Thiên La
Chương 48: Phiên Đấu Giá (1)
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lãnh Phi Dao vừa dứt lời, lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh thổi sau lưng. Nàng vội đưa tay che miệng, đôi mắt to tròn ngây thơ đáng thương nhìn tỷ tỷ.
Lãnh Hàn Băng vẫn giữ vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, từng bước tiến về phía trước, hoàn toàn không để tâm đến vẻ mặt tủi thân của muội muội.
Thấy tỷ tỷ đã đi qua, Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn Lâm Phong.
- Tất cả là tại huynh!
Nói rồi nàng lập tức đuổi theo tỷ tỷ. Lâm Phong ngớ người đi phía sau, thầm cầu mong hôm nay mình không quên 'nhân phẩm' ở nhà.
Căn phòng khách quý đủ chỗ cho 10 người, không gian rộng rãi thoáng đãng. Linh tửu và linh quả được bày sẵn, bên ngoài luôn có người túc trực, sẵn sàng phục vụ bất cứ lúc nào.
- Mấy thứ này làm bằng kim khoáng thật ư?
Lâm Phong đưa mắt quan sát chỗ ngồi trong phòng. Theo lời lão đầu, mấy chiếc ghế này có cùng chất liệu với huyền đỉnh mà hắn đang dùng.
Sau khi quan sát căn phòng một lúc, Lâm Phong bắt đầu thấy chán. Tuy trong phòng có 5 người nhưng chẳng ai để ý đến hắn.
Lãnh Hàn Băng nhắm mắt dưỡng thần. Phi Dao cùng Tuệ Vân sư tỷ đang bàn luận về các vật phẩm. Tên gian thương bên cạnh thì nhấp trà nhưng hồn phách đã sớm bay bổng theo bóng dáng Tuệ Vân sư tỷ.
- Nếu có Huân Vũ ở đây thì tốt biết mấy, haizzz...
- Tiểu tử ngươi thở dài cái gì, chẳng phải vẫn còn lão phu đây sao.
Giọng lão đầu truyền đến. Nhưng ngoài vấn đề linh thạch và tu luyện, Lâm Phong và lão không có tiếng nói chung.
- Tiền bối có cao kiến gì sao?
- Có một tin xấu và rất nhiều tin tốt, tiểu tử ngươi muốn nghe tin nào trước?
- Tất nhiên là tin tốt.
Lão đầu chậm rãi nói:
- Lão phu vừa tìm được một mảnh Hộ Thần Giáp.
- Thật ư?
Lâm Phong đột nhiên đứng bật dậy, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. Phong Viêm đang thưởng trà cũng bị hắn làm cho giật mình, ba vị nữ tử kia cũng liếc nhìn.
Lãnh Phi Dao cất giọng hỏi:
- Tiểu Phong tử, có chuyện gì vậy?
- À… đệ vừa ngộ ra được vài điều trong đan tịch nên không kiềm chế được.
- Bây giờ mà huynh vẫn tu luyện sao? Thật đáng khâm phục.
Không khí trong phòng lại trở về như lúc đầu. Lâm Phong thầm hỏi lão đầu:
- Mảnh Hộ Thần Giáp đó đang ở đâu?
- Chính là vật đấu giá thứ 63.
- Thứ 63, chẳng phải là vòng trong rồi sao?
Bắt đầu từ vật phẩm thứ 50 trở đi, giá khởi điểm sẽ không thấp hơn 1 vạn trung phẩm linh thạch. Với gia tài hiện tại của Lâm Phong, hắn hoàn toàn không có cơ hội tham gia.
- Lão đầu, có phải lão nhìn nhầm không? Lúc nãy ta thấy hoa văn trên vật đó không giống với mảnh Hộ Thần Giáp của ta.
- Mảnh của ngươi là địa văn, mảnh kia là thiên văn.
- Vậy mảnh Hộ Thần Giáp kia có giá trị hơn mảnh của ta sao?
- Không hẳn vậy.
Hộ Thần Giáp được tạo thành từ thiên địa thần văn: địa văn hộ thể, thiên văn hộ hồn, mỗi loại đều có công dụng riêng.
- Không đúng, cùng là mảnh Hộ Thần Giáp, sao một cái đáng giá mấy vạn trung phẩm linh thạch, cái còn lại chỉ có mấy ngàn hạ phẩm linh thạch?
Lâm Phong còn nhớ lần trước hắn chỉ dùng vài ngàn khối hạ phẩm linh thạch đã đấu giá được mảnh Hộ Thần Giáp rồi, chẳng lẽ Vạn Bảo Các đã phẩm định sai?
- Có thể là do hồn văn. Những thứ liên quan đến linh hồn bao giờ cũng có giá trị cao.
