Chương 6: Luyện Dược

Thiên La

Chương 6: Luyện Dược

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kế tiếp là một chuỗi Hắc Mộc Thử nối đuôi nhau bay lên, con trước vừa thoát ra thì con sau liền đến. Lâm Phong ung dung vung đao, hắn sống đến hai mươi năm mà chưa từng thấy cảnh săn thú nào như thế này.
- Chít… chít…
- …
- Hết rồi sao?
Lâm Phong đợi gần nửa ngày vẫn không thấy con nào chạy ra, một con yêu thú Hoàng cấp trung giai cũng không có. Chắc là trong hang chỉ có một cặp đã bị hắn giết.
- Chỉ một cặp mà đẻ nhiều vậy sao?
Lâm Phong truyền lời với lão đầu:
- Lão đầu, hình như trong hang hết yêu thử rồi.
- Hết thì thôi.
- Éc… lão không có gì để nói với ta à? Một lời khen thưởng cũng không có sao?
- Diệt một đám yêu thú Hoàng cấp mà tiểu tử ngươi mang theo hơn mười tờ pháp chỉ Hoàng cấp thượng phẩm, lão phu nên khen thế nào đây?
- Sai lầm lớn nhất của ta chính là nói chuyện với lão.
Bạch bào lão đầu im lặng một lúc lại lên tiếng:
- Tiểu tử ngươi có muốn phát tài không?
- Ai mà không muốn.
Lâm Phong lập tức sáng mắt.
- Tiền bối có cao kiến gì sao?
- Mang hết pháp chỉ Hoàng cấp hạ phẩm của ngươi đem bán.
- Cái này cũng gọi là cao kiến sao? Ta cũng nghĩ được.
- Sau đó lão phu sẽ chỉ ngươi luyện dược.
- Làm luôn.
Luyện đan sư là người giàu có nhất đại lục, đó là chân lý. Muốn giàu thì luyện đan, điều đó ai cũng biết nhưng không phải ai cũng làm được.
Điều kiện trở thành một Đan sư là vô cùng khắc nghiệt, trong vạn người chỉ có vài người đáp ứng được, trong số vài người này chưa chắc đã có người thích luyện đan.
Hàng quý thì hiếm, vừa hiếm vừa quý thì càng có giá trị. Cho dù là một Luyện đan sư cấp một cũng làm cho thế lực như Thiết Sơn Môn phải kiêng dè.
Lâm Phong vừa nghĩ đến chuyện có thể trở thành Luyện đan sư, trong lòng như có hàng vạn ngọn lửa rực cháy. Liệt Hỏa Phần Thiên cũng muốn đột phá tầng thứ hai nhưng may mắn là cái đầu vẫn còn dùng được, lúc này không phải là thời gian thích hợp để đột phá.
Khi tiến vào Vạn Bảo Các, Lâm Phong chỉ đem bán mười mấy tờ pháp chỉ Hoàng cấp hạ phẩm, thu được hơn hai trăm khối linh thạch hạ phẩm.
Sau khi mua những thứ lão đầu yêu cầu thì còn dư khoảng tám mươi khối linh thạch hạ phẩm.
- Tiểu tử hỏi xem có xương cốt yêu thú không? Có thể mua được bao nhiêu thì mua bấy nhiêu.
- Tốt.
Lâm Phong nhìn qua thanh niên bên cạnh.
- Ở đây có bán thú cốt không?
- Khách quan muốn mua loại nào?
- Hoàng cấp có bao nhiêu? Giá cả thế nào?
- Có khoảng vài ngàn bộ thú cốt Hoàng cấp, giá cả tùy vào chất lượng, công dụng, thuộc tính… của yêu thú.
Lâm Phong lấy năm mươi khối linh thạch hạ phẩm để lên bàn.
- Ngươi chỉ cần lựa sao cho số lượng thú cốt nhiều nhất là được.
- Khách quan đợi chút.
Thanh niên đi vào một lúc rồi quay trở lại, trên tay cầm theo một cái túi trữ vật.
- Bên trong là hai trăm bộ thú cốt Hoàng cấp, mời khách quan kiểm tra.
- Không cần, ta tin tưởng Vạn Bảo Các.
