Thiên La
Chương 41: Khám Phá Bảo Vật
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lão đầu coi người bên cạnh như không khí, tiếp tục kể câu chuyện của mình.
- Sau khi Đan Minh thất bại, vẫn còn một số đan sư cường đại không chịu khuất phục. Các thế lực lớn kia cũng không dám tận diệt họ, bởi lẽ họ cần đan sư để củng cố thế lực. Nhóm đan sư đó vẫn nuôi hy vọng phục hưng Đan Minh nhưng không tìm được hỏa linh mạch thích hợp, cuối cùng đành phải từ bỏ ý định.
- Lão đầu, khi nào thì cái đỉnh này mới được nhắc đến vậy?
- Cái đỉnh này là vật phẩm mà các lão đan sư thường dùng để cất giấu bảo vật. Chỉ có người biết được phương pháp hóa giải mới có thể mở ra, nếu không thì vô dụng.
- Đậu xanh, chỉ có hai dòng mà lão nói dài dòng vậy?
Theo lời lão, cái thạch đỉnh này là thứ phổ biến trong Đan Minh. Nếu thạch đỉnh là của một vị trưởng lão nào đó thì Lâm Phong sẽ có lời lớn, còn nếu là của một kẻ vô danh tiểu tốt thì hắn sẽ lỗ nặng nề.
Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt do dự.
- Nhân phẩm của lão tử dạo này không tốt lắm, có nên mua không đây?
Đúng lúc này, Lãnh Phi Dao từ bên ngoài bước vào. Nàng thấy tiểu sư đệ đang chăm chú quan sát cái phế đỉnh có giá 3000 trung phẩm linh thạch, liền chạy tới chắn trước mặt hắn.
- Sư đệ, nhìn cái vòng này thế nào? Có đẹp không?
- Rất đẹp.
- Hì hì, ánh mắt của đệ rất tốt, đúng là có thiên phú làm đan sư.
Lâm Phong chớp mắt. Sao hắn chưa bao giờ nghe lão đầu nói luyện đan lại liên quan đến chuyện ánh mắt tốt hay xấu nhỉ?
Lãnh Phi Dao vui vẻ kéo tay áo Lâm Phong.
- Đi thôi, chúng ta trở về.
- Nhưng đệ vẫn chưa mua được thứ gì mà.
- Vậy để ta dẫn đệ tới phòng dược mua vài gốc linh dược. Ta biết có vài loại dược liệu vừa chuyển tới, chất lượng rất tốt.
Lâm Phong vẫn đứng bất động. Hắn còn đang do dự về nhân phẩm của mình, nghĩ rằng hôm nay không gặp phải yêu nữ, có lẽ nhân phẩm của hắn cũng không tệ đến mức nào.
- Đệ muốn mua thứ này.
- Đệ muốn mua cái phế đỉnh này sao?
Lãnh Phi Dao vội kéo Lâm Phong sang một bên, nhỏ giọng nói.
- Ta nói cho đệ biết một bí mật, cái đỉnh đó không thể dùng để luyện đan.
- Đệ biết, bên trên có ghi.
- Hả?
Phi Dao quay lại nhìn, quả thật bên trên thạch đỉnh có ghi chú. Vẻ mặt nàng ngơ ngác nhìn tên sư đệ.
- Vậy đệ còn mua thứ đó làm gì?
- Đệ muốn tìm hiểu về cổ đan thuật, nên mua về xem thử.
Lâm Phong tất nhiên sẽ không nói thật với Phi Dao. Để vị sư tỷ này biết được, không chừng nàng sẽ nẫng tay trên của hắn.
Nhìn cái phế đỉnh trị giá 3000 khối trung phẩm linh thạch, Lãnh Phi Dao càng nhìn càng thấy thứ này vô cùng xấu xí, chắc chắn không liên quan gì đến đan thuật thượng cổ.
- Có thể đệ chưa biết, hơn một nửa vật phẩm ở đây đều là phế phẩm, chỉ có một ít hàng tốt là do Vạn Bảo Các cố ý đặt vào.
- Ý của sư tỷ là bọn họ đều biết rõ về những thứ này sao?
- Phụ thân ta nói như vậy đó.
