Thiên La
Chương 3: Pháp Chỉ
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Oa ha ha ha ha ha... cuối cùng thần công của ta cũng đã đại thành.
- Chỉ luyện tầng thứ nhất mà đã tốn ba ngày, trong số những người lão phu quen biết, tiểu tử ngươi là kém cỏi nhất.
- Quan trọng không phải quá trình mà là kết quả, bây giờ chúng ta làm gì?
Lão đầu bay lơ lửng trước mặt Lâm Phong, với dáng vẻ tiên phong đạo cốt nhìn hắn.
- Tu luyện phải dựa vào bản thân, tốt nhất là nên tự lực cánh sinh, đừng quá dựa dẫm vào người khác.
- Ta với lão vốn cùng hội cùng thuyền, chân của ta thì khác gì chân của lão.
Lâm Phong đoán chắc lão đầu này không phải nhân vật tầm thường, không có kỹ năng cũng có kinh nghiệm, có đường tốt mà không đi thì đúng là kẻ ngốc.
Lão đầu ném một con Hắc Mộc Thử và một tờ thư tịch đến trước mặt Lâm Phong.
- Trước tiên học pháp văn, đây là pháp văn của linh hỏa pháp chỉ.
Pháp chỉ được chia thành hai loại: yêu chỉ và linh chỉ. Yêu chỉ khi kích hoạt, linh lực sẽ hóa thành hình dáng yêu thú để tấn công đối thủ. Còn linh chỉ, khi kích hoạt, linh lực sẽ hóa thành hình dáng chiêu thức của tu sĩ để tấn công đối thủ.
Linh hỏa pháp chỉ thuộc loại linh chỉ, một khi kích hoạt sẽ xuất hiện một đạo hỏa tiễn có sức công phá ngang với một đòn của tu sĩ nhất cấp đỉnh phong.
Lâm Phong nhìn tờ pháp văn trên tay, không biết là tổ ong hay tổ quạ, phức tạp vô cùng.
- Lão đầu, có thứ nào dễ học hơn không?
- Đây là pháp văn cơ bản nhất, đơn giản nhất, dễ hiểu nhất…
- Được rồi, ta học.
Để kích hoạt một tờ pháp chỉ, tu sĩ chỉ cần sử dụng một ít linh lực là đủ, vừa có hiệu quả bất ngờ lại vừa tiết kiệm linh lực. Dù giá thành khá cao nhưng nó vẫn được nhiều tu sĩ tin dùng.
Một tấm pháp chỉ hoàng cấp có giá dao động từ vài khối đến vài chục khối hạ phẩm linh thạch, tùy thuộc vào chất liệu, phẩm cấp, công dụng…
Lâm Phong mất nửa ngày trời khắc pháp văn lên mặt đất nhưng vẫn không thể nào nhớ nổi. Với tốc độ hiện tại, cho dù là nửa tháng cũng chưa chắc đã có kết quả.
- Tiểu tử ngươi có biết pháp chỉ này dùng để làm gì không?
- Kích hoạt hỏa tiễn.
- Làm sao để kích hoạt.
- Đơn giản, truyền linh lực vào là xong.
- Vậy ngươi có biết linh lực tiến vào pháp văn sẽ đi như thế nào không?
Lâm Phong ngẩn người, hắn nhìn pháp văn trong tay, chợt ngộ ra không ít điều. Cách di chuyển của linh lực bên trong pháp văn có vài phần giống với hướng di chuyển của linh lực khi tu sĩ vận công.
- Thì ra là như vậy, thảo nào khi kích hoạt pháp chỉ nhìn hơi giống với tu sĩ tự bạo.
Lâm Phong mất thêm hai ngày để vẽ hoàn chỉnh pháp văn đầu tiên. Hắn dùng da yêu thú làm giấy, huyết thú làm mực để bắt đầu khắc pháp văn.
- Ha ha ha ha ha... ta đúng là thiên tài, cái đầu tiên đã thành công, thử luôn cho nóng.