- Đa tạ khách quan tin tưởng.
Lâm Phong chuyển toàn bộ thú cốt qua túi trữ vật của hắn. Kết quả vừa chuyển được một nửa thì đã đầy.
- Lấy cho ta một cái túi trữ vật chất lượng tốt hơn một chút.
- Vâng.
Sau khi giao dịch xong, Lâm Phong trở về phòng, ánh mắt sáng rực nhìn lão đầu.
- Tiền bối, tất cả những thứ ngài cần đều ở đây, tiền bối xem có thiếu thứ gì không?
- Đủ rồi.
Bạch bào lão đầu lượn qua một vòng rồi gật đầu hài lòng. Linh dược thời đại này tuy chất lượng không tốt như trước kia nhưng vẫn chấp nhận được.
- Thứ lão phu dạy cho tiểu tử ngươi gọi là Long Nguyên dược tề, một khi sử dụng sẽ tăng cường ba phần thể chất.
- Thứ tốt.
- Trước tiên nghiền nát Long Vĩ Thảo…
Lâm Phong làm theo lời của lão đầu, từng bước phối dược sau đó cho vào một cái nồi rồi dùng linh lực chứa hỏa khí hòa tan dược tề.
Nửa canh giờ trôi qua, một nồi dược tề đỏ thẫm xuất hiện.
- Tiếp theo đổ dược tề vào bình rồi đóng nắp lại.
- Xong rồi.
- Phẩm cấp không tệ, có thể bán được.
Lâm Phong say mê nhìn bình ngọc trước mặt, không ngờ có một ngày hắn có thể luyện chế thành công dược tề.
- Ha ha ha ha ha… cuối cùng lão tử cũng trở thành một Luyện đan sư.
Muốn luyện đan trước tiên phải luyện dược. Tu sĩ từ cấp ba trở xuống vẫn chưa thể phóng xuất linh lực, không thể tạo thành chân hỏa nên chỉ có thể luyện chế dược tề.
Lâm Phong đang cười điên dại chợt cảm giác có gì đó không đúng.
- Tiền bối, dược tề đã luyện xong vậy còn đống thú cốt này dùng để làm gì?
- Đến lúc cần biết lão phu sẽ cho ngươi biết.
Lão đầu nói xong lại biến mất. Lâm Phong cũng không muốn biết, chỉ cần đem mớ dược tề này đi bán thì số linh thạch thu về sẽ còn nhiều hơn.
Lâm Phong cầm lấy một bình dược tề vào phòng tắm, trước tiên phải thử thành quả. Long Nguyên dược tề không thể uống trực tiếp mà phải pha vào nước tắm, dược lực sẽ thấm qua da, tôi luyện cơ thể.
- Thật dễ chịu.
Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người như xoa bóp cơ thể sau đó nóng dần theo thời gian. Nửa giờ trôi qua, toàn thân Lâm Phong đã đỏ bừng như tôm luộc, hắn phải vận linh lực để chống đỡ.
- Nóng quá má ơi.
Nước trong bồn tắm dần chuyển thành màu đen. Đến khi cảm giác nóng bỏng biến mất thì dược tề cũng hết công hiệu.
Lâm Phong bay ra khỏi thùng tắm, thân thể săn chắc hơn trước, vừa nhìn đã nhận ra công hiệu của Long Nguyên dược tề.
- Đúng là thứ tốt.
Bên trong cơ thể tràn đầy lực lượng như vừa phá kén chui ra, linh lực vận chuyển nhanh hơn lúc trước, cả tốc độ cũng tăng lên.
Lâm Phong thay một bộ y phục, tìm một chỗ trống trong phòng thi triển Tật Phong nhất thức. Chỉ thấy ánh đao loang loáng, người thường khó lòng nhìn rõ đường đao.
- Phá… ầm…
Nhìn cánh cửa bị chém thành hai nửa, với uy lực này thì không bao lâu nữa Lâm Phong sẽ luyện thành Tật Phong nhị thức. Nghĩ đến đây hắn không nhịn được cười lớn.
- Ha ha ha ha ha…
- Tên khốn nào phá nhà của bà?
- Thôi xong.
