Thiên La
Đấu Giá Hội (2): Cuộc Chiến Linh Thạch Khốc Liệt
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Phong nghe giọng của lão đầu thì giật mình bừng tỉnh, rõ ràng là hắn muốn mượn nước đẩy thuyền nhưng không ngờ lại tự làm mình lật thuyền, suýt chút còn bị cướp hết sạch. Tiểu sư tỷ bình thường ngây thơ hoạt bát, không ngờ lại thâm sâu khó lường đến vậy.
- Bây giờ nhìn kỹ mới thấy nàng giống muội muội của yêu nữ hơn là băng nữ.
Trong lúc mọi người đang bàn luận thì hai mảnh Hộ Thần Giáp đã được đặt lên sàn đấu giá, lão đầu cất cao giọng hô:
- Tàn tích hồn văn, giá khởi điểm 5 vạn trung phẩm linh thạch.
- Để muội, để muội!
Lãnh Phi Dao xung phong kêu giá.
- 10 vạn.
- 20 vạn.
Phi Dao vừa dứt lời thì một trong những căn phòng cao nhất truyền đến giọng nói uy nghiêm của một lão đầu, vừa ra giá đã đẩy hai mảnh Hộ Thần Giáp lên gấp bốn lần giá trị khởi điểm.
- Rồi xong.
Lãnh Phi Dao không ngờ vận khí của nàng lại đen đủi đến thế. Phòng khách quý của Vạn Bảo Các được chia làm bốn loại, từ cao đến thấp gồm có Thiên, Địa, Huyền, Hoàng tương ứng với bốn loại bài: Huyết, Kim, Ngân, Đồng.
Phòng của Lâm Phong đang ngồi mang ký tự Hoàng, tương ứng với bài Đồng, còn căn phòng của lão đầu vừa ra giá mang ký tự Thiên, tương ứng với bài Huyết.
Nghe nói trong hàng trăm thành trì của Cửu Huyền Thánh Cung chỉ có hơn mười vị cường giả sở hữu bài Huyết, riêng Thánh Cung đã có 9 vị.
Thường thì không ai muốn tranh giành với phòng Thiên tự, vừa tốn kém linh thạch lại vừa đắc tội với một vị tu sĩ hùng mạnh.
Lãnh Hàn Băng tất nhiên biết điều đó, nhưng thứ này không chỉ nàng cần mà tên lưu manh kia cũng muốn có. Vấn đề là nàng chắc chắn không đủ linh thạch để cạnh tranh với người trong phòng Thiên tự, muốn theo cũng không thể.
Lãnh Phi Dao làm ra vẻ mặt quan tâm nói với tỷ tỷ:
- Thứ này tỷ tỷ đã nghiên cứu bấy lâu mà vẫn không có kết quả, có lẽ nó chỉ là một thứ vô dụng thôi. Hay là lần tới muội cùng tỷ tỷ đến tìm gia gia xin thêm vài cái pháp văn khác?
Lãnh Hàn Băng nhìn tên lưu manh đối diện, đúng lúc ánh mắt của hắn cũng đang nhìn nàng. Cả hai dường như đã thấu hiểu nỗi lòng của đối phương chỉ qua một ánh mắt.
- Hàn Băng sư tỷ, lần này tỷ mang theo bao nhiêu linh thạch?
- Chỉ có 50 vạn trung phẩm linh thạch.
- Khục khục...
Nghe giọng điệu của băng nữ, số linh thạch này dường như không đáng để nhắc đến. Nói chuyện với mấy người này, Lâm Phong cảm thấy tim mình đau nhói.
- Đệ có gần 2 vạn trung phẩm linh thạch, có thể cho sư tỷ mượn dùng.
- Tiểu Phong tử, vấn đề ở đây không phải là linh thạch nhiều hay ít. Đối thủ của chúng ta là một người vô cùng lợi hại, có biết không?
Lãnh Phi Dao bĩu môi, nàng bắt đầu nghiêm túc giáo huấn tên sư đệ ngốc nghếch này.
- Vài chục vạn trung phẩm linh thạch đối với mấy vị tiền bối đó chỉ giống như vài khối linh thạch vụn mà thôi.
- Nhưng chúng ta cũng không thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy được, không có lòng kiên định thì sao có thể thành công được?
- Hảo huynh đệ.
Phong Viêm ngồi bên cạnh tán thưởng một câu.
- Nếu sư đệ cần thì ta có thể cho mượn 10 vạn trung phẩm linh thạch.