Bên trong Thương Vân Thành không cho dùng linh lực, Lâm Phong phải chạy đến một nơi vắng người bên ngoài Hoang Nguyên. Hắn nhắm ngay một gốc đại thụ lớn rồi kích hoạt linh hỏa pháp chỉ.
Một mũi hỏa tiễn cắm thẳng vào đại thụ rồi tan biến như chưa có chuyện gì xảy ra, thân cây không hề có chút tì vết nào.
- Sao kỳ vậy nè.
Với lực công kích thế này thì dùng để đốt muỗi còn được, chứ mang đi bán thế nào cũng bị chúng nó đánh cho vỡ mồm.
- Pháp văn còn quá nhiều sơ hở, việc có thể kích hoạt được pháp chỉ đã là không tệ rồi.
- Không ngờ làm pháp sư lại khó như vậy.
Lâm Phong nhìn đại thụ trước mặt, công sức mấy ngày qua còn không bằng một người bình thường dùng đao chém vào. Giờ hắn đã hiểu vì sao muốn trở thành pháp sư phải có đại thế lực hỗ trợ.
Ở Thiên La đại lục có bốn loại chức nghiệp phổ biến nhất bao gồm chiến sư, pháp sư, trận sư và đan sư, trong đó đan sư giàu nhất, chiến sư nhiều nhất, trận sư nguy hiểm nhất, pháp sư khó thành nhất.
Để trở thành chiến sư thì chỉ cần có tài nguyên và công pháp là được, gần như ai cũng có thể tu luyện.
Để thành đan sư thì phải có hỏa linh thể. Trong ngàn người thường, chỉ có một người có được linh thể nhưng chưa chắc đã là hỏa linh thể, cho nên số lượng đan sư vô cùng ít. Tuy nhiên, quần thể này lại thuộc hàng giàu có bậc nhất đại lục.
Điều kiện của trận sư cũng giống như chiến sư nhưng nguy hiểm hơn rất nhiều. Nghe nói số lượng tu sĩ chết khi thử nghiệm trận pháp của mình không thua kém gì số tu sĩ chết trong trận pháp của đối thủ.
Cuối cùng là pháp sư, muốn trở thành pháp sư bắt buộc phải có được linh thể, trừ một số trường hợp ngoại lệ như Lâm Phong.
Trong quá trình tu luyện từ nhất cấp đến tam cấp, thực lực pháp sư thuộc loại yếu nhất, trừ việc luyện chế pháp chỉ thì không còn thủ đoạn nào khác. Khi tiến vào tứ cấp, pháp sư có thể thông qua pháp trượng để thi triển chiêu thức, uy lực ngang với chiến sư. Đến khi tiến vào thất cấp thì một pháp sư có thể cân cả một đội chiến sư cùng cấp.
Cho nên, với loại người này, nếu không kết bạn được thì phải tránh xa. Nếu có thù oán thì phải diệt trừ, nếu để đối phương trưởng thành thì coi như xong.
Vì khả năng chiến đấu bá đạo như vậy nên các đại thế lực luôn bồi dưỡng một đám pháp sư. Thông thường chỉ khi tu luyện đến tứ cấp thì những người này mới được xuất môn.
- Tiểu tử ngươi đừng nhìn nữa, pháp văn không thể luyện thành trong một sớm một chiều nhưng có thể dùng linh dược để bù đắp sơ hở.
- Có thể dùng linh dược sao, vậy thì quá tốt.
Lâm Phong lập tức lấy lại tinh thần. Hắn không trở về thành mà chạy tới chỗ Hắc Mộc Thử săn thêm một mớ để giải tỏa, kết quả là vài chục đầu yêu thú hoàng cấp trực tiếp phi thăng.
Nửa ngày sau, Lâm Phong xuất hiện ở một nơi có đầy Hỏa Dương Thảo. Nhìn từng cọng cỏ cao hơn cả bản thân, tỏa ra nhiệt khí bức người, hắn thầm nói với lão đầu:
- Thứ này thật sự có thể nâng cấp linh hỏa pháp chỉ sao?
