khe hở nhỏ để Lâm Phong chui qua là được.
Lâm Phong nghe lão nói chợt nhíu mày.
- Vậy mấy khối lam châu trên kia là thứ gì vậy?
- Thủy Nguyên Thạch.
- Cái gì cơ?
Lâm Phong trợn tròn mắt nhìn mấy chục khối lam châu lơ lửng bên trên. Lúc đầu hắn còn tưởng thứ này là một phần của Phệ Linh Cấm Trận, không ngờ lại là bảo vật mà hắn vẫn luôn tìm kiếm.
- Thủy Nguyên Thạch sao lại xuất hiện ở đây chứ?
- Là do Tụ Linh Đại Trận.
Bên dưới nơi này có một tòa Tụ Linh Đại Trận liên tục cung cấp thiên địa linh khí. Phong ấn chỉ hấp thụ linh khí, còn thủy nguyên chi khí thì tích tụ qua hàng chục vạn năm, tạo thành nguyên thạch.
- Ha ha ha ha ha…
Tiếng cười nham nhở của Lâm Phong vang vọng khắp phong ấn. Đại hải vô tận mà hắn lại chui đúng vào ổ Thủy Nguyên Thạch, lần này muốn không phát tài cũng khó.
Lão đầu nhìn gã ngốc trước mặt cười như điên dại một lúc vẫn không có dấu hiệu dừng lại, đành phải lên tiếng nhắc nhở.
- Thời gian của tiểu tử ngươi không còn nhiều đâu.
- Đợi ta một chút.
Lâm Phong thu hết số Thủy Nguyên Thạch vào giới chỉ của mình, sau đó đi đến trước một bức trận đồ, đặt tay lên trận văn nhưng lại không dám truyền linh lực vào.
Từ trước đến giờ, mỗi khi hành động, Lâm Phong luôn chuẩn bị một đường lui cho mình. Một khi kích hoạt Phệ Linh Cấm Trận, hắn chỉ còn một con đường duy nhất là phá trận.
Phệ Linh Cấm Trận một khi đã kích hoạt thì không thể dừng lại được. Nếu Lâm Phong không thể phá trận thì hắn sẽ bị hút cạn linh lực cho đến khi trở thành một cái xác khô. Đứng trước ranh giới sinh tử, thử hỏi có mấy ai không lo sợ?
- Sinh tử hữu mệnh, tiểu tử ngươi cứ bình tâm mà làm, thành bại còn phải xem vào ý trời.
- Ta hiểu rồi.
Lâm Phong hít sâu một hơi để ổn định tinh thần. Lão đầu nói không sai, cho dù hắn có lo lắng cũng vô dụng, chi bằng dốc hết sức phá trận, biết đâu lại có thêm vài phần cơ hội thành công.
Khí tức của ngũ cấp Linh Giả bùng nổ, linh lực từ bên trong cơ thể Lâm Phong bắt đầu truyền vào trận đồ.
- Trời có mắt, người hiền gặp lành, phá!
Linh lực chạy dọc theo từng đường trận văn, một góc trận đồ dần được thắp sáng. Dưới chân Lâm Phong chợt xuất hiện một vòng xoáy, liên tục mở rộng.
Lâm Phong cảm giác linh lực bên trong cơ thể liên tục bị vòng xoáy dưới chân hút cạn. Hắn vừa vận công chống cự thì giọng nói của lão đầu truyền đến:
- Tập trung phá trận.
Một luồng dị lực từ vòng xoáy tiến vào cơ thể Lâm Phong. Dị lực như một mãnh thú điên cuồng cắn nuốt linh lực của hắn. Đúng lúc này, Thông Thiên Lệnh lóe sáng, đẩy lùi dị lực trở về vòng xoáy.
Từng đường hoa văn trên trận đồ lần lượt được linh lực thắp sáng. Trận văn tương tự như một mê cung, chỉ cần thắp sáng đúng cách thì có thể phá giải trận đồ.
Lâm Phong vừa thắp sáng thêm một đường trận văn chợt xuất hiện dị biến. Toàn bộ hoa văn như sống lại, chúng bắt đầu chuyển động loạn xạ cả lên, khiến hắn không biết đi đường nào.
- Chẳng lẽ ta làm sai rồi?
- Không sao cả, tiếp tục phá trận.
Có những loại trận pháp kỳ lạ trong quá trình phá giải sẽ sinh ra dị biến. Nếu trận sư không thể tùy cơ ứng biến, sẽ bị vây hãm bên trong trận pháp cho đến khi tự sinh tự diệt.
Trình độ trận pháp của Lâm Phong vẫn chưa nhập môn. Đối mặt với thế trận cao siêu như vậy, tất nhiên hắn không thể ứng phó nổi. Linh lực không xác định được phương hướng, dần trở nên hỗn loạn. Những đường trận văn đã thắp sáng cũng mờ đi, dị lực bên dưới vòng xoáy lại một lần nữa xâm nhập vào cơ thể hắn.
Ánh mắt của Lâm Phong đã không còn giữ được bình tĩnh, cơ thể cứng đờ, linh lực đổi hướng, chạy loạn khắp trận đồ.
- Tiểu tử, mau thả lỏng đi!
Một luồng bạch vụ từ bên trong Thông Thiên Giới Chỉ tiến vào cơ thể Lâm Phong. Bạch vụ quấn chặt lấy linh hồn của hắn, chiếm lấy quyền điều khiển cơ thể.
Hai mắt Lâm Phong nhắm nghiền. Khi đôi mắt hắn mở ra, khí tức trên người đã thay đổi, như biến thành một người hoàn toàn khác.
- Tụ…
Linh lực đang chạy tán loạn dần tập trung về một hướng. Những đường trận văn đã mờ đi dần sáng lên, dị lực bên dưới vòng xoáy cũng bị Thông Thiên Lệnh áp chế.
Thời gian dần trôi, hỏa ảnh trên người Lâm Phong dần suy yếu. Dù có Vạn Hỏa Khai Thiên trợ giúp thì hắn vẫn không đủ linh lực để phá trận.
Lâm Phong chuẩn bị nuốt đan dược thì một thân ảnh chợt xuất hiện phía sau. Ngọc thủ của Phong Thanh Thanh đặt lên vai hắn, một đạo linh lực hùng mạnh truyền vào cơ thể Lâm Phong.