Thiên La
Chương 42: Luyện Đan
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Lâm Phong bước vào Đan Phòng, nơi đây đã chật kín người, thậm chí còn đông hơn lần trước hắn ghé thăm.
- Chẳng lẽ lại là Tuệ Vân sư tỷ luyện đan ư?
Nghĩ đến đó, Lâm Phong vội vàng tìm một vị trí tốt. Được ngắm mỹ nữ luyện đan thì vẫn thú vị hơn nhiều so với việc nghe lão đầu chỉ dạy.
Nhưng rất nhanh, hắn nhận ra một vấn đề: phần lớn những vị trí thuận lợi đều đã bị các nữ tu chiếm giữ. Lâm Phong đành phải tìm một chỗ đứng tạm được.
- Thời thế thay đổi, thiên hạ đại loạn, việc các nữ tu tụ tập như thế này cũng là chuyện thường tình.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, một nhóm người bước vào từ bên ngoài. Dẫn đầu là một thanh niên vô cùng tuấn tú, khí chất phi phàm.
Phía sau hắn là một đám người cũng có khí thế không hề kém cạnh, trong đó còn có cả đệ nhất mỹ nữ Đan Cung. Nhóm người này vừa xuất hiện, cả căn phòng lập tức như dậy sóng.
Lâm Phong nhìn thấy thanh niên kia cực kỳ anh tuấn, suýt chút nữa là có thể sánh ngang với hắn, khiến cảm giác mong đợi của hắn giảm đi một nửa.
- Tên này là ai vậy? Thanh thế lớn thật đấy.
- Huynh đệ mới vào cung à?
Một người bên cạnh quay sang hỏi Lâm Phong với giọng điệu kinh ngạc.
- Ngay cả Vương Lăng sư huynh mà huynh đệ cũng không biết sao?
- Chính là đệ nhất thiên tài Đan Cung, chân truyền đệ tử của Đại Trưởng lão đấy.
- Chuẩn không cần chỉnh.
Lâm Phong biết được nhiều điều này là nhờ Phong gian thương đã cung cấp cho hắn thông tin về những nhân vật nổi tiếng trong Thánh Cung.
Vương Lăng thuộc hàng đệ tử chân truyền, với thành tích vô cùng nổi bật. Trong Đại hội Ngũ Cung Tranh Bá gần đây nhất, hắn xếp thứ hai. Nghe nói thanh niên này đã luyện thành công lục đan, bao gồm năm viên thượng phẩm đan và một viên trung phẩm đan.
Trong thời gian chờ đợi, Lâm Phong quay sang người bên cạnh để hỏi chuyện.
- Huynh đệ, vậy còn mấy người kia thì sao?
- Ai cơ?
- Tuệ Vân sư tỷ chẳng phải là chân truyền đệ tử sao? Tỷ ấy đến đây làm gì vậy?
Thanh niên kia liếc nhìn xung quanh, thấy mọi người đều đang chú ý lên phía trên, bèn nhỏ giọng nói với Lâm Phong:
- Nghe nói Vương sư huynh thường thay mặt các vị trưởng lão chỉ điểm cho bọn họ, và có tin đồn rằng Tuệ Vân sư tỷ thầm mến Vương sư huynh.
- Có chuyện này nữa sao?
- Ta chỉ nghe nói thôi, mỗi lần Vương sư huynh khai lò luyện đan là Tuệ Vân sư tỷ đều có mặt.
Người ngồi phía trước Lâm Phong đột nhiên chen vào:
- Việc Tuệ Vân sư tỷ thích Vương sư huynh là chuyện rõ như ban ngày rồi, các ngươi quá lạc hậu đấy.
- Nói như đúng rồi, làm sao ngươi biết chắc được chứ.
- Đạo lữ của ta có một vị tỷ tỷ quen với một chân truyền đệ tử, mà tên đệ tử đó lại chính là em rể của một vị trưởng bối trong tộc Vương sư huynh.
Mấy người bên cạnh đều ngớ mặt ra, bọn họ cảm thấy nguồn thông tin của tên này chẳng đáng tin chút nào.
Thanh niên bị mọi người khinh bỉ liền tuôn hết những bí mật hắn biết ra để chứng minh sự trong sạch của bản thân. Thế là một đám thanh niên tụ tập bàn tán, lúc đầu chỉ có vài người, sau đó thì thành cả một nhóm đông.
