Thiên La
Lời Thề Của Phong Thanh Thanh
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 269 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ khi cả hai rơi vào cấm trận, Phong Thanh Thanh đã tỉnh lại nhưng vẫn giả vờ bất tỉnh. Nàng sợ rằng tên háo sắc kia biết nàng đã tỉnh sẽ lại phong tỏa linh lực của nàng một lần nữa.
Vì thế, Phong Thanh Thanh quyết định âm thầm phá giải phong ấn. Nàng đợi đến khi hoàn toàn khôi phục sức mạnh sẽ cho Lâm Phong biết hậu quả khi dám trêu chọc nàng.
Tuy nhiên, khi thấy linh lực của Lâm Phong sắp cạn kiệt, Phong Thanh Thanh vẫn không thể nhịn được mà ra tay giúp đỡ. Chuyện dạy dỗ tên háo sắc tạm thời gác lại, trước tiên phải cùng nhau thoát khỏi nơi này.
Một canh giờ trôi qua, trận đồ đầu tiên đã được linh lực của Lâm Phong bao phủ kín. Cả người hắn chìm trong biển lửa, y phục trên người đã bị cháy xém vài chỗ, để lộ áo giáp hộ thân bên trong.
- Khai!
Vòng xoáy dưới chân Lâm Phong rung chuyển, một khe nứt dần mở ra. Một luồng sáng trắng bao lấy Lâm Phong, Phong Thanh Thanh và Kim Vương Đỉnh, xuyên qua khe nứt. Ngay sau đó, hoa văn trên trận đồ tắt lịm, căn phòng trở lại như cũ.
Bên ngoài Bạch Sơn, trận đại chiến đã kết thúc. Lúc này, Vạn Cốt Sơn đã bị yêu thú bao vây kín mít, trăm dặm hải vực xung quanh không còn thấy bóng dáng tu sĩ nào.
Yêu thú nhờ số lượng áp đảo, không chỉ đẩy lùi tu sĩ mà còn nhấn chìm dị cốt xuống biển. Dù bảo vật ở ngay trước mắt nhưng không một ai dám ở lại tranh giành. Bên dưới hải vực vẫn còn thú cốt, bên cạnh là ba đầu thánh thú cùng với hàng vạn yêu thú xung quanh. Thế trận hùng mạnh như thế này, đến cả tôn giả nhìn thấy cũng chỉ biết quay đầu bỏ chạy.
Trên một hòn đảo nhỏ cách Vạn Cốt Sơn mấy trăm dặm, có một nhóm tu sĩ đang nghỉ ngơi. Bọn họ vừa thoát khỏi vòng vây của hàng vạn yêu thú, linh lực tiêu hao nặng nề nên cần phải vận công hồi phục.
- Hàn Băng, ta biết muội rất đau lòng nhưng muội phải tranh thủ hồi phục linh lực. Vài giờ nữa chúng ta sẽ rời khỏi Thượng Cổ Chiến Trường.
Linh Mộng dịu dàng nắm lấy bàn tay ngọc của Hàn Băng, nhìn ánh mắt thẫn thờ của cô gái đối diện, trong lòng nàng tràn đầy lo lắng.
Thời gian Thượng Cổ Chiến Trường đóng cửa đã sắp đến. Nếu mọi người không kịp trở về Cổ Môn sẽ bị nhốt lại bên trong nơi này.
Ánh mắt Lãnh Hàn Băng nhìn về phía Vạn Cốt Sơn, trong tay nắm chặt La Bàn Vĩnh Cửu, hoàn toàn không để tâm đến những lời Linh Mộng nói.
Một lão già thở dài. Khi Hàn Băng và Linh Mộng xông về phía cự kình, chính lão là người đã xuất hiện và đưa hai cô gái này trở về.
Sau khi biết rõ mọi chuyện, sắc mặt của đám lão già đã thay đổi, ánh mắt ẩn hiện sự lo lắng. Đệ nhất thiên tài Đan Cung cùng với đệ nhất thiên tài Phong gia đã bỏ mạng bên trong Thượng Cổ Chiến Trường. Có thể nói lần này Cửu Huyền tổn thất không nhỏ.
Thiên tài tử trận không phải là chuyện hiếm, nhưng cùng lúc mất đi hai thiên tài kiệt xuất thì dù là Thánh Cung cũng khó lòng chấp nhận.
- GÀO...!
Trong lúc đám lão già đang nghĩ cách làm sao để báo cáo với Thánh Chủ, vô số tiếng gầm thét từ xa vọng đến, từng đàn yêu thú liên tiếp xuất hiện.
- Không xong rồi, đám yêu thú đang tiến về phía chúng ta!
- Không ngờ đám dị cốt lại bị đánh bại nhanh đến thế.
- Tất cả chuẩn bị rời đi!
Lãnh Hàn Băng chợt đứng dậy, nàng lấy ra pháp trượng lam quang cầm trong tay. Thanh pháp trượng này chính là một trong những món quà Lâm Phong đã tặng cho nàng, bây giờ nàng sẽ dùng thứ này để báo thù cho hắn.
Linh Mộng nhìn các vị trưởng lão lần lượt rời đi, ánh mắt nàng liếc sang cô gái bên cạnh.
- Hàn Băng, mau đi thôi!
- Được.
Lãnh Hàn Băng biến thành một luồng sáng lam bay đi, nhưng nàng không bay theo Cửu Huyền Thánh Cung mà lại bay về phía đám yêu thú.