Lâm Phong cúi đầu suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định mua cái phế đỉnh này, thà mua lầm còn hơn bỏ sót.
- Đệ có cảm giác cái đỉnh này không phải vật bình thường.
- Hừ, tức chết ta mà…
Lãnh Phi Dao tức đến dậm chân, đôi gò má ửng đỏ. Tâm trạng tốt đẹp của nàng đã bay biến theo cái đỉnh đen thui kia.
Muốn mua vật phẩm trên tầng lầu phải dùng ngân bài để thanh toán. Lâm Phong không có ngân bài thì đương nhiên phải nhờ Lãnh Phi Dao thanh toán giúp. Hắn định dùng hai viên địa cấp yêu đan để trao đổi, nhưng không ngờ vị sư tỷ này lại hào phóng trả giúp hắn 3000 khối trung phẩm linh thạch.
- Đa tạ sư tỷ, số linh thạch này đệ nhất định sẽ trả lại.
- Ngươi đi mà trả cho tỷ tỷ.
Lãnh Phi Dao nói xong liền rời đi. Nàng bỏ ra cả một tháng trời luyện đan, vậy mà số tiền đó lại dùng để mua một cái phế đỉnh. Không tức giận thì không phải Lãnh Phi Dao rồi.
- Tỷ tỷ của nàng không phải là băng nữ sao?
Tuy Lâm Phong ham tiền nhưng có nợ thì phải trả, thiếu của ai thì trả người đó. Số linh thạch này, đợi đến một ngày đẹp trời hắn sẽ trả lại cho sư tỷ.
Trên đường trở về, Lãnh Phi Dao cắm đầu đi, thẳng một mạch về Thánh Cung, không nói với tên phía sau một chữ nào. Có lẽ nàng thật sự giận rồi.
Lâm Phong đi bên cạnh thỉnh thoảng nói bâng quơ, thậm chí hắn còn mang một viên địa cấp yêu đan ra thế chấp nhưng sư tỷ vẫn không để ý. Lòng dạ nữ nhân quả thật khó lường.
Về đến Đan Cung, mỗi người một ngả. Lâm Phong trở lại phòng, vừa bước vào bên trong, hắn liền khóa cửa tránh để người khác làm phiền hắn.
- Giờ thì mở đỉnh thôi.
Bên ngoài thạch đỉnh có vẻ thô sơ, nhưng khi nhìn kỹ sẽ thấy những hình vẽ vừa giống trận văn vừa giống pháp văn. Tuy chúng không liền mạch, không theo một quy tắc nào, nhưng thứ này có nguyên lý hoạt động gần giống với trò Rubik, chỉ cần sắp xếp đúng theo thứ tự là có thể mở ra.
Trong số vài chục đời chủ nhân của lão, có vài vị có quan hệ rất tốt với Đan Minh. Hai bên thường xuyên trao đổi đan thuật nên cũng biết được quy tắc vận hành của thứ này.
Lâm Phong theo lời lão di chuyển các hoa văn bên trên thạch đỉnh. Một lúc sau, lớp đá bên ngoài rơi xuống, để lộ một lớp khác bên trong, cũng với đầy hoa văn.
- Tiếp tục.
Loại thạch đỉnh càng có nhiều lớp thì giá trị sẽ càng cao. Lâm Phong vừa mở xong một lớp thì lại có thêm một lớp nữa xuất hiện, lần này là một lớp lam thạch.
- Lam sắc là màu đại diện cho nội môn đệ tử của Đan Minh.
Lão đầu vừa nói xong thì một lớp kim thạch xuất hiện, kim quang chiếu sáng rực cả căn phòng.
- Kim sắc đại diện cho chấp sự.
- Thiên linh linh, địa linh linh, nhân phẩm mau mau hiển linh.
Lâm Phong phá được lớp kim sắc thì thấy huyết quang ẩn hiện, hai mắt hắn sáng rực, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn.
- Ha ha ha ha ha ha… thời của lão tử tới rồi!
Huyết sắc chắc chắn đại diện cho cấp bậc trưởng lão. Cho dù bên trong thạch đỉnh chỉ là một món đồ bình thường của các lão đầu đó, thì đối với Lâm Phong cũng là tuyệt thế bảo vật.