Lâm Phong là người khơi mào nên ngồi ở vị trí trung tâm. Giờ đây hắn mới thực sự hiểu thế nào là họa hổ tàng long, chỉ riêng về kỹ năng tình báo thì mấy người này đã đạt đến cấp bậc cao thủ rồi.
- Mọi người im lặng, Vương sư huynh bắt đầu luyện đan rồi kìa!
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Vương Lăng. Hắn giơ tay lên, hồng hỏa ẩn hiện. Dù chỉ là hai ngọn lửa nhỏ nhưng đã khiến nhiệt độ cả căn phòng không ngừng tăng lên.
- Hỏa linh thể cao cấp.
Lão đầu nhẹ giọng tán thưởng. So với Lý Tuệ Vân, hỏa linh thể của Vương Lăng có phẩm chất cao hơn nhiều, dù là mấy chục vạn năm trước cũng thuộc hàng hiếm có.
Hai ngọn lửa càng lúc càng cháy lớn, cuối cùng hợp nhất thành một ngọn huyết hỏa. Vương Lăng một tay nghịch lửa, tay còn lại điều khiển đan đỉnh xoay tròn trên không. Động tác của hắn thành thạo, nhẹ nhàng dứt khoát như lưu thủy hành vân.
Lâm Phong vừa quan sát vừa ghi chép. Theo lời lão đầu, trình độ của Vương Lăng đã có thể sánh ngang với hàng chân truyền đệ tử của Đan Minh. So về thuật luyện đan, Lâm Phong vẫn còn kém đối phương một khoảng.
Ba canh giờ trôi qua, đan đỉnh rung lên. Từng viên đan dược to tròn lấp lánh bay ra từ trong lò, tất cả đều giống hệt nhau từ kích thước, màu sắc cho đến hoa văn…
- 1, 2, 3, 4, 5, 6 viên thượng phẩm đan dược.
- Thật sự quá lợi hại!
- Lục đan thượng phẩm, như vậy chẳng phải Vương sư huynh có thể so tài với đệ nhất thiên tài đan đạo của Nam Hoang rồi sao?
Vương Lăng nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của hàng trăm đệ tử bên dưới, nhưng vẻ mặt hắn vẫn không đổi sắc. Hắn thu lại đan đỉnh rồi xoay người rời đi.
Mấy vị đệ tử chân truyền cũng lần lượt đi theo. Luyện đan kết thúc, nơi đây không còn gì để nán lại nữa. Lâm Phong rời Đan Phòng và đi thẳng đến Chủ Cung.
Mỗi lần Tiểu Thiên Bí Cảnh mở ra, số lượng đệ tử tiến vào không vượt quá 1000 người. Khi Lâm Phong đến nơi, vẫn còn không ít danh ngạch trống.
Muốn tiến vào Tiểu Thiên Bí Cảnh cần tiêu tốn 1 vạn điểm cống hiến. Trong vòng một tháng, việc tìm lại 1 vạn điểm cống hiến từ bên trong bí cảnh không phải là chuyện dễ dàng, cho nên phần lớn tu sĩ lựa chọn cách làm nhiệm vụ.
Đối với những tu sĩ đang gặp phải bình cảnh, bí cảnh là một nơi tuyệt vời. Nơi đây vừa có thể chiến đấu để gia tăng thực lực, củng cố cảnh giới, lại vừa đảm bảo được an toàn cho bản thân.
Lâm Phong đợi một lúc thì nhận được một khối ngọc bài. Thứ này gần giống với tiểu truyền tống trận của hắn; một khi gặp nguy hiểm bên trong bí cảnh, chỉ cần lấy ra kích hoạt, ngọc bài sẽ lập tức truyền tống hắn trở lại trận pháp.
- Lão đầu, có thể cải tiến thứ này không?
Vừa về tới phòng, Lâm Phong ném ngọc bài cho lão đầu xem thử. Thứ này bị giới hạn về khoảng cách nên chỉ có thể dùng bên trong Tiểu Thiên Bí Cảnh, còn bên trong Đại Thiên Bí Cảnh thì gần như vô dụng.
- Thứ này có thể truyền tống xa hơn Âm Dương Ma Trận nhưng phải có chủ trận, rất dễ bị phát hiện.