- Thì ra là vậy.
Nhưng điều đó không quan trọng bằng vấn đề linh thạch bây giờ.
- Bây giờ phải đào linh thạch ở đâu đây chứ?
- Nhìn thẳng phía trước.
Đối diện Lâm Phong là Lãnh Hàn Băng. Từ khi bước vào phòng, băng nữ vẫn nhắm mắt dưỡng thần, nhìn bộ dáng xa cách ngàn dặm của nàng thì khả năng thành công là rất thấp.
- Nàng ta chịu giúp ta sao?
- Tin tốt tiếp theo đây, từ khi các ngươi vào phòng, lão phu cảm giác nha đầu kia luôn để ý đến tiểu tử ngươi.
- Chẳng lẽ băng nữ còn ghi hận chuyện lần trước?
- Cũng có thể nha đầu đó đã 'kết' tiểu tử ngươi rồi.
Lâm Phong liếc nhìn băng nữ. Lời lão đầu nói không phải không có khả năng. Với vẻ mặt tiêu soái, khí thế quân tử cùng cơ thể hoàn mỹ này, nữ tử nào nhìn mà chẳng mê.
Nghĩ đến đây, trên mặt Lâm Phong xuất hiện nụ cười nham nhở, ánh mắt mờ ám nhìn băng nữ đối diện.
Lãnh Hàn Băng chợt cảm nhận được nguy hiểm, đôi mắt hé mở, hàn khí bức người như thủy triều cuộn tới Lâm Phong, nhiệt độ căn phòng đột ngột giảm xuống.
- Sao tự nhiên lại lạnh như vậy?
Phong Viêm chợt run người. Một tu sĩ như hắn dù đi trên băng cũng không cảm thấy lạnh đến mức này.
Lãnh Phi Dao lại vô cùng quen thuộc với cảm giác lạnh cóng này. Nàng nhẹ giọng nói với tỷ tỷ:
- Tỷ tỷ, nơi này không được phép luyện công đâu.
Lãnh Hàn Băng liếc nhìn tên nam nhân đối diện rồi nhắm mắt lại. Nhiệt độ trong phòng dần khôi phục bình thường.
- Lão đầu, còn tin tốt nào nữa không?
- Hết rồi.
- Lúc nãy chẳng phải lão nói có rất nhiều tin tốt sao?
- Từ hai trở lên đã là số nhiều rồi!
Lâm Phong hít sâu một hơi để ổn định cảm xúc. Trái tim nhỏ bé của hắn vừa bị băng nữ dọa chút nữa thì ngừng đập, giờ lại bị lão đầu chọc tức muốn nổ tung. Nếu một ngày nào đó hắn bị chính đồng đội của mình hại chết thì đúng là quá thê thảm.
- Vậy tin xấu là gì?
- Không đủ linh thạch.
- Ta cũng đoán được vậy mà.
Trong lúc Lâm Phong đang nghĩ cách, bên dưới kháng đài, buổi đấu giá đã bước qua màn khởi động. Vật phẩm đầu tiên được một nữ tử nóng bỏng đưa lên bàn đấu giá.
Lão quản lý tiếp nhận rồi cao giọng giới thiệu:
- Đây là trứng của Tuyết Dực Phong Diêu, huyết mạch tinh thuần, giá khởi điểm 1000 khối trung phẩm linh thạch.
Tuyết Dực Phong Diêu thuộc loại phi cầm yêu thú, thân hình to lớn, tốc độ khá nhanh, toàn thân trắng như tuyết. Khi bay lượn, nó tựa như đám mây trắng lướt gió. Đầu yêu thú này chính là một kiện phi hành khí cỡ lớn chạy bằng thức ăn.
- 2000.
- 5000.
- 10000...
Linh thạch như mọc cánh bay đi. Mỗi lần có người ra giá, toàn trường lại hò hét phấn khích, không kém gì xem tu sĩ đánh nhau.
- Không biết mấy tên đó đào linh thạch ở đâu ra vậy nhỉ?
Lâm Phong bắt đầu nghi ngờ chức nghiệp đan sư của mình. Từ lúc vào Thánh Cung đến giờ, số linh thạch hắn kiếm được chắc còn không bằng giá trị của món vật phẩm đầu tiên này.
- 15000 trung phẩm linh thạch, thành giao!
Lão quản lý vừa chốt xong vật phẩm đầu tiên liền cho người mang vật phẩm tiếp theo lên bàn đấu giá. Lần này là một bộ công pháp được ghi trong ngọc giản.
- Trảm Sơn Đao Pháp, huyền cấp thượng phẩm đao pháp, giá khởi điểm 1000 trung phẩm linh thạch!
- Là đao pháp sao?