Lão đầu cũng phải động lòng, nhân phẩm của tiểu tử này sao tự nhiên lại tốt đến thế?
- Tiểu tử ngươi đừng thấy hoa nở mà vội tưởng xuân về. Phải biết, một khối hạ phẩm linh thạch vào thời đó cũng là bảo vật hiếm có.
- Không thể nào.
Lâm Phong hít một hơi lấy lại bình tĩnh. Nếu bên trong thạch đỉnh thật sự là một khối linh thạch thì cuộc đời thật quá tàn nhẫn với hắn.
Huyết thạch từ từ rơi ra, để lộ một cái hộp ngọc màu trắng. Bên trên nắp hộp khắc hoa văn long phượng vô cùng sống động. Lâm Phong vừa nhìn thấy liền thở phào nhẹ nhõm.
- Chỉ riêng thứ này đã đủ hoàn lại vốn rồi, lần này chắc chắn không bị lỗ.
- Đừng vội mừng, bây giờ tiểu tử ngươi có hai sự lựa chọn.
Lão đầu chưa bao giờ bỏ qua thời cơ trêu chọc tên này.
- Thứ nhất, mang chiếc hộp này đi đấu giá. Không chừng có thể thu được vài vạn, thậm chí là vài chục vạn trung phẩm linh thạch.
- Nhiều như vậy sao?
- Long phượng đoạt châu là ký hiệu bí truyền của Đan Minh. Nếu có kẻ biết nhìn hàng thì vài chục vạn trung phẩm linh thạch là chuyện bình thường.
Lâm Phong cẩn thận quan sát hộp ngọc trong tay. Hoa văn long phượng sống động như thật, còn ẩn chứa một ít khí tức cường đại, đúng là một vật phi phàm.
- Còn lựa chọn thứ hai thì sao?
- Mở hộp. Một khi long phượng đoạt châu biến mất thì thứ này không đáng một xu nào.
- Từ từ, đợi ta suy nghĩ đã.
Nếu bên trong hộp ngọc thật sự là một khối hạ phẩm linh thạch thì chuyện ngày hôm nay có thể trở thành tâm ma của Lâm Phong. Nhưng nếu là kỳ ngộ thì không chừng có thể thay đổi cả cuộc đời hắn.
- Linh thạch dễ kiếm, kỳ ngộ khó tìm. Đâu phải ai cũng có cơ hội đốt vài chục vạn trung phẩm linh thạch như lão tử.
Sau khi nghĩ thông suốt, cả người Lâm Phong toát ra vẻ giác ngộ. Hắn theo lời của lão đầu kích hoạt long phượng ấn.
Bạch quang dần chiếu rọi khắp căn phòng, thanh âm long ngâm phượng hót truyền đến. Hoa văn long phượng như sống lại, bắt đầu quấn lấy hộp ngọc. Bạch quang càng lúc càng chói lọi, đến mức Lâm Phong không thể nhìn thẳng vào.
Giọng của lão đầu truyền đến.
- Đây là… linh thạch?
- Cái gì?
Lâm Phong lập tức lao tới. Nhìn thấy bên trong hộp ngọc là hai khối ngọc trắng, hắn liền thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt căm tức nhìn lão đầu.
- Lão mà còn như vậy thì có ngày ta bị lão hù chết đó.
- Khí linh hù chết tu sĩ, chuyện này nhất định sẽ được lưu danh thiên cổ.
- Lão... đợi đó.
Lâm Phong không có tâm trạng đấu khẩu với lão đầu. Trước tiên phải kiểm tra xem hai khối ngọc trắng này có tác dụng gì. Hắn cầm thử một khối lên quan sát, cảm giác mát lạnh truyền đến vô cùng dễ chịu, giống như cả người vừa được thanh tẩy.
- Bảo vật đúng là có khác.
- Nếu lão phu nhìn không lầm thì thứ này là dưỡng hồn ngọc, có công dụng ôn dưỡng thần hồn.
- Chỉ vậy thôi sao?