- Thật sao?
Ánh mắt Lâm Phong sáng rực lên nhìn tên gian thương, chỉ cần hắn ra giá được một lần thì chuyện còn lại yêu nữ sẽ tự giải quyết.
- Đúng vậy, mỗi tháng ta chỉ lấy lời 5000 khối trung phẩm linh thạch.
- Đa tạ ý tốt của sư huynh, hay là để lần sau vậy ạ.
Đúng như dự đoán, sau khi phòng Thiên tự ra giá thì phía dưới liền rơi vào im lặng, không một ai dám tranh giành.
- Liều mạng, 25 vạn!
- 50 vạn!
Lâm Phong vừa ra giá thì bên kia cũng tăng theo, hơn nữa còn tăng lên gấp đôi so với giá hắn vừa đưa ra, quả là có phong thái của cường giả.
- Hù... trời độ lão tử!
Lâm Phong không sợ đối phương theo, hắn chỉ sợ đối phương không theo nữa. Lúc đó không biết lấy đâu ra linh thạch mà trả cho Vạn Bảo Các, nghe nói từ khi đại hội đấu giá khởi tranh, chưa một ai dám chốt đơn rồi lại hủy bỏ.
Lãnh Hàn Băng vừa hé môi thì bên trong một căn phòng Thiên tự khác truyền đến một thanh âm quen thuộc.
- 100 vạn!
- Giọng nói này sao nghe quen thế nhỉ? Hình như là của yêu nữ kia.
Lãnh Phi Dao nghi hoặc lên tiếng, Lãnh Hàn Băng liếc nhìn tên lưu manh, ánh mắt nàng dường như đã hiểu rõ mọi chuyện.
Lâm Phong cười ha hả, vẻ mặt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.
- Không ngờ Thánh Nữ cũng sở hữu bài Huyết.
- Không chỉ Thánh Nữ mà cả Thánh Tử cũng sở hữu một cái.
Phong Viêm bên cạnh bổ sung, một trong hai người này tương lai sẽ đứng đầu Thánh Cung nên có được bài Huyết cũng là chuyện không có gì lạ.
- 120 vạn.
- 200 vạn.
Sau một lúc im lặng thì hai mảnh hồn văn đã được một nhân vật trong phòng Thiên tự dùng 200 vạn trung phẩm linh thạch mua lại. Con số này đã đạt đến đẳng cấp của vật phẩm trấn hội.
200 vạn trung phẩm linh thạch đủ sức khiến cho toàn bộ tu sĩ có mặt trong phòng đấu giá phải choáng váng, với số linh thạch này đã đủ để khai môn lập phái rồi.
- Yêu nữ thật đáng sợ.
Lãnh Phi Dao nhỏ giọng nói, cứ như sợ Linh Mộng sẽ nghe thấy, dù nàng xuất thân từ đại tộc cũng chưa từng thấy nhiều linh thạch đến vậy.
Đột nhiên giọng của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử, lão phu vừa phát hiện một tin tốt cho ngươi đấy.
- Có phải lão đã tìm ra cách lấy hai mảnh Hộ Thần Giáp từ tay yêu nữ rồi sao?
- Gần đúng. Tiểu tử ngươi chỉ cần dụ dỗ thành công nha đầu kia thì không chỉ hai mảnh Hộ Thần Giáp mà nửa đời sau cũng không cần phải lo lắng.
Lâm Phong nghĩ đến bộ dáng của Linh Mộng, không nhịn được hỏi.
- Nếu như dụ dỗ thất bại thì sao?
- Một bước phi thăng, nửa đời sau cũng không cần phải lo.
- Cao minh, thành bại đều không cần lo. Nhưng tiểu bối cho rằng nhà ai thì người đó ở, ý đồ của ai thì người đó tự thực hiện sẽ tốt hơn.
Hai mảnh Hộ Thần Giáp vừa được mua lại, vật phẩm kế tiếp lập tức được đặt lên. Chỉ là kết quả đấu giá không mấy ấn tượng như trước đó, các vật phẩm tiếp theo cũng không thể phá vỡ kỷ lục.
Bên trong căn phòng Hoàng tự, Lâm Phong nhìn từng món bảo vật bị người khác mang đi, trong lòng vô cùng khó chịu. Lão đầu cũng không giữ được bình tĩnh, thậm chí lão còn dụ dỗ Lâm Phong mang hai bộ Liệt Hỏa Phần Thiên và Vạn Hỏa Khai Thiên ra thế chấp để đổi lấy linh thạch mà đấu giá.