- Vậy sao? Thật đáng tiếc.
Bất đắc dĩ không vui vẻ gì, không được thứ này thì Lâm Phong chuyển sang thứ khác. Hắn lấy ra đan đỉnh, chuẩn bị luyện chế đan dược.
Sau mấy ngày cùng lão đầu nghiên cứu, cả hai phát hiện ra rằng Vạn Hỏa Khai Thiên được tạo ra là để kết hợp với Liệt Hỏa Phần Thiên. Hai bộ tuyệt thế thuật pháp này giống như vỏ kiếm và lưỡi kiếm.
Liệt Hỏa Phần Thiên giúp tu sĩ hình thành ngụy linh thể, còn Vạn Hỏa Khai Thiên bổ sung linh lực, khiến một ngụy linh thể có thể sản sinh ra hỏa linh khí còn nhiều hơn cả chân linh thể.
- Nếu lão tử thật sự có hỏa linh thể thì đời này còn ai địch lại được nữa chứ.
Trong lúc Lâm Phong đang cảm thán, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng động. Một huyết y nhân không biết từ đâu xuất hiện trong phòng hắn.
- Theo ta.
Lâm Phong còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị đối phương phong ấn linh lực rồi xách đi mất.
- Lão đầu, lão canh cửa kiểu gì vậy?
- Lão phu có nói cho tiểu tử ngươi biết thì ngươi cũng đâu thoát được.
Hiện thực thật tàn khốc. Vài giây trước Lâm Phong còn mơ về một tương lai vô hạn, còn bây giờ thì bị xách cổ như một con gà.
Huyết y nhân đi tới trước một căn phòng thì dừng lại hành lễ:
- Thuộc hạ đã mang người đến.
- Ném vào đây.
Lâm Phong nghe được giọng nói quen thuộc truyền ra từ trong phòng, không cần nghĩ cũng biết kết cục của bản thân sẽ ra sao.
- Đợi đã, còn chưa giải phong...
Cả người hắn vẽ thành một vòng cung tuyệt đẹp, bay thẳng vào bên trong căn phòng.
- Bịch… đau chết lão tử.
Lâm Phong lăn thêm vài vòng mới dừng lại. Hắn ngẩng đầu lên định chửi vài câu thì thấy băng nữ đang đứng bên cạnh yêu nữ. Một mình yêu nữ đã không đánh lại, giờ có thêm băng nữ thì sao mà chơi đây? Hảo hán không chịu thiệt trước mắt.
Lâm Phong hướng về phía yêu nữ hành lễ:
- Tham kiến Thánh Nữ.
Linh Mộng mỉm cười, vẫn là nụ cười hồn nhiên vô hại ấy.
- Từ bao giờ mà yêu nữ lại biến thành Thánh Nữ rồi?
Mấy ngày trước, khi hai bên giao chiến – chính xác hơn là Lâm Phong bị Linh Mộng đánh cho một trận – dù không đánh lại thì hắn vẫn luôn mồm mắng chửi yêu nữ. Đây chính là quân tử động khẩu không động thủ.
Lãnh Hàn Băng nhìn bộ dạng chật vật của Lâm Phong, khóe miệng khẽ cong lên. Cuối cùng cũng có người trị được tên lưu manh này rồi.
Linh Mộng lấy ra mấy gốc linh dược ném cho Lâm Phong:
- Nghe Hàn Băng nói đan thuật của ngươi rất tốt. Đúng lúc bản Thánh Nữ cần dùng đan dược, muốn nhờ ngươi luyện giúp vài lò có được không?
- Đệ tử tuân lệnh.
Giọng điệu của yêu nữ nghe như nhờ vả, nhưng Lâm Phong biết sẽ không có chuyện thương lượng ở đây. Một là giúp nàng luyện đan, hai là bị nàng đập cho một trận rồi vẫn phải luyện đan giúp nàng.
Lâm Phong nhìn qua mấy gốc linh dược, đều là huyền cấp. Luyện chế một lò huyền đan đối với hắn chẳng khác gì ngủ một giấc rồi tỉnh dậy.
- Hình như số linh dược này có gì đó không bình thường.
Linh dược đúng là huyền cấp, nhưng chất lượng lại thuộc hàng thượng phẩm. Hơn nữa, phần lớn linh dược là hồn dược, giá trị không thua kém gì địa cấp linh dược.
