Thiên La
Chương 4: Lang Huyết Nhãn
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sói yêu vừa nhìn thấy con người lập tức lao vào tấn công, gần ngàn con sói yêu tràn xuống như thác lũ.
- Mau phòng thủ!
Những người dẫn đầu vội rút ra mấy chục tấm pháp chỉ rồi kích hoạt, mỗi tấm biến thành một con yêu thú xông về phía bầy sói yêu. Đây chính là yêu chỉ, mỗi lần kích hoạt sẽ biến thành yêu thú trong một khoảng thời gian.
- Xông lên!
Mấy trăm tu sĩ cùng lúc cầm binh khí xông vào trận chiến, yêu thú và nhân loại vốn là kẻ thù không đội trời chung, chỉ cần gặp nhau là đổ máu.
Một chiến sư cấp hai vừa chém gục một con Lang Huyết Nhãn nhưng chưa kịp thu vào túi trữ vật đã bị một con sói yêu khác cắn trúng.
Thêm một tu sĩ kích hoạt tấm pháp chỉ màu đen, linh lực hóa thành một đám sương đen bao trùm con Lang Huyết Nhãn khiến nó bất tỉnh, nhưng chưa kịp thu vào thì con sói yêu đã bị kẻ khác nhanh tay cướp mất.
- Đệch.
Lâm Phong lẳng lặng đi phía sau, mục tiêu của hắn là con sói yêu nhỏ nhất bị tách khỏi vòng chiến, trong tay đã nắm sẵn một tấm pháp chỉ.
- Phá!
Hỏa tiễn xé gió bay đi, con sói yêu chưa kịp phản ứng thì một phần cơ thể đã bị đốt cháy, Lâm Phong lập tức thu con sói yêu vào túi trữ vật, quá trình vô cùng thành thạo, ánh mắt hắn tiếp tục tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.
- Ngáo…
Lúc này, con Lang Huyết Nhãn lớn nhất đã bắt đầu tham chiến, nó giơ chân đánh vỡ một tấm pháp thuẫn rồi lao thẳng vào đám chiến sư cấp ba.
- Là huyền thú đỉnh phong, phải tiêu diệt lang vương trước đã.
Thiết Sơn Môn và Ảnh Nguyệt Đoàn cùng vây đánh lang vương, chỉ cần bắt được con này thì cả bầy sói yêu sẽ như rắn mất đầu.
Thiếu chủ Thiết Sơn Môn rút ra một tấm hỏa chỉ rồi kích hoạt, hỏa cầu bay đến chỗ lang vương rồi nổ tung, mấy con Lang Huyết Nhãn ở gần lang vương đều bị đốt cháy, không chết cũng trọng thương, chỉ có lang vương là gần như không hề hấn gì, trừ một chòm lông đang bốc cháy.
- Ngáo… ngao…
Đúng lúc này, vô số tiếng kêu từ dưới chân núi vọng lên, mặt đất rung chuyển từng hồi.
- Động đất hả?
- Không phải, đó là bầy sói yêu đang tiến lên.
Mấy trăm tu sĩ nhìn về phía xa, nơi đó khói bụi mù mịt nhưng họ vẫn thấy rõ mấy ngàn con sói yêu đang xông tới đây.
- Bầy sói yêu này ăn gì mà lớn kinh vậy?
Một thanh niên chỉ vào mấy con sói yêu chạy phía trước, kích thước của chúng to gần gấp đôi sói yêu thông thường, mỗi lần dậm chân là khiến mặt đất rung chuyển.
Lâm Phong lần đầu nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng như vậy, không biết nên nói là may mắn hay xui xẻo nữa.
- Lão đầu, bây giờ làm sao đây?
- Chẳng phải tiểu tử ngươi rất rành đường sao, chạy đi, chạy ngay đi, trước khi mọi chuyện tồi tệ hơn.
Lâm Phong nhìn quanh, trước sau đều có sói yêu, còn đường nào mà chạy nữa.
Đúng lúc này, một giọng nói hùng hồn vang lên.
- Các vị đạo hữu đừng hoảng sợ, ta có một tấm pháp chỉ phòng ngự huyền cấp thượng phẩm, chỉ cần các vị cùng hợp lực kích hoạt thì chúng ta sẽ an toàn rời khỏi đây.