Tiếng hét kinh hoàng từ bên ngoài truyền vào. Đối với Lâm Phong thì âm thanh này không còn xa lạ gì, mỗi lần tới lúc thu tiền thuê nhà là hắn đều nghe được.
Lâm Phong đột nhiên ném ra một con Hắc Mộc Thử sau đó chém bay con yêu thú ra ngoài, hắn lập tức hét lớn:
- Yêu thú chết tiệt dám phá nhà của lão tử, xem lão tử xử lý ngươi!
Bà chủ nhà vừa tới nơi thì nhìn thấy một con yêu thú đen thui không biết từ đâu bay đến trước mặt, nằm im bất động.
- Hắc Mộc Thử?
Loại yêu thú nổi tiếng thơm ngon này bà chủ nhà vừa nhìn là nhận ra, liền nhanh tay cho vào túi trữ vật.
Lâm Phong núp trong phòng nhìn thấy cảnh này thì bước ra.
- Đại tỷ có thấy một con yêu thú chạy ngang qua đây không?
- Yêu thú? Trong thành làm gì có yêu thú? Ngươi nói năng bậy bạ.
- Ta vừa bắt được một con yêu thú không ngờ nó vô cùng xảo quyệt, thừa lúc ta không để ý liền trốn đi.
Bà chủ nhà đảo mắt, vẻ mặt hơi lo lắng.
- Vậy sao? Vậy ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau đi tìm!
- Vậy tại hạ xin cáo từ.
Lâm Phong nói xong liền chạy đi. Bà chủ nhà nhìn cánh cửa bị chém tan nát trên đất, vẻ mặt không hề tức giận như mọi ngày. Lần này kiếm được một con Hắc Mộc Thử làm tâm tình bà chủ nhà rất tốt nên tạm bỏ qua.
- Xem như tiểu tử ngươi may mắn.
Nói xong, bà chủ nhà xoay cái thân hình đẫy đà với ba vòng như một rời đi.
Lâm Phong chạy được một lúc thì rẽ vào một nơi vắng người, sau đó lấy ra một cái áo choàng và một chiếc mặt nạ đeo vào. Đây là những thứ hắn đã chuẩn bị để làm những chuyện cần giữ bí mật.
Lúc sau, một kẻ đeo mặt nạ quỷ, khoác áo choàng đen xuất hiện trước cổng chính Vạn Bảo Các.
- Xin hỏi khách quan muốn giao dịch thứ gì?
- Ta muốn gặp quản lý của các ngươi.
- Chu quản lý có chuyện gấp cần giải quyết, không biết khách quan muốn giao dịch thứ gì? Không chừng tiểu nhân có thể giúp được.
Lâm Phong hừ lạnh, hắn lấy ra một bình dược tề đặt lên bàn.
- Biết thứ này không?
- Dược… dược tề.
Thanh niên kinh ngạc một lúc, vẻ mặt cũng trở nên cung kính.
- Xin đại nhân đến phòng khách ngồi chờ, tiểu nhân sẽ lập tức đi mời Chu quản lý.
- Ừm.
Lâm Phong lạnh lùng bước vào bên trong, vẻ ngoài ngạo nghễ như một trùm cuối vừa xuất hiện. Thông thường thì các Đan sư thường rất kiêu ngạo, nếu không làm ra vẻ một chút sẽ khiến người khác nghi ngờ.
- Tiểu tử ngươi diễn hơi quá rồi đấy.
- Không phải các Đan sư thường ngẩng mặt nhìn trời mà đi sao?
- Mấy kẻ ngu dốt đó sao có thể coi là Đan sư.
Lâm Phong nhíu mày, hắn chưa từng gặp Đan sư nên cũng không chắc lời đồn có đúng không.
- Vậy bộ dáng Đan sư phải như thế nào?
- Tiểu tử ngươi xem bộ dáng của lão phu thế nào thì làm theo thế đó.
- Đù.
Bộ dáng của lão đầu thường ngày phiêu diêu bất định như một hồn ma vất vưởng, chẳng lẽ các Đan sư đều biết bay sao?
Đúng lúc này cửa phòng mở ra, một người đàn ông trung niên đi vào. Người này có gương mặt phúc hậu, dễ gần, miệng lúc nào cũng nở nụ cười hiền lành.