Theo lời của lão đầu, Hỏa Dương Thảo có thể trực tiếp đề thăng một phẩm của pháp chỉ. Ví dụ, Lâm Phong luyện ra một tấm pháp chỉ hoàng cấp trung phẩm thì khi bỏ Hỏa Dương Thảo vào có thể trực tiếp thăng lên pháp chỉ hoàng cấp thượng phẩm.
- Được hay không thử thì biết.
- Nếu để Thiết Sơn Môn biết ta dùng thức ăn của yêu thú mà bọn chúng nuôi để luyện chế pháp chỉ, không biết bọn chúng sẽ có cảm nghĩ như thế nào.
Công dụng phổ biến nhất của Hỏa Dương Thảo là dùng làm thức ăn cho Hỏa Vân Ngưu, có khi còn được dùng làm nguyên liệu nhóm lửa trong khách điếm, giá cả thì thấp đến đáng thương.
Lâm Phong nhìn một đám lớn Hỏa Dương Thảo phía trước. Muốn san bằng đám cỏ này ít nhất cũng phải mất vài canh giờ, mang hết đi bán chắc được hai khối hạ phẩm linh thạch. Nghĩ đến đây, hắn chỉ biết thở dài.
- Không có kiến thức thật đáng sợ, bảo vật trước mắt lại biến thành cỏ rác.
Sau khi thu thập một đống lớn Hỏa Dương Thảo, Lâm Phong tiếp tục đi tới chỗ Lam Tinh Thảo càn quét, đến khi trời tối mới trở về Thương Vân Thành.
Theo như lịch trình, ban đêm luyện công, ban ngày luyện pháp chỉ. Hắn sắp xếp lại một đống linh dược rồi leo lên giường tu luyện. Tu chân như đi ngược dòng nước, không tiến thì sẽ lùi.
Bạch bào lão đầu vẫn tiếp tục nghiên cứu thư tịch. Trong thời gian lão dưỡng thương, không biết vì nguyên nhân gì mà đại lục lại biến đổi kinh thiên động địa như vậy, không chừng đây lại là một cơ duyên lớn đối với lão.
Sáng hôm sau, Lâm Phong lại tiếp tục luyện chế pháp chỉ. Trước tiên, hắn chế biến Lam Tinh Thảo cùng một số phụ liệu thành bột rồi hòa vào huyết thú. Kế tiếp là dùng pháp châm khắc pháp văn, cuối cùng là đốt Hỏa Dương Thảo thành tro rồi rải đều lên.
Cầm pháp chỉ trên tay, ánh mắt Lâm Phong chờ mong nhìn lão đầu.
- Lão đầu, pháp chỉ này thế nào?
- Tạm được.
Lâm Phong nghe lão nói cũng không biết uy lực pháp chỉ ra sao, tốt nhất là tìm một nơi thử nghiệm. Một lúc sau, lại có một thanh niên xuất hiện bên ngoài Hoang Nguyên, hắn đứng trước một cây đại thụ, trên tay cầm một tờ pháp chỉ đen xì.
- Phá… ẦM…
Pháp chỉ hóa thành hỏa tiễn phóng thẳng vào đại thụ. Giữa thân cây xuất hiện một cái lỗ to như miệng bát, khói bốc nghi ngút.
- Đây là pháp chỉ hoàng cấp hạ phẩm sao, ta còn tưởng là trung phẩm.
Với uy lực của linh hỏa pháp chỉ, cho dù là đối đầu với yêu thú hoàng cấp cao giai bình thường thì cũng không ngán.
Lâm Phong chợt nhớ đến con Hắc Mộc Thử đã đuổi hắn co giò bỏ chạy, ngày báo thù sắp tới rồi.
Nghĩ là làm, Lâm Phong lập tức trở về thành chế tạo thêm vài tấm pháp chỉ. Lúc đầu có chút khó khăn nhưng càng làm càng quen tay, chỉ một canh giờ là hắn đã tế luyện xong một tấm linh hỏa pháp chỉ. Đến khi trời tối, trong phòng đã có thêm năm tấm linh hỏa pháp chỉ.
- Hắc hắc… lần này ta không nướng chín được ngươi thì ta sẽ đổi họ.