Bảo vật liên quan đến thần hồn luôn thuộc loại hiếm có khó tìm, giá trị cũng thuộc hàng cao nhất. Hai khối ngọc này chắc chắn có giá cao hơn 3000 khối trung phẩm linh thạch.
- Tiểu tử ngươi thử dùng thần thức kiểm tra xem.
- Ý của lão có phải thứ này có thể là ngọc giản?
Lâm Phong lập tức làm theo. Thần thức vừa lướt qua một vòng, vẻ mặt của hắn mừng rỡ như điên.
- Ha ha ha ha ha ha… nhân phẩm của lão tử bùng nổ rồi!
- Tiểu tử, có phát hiện gì sao?
- Bên trong thứ này chính là địa đồ dẫn tới di tích Đan Minh.
- Để lão phu xem thử.
Lão đầu lướt tới bay vòng quanh khối ngọc trắng. Một lúc sau thì dừng lại, ánh mắt trầm ngâm.
- Đúng là địa đồ dẫn tới Đan Minh, nhưng mà thứ này đã cách đây vài chục vạn năm rồi. Bây giờ muốn tìm cũng không dễ.
Lâm Phong nghe lão nói, khuôn mặt đắc ý của hắn méo mó. Thời đại của Đan Minh cách đây đã rất lâu rồi, thương hải tang điền, thế sự biến thiên, bây giờ biết đi đâu mà tìm đây?
- Vậy thứ này chẳng phải vô dụng sao?
- Cũng không hẳn, dựa vào địa hình hiện nay của Thiên La đại lục, lão phu đoán di tích của Đan Minh rất có thể nằm ở Tây Hoang.
- Đời này của ta không biết có đến được nơi đó không?
Ngay cả Nam Hoang rộng lớn thế nào Lâm Phong còn chưa biết, thì nói gì đến Tây Hoang cách xa không biết bao nhiêu vạn dặm. Muốn đào được di tích Đan Minh còn khó hơn mò kim đáy bể.
Một cơ hội cứ thế trôi qua. Lâm Phong đặt hết hy vọng vào khối dưỡng hồn ngọc còn lại, thần thức của hắn chậm rãi tiến vào.
- Vạn Hỏa Khai Thiên.
- Đâu?
Lão đầu vừa nghe Lâm Phong nói liền bay tới chỗ khối ngọc trắng còn lại. Sau khi kiểm tra vài lần, ánh mắt của lão hiện rõ vẻ kinh ngạc.
- Đúng là Vạn Hỏa Khai Thiên, thời của tiểu tử ngươi thật sự tới rồi.
- Ta đã nói với lão là… không đúng, hình như lần này nhiều hơn hai chữ.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt của lão đầu y như lúc hắn gặp được bảo vật, so với lúc tìm được mảnh Hộ Thần Giáp còn kinh ngạc hơn vài phần.
- Thứ mà lão đầu coi như bảo vật nhất định là tuyệt thế bảo vật, xem ra thời của lão tử thật sự tới rồi!
Lâm Phong dùng thần thức kiểm tra khối ngọc trắng. Càng nhìn càng kinh ngạc, bên trong là một môn thuật pháp vô cùng bá đạo. Khi luyện đến đại thành có thể làm cho hỏa linh lực tăng lên vô tận, đạt đến trình độ khai thiên tích địa.
- Trên đời thật sự có môn thuật pháp lợi hại như vậy sao?
- Tuy không thể khai thiên nhưng có thể giúp tiểu tử ngươi luyện đan tùy thích mà không cần lo thiếu hỏa linh khí.
- Luyện bao nhiêu cũng được sao?
- Đúng vậy.
Lão đầu gật đầu khẳng định. Vạn Hỏa Khai Thiên cùng với Liệt Hỏa Phần Thiên là hai bộ thuật pháp nổi danh nhất trong giới đan đạo, từ lúc lão hình thành linh trí cho đến khi ngủ say. Không ngờ có một ngày lão có thể sở hữu hai bộ tuyệt thế thuật pháp này.
- Ha ha ha ha ha ha… đúng là trời giúp lão tử!