Lâm Phong nhìn thấy đao pháp, hai mắt liền sáng rực lên. Nhưng sau khi nghe được phẩm cấp, hắn lại thất vọng. Thứ này còn không bằng Tật Phong Đao của hắn thì mua để làm gì chứ?
Phía đối diện, đôi mi Lãnh Hàn Băng khẽ rung lên. Từ khi bước vào căn phòng, nàng luôn chú ý đến nhất cử nhất động của Lâm Phong. Lúc tên lưu manh kia chăm chú nhìn nàng, không hiểu vì sao linh lực trong cơ thể nàng lại trở nên hỗn loạn, dẫn đến mất khống chế.
Sở dĩ Lâm Phong bị hàn khí tấn công là do 'nhân phẩm' của hắn không được tốt. Mỗi lần có tên nam nhân nào đó dùng ánh mắt tương tự nhìn Lãnh Hàn Băng, nàng sẽ dùng hàn khí dọa cho bọn chúng biết khó mà lui. Trường hợp vừa rồi của Lâm Phong cũng chỉ là thói quen của nàng mà thôi.
Vật phẩm thứ hai được đấu giá xong, vật phẩm thứ ba tiếp tục được mang lên.
- Bổ Hồn Đan, giá khởi điểm 1000 khối trung phẩm linh thạch.
- 1500.
- 2000.
Một viên hồn đan huyền cấp thượng phẩm có giá dao động từ 100 đến 300 trung phẩm linh thạch. Một bình Bổ Hồn Đan có giá trị không vượt quá 3000 trung phẩm linh thạch.
Trong đại hội đấu giá một năm chỉ diễn ra một lần này, 3000 khối trung phẩm linh thạch chỉ là con số lẻ. Nếu 'nhân phẩm' tốt, không chừng có thể bán với giá cao gấp mấy lần.
- 5000 khối trung phẩm linh thạch, thành giao!
- Lão tử đúng là thiên tài!
Lâm Phong cười không ngậm được mồm. Nhờ hắn nhanh trí nghĩ đến buổi đấu giá này nên mới bán được giá cao hơn bình thường. Ba bình Bổ Hồn Đan ít nhất cũng thu về hơn vạn khối trung phẩm linh thạch, đúng là một con số trên trời.
Phong Viêm ngồi bên cạnh, thấy tên sư đệ đột nhiên bật cười cũng không quá để ý. Thiên tài thường khác người, cho dù có thoát y chạy ngoài đường cũng là chuyện bình thường, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc hắn ngắm mỹ nhân là được.
Thêm mười mấy vật phẩm trôi qua, trong phòng chỉ có Lý Tuệ Vân thành công đấu giá được một gốc địa cấp linh dược.
Đến bây giờ, Lâm Phong đã không còn nghi ngờ khả năng kiếm linh thạch của đan sư. Nhìn Tuệ Vân sư tỷ nhẹ nhàng bỏ ra 2 vạn trung phẩm linh thạch để đấu giá một gốc địa dược mà không nhíu mày một chút nào, đúng là phong thái của người có tiền.
Nửa ngày trôi qua, nhiệt độ trong phòng đấu giá không có dấu hiệu giảm xuống mà còn tăng lên. Sau khi vật phẩm thứ 49 được đấu giá, vật phẩm thứ 50 lập tức được mang lên, đại hội đấu giá vòng trong chính thức bắt đầu.
- Đoạn Vương Đỉnh, địa cấp thượng phẩm đan đỉnh, giá khởi điểm 10 vạn trung phẩm linh thạch!
Một chiếc hoàng kim đỉnh xuất hiện giữa phòng đấu. Thân đỉnh khắc đầy hoa văn huyền ảo, vừa nhìn đã biết không phải vật phàm.
Lãnh Phi Dao chợt thở dài:
- Đúng là Đoạn Vương Đỉnh. Vậy là di tích của Đoạn Vương địa sư đã bị người khác tìm được rồi.
Lâm Phong nghe tiểu sư tỷ nói, vẻ mặt mờ mịt hỏi:
- Đoạn Vương địa sư là ai vậy?
- Là một lão đầu vô cùng nổi danh mấy ngàn năm trước. Thiên phú đan dược của ông ấy rất cao nhưng tu luyện không tốt, cuối cùng không đột phá được thất cấp, dẫn đến thân tử đạo tiêu.
- Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ.
Đoạn Vương Đỉnh vừa xuất hiện liền phá kỷ lục của tất cả các vật phẩm trước đó. Trải qua một trận đấu giá ác liệt giữa những phần tử giàu có nhất đại lục, cuối cùng đan đỉnh được một lão đan sư bỏ ra 45 vạn trung phẩm linh thạch để lấy được.