Lâm Phong thu pháp chỉ vào cổ nhẫn rồi lên giường tu luyện. Lúc này, linh thạch của hắn vô cùng đầy đủ nên tốc độ nhanh hơn rất nhiều, chỉ vài ngày nữa là có thể đột phá chiến sư nhị cấp.
Giữa đêm, bên ngoài Hoang Nguyên, cách Thương Vân Thành hơn ngàn dặm về phía bắc, dưới chân núi có một đám tu sĩ đang nghỉ ngơi. Vẻ mặt mỗi người hiện rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy hưng phấn.
- Đại ca, lần này chúng ta thu hoạch không tệ, không chừng có thể đột phá.
- Đúng vậy, không ngờ lại tìm thấy năm con Huyết Nhãn Lang lạc đàn.
Huyết Nhãn Lang là yêu thú sống thành đàn ở sâu trong Hoang Nguyên với số lượng rất lớn. Mỗi đàn thường có hơn vạn con, mỗi con có cấp độ vào khoảng nhị cấp đến tam cấp. Cho dù là tu sĩ tứ cấp, ngũ cấp cũng không dám động đến bọn chúng.
Người đại ca mỉm cười gật đầu.
- Lần này đúng là không tệ, bán năm con yêu lang nhị cấp này cho Vạn Bảo Các đủ để chúng ta tiêu dao mấy tháng.
- Đại ca, đệ nghe nói Hồng Tụ Lâu vừa xuất hiện vài cô nương rất đẹp, hình như còn là tu sĩ nữa.
- Vậy sao? Đến khi trở về chúng ta đến kiểm tra xem có thật không.
- Hắc hắc… đại ca anh minh.
Một người trong đám đột nhiên đứng dậy.
- Đại ca, đệ đi giải quyết một chút.
- Đi đi.
Thanh niên gật đầu chạy đi. Hắn vừa hé lộ thì nhìn thấy một hai đốm đỏ xuất hiện giữa màn đêm.
- Thứ gì vậy?
Sau đó là vô số đốm lửa liên tục xuất hiện, tính sơ qua có lẽ hơn cả ngàn.
- Hú…
- Hú hú hú hú hú…
Liên tục những tiếng hú rợn người vang vọng khắp sơn lâm. Thanh niên chưa kịp kéo quần liền xoay người bỏ chạy.
- Đại ca cứu mạng…
Thanh niên vừa chạy về thì nhìn thấy đám huynh đệ đã chạy được một đoạn.
- Đại ca đợi đệ với…
Phía sau thanh niên có hơn ngàn con yêu lang từ trong núi xông ra, khí thế như thác lũ, không gì ngăn cản được.
- Hú…
Hôm sau, Lâm Phong chạy tới khu giao dịch tự do mua vài viên hắc vụ châu và tật phong pháp chỉ. Trên đường đi, hắn liên tục nghe nói về Huyết Nhãn Lang, hình như là có hơn ngàn con yêu lang xuất hiện ở phía bắc, cách Thương Vân Thành gần ngàn dặm. Bây giờ đang có rất nhiều tu sĩ chuẩn bị tới đó để bắt yêu.
- Không phải trùng hợp vậy chứ?
Đám Hắc Mộc Thử cũng ở phía bắc Thương Vân Thành. Nếu bây giờ Lâm Phong đến đó, không biết có đụng phải đám yêu lang không?
Đang lúc còn suy nghĩ thì giọng nói của bạch bào lão đầu lại truyền đến.
- Huyết Nhãn Lang không tệ, da nhiều huyết cũng không ít, mỗi con có thể tế luyện vài tấm pháp chỉ.
- Đúng vậy.
Hai mắt Lâm Phong tỏa sáng. Hỏa Dương Thảo có tác dụng lớn nhất với pháp chỉ hoàng cấp. Nếu bây giờ không tranh thủ thì sau này sẽ không còn cơ hội.
Lâm Phong hướng về phía bắc Thương Vân Thành mà chạy. Trên đường gặp được không ít tu sĩ tam cấp, nhị cấp, ngay cả Thiết Sơn Môn và Ảnh Nguyệt Đoàn cũng tham gia.