Lâm Phong ngẩng đầu cười lớn. Vì không có hỏa linh thể nên mỗi lần hắn luyện đan đều thiếu hụt linh lực. Bây giờ đã có Vạn Hỏa Khai Thiên thì hắn có thể tùy ý luyện đan, vậy chẳng phải muốn bao nhiêu linh thạch sẽ có bấy nhiêu sao?
- Phàm phu vô tội, mang ngọc có tội. Thứ này không chỉ là chí bảo của đan sư mà đám pháp sư kia cũng sẽ điên cuồng tranh đoạt. Tiểu tử ngươi phải cẩn thận.
- Ta hiểu rồi.
Nửa ngày trôi qua, Lâm Phong đã hoàn toàn ghi nhớ Vạn Hỏa Khai Thiên. Hắn đưa dưỡng hồn ngọc cho lão đầu bảo quản, bản thân thì lên giường tu luyện.
Vừa luyện được một lúc, Lâm Phong cảm giác cơ thể như đang bốc cháy, cả người bị hỏa ảnh bao phủ. Hắn lấy ra vài khối linh thạch hấp thu, một lúc sau thì tất cả linh thạch đều bị thiêu đốt sạch.
- Thật lợi hại.
Lâm Phong dùng là trung phẩm linh thạch. Mỗi đêm luyện hóa nhiều nhất cũng chỉ dùng 3 khối, nhưng chưa tới nửa canh giờ thì hắn đã thiêu đốt sạch 5 khối linh thạch.
- Thật hao tổn khủng khiếp.
- Bộ thuật pháp này có thể giúp tiểu tử ngươi đẩy nhanh quá trình luyện hóa linh khí đến mức cực hạn, hoàn toàn không lãng phí linh thạch. Ngươi vận công thêm một giờ nữa là có thể hoàn thành quá trình tu luyện hôm nay.
- Lợi hại như vậy sao?
Lâm Phong lập tức làm theo. Kết quả đúng như lão đầu nói, một giờ trôi qua, linh lực bên trong cơ thể hắn đã tràn đầy. Lần đầu tiên tu luyện đã rút ngắn thời gian xuống ba lần. Nếu luyện đến đại thành, có lẽ chỉ cần hít một hơi là bằng người khác tu luyện cả ngày trời.
- Lão đầu, bộ thuật pháp này quá nghịch thiên rồi.
- Tu chân chính là nghịch thiên mà đi, cho nên cuối cùng phải đối mặt với thiên kiếp.
- Vậy là sau này ta có thể thoải mái luyện đan rồi, đúng không?
Lão đầu lắc đầu.
- Trên đời này không có thứ gì là hoàn hảo. Bộ thuật pháp này sẽ giúp tiểu tử ngươi mở rộng đan điền, tăng cường lượng linh lực dự trữ bên trong cơ thể, nhưng mỗi lần tu luyện cần phải hấp thu số lượng linh thạch nhiều hơn tu sĩ bình thường gấp vài lần.
- Nhưng đổi lại linh lực của ta sẽ nhiều hơn bọn họ, dù là chiến đấu hay luyện đan đều sẽ chiếm được ưu thế.
- Đúng vậy.
Như vậy đã là rất tốt rồi. Với lượng linh lực khủng bố của Lâm Phong, hắn tha hồ luyện đan, sau đó dùng linh thạch mua một lượng lớn pháp chỉ. Trong lúc chiến đấu mà cùng lúc kích hoạt cả trăm tờ pháp chỉ thì ai chơi lại hắn?
Thời gian trôi qua, Thánh Cung vẫn không có gì thay đổi. Lâm Phong vẫn ngày đêm tu luyện, chủ yếu là luyện đan, thỉnh thoảng luyện đao. Mỗi ngày trôi qua đều rất nhàn hạ. Hôm nay hắn phải đến phòng đan để xem diễn đan, sau đó đến Chủ Cung đăng ký tiến vào bí cảnh.
- Đợi lão tử tiến vào bí cảnh thì không cần phải sợ yêu nữ kia ỷ thế hiếp người nữa.
Tiểu Thiên bí cảnh nằm bên trong Tiểu Thiên linh mạch. Một khi tu sĩ tiến vào thì tu vi sẽ bị phong ấn. Lúc đó Lâm Phong có thể đại chiến ba ngàn hiệp với yêu nữ.