Người lên tiếng là thiếu chủ Thiết Sơn Môn, trên tay hắn cầm một tấm pháp chỉ hoàng kim lấp lánh, bên trên hiện rõ nhị văn.
- Các vị mau chóng hành động, nếu để sói yêu áp sát thì sẽ không còn cơ hội.
Đám tán tu lập tức chạy đến chỗ Thiết Sơn Môn cùng truyền linh lực vào để kích hoạt pháp chỉ, tấm pháp chỉ hoàng kim lóe lên rồi biến thành một cái chuông vàng khổng lồ, bao phủ gần trăm tu sĩ vào bên trong.
Một bên khác, đám người Ảnh Nguyệt Đoàn cũng lấy ra một tấm pháp chỉ kích hoạt, tấm lá chắn khổng lồ màu lam xuất hiện che trước mặt tu sĩ.
- Xông ra!
Lâm Phong chạy đến đứng phía sau pháp thuẫn, so với Thiết Sơn Môn thì Ảnh Nguyệt Đoàn đáng tin hơn nhiều.
- Ngao…
Lang vương gầm lớn một tiếng, hai vuốt của nó vồ thẳng vào cái chuông vàng khổng lồ nhưng bị một kẻ dùng linh chỉ chặn lại, đám người Thiết Sơn Môn thừa thế lao nhanh ra ngoài.
Bên kia chiến tuyến, một đám sói yêu huyền cấp vây đánh Ảnh Nguyệt Đoàn, pháp thuẫn chỉ che được phía trước còn những hướng khác đều bị tấn công.
- Đạo hữu nào có pháp chỉ thì đứng bên trong, đạo hữu nào sử dụng binh khí thì đứng bên ngoài, chuẩn bị phòng thủ.
Lâm Phong lấy ra mấy tấm pháp chỉ rồi chui vào bên trong, trùng hợp là vị trí của hắn ngay cạnh hồng y mỹ nữ, con hắc mã của nàng không biết đã chạy đi đâu, bây giờ chỉ còn lại thanh ngọc kiếm và mấy tấm pháp chỉ trên tay nàng.
- Tiểu tử, điểm yếu của Lang Huyết Nhãn nằm dưới cổ, trong lúc chiến đấu đừng nhìn vào mắt yêu của nó.
- Ta hiểu rồi, đa tạ.
Ảnh Nguyệt Đoàn vừa đánh vừa lui, tuy có pháp thuẫn bảo vệ nhưng lạc vào vòng vây của mấy ngàn con Lang Huyết Nhãn cũng không phải chuyện đùa.
- Phá…
Lâm Phong kích hoạt hỏa tiễn đánh lui một con sói yêu huyền cấp đang phóng tới, khiến đám lông dưới cổ nó bị đốt trụi, mùi thịt nướng thoang thoảng bay đến.
Con sói yêu vừa rơi xuống liền bị một thanh đại đao chém chết, người ra tay là một đại hán cao to, da đen nhẻm.
Đại hán tán thưởng nhìn Lâm Phong.
- Tiểu huynh đệ, làm tốt lắm.
- Nhớ chia cho ta đó.
Lâm Phong không biết người kia có nghe không vì hắn chưa dứt lời thì đối phương đã tiếp tục xông vào giết sói yêu.
Lúc này, bầy sói yêu đã chia làm hai đàn, một bên tấn công Thiết Sơn Môn, bên còn lại tấn công Ảnh Nguyệt Đoàn, nhìn sơ qua thì thấy bên Thiết Sơn Môn nhộn nhịp hơn vì ở đó có nhiều tu sĩ hơn.
Đối với yêu thú chuyên dùng dạ dày để tu luyện thì tu sĩ chẳng khác gì linh đan diệu dược, một tu sĩ cấp ba có giá trị ngang với một gốc linh dược huyền cấp hạ phẩm.
- ẦM…
- Tự bạo hả?
Cái chuông vàng khổng lồ bên Thiết Sơn Môn đột nhiên nổ tung, một con hỏa ngưu không biết từ đâu xuất hiện, mang theo mấy chục đệ tử Thiết Sơn Môn chạy đi, bỏ lại đám tán tu ngơ ngác nhìn.