Chạy được một canh giờ, Lâm Phong nhìn thấy mấy trăm tu sĩ tụ tập dưới chân một ngọn cự sơn. Có lẽ đám Huyết Nhãn Lang đang bị vây trên núi.
Dẫn đầu đoàn người là Thiết Sơn Môn, mỗi người đều cưỡi một con Độc Giác Hắc Phong trông vô cùng khí thế.
Bên cạnh là người của Ảnh Nguyệt Đoàn, cũng chính là hiệp hội tán tu lớn nhất và duy nhất ở Thương Vân Thành.
Ánh mắt Lâm Phong dừng lại trên một thân ảnh bên trong Ảnh Nguyệt Đoàn. Nàng mặc hồng y cưỡi một con hắc mã, dáng người trưởng thành được phô bày toàn diện, anh khí ngút trời. Eo đeo ngọc kiếm, ánh mắt xinh đẹp nhìn ngọn cự sơn trước mặt, khóe môi cong lên để lộ nụ cười tự tin.
- Nàng ta cũng đến đây sao?
Không chỉ riêng Lâm Phong, hầu như tất cả sắc lang đều hướng ánh mắt về phía nàng. Tính ra thì số sắc lang bên ngoài núi không thua kém gì số yêu lang bên trong núi.
Lúc này có mấy người từ trong núi lao ra nói vài câu với thiếu niên dẫn đầu Thiết Sơn Môn.
- Thiếu chủ, đã xác định được vị trí của Huyết Nhãn Lang.
- Tốt.
Thiếu chủ nhìn sang phía Ảnh Nguyệt Đoàn.
- Các vị đã chuẩn bị xong chưa?
- Không thành vấn đề.
- Vậy thì cùng xuất phát.
Thiết Sơn Môn và Ảnh Nguyệt Đoàn dẫn đầu tiến lên cự sơn. Mấy trăm tán tu đi theo phía sau. Lâm Phong đứng bên ngoài quan sát, bên cạnh hắn vẫn còn mấy người vẫn chưa tiến vào.
- Tiểu tử, sao không mau tiến vào?
- Nếu bên trên núi thật sự có hơn ngàn con yêu lang thì lão nghĩ xem, đám người này có bắt hết được không?
- Ngươi muốn ăn hôi?
- Ai bảo ta chỉ là một tán tu nhỏ yếu.
Lão đầu thở dài.
- Vậy thì tốt nhất tiểu tử ngươi nên trở về bắt Hắc Mộc Thử.
- Là sao?
- Bây giờ ngươi ăn được thì sớm muộn cũng phải nhả ra thôi.
Lâm Phong nói với vẻ mặt tự tin. Mấy con đường xung quanh đây hắn đều rành hết, đảm bảo không ai đuổi kịp.
- Nếu lão phu nhìn không lầm thì mấy người vẫn đứng bên ngoài kia là người của Thiết Sơn Môn. Bọn chúng có năm người nhị cấp, một người tam cấp, tiểu tử ngươi tự tính đường mà chạy đi.
- Á đù.
Lâm Phong không ngờ đối phương lại chơi chiêu này. Hắn vội chạy theo đám người đang tiến vào núi.
Trên đường đi, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng hú của Huyết Nhãn Lang nhưng không thấy bóng dáng của chúng. Có lẽ bọn yêu lang đã rút hết lên núi.
- Sao ta cứ có cảm giác đám yêu lang này muốn dụ chúng ta lên núi vậy!
Lúc này cả đám gần như sắp lên đến đỉnh núi vẫn không thấy một con yêu thú nào. Điều này làm cho Lâm Phong có chút lo lắng nhưng nghĩ tới tương quan lực lượng thì trong lòng cảm thấy yên tâm hơn chút.
- Cho dù đánh không lại cũng có thể chạy mà.
Đám người phía trước đột nhiên dừng lại. Lâm Phong ngẩng đầu thì thấy mấy trăm con yêu lang đang đứng trên đỉnh núi. Chỗ cao nhất có một con Huyết Nhãn Lang lớn gấp đôi mấy con xung quanh, có thể là lang vương.
- Gào… gào ô ô ô…