Linh Mộng nhìn vẻ mặt của Lâm Phong, có lẽ hắn đã hiểu ra ý đồ của nàng.
- Số linh dược này ta không dễ có được đâu, nếu luyện dược thất bại thì…
Trên tay Linh Mộng xuất hiện mấy tờ pháp chỉ. Không cần nói cũng biết kết quả thảm hại của Lâm Phong nếu luyện đan thất bại.
Lâm Phong hít sâu một hơi để ổn định lại tinh thần. Hắn giơ tay lên, trên tay xuất hiện một đóa hồng hỏa, vừa nhìn đã biết là loại có nhiều tạp chất.
Hắn tế ra huyền đỉnh, bắt đầu quá trình luyện chế đan dược. Từng gốc linh dược lần lượt được cho vào đỉnh, động tác lúc nhanh lúc chậm, rõ ràng là không quá chuyên nghiệp.
Đây là do Lâm Phong cố ý. Yêu nữ nói chỉ cần không thất bại là được, chứ đâu có nói phải luyện ra mấy viên đan dược đâu.
- Muốn chơi lão tử sao? Cứ xem lão tử đốt linh thạch của các ngươi đây.
Ánh mắt Linh Mộng thoáng dừng lại trên chiếc cổ nhẫn.
- Thì ra là Tụ Hỏa Trận.
Lâm Phong vẫn chưa đột phá được Tứ cấp tu sĩ, muốn luyện chế đan dược cần phải có ngoại lực trợ giúp. Với khả năng của Linh Mộng, chỉ cần nhìn qua là biết được huyền cơ.
Linh Mộng quan sát tên nam nhân trước mặt một lúc thì cảm thấy nhàm chán. Nàng nắm lấy ngọc thủ của vị tỷ muội bên cạnh, kéo nhẹ vài cái.
Lãnh Hàn Băng do dự một chút rồi vẫn ngồi xuống. Linh Mộng mỉm cười dựa vào lòng tỷ muội, cảm giác mát lạnh truyền đến làm cả người nàng vô cùng thoải mái.
Lâm Phong đứng bên cạnh, vừa luyện đan vừa nhìn thấy cảnh tượng trên giường. Cảm giác nóng bỏng từ trong cơ thể dâng trào khiến hắn không cách nào tập trung được.
- Muốn dùng mỹ nhân kế với lão tử à? Mơ tưởng đi.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong kết ấn. Tứ đan bay ra từ trong lò, gồm hai viên thượng phẩm đan và hai viên trung phẩm đan.
Linh Mộng nhận lấy bình đan dược, vẻ mặt không chút kinh ngạc. Đệ tử Thánh Cung luyện được như thế này thì nhiều không đếm hết.
- Bản Thánh Nữ chỉ lấy hai viên, số còn lại xem như trả công cho ngươi.
- Hả?
- Không được sao?
- Đa tạ Thánh Nữ.
Lâm Phong khóc không ra nước mắt. Biết có chuyện tốt thế này thì hắn đã luyện ra 5 viên đan dược rồi.
- Cút đi.
- Đệ tử cáo lui.
Hôm nay không bị yêu nữ đá đi xem như là một may mắn nhỏ trong bất hạnh lớn của Lâm Phong.
Lãnh Hàn Băng nhìn tên lưu manh rời đi, nàng quay sang nhìn nữ tử bên cạnh:
- Sao ngươi phải làm khó hắn?
- Là hắn đắc tội với ta trước.
- Ta cảm thấy hắn sẽ không dám đắc tội với ngươi đâu.
Linh Mộng mỉm cười:
- Vẻ bề ngoài của một nam nhân là thứ tốt nhất để đánh lừa nữ nhân. Hắn hoàn toàn có thể luyện thành ngũ đan nhưng lại chỉ luyện thành tứ đan.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày:
- Ý của ngươi là hắn cố ý sao? Làm sao ngươi biết được?
- Chẳng lẽ muội quên ta cũng từng là một đan sư sao?
Trước khi trở thành Thánh Nữ, Linh Mộng từng là một đan sư thiên tài, nhưng chuyện này chỉ có một số ít người biết, Lãnh Hàn Băng là một trong số đó.