- Hàn Băng!
Linh Mộng lập tức biến thành một luồng sáng hồng đuổi theo. Hai vầng sáng linh lực, một lam một hồng, vừa bay được một lúc thì bị một luồng kim quang xuất hiện ngăn cản.
Một vị trưởng lão từ bên trong kim quang bước ra, bàn tay lớn giơ lên, vô số sợi tơ vàng bay tới trói chặt luồng sáng lam.
- Đúng là quá mức hồ đồ!
Lãnh Hàn Băng biết bản thân không phải đối thủ của trưởng lão, nàng lập tức thay đổi hướng nhưng lại bị một luồng sáng hồng ngăn lại.
- Hỏa vực!
- Băng vực!
Trong lúc hai vầng sáng linh lực giằng co giữa không trung, một sợi tơ vàng lướt đến trói chặt Hàn Băng. Linh lực của nàng ngay lập tức bị phong tỏa, cơ thể mềm nhũn rơi xuống.
- Tranh thủ rời đi!
Lão già vừa dứt lời liền hóa thành kim quang bay đi. Linh Mộng lướt tới ôm lấy Hàn Băng, giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
- Ta biết muội sẽ hận ta, nhưng ta không thể để muội gặp nguy hiểm.
Linh Mộng kích hoạt pháp quyết, hồng quang bao lấy cả hai người bay đi. Chỉ cần Hàn Băng còn sống, những chuyện còn lại nàng không quan tâm.
Sau khi thần cốt và ma cốt bị nhấn chìm, yêu thú lập tức đổi hướng đuổi theo tu sĩ, Thượng Cổ Chiến Trường một lần nữa nổi sóng.
Hàng vạn tu sĩ bỏ chạy tán loạn. Bọn họ không sợ đám yêu thú mà sợ không kịp trở lại Cổ Môn. Một khi bị đám yêu thú bao vây sẽ tiêu tốn rất nhiều thời gian và linh lực, nên phần lớn tu sĩ đều chọn cách rút lui.
Bên trong một đường hầm, Lâm Phong vừa đi vừa nhìn xung quanh. Hắn đã lẩn quẩn nơi này suốt mấy canh giờ mà vẫn chưa tìm thấy lối thoát.
- Cái nơi quỷ quái gì thế này không biết!
Lâm Phong đi thêm một lúc thì trước mặt xuất hiện ba lối đi giống hệt nhau. Hắn đặt Phong Thanh Thanh đang bất tỉnh trên lưng xuống đất, sau đó lấy ra một ít thức ăn dự trữ để hồi phục thể lực, vừa ăn vừa suy ngẫm về nhân sinh.
Sau khi thoát khỏi Phệ Linh Cấm Trận, Lâm Phong lại rơi vào một đường hầm khác. Lúc đầu cứ tưởng đã tìm được lối thoát, nhưng càng đi càng thấy đường hầm này chẳng khác gì một mê cung.
Nơi này vô cùng kiên cố, dù Lâm Phong có tấn công thế nào cũng vô ích, vết tích vừa xuất hiện đã biến mất.
- Xem ra phải đợi lão già tỉnh lại thôi.
Vì giúp Lâm Phong phá giải Phệ Linh Cấm Trận, lão già đã sử dụng cấm thuật. Mỗi lần dùng đến loại thuật pháp này, lão đều cần một khoảng thời gian để tĩnh dưỡng.
Sau khi hồi phục được một chút thể lực, Lâm Phong không vội rời đi mà quay sang kiểm tra tình hình của những người đồng hành bên cạnh. Phong Thanh Thanh vẫn còn bất tỉnh, hai tên tiểu đệ thì nằm im không nhúc nhích.
Dù sao bây giờ cũng nhàm chán, chi bằng cứ chữa thương cho cô nàng bạo lực này. Nghĩ là làm, Lâm Phong bước tới bên cạnh Phong Thanh Thanh quan sát tình hình. Vừa đến gần cô nàng bạo lực, đột nhiên hắn có cảm giác bất ổn.
Cô gái đang nằm bất động trước mặt chợt động đậy. Nàng dùng tốc độ cực nhanh áp sát hắn, bàn tay ngọc khóa chặt cổ Lâm Phong. Tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt khiến tên nào đó không kịp trở tay.
Sau khi phá giải Phệ Linh Cấm Trận, linh lực trong cơ thể Phong Thanh Thanh gần như đã truyền hết cho Lâm Phong, vì thế nàng lại phải tiếp tục giả vờ bất tỉnh.
Trong lúc Lâm Phong tìm kiếm lối thoát, Phong Thanh Thanh lại âm thầm vận công hồi phục. Lúc này, linh lực của nàng chỉ vừa hồi phục được một nửa nhưng vẫn thừa sức đánh bại tên háo sắc này.
- Phong… Chấp sự, có gì từ… từ nói…
- Ta với ngươi không có gì để nói!
Phong Thanh Thanh trừng mắt, vẻ mặt lộ rõ sự phẫn nộ. Tên khốn này dám thừa lúc nàng mất cảnh giác mà ức hiếp nàng, chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua.
- Ngươi còn lời trăng trối nào không?
Lâm Phong nhìn vẻ mặt hung ác của cô nàng bạo lực, hắn chợt mỉm cười.
- Ngươi không thể giết ta.
Phong Thanh Thanh từng lập lời thề sẽ không để Lâm Phong bị tổn thương, trong vòng 10 năm nàng không thể động thủ với hắn.