- Ngao…
- Chạy mau…
- Cứu mạng…
Cái chuông vàng biến mất, đám tu sĩ còn lại không phải là đối thủ của sói yêu, chỉ biết kêu gào trong tuyệt vọng, từng người lần lượt trở thành thức ăn cho yêu thú.
- Đúng là một đám tàn nhẫn.
Đến lúc này, nhiều người đã nhận ra mục đích của Thiết Sơn Môn là mượn sức mạnh của tán tu để thoát thân, khi bọn chúng đã đạt được thì liền qua cầu rút ván.
- Không ổn, bầy sói yêu kia sắp chuyển hướng sang chỗ chúng ta.
Bây giờ chỉ còn lại Ảnh Nguyệt Đoàn, tất nhiên sẽ trở thành mục tiêu công kích của Lang Huyết Nhãn.
- Mau đi qua bên phải, ở đó có một đường tắt xuống núi.
Đám tu sĩ nhìn sang bên phải, quả nhiên có một con đường nhỏ khó thấy, Lâm Phong dự tính lúc đi ngang qua đó sẽ theo đường tắt bỏ trốn nhưng tình thế thay đổi, một mình hắn xông ra nhất định sẽ bỏ mạng.
Con đường nhỏ giống như một khe núi, hai bên là vách đá dựng đứng khó mà trèo lên được, hơn trăm tu sĩ dựa vào địa hình có thể tạm thời cắt đuôi bầy sói yêu.
Khe núi chỉ dài hơn vài dặm, nối thẳng xuống chân núi, bầy sói yêu tuy không cách nào tấn công nhưng vẫn bám theo phía sau, đến khi rời khỏi khe núi thì bọn chúng có thể tha hồ truy đuổi.
- Nhanh lên, bầy sói yêu hình như muốn chặn đầu chúng ta.
- Khôn như chó.
Một thanh niên nhìn mấy chục con sói yêu xuất hiện phía trước lối ra khe núi liền đoán được ý đồ của bọn chúng, cả bọn nhanh chóng tăng tốc đến lối ra thì như ong vỡ tổ, ai nấy đều mạnh ai nấy chạy.
Lâm Phong vẫn bám theo phía sau Ảnh Nguyệt Đoàn, với tu vi của hắn dù có thêm hành phong pháp chỉ thì tốc độ cũng không bằng sói yêu huyền cấp.
- Các vị đạo hữu, tại hạ biết gần đây có một cái hồ lớn, chỉ cần tới được nơi đó thì sẽ cắt đuôi được Lang Huyết Nhãn.
Tên đại hán kinh ngạc nhìn Lâm Phong.
- Tiểu huynh đệ vẫn chưa chết sao?
- Hả?
Lâm Phong đần mặt ra, mất một lúc mới tỉnh ngộ.
- Tiểu đệ hình như vẫn còn sống.
- Ha ha… một tu sĩ cấp một đỉnh phong có thể chạy thoát khỏi bầy sói yêu, tiểu huynh đệ đúng là có bản lĩnh.
- Chuyện đó chúng ta nói sau, trước tiên nên đi tới cái hồ kia.
Thanh niên dẫn đầu gật đầu đồng ý.
- Ta nghe nói gần đây có một cái hồ lớn nhưng không biết đường tới đó.
- Các vị yên tâm, tại hạ rất rành khu này, chỉ cần chạy về phía trước vài dặm, sau đó rẽ phải năm dặm, rẽ trái ba dặm rồi chạy thêm một lúc thì rẽ phải là tới nơi.
- Mau đi thôi.
Thanh niên dẫn đầu cùng mười mấy chiến sư cấp ba chặn ở phía sau, tu sĩ có tu vi yếu hơn đứng ở phía trước dùng pháp chỉ yểm hộ.
Mấy ngàn Lang Huyết Nhãn từ trên núi tràn xuống, tản ra tứ phía truy sát tu sĩ, đám người Ảnh Nguyệt Đoàn bị mấy trăm sói yêu đuổi theo, trong đó có đến mấy chục sói yêu huyền cấp, lực lượng hai bên hoàn toàn không cân sức.
Lâm Phong chạy được một lúc lại nốc một bình hồi khí cạn, hôm nay hắn đã dùng đến bình thứ ba rồi.