Nhớ tới khoảng thời gian ấy, Hàn Băng nhẹ giọng khuyên nữ tử bên cạnh:
- Chuyện đã qua rồi, ngươi đừng để mãi trong lòng.
- Muội đang lo lắng cho ta ư? Thật là hiếm thấy đấy.
Linh Mộng mỉm cười, giọng nói có thêm vài phần ân cần:
- Lâm Phong không hề đơn giản như muội nghĩ đâu. Bề ngoài hắn chỉ là một tên lưu manh, nhưng bên trong lại là một kẻ có tâm cơ cẩn thận, tràn đầy tham vọng của một cường giả. Muội phải cẩn thận đấy.
- Chuyện của hắn không liên quan đến ta.
- Vậy thì xem như ta đã nói nhiều lời.
Hôm nay là ngày Tiểu Thiên Bí Cảnh của Thánh Cung mở cửa đón khách. Vài trăm đệ tử mang theo ngọc bài lần lượt tiến vào truyền tống trận. Hào quang lóe lên, toàn bộ đệ tử đều được truyền tống đến bí cảnh nằm sâu bên trong Hoang Nguyên.
Lâm Phong nhìn xung quanh, nơi này chỉ có đại thụ che trời, hoàn toàn không thấy bất cứ thứ gì khác.
- Linh khí thật nồng đậm.
Lão đầu lượn vài vòng trên không, bộ dạng như cá gặp nước.
- Tuy linh mạch đã khô cạn nhưng vẫn còn một ít linh khí. Qua hàng vạn năm tích tụ bên trong phong linh mới được như thế này. Nếu là mấy chục vạn năm trước thì nơi này có thể xuất hiện linh tuyền.
Linh tuyền là linh khí hóa thành linh dịch, không thể so với linh thạch nhưng dễ sử dụng hơn nhiều, không cần đun sôi vẫn có thể uống được.
Mấy trăm đệ tử chia nhau hành động. Tiểu Thiên Bí Cảnh ngang dọc hơn vạn dặm, tuy không thể xem là rộng lớn nhưng trong vòng một tháng khó mà đi hết được.
Lâm Phong lấy ra địa đồ nhìn qua vài lần, sau đó hướng về ngọn cự sơn gần nhất mà đi đến. Vừa đi được một lúc thì nghe thấy tiếng yêu thú gầm thét.
- Nhanh như vậy đã động thủ rồi sao?
Bên trong bí cảnh có không ít yêu thú. Mỗi lần phong linh suy yếu, yêu thú sẽ tiến vào như thú triều. Thánh Cung không càn quét đám yêu thú này mà để lại cho đệ tử thí luyện.
Đi được một lúc, Lâm Phong nhìn thấy một cái hang nhỏ. Cửa hang cao gần nửa thước, bên ngoài trơn bóng, có thể là hang của một đầu mãng xà.
Lâm Phong lấy ra một tờ Phong Hỏa Pháp Chỉ kích hoạt, ngọn lửa bay thẳng vào trong hang.
- Xè… xè…
Đúng như dự đoán, một đầu mãng xà từ bên trong hang chui ra, nhưng chỉ kịp ló được cái đầu thì đã bị Lâm Phong tiêu diệt.
Hắn kéo luôn phần còn lại của mãng xà ra ngoài. Toàn thân mãng xà dài hơn 2 trượng, rõ ràng là một đầu hoàng cấp yêu xà.
- Để xem gia tài tên này được bao nhiêu.
Lâm Phong dùng Lưu Tinh Đao đào sâu vào hang yêu xà. Yêu thú bên trong phong linh khác với yêu thú bên ngoài Hoang Nguyên. Thông thường, đám yêu thú này sẽ dự trữ linh thạch trong hang động, đây cũng là một trong những lý do Thánh Cung không càn quét yêu thú.
Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong đào được gần 20 khối hạ phẩm linh thạch. Tính luôn cả đầu yêu xà, hắn thu được tổng cộng hơn 50 khối linh thạch hạ phẩm.
- Nơi này làm ăn cũng không tệ.
Thu dọn chiến trường xong, Lâm Phong tiếp tục leo lên cự sơn. Yêu thú đều có địa bàn riêng; hắn vừa gặp một đầu yêu xà thì tạm thời sẽ không gặp thêm đầu yêu thú khác nữa.