Lâm Phong thử tính toán: một bình Bổ Hồn Đan có giá khoảng 3000 trung phẩm linh thạch. Một tháng không ăn không ngủ không tu luyện, hắn có thể luyện ra 10 lò huyền cấp đan dược, mỗi lò 5 viên, tính ra là 5 bình. Nếu quy đổi toàn bộ ra trung phẩm linh thạch thì được khoảng 15000 khối.
Như vậy, Lâm Phong chỉ cần luyện đan liên tục 30 tháng là có thể mua được một chiếc địa cấp đan đỉnh.
- Hay là bỏ đi thôi.
Từng vật phẩm liên tiếp được đấu giá thành công. Từ khi đại hội bắt đầu, chưa có vật phẩm nào đấu giá thất bại, cho thấy sự chuyên nghiệp của Vạn Bảo Các.
Sau khi vật phẩm thứ 60 có chủ, Lâm Phong đã không thể ngồi yên. Chỉ còn 2 vật phẩm nữa là tới mảnh Hộ Thần Giáp, ngay cả lão đầu cũng không tìm ra được cách kiếm linh thạch giúp hắn.
- Không lẽ phải dùng cách đó sao?
- Tiểu tử, liều thôi! Không liều thì đời không nể.
- Với tính khí của yêu nữ, nếu biết được ta lừa nàng thì hậu quả sẽ thế nào, lão có đoán được không?
- Không tàn thì cũng phế.
Đúng lúc này, Lãnh Phi Dao nhẹ giọng nhắc nhở tỷ tỷ:
- Tỷ tỷ, vật kia sắp được đấu giá rồi đó.
- Ta biết.
- Muội chỉ sợ tỷ tỷ ngủ quên thôi.
Lãnh Hàn Băng liếc nhìn tiểu muội. Nha đầu này tưởng ai cũng ham ngủ như nó sao? Bây giờ nàng lại có xúc động muốn cho tiểu muội một trận đòn.
Lãnh Phi Dao có cảm giác đại họa sắp giáng xuống, liền nắm lấy tay áo của Tuệ Vân sư tỷ. Hai tỷ muội lại tiếp tục xem đấu giá.
Lâm Phong ngồi bên cạnh nghe tỷ muội Lãnh gia nói chuyện. Hắn đoán được băng nữ sắp đấu giá một vật nào đó, mà theo lời hứa hẹn thì hắn phải thông báo cho yêu nữ biết.
- Phi Dao sư tỷ, mọi người muốn đấu giá sao?
- Đúng vậy.
Lãnh Phi Dao đang nhàm chán ngồi xem. Nghe sư đệ hỏi, nàng liền gật đầu, ngay cả tỷ tỷ ngồi bên cạnh nàng cũng không để ý.
- Tỷ tỷ đến đây là vì thứ này.
Phi Dao vừa nói vừa chỉ vào một thứ trong danh sách đấu giá. Lâm Phong vừa nhìn thấy, vẻ mặt vô cùng đặc sắc, không ngờ thứ mà băng nữ muốn lấy lại là mảnh Hộ Thần Giáp kia.
Đột nhiên trong đầu Lâm Phong lóe lên một kế hoạch: mượn nước đẩy thuyền. Mảnh Hộ Thần Giáp nếu rơi vào tay của băng nữ sẽ dễ lấy hơn rất nhiều so với yêu nữ.
Nghĩ đến đây, hắn giật mình hét lên:
- Không thể nào!
Lãnh Phi Dao bị tên sư đệ dọa hết hồn. Nàng trừng mắt nhìn hắn:
- Huynh đừng có hét lên như vậy có được không?
- Đệ xin lỗi. Hàn Băng sư tỷ thật sự có 5 mảnh sao?
- Đúng vậy. Thứ đó là do gia gia của ta tìm được trong di tích của một tên pháp tôn. Vào sinh thần mấy năm trước của tỷ tỷ, gia gia đã tặng cho tỷ tỷ.
Lâm Phong dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Lãnh Hàn Băng. Đây chính là ưu thế của những người sinh ra ở vạch đích: có những thứ hắn tìm cả đời cũng không thấy nhưng băng nữ chỉ ngồi một chỗ đã có được.
Lãnh Phi Dao tốt bụng khuyên sư đệ của mình:
- Dù sao huynh cũng không đấu giá được. Hay là tặng thứ này cho tỷ tỷ của ta đi. Đợi khi tỷ tỷ tìm được huyền cơ bên trong sẽ nói cho huynh biết. Tổ tiên của huynh biết được cũng thấy mãn nguyện, có đúng không?
- Cũng đúng.
- Tiểu tử cẩn thận, đừng để bị lừa đó!