- Loại ăn thịt người không nhả xương là đây chứ đâu.
Lâm Phong quyết định ra tay trước.
- Ngươi là Chu quản lý?
- Lão phu Chu Thất là quản lý của Vạn Bảo Các, nghe nói đại sư muốn giao dịch dược tề?
- Sư phụ ta nói Vạn Bảo Các là nơi đáng tin cậy, hi vọng các ngươi không làm ta thất vọng.
Chu Thất mỉm cười tự tin.
- Đại sư cứ yên tâm, Vạn Bảo Các sẽ không làm ngài thất vọng.
- Rất tốt.
- Không biết đại sư xưng hô thế nào?
- Tạm thời ta sẽ ở lại Thương Vân thành nên không muốn tiết lộ thân phận, Chu quản lý chắc hiểu ý ta?
Chu Thất gật đầu.
- Giao dịch hôm nay sẽ không có người thứ ba biết.
- Đây là thứ ta muốn giao dịch.
Lâm Phong lấy ra năm bình dược tề đỏ thẫm đặt lên bàn cùng với một bình dược tề thanh niên phục vụ mang cho Chu Thất xem, tổng cộng là sáu bình.
Chu Thất nhìn sáu bình dược tề trước mặt, cho dù là màu sắc hay mùi vị đều như nhau, lão chắc chắn số dược tề này được luyện ra từ cùng một lò.
- Luyện một lúc sáu bình dược tề đúng là lợi hại.
Một Đan sư có giỏi hay không phải dựa vào số lượng đan dược họ luyện ra trong một lò. Một lò đan dược có thể luyện ra tối đa chín viên nhưng từ trước đến nay chưa ai luyện được.
Luyện được một viên thì lỗ vốn, hai viên thì hòa vốn, ba viên thì có lời, bốn viên coi như ưu tú, năm viên được xưng là thiên tài, sáu viên gọi là tuyệt thế, bảy viên khó gặp, tám viên khó cầu.
Thông thường thì cứ hai bình dược tề sẽ tương đương một viên đan dược, tức là một Luyện dược sư có thể luyện ra sáu bình dược tề cũng có thể luyện thành ba viên đan dược.
Nếu Chu Thất biết Lâm Phong luyện ra được mười bình dược tề thì không biết sắc mặt lão sẽ ra sao?
Từ hình dáng bên ngoài có thể đoán ra chất lượng của dược tề đã đạt đến thượng phẩm. Chỉ khi dược tề đạt đến cấp độ này thì dược dịch sẽ không còn tạp chất, chỉ là không biết công dụng ra sao.
- Không biết loại dược tề này tên là gì?
- Long Nguyên dược tề, sử dụng xong lập tức tăng cường ba phần thể chất của tu sĩ, mỗi tu sĩ chỉ dùng được một lần.
- Là dược tề luyện thể sao?
Chu Thất khẽ gật đầu, tuy không phải loại dược tề quý hiếm nhưng cũng không tệ, hơn nữa chất lượng còn rất tốt.
- Vạn Bảo Các định giá ba mươi khối linh thạch hạ phẩm một bình, Đan sư thấy thế nào?
- Thành giao.
Lâm Phong ngoài mặt lạnh lùng nhưng trong lòng mừng như bắt được vàng. Hắn chỉ bỏ ra mười mấy khối linh thạch để mua nguyên liệu, chỉ dùng có một nửa mà đã thu về một trăm tám mươi khối linh thạch.
- Đan sư đúng là một nghề hái ra tiền.
Sở dĩ Lâm Phong có thể kiếm được nhiều linh thạch như vậy là vì hắn sử dụng những loại linh dược mà ít người dùng. Có những loại không cần mua mà chỉ cần vào Hoang Nguyên tìm là có.
Chu Thất mỉm cười nhìn đối phương.
- Không biết đại sư muốn nhận linh thạch hạ phẩm hay linh thạch trung phẩm?
Một khối linh thạch trung phẩm có thể đổi được một trăm khối linh thạch hạ phẩm, tức là lượng linh khí ẩn chứa bên trong cũng nhiều hơn gấp trăm lần.