Nhưng Lâm Phong là một thanh niên rất tĩnh và đẹp trai, hai thứ đó chính là lá bài tẩy của hắn, sao có thể mang đi khoe khoang thiên hạ. Lỡ như bị một lão đầu biến thái nào đó để ý tới, sau đó tiền gian hậu sát thì thảm hại.
Hai canh giờ trôi qua, buổi đấu giá bước vào giai đoạn cuối. Ba vật phẩm trấn hội cùng lúc được đặt lên sàn đấu giá.
Lão đầu bước tới vật phẩm thứ nhất, cẩn thận mở một chiếc hộp ngọc, bên trong là một viên hồng ngọc tỏa sáng lấp lánh.
- Thiên cấp trung phẩm, Phục Linh Đan.
Vật phẩm thứ hai là một bộ thuật pháp thiên cấp hạ phẩm tên là Mộc Vân Thiên. Vật phẩm thứ ba là một thanh Phương Thiên Họa Kích đạt đến thiên cấp trung phẩm.
Quy tắc đấu giá lần này không giống như những lần trước. Đầu tiên sẽ không có giá khởi điểm, muốn có vật phẩm nào thì chủ động liên hệ với quản lý của Vạn Bảo Các. Trong trường hợp có hai hoặc nhiều người cùng chọn một vật phẩm thì người đưa ra nhiều linh thạch hơn sẽ giành chiến thắng.
Trường hợp chỉ có một người ra giá thì sẽ so sánh với giá bí mật mà Vạn Bảo Các đưa ra, nếu cao hơn sẽ đấu giá thành công.
- Còn có kiểu đấu giá như thế này sao?
- Tiểu tử ngươi cứ chờ mà xem kịch hay đây.
Với kiểu đấu giá ẩn thế này, các đại nhân vật sẽ không trực tiếp tranh giành, dù có thua cũng không ai hay biết. Quan trọng hơn là giá cả vật phẩm được đấu giá theo kiểu này thường sẽ cao hơn đấu giá công khai đến ba phần.
Nửa giờ trôi qua, thời gian đấu giá kết thúc. Vạn Bảo Các chính thức đưa ra thông báo, tất cả vật phẩm trấn hội đều được đấu giá thành công.
- Phục Linh Đan 3 vạn thượng phẩm linh thạch, Mộc Vân Thiên 12 vạn thượng phẩm linh thạch, Phương Thiên Họa Kích 8 vạn thượng phẩm linh thạch.
- Đa tạ các vị đã tham gia đại hội đấu giá của bản Các, hy vọng những vật phẩm hôm nay sẽ làm hài lòng các vị khách quý.
Đại hội đấu giá kết thúc, các tu sĩ lần lượt rời Vạn Bảo Các. Đóa kim hoa trên đỉnh Các lần nữa nở rộ, từng đạo linh quang phá không bay đi.
Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử, có người của Ma Giáo ở đây.
- Ở đâu vậy?
- Vừa từ trên đỉnh Các rời đi.
Lâm Phong thở phào một hơi, với thực lực của hắn bây giờ rất sợ đụng độ với mấy tên tàn dư Ma Giáo, đặc biệt là tên Quỷ Ảnh kia.
- Không đúng, tàn dư Ma Giáo làm sao có thể tham gia đấu giá? Chẳng lẽ Vạn Bảo Các có liên quan đến chúng?
- Tiểu tử ngươi nghĩ Ma Giáo sẽ dùng thân phận thật của mình để tham gia đấu giá sao?
- Thì ra là vậy.
Với thực lực của Ma Giáo muốn lấy một tấm kim bài không phải là chuyện khó, chỉ cần ngụy trang một chút rồi đem bán mấy gốc thiên dược là đủ tư cách rồi.
Đột nhiên Lâm Phong ngửi được một mùi hương quen thuộc, ánh mắt vừa liếc qua liền thấy băng nữ đứng ngay cạnh mình.
Lãnh Hàn Băng vẫn dùng vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo nhìn hắn.
- Muốn lấy thứ kia thì đêm nay đến đại môn Pháp Cung chờ ta.
Nàng nói xong liền rời đi, Lâm Phong đi theo phía sau, vẻ mặt đầy đau khổ. Có khả năng là băng nữ đã nhìn ra chuyện mờ ám của hắn với yêu nữ nên mới hẹn hắn ra nói chuyện.