- Biết trước thế này thì đến nhà Hắc Mộc Thử đàm đạo cho khỏe.
Chuyến này đúng là lỗ vốn, chỉ săn được một con sói yêu cấp hai mà cái mạng nhỏ cũng suýt mất luôn.
- Linh hỏa pháp chỉ… Phá!
Con Lang Huyết Nhãn huyền cấp vừa rơi xuống, tên đại hán kia như chờ sẵn liền lao tới chém chết con sói yêu, sẵn tiện giơ ngón cái với Lâm Phong.
- Ngao…
- Phía trước có hồ nước, mau nhảy vào!
Hơn trăm tu sĩ nhìn thấy hồ nước rộng đến mấy chục dặm liền hưng phấn nhảy xuống, chỉ cần xuống nước thì bầy sói yêu kia không phải là đối thủ của bọn họ.
Khả năng thủy chiến của Lang Huyết Nhãn kém xa tu sĩ, trong lúc bơi lội tu sĩ có thể dùng bảo vật, pháp chỉ để tấn công, ngược lại sói yêu chỉ có thể dùng võ mồm để chiến đấu vì tứ chi của bọn chúng phải dùng để bơi lội.
Lâm Phong chuẩn bị nhảy xuống hồ thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử, có hai tin tốt và một tin xấu, ngươi muốn nghe tin nào trước.
- Đương nhiên là tin tốt.
Giờ mà còn nghe tin xấu thì chẳng còn sức mà chạy.
- Thứ nhất, bầy Lang Huyết Nhãn sẽ không dám xuống hồ, thứ hai là dưới hồ có vài gốc linh dược, có gốc đạt đến huyền cấp.
Linh dược thông thường chia làm tứ cấp là thiên, địa, huyền, hoàng. Một gốc linh dược huyền cấp có giá trị gần ngang với một con yêu thú huyền cấp.
- Thật hả?
- Chắc chắn.
- Vậy tin xấu là gì?
- Bên cạnh gốc linh dược có một con huyền thú canh giữ.
- ÉO…
Xuống nước đánh nhau với thủy yêu còn không bằng lên bờ liều chết với bầy sói yêu kia, lần này nguy to rồi.
- Tiểu tử có muốn lão phu giúp không?
Hai mắt Lâm Phong sáng rực.
- Tiền bối có cao kiến gì sao?
- Lão phu có thể thả ra chút uy áp của tu sĩ cấp bảy, đảm bảo con yêu thú kia ngoan ngoãn nằm im dưới hồ.
- Vậy làm phiền tiền bối.
- Sau này tiểu tử ngươi phải đưa lão phu đến khe nứt nhìn một lần.
Lâm Phong lập tức gật đầu, chuyện sau này để sau này tính, bây giờ cần phải giữ mạng cái đã.
- Quyết định như vậy.
Sau khi xác định mọi thứ an toàn, Lâm Phong tung người làm một cú nhảy thật ngầu vào trong hồ nước, lúc hắn trồi lên thì thấy bầy sói yêu vẫn đứng trên bờ, không con nào có ý định xuống hồ tắm chung.
- Hoan hô…
- Chúng ta thoát nạn rồi…
- Mẹ ơi con sống rồi…
Hơn trăm tu sĩ lúc đầu, giờ chỉ còn không tới ba mươi người, tuy đã an toàn thoát thân nhưng vẫn tổn thất thảm trọng.
Mọi người hướng về phía bờ hồ bên kia bơi tới, bầy sói yêu chỉ biết đứng nhìn, cho dù bọn chúng có chạy vòng qua thì cũng đã muộn mất.
Lâm Phong vẫn đi theo sau Ảnh Nguyệt Đoàn, lỡ như có bị bầy sói yêu đuổi kịp thì vẫn còn cơ hội thoát thân.
- Tiểu huynh đệ, lần này Hổ ca phải nói một tiếng đa tạ với ngươi, đoàn trưởng thấy ta nói có đúng không?
Lưu Khôi gật đầu.
- Đúng thật là phải đa tạ vị huynh đệ này, không biết huynh đệ xưng hô thế nào?
- Tiểu đệ Lâm Phong là tán tu Thương Vân Thành.
- Sau này có phiền phức gì thì có thể đến Ảnh Nguyệt Đoàn tìm chúng ta.