Thông thường khi tu sĩ đột phá đến cấp ba mới dùng linh thạch trung phẩm tu luyện để tránh lãng phí. Một khi đã sử dụng linh thạch, nếu không dùng hết thì số linh khí còn thừa sẽ tiêu tán vào thiên địa.
- Linh thạch hạ phẩm là được, ta muốn dùng một nửa số linh thạch này để thu mua thú cốt Hoàng cấp, làm phiền Chu quản lý giúp đỡ.
- Đại sư muốn thu mua loại thú cốt nào? Là của yêu thú có thuộc tính hay có huyết mạch?
- Những thứ đó không quan trọng, chỉ cần số lượng nhiều nhất là được.
- Đại sư đợi chút, để lão phu đi chuẩn bị.
Lâm Phong gật đầu. Trong lúc chờ đợi Chu Thất, hắn đi tham quan vài vòng bên trong Vạn Bảo Các, chủ yếu là để lão đầu xem có thứ gì đáng giá hay không.
- Một bình Hồi Khí Tán Hoàng cấp trung phẩm có giá bốn mươi linh thạch hạ phẩm. Lúc thiên địa chưa biến đổi thì thứ này không đáng một xu.
- Phục Thương Hoàn Hoàng cấp trung phẩm, bảy mươi linh thạch hạ phẩm một bình. Một đống tạp chất cũng bán.
- Kiện Thể Dược Tề? Thứ này là do tên tạp nham nào luyện vậy?
-…
Lâm Phong cảm giác lão đầu như có thù hằn sâu sắc với toàn bộ Đan sư của đại lục. Sau này gặp phải bọn chúng tốt nhất nên tránh xa một chút.
Bạch bào lão đầu thở dài cô độc, đan đạo vô thượng không ngờ đã suy tàn đến mức này.
- Tiểu tử, mua một ít linh dược để lão phu giúp ngươi phát tài.
- Tốt.
Lâm Phong đi một vòng mua hết những thứ lão đầu muốn, cuối cùng tốn hơn năm mươi khối linh thạch hạ phẩm nhưng không hề chớp mắt. Vẻ ngoài của kẻ nhà giàu mới nổi chịu chơi không thua gì đám Đan sư 'hàng thật'.
Lúc sau, Chu Thất mang theo mấy cái túi trữ vật đến gặp Lâm Phong.
- Đây là thú cốt đại sư cần, mời ngài kiểm tra.
- Không cần, ta tin tưởng Vạn Bảo Các.
Ngoài miệng nói vậy nhưng khi cho vào túi trữ vật vẫn phải cẩn thận kiểm tra, tổng cộng có năm trăm bộ thú cốt.
- Sắp tới ta sẽ ở lại đây một thời gian. Nếu Chu quản lý có thể giúp ta thu thập thú cốt thì ta bằng lòng dùng dược tề để trao đổi.
- Lão phu sẽ chú ý.
- Vậy xin đa tạ.
Lâm Phong rời Vạn Bảo Các sau đó đi thêm vài vòng trong thành, cuối cùng lại đi vào một nơi vắng người.
- Lão đầu xem còn ai đi theo không?
- Từ đầu đến cuối không có ai theo dõi tiểu tử ngươi.
Thất phu vô tội, hoài bích có tội. Thật lòng mà nói Lâm Phong vẫn không hoàn toàn tin tưởng Vạn Bảo Các, cái mạng nhỏ này không thể mang ra đùa được.
Lâm Phong trở về phòng, cánh cửa không biết đã được ai sửa lại. Hắn nhìn xung quanh một lúc vẫn không thấy bóng dáng bà chủ nhà, xem ra kiếp nạn lần này đã qua rồi.
Lâm Phong vừa đi đến trước cửa thì có một tên ở phòng bên cạnh ló đầu ra.
- Lâm tặc, bà chủ nhà nhờ ta chuyển lời với ngươi, tiền sửa cửa sẽ tính chung với tiền nhà tháng này, ngươi lo mà chuẩn bị cho tốt.
- Ta biết rồi.
Lâm Phong đẩy cửa bước vào phòng. Với tài chính hiện giờ, cho dù có đánh sập cả khu nhà này thì hắn cũng dư sức trả.