- Tiền bối có cao kiến gì không?
- Đêm khuya yên tĩnh, rất thích hợp để hủy thi diệt tích.
- Đúng là cao kiến.
Lâm Phong chắc chắn băng nữ sẽ không giết hắn nhưng đánh cho một trận hoặc phong ấn hắn cả đêm thì có thể. Cảm giác đó đúng là sống không bằng chết.
Bên ngoài Cửu Huyền Thành, hai luồng hào quang, một đen một đỏ, đang tiến sâu vào Hoang Nguyên. Một lát sau, hắc quang dừng lại, hiện ra thân ảnh của một nam tử.
Hồng quang phía sau cũng dừng truy đuổi, Linh Mộng xuất hiện giữa không trung.
- Không chạy nữa sao?
- Ta chưa bao giờ bỏ chạy.
Quỷ Ảnh vừa dứt lời lập tức có thêm vài tên hắc y nhân xuất hiện, bao vây Linh Mộng, khí tức mỗi người chỉ yếu hơn nàng một chút.
Linh Mộng nở nụ cười.
- Chỉ bao nhiêu đây thôi sao?
- Thánh Nữ đừng hiểu lầm, các vị đạo hữu ở đây sẽ không tham gia chiến đấu đâu.
- Hừ, muốn đánh thì đánh, đừng nói nhảm.
Hồng hỏa trên người Linh Mộng rực cháy, trường kiếm trong tay rời vỏ, sẵn sàng chiến đấu.
Mỗi tên hắc y nhân lấy ra một cái trận bàn rồi kích hoạt, một chiếc lồng màu đen to lớn xuất hiện, bao vây Linh Mộng và Quỷ Ảnh.
Hồng hỏa trên người Linh Mộng đột nhiên trở nên bất ổn, lúc sáng lúc tối, lúc nào cũng có thể biến mất.
Quỷ Ảnh nở nụ cười đắc ý.
- Đây là loại trận pháp bọn ta vừa nghĩ ra đấy, tuy không được như phong linh nhưng vẫn có thể phong ấn linh lực tu sĩ trong thời gian ngắn.
- Nam nhân đều vô sỉ.
Linh Mộng cảm giác phần lớn linh lực trong cơ thể đã bị phong ấn, tu vi của nàng lúc này chỉ còn lại cấp bốn, chẳng khác gì lúc tiến vào tiểu phong linh.
Không chỉ nàng mà ngay cả tu vi của Quỷ Ảnh cũng bị phong ấn, thực lực của hai người đều trở về đỉnh phong cấp bốn.
Lúc này lại có thêm một đám hắc y nhân xuất hiện, mỗi tên đều có tu vi đỉnh phong cấp bốn. Bình thường đám người này sẽ không chịu nổi một chiêu của Linh Mộng nhưng bây giờ tình thế đã thay đổi.
- Cửu Huyền Thánh Nữ, chỉ cần giao ra thứ kia thì bản tọa sẽ lập tức rời đi ngay.
- Muốn lấy đồ của bản Thánh Nữ phải xem các ngươi có bản lĩnh đó không đã.
Linh Mộng lấy ra mấy tờ pháp chỉ rồi kích hoạt, vài chục đóa hồng hỏa xuất hiện, mỗi đóa biến thành một Linh Mộng sống động như thật, tu vi đạt đến đỉnh phong cấp bốn, thế lực hai bên tạm thời ngang nhau.
- Đánh!
Hai bên lao vào trận chiến, mục tiêu của Linh Mộng là Quỷ Ảnh. Hồng hỏa cùng hắc khí tranh giành, bất phân thắng bại, nhìn từ xa giống như một ngọn hắc hỏa đang bùng cháy.
Một tên hắc y nhân phóng tới chém tan đóa hồng hỏa, từng đốm lửa tụ lại trên không, khôi phục lại hình dáng ban đầu nhưng tu vi đã tụt xuống hậu kỳ cấp bốn.
- Hảo thuật pháp!
Quỷ Ảnh cất tiếng khen ngợi, sau lưng hắn lại xuất hiện bốn cái hắc ảnh vô cùng đáng sợ.
- Tứ Chuyển Thiên Ma.
- Hỏa vũ!
Hàng trăm đốm lửa từ trên cao giáng xuống, hắc khí va vào hồng hỏa liền bị đốt cháy, thanh âm xè xè liên tục vang lên, hai hắc ảnh vừa xông tới đã bị thiêu rụi.