Lâm Phong không ngờ còn có loại chuyện tốt thế này, Ảnh Nguyệt Đoàn là thế lực tán tu lớn nhất Thương Vân thành, nếu ôm được đùi vị đại ca này thì hắn có thể tung hoành ngang dọc trong thành.
- Vậy tiểu đệ xin đa tạ.
Lý Thành Hổ đi đến bên cạnh vỗ vai Lâm Phong.
- Lâm Phong, có muốn gia nhập Ảnh Nguyệt Đoàn không?
- Chuyện này… tiểu đệ làm tán tu đã quen, tạm thời không có ý định gia nhập thế lực.
- Ta nói ngươi biết, gia nhập Ảnh Nguyệt Đoàn có rất nhiều thứ tốt, đầu tiên là có mỹ nữ ngắm mỗi ngày…
Lâm Phong nhìn theo hướng Hổ ca chỉ, đó là hồng y mỹ nữ hắn đã gặp lúc trước, y phục của nàng đã khô nhưng mái tóc vẫn ướt, từng giọt nước rơi trên hồng y tạo nên vẻ đẹp động lòng.
Lý Thành Hổ cười đắc ý.
- Thế nào, đẹp lắm đúng không?
- Quá xá đẹp.
- Có muốn đổi ý không?
Lâm Phong nhìn mỹ nữ thêm vài lần, cuối cùng lắc đầu.
- Đệ vẫn thích làm tán tu.
- Được rồi.
Lý Thành Hổ lấy ra một con Lang Huyết Nhãn đưa cho Lâm Phong.
- Đệ giúp ta giết hai con sói yêu, bây giờ đệ một con, ta một con, không có vấn đề gì chứ?
- Vậy thì ngại quá…
Lâm Phong ngoài miệng từ chối nhưng vẫn không quên thu con sói yêu vào túi trữ vật, một con sói yêu huyền cấp đã muốn lấp đầy cái túi nhỏ của hắn.
- Xem ra phải đổi túi trữ vật rồi.
Trong lúc Lâm Phong gặp vấn đề về cái túi trữ vật của mình thì một thanh niên anh tuấn không biết từ đâu xuất hiện.
- Lý Thành Hổ, đây là chiến lợi phẩm của Ảnh Nguyệt Đoàn sao có thể tặng cho hắn.
- Sói yêu là ta giết, muốn tặng cho ai liên quan gì tới ngươi.
- Ngươi…
Lưu Khôi đoàn trưởng đứng ra hòa giải.
- Theo lời của Thành Hổ thì Lâm huynh đệ cũng có công, Thành Hổ làm như vậy cũng không vi phạm quy tắc.
- Nhưng đó là sói yêu huyền cấp.
- Ta cũng đồng ý với Thành Hổ.
Giọng nói dịu dàng truyền đến, hồng y nữ tử xuất hiện bên cạnh đám người.
- Lần này Lâm đạo hữu giúp chúng ta thoát nạn cũng là có công với Ảnh Nguyệt Đoàn.
Tần Vĩ nhìn thấy hồng y nữ tử, vẻ mặt trở nên do dự.
- Nếu Liễu tỷ đã lên tiếng vậy thì đệ cũng không có ý kiến.
- Như vậy chuyện này đến đây là kết thúc.
Mọi người tiếp tục lên đường, Lý Thành Hổ đi cùng Lâm Phong cười nói vui vẻ như huynh đệ lâu năm gặp lại.
- Lý huynh, vị Liễu tỷ lúc nãy là ai thế, ta thấy Tần Vĩ rất sợ nàng ta.
- Nàng gọi là Liễu Huân Vũ cũng là đệ nhất mỹ nhân trong Ảnh Nguyệt Đoàn chúng ta, tên Tần Vĩ kia là một trong số mấy trăm huynh đệ theo đuổi nàng.
- Nhiều vậy á.
- Đúng vậy, ta nói cho đệ biết một tin tuyệt mật, một phần ba huynh đệ gia nhập Ảnh Nguyệt Đoàn là vì nàng.
Lâm Phong nhìn mỹ nhân phía trước, đúng là tài mạo song toàn, mỹ nhân hiếm thấy, xinh như vậy thì nhiều người tranh giành cũng là chuyện đương nhiên.