Linh Mộng vừa chiến đấu vừa dùng pháp chỉ nên linh lực tiêu hao nhanh hơn Quỷ Ảnh vài phần. Chiến đấu lâu dài thì người chịu thiệt chắc chắn là nàng.
- Hỏa thuẫn!
Hàng trăm đốm lửa tụ lại xung quanh Linh Mộng, chúng tạo thành hỏa cầu bảo vệ nàng thoát khỏi đợt tấn công của hắc khí.
Linh Mộng đạp bộ pháp, phóng thẳng tới chỗ Quỷ Ảnh, trường kiếm trong tay chém thẳng về phía đối phương, bốn đạo kiếm khí phá không bay đi.
- Thiên Ảnh Tứ Thức!
- Ám Ngục!
Hắc khí hóa thành một chiếc lồng, thành công ngăn lại bốn đường kiếm khí. Vẻ mặt Quỷ Ảnh tràn đầy sự kinh ngạc.
- Chiến pháp song tu?
Đáp lại câu hỏi của hắn lại là bốn đường kiếm khí phá không bay tới, đánh vỡ cả Ám Ngục vừa được tạo ra. Thân thể Quỷ Ảnh cũng bị chấn động mà lùi lại.
- Đã như vậy bản tọa cũng không cần phải che giấu.
- Nói nhảm!
Linh Mộng lại lao tới áp sát Quỷ Ảnh, muốn đối phó với pháp sư thì cách tốt nhất là cận chiến. Khi khoảng cách hai bên chỉ còn là vài bước chân, trường kiếm trong tay Linh Mộng đâm thẳng vào ngực đối phương.
- Keng...
Trường kiếm của nàng bị một thanh trường thương ngăn lại, mũi kiếm đâm vào trường thương, chỉ cách ngực Quỷ Ảnh một lớp y phục.
Linh Mộng lập tức lùi lại, trong khoảnh khắc hai bên va chạm, nàng đã nhận ra đối phương là cao thủ dùng thương, cũng là chiến pháp song tu giống như nàng.
- Đã lâu rồi bản tọa chưa đánh một trận thỏa thích, hôm nay sẽ cùng Thánh Nữ luận bàn một trận.
- Ngươi thích thì đánh một mình đi.
Linh Mộng đột nhiên lùi lại, trường kiếm trong tay thu vào, số hỏa ảnh phân thân cũng lui đến bên cạnh nàng. Bộ dáng lúc này của nàng rõ ràng là không muốn chiến đấu.
Quỷ Ảnh nhíu mày.
- Thánh Nữ đồng ý giao bảo vật cho bản tọa rồi sao?
- Chỉ với chút thực lực của ngươi mà cũng muốn lấy đồ của bản Thánh Nữ, đúng là ảo tưởng!
- Thật vậy sao...
Đúng lúc này, đại trận do đám hắc y nhân bày ra đột nhiên rung chuyển rồi vỡ nát, giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp thiên địa truyền đến.
- Quỷ Ảnh, đã lâu không gặp.
- Mã Vạn Long!
- Muốn luận bàn sao không đến tìm ta lại đi tìm một tiểu bối làm gì? Mấy chục năm không gặp, phong thái của ngươi ngày càng chẳng ra gì cả.
- Đó là chuyện của ta, không liên quan đến ngươi.
Quỷ Ảnh tức giận lên giọng, ánh mắt đảo xung quanh nhưng vẫn không phát hiện ra vị trí của đối phương.
- Thực lực của hắn làm sao lại tăng nhanh như vậy?
Nhớ năm xưa cả hai đều là kiêu hùng của Nam Hoang, tuy thực lực của hắn không bằng đối phương nhưng chênh lệch chắc chắn không lớn như bây giờ.
Giọng nói uy nghiêm kia lại vọng đến.
- Sao hả? Không muốn luận bàn với ta sao?
- Rút!
Linh Mộng nhìn đám hắc y nhân biến mất nơi chân trời, nàng xoay người, hướng Cửu Huyền Thành bay đi.
Trong lúc Linh Mộng phi hành, giọng nói uy nghiêm kia lần nữa truyền đến.
- Sư phụ của ngươi thế nào rồi?
Linh Mộng vẫn tiếp tục phi hành, hoàn toàn không để ý đến những lời nói của người kia, cho dù đó là một trong những người quyền lực nhất Nam Hoang.