Chương 65: Thánh Khố

Thiên La

Chương 65: Thánh Khố

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Lãnh Hàn Băng nghe Lâm Phong nói, trái tim lạnh giá của nàng khẽ lay động, hơi lạnh tỏa ra từ người cũng giảm đi đôi chút.
- Ngươi cần thứ này để làm gì?
- Đệ dùng thứ này để giữ mạng…
Lâm Phong kể hết công dụng của Huyết Ảnh Phân Thân cho băng nữ nghe. Hắn còn đặc biệt nhấn mạnh rằng loại pháp chỉ này chỉ có hiệu quả khi dùng máu huyết của chính bản thân, nên chỉ có thể coi là một nửa tà đạo.
Lãnh Hàn Băng do dự một lúc, giọng nói lạnh lùng lại vang lên.
- Đưa pháp văn cho ta.
- Đa tạ sư tỷ giúp đỡ, đại ân của sư tỷ kiếp này đệ nhất định sẽ không quên.
- Mỗi tờ pháp chỉ giá 10 vạn linh thạch.
- Thành giao.
Lâm Phong lấy ra một vạn trung phẩm linh thạch để đặt cọc cho 10 tờ pháp chỉ. Hàn Băng vừa nhận lấy liền dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
- Ngươi chỉ muốn một tờ?
- Không phải sư tỷ đã nói mỗi tờ pháp chỉ có giá 10 vạn hạ phẩm linh thạch sao?
- Mỗi tờ 10 vạn trung phẩm linh thạch.
- Cái gì? Một tờ pháp chỉ huyền cấp mà giá đến 10 vạn trung phẩm linh thạch sao?
Lúc đầu Lâm Phong còn tưởng Hàn Băng nói là 10 vạn hạ phẩm linh thạch một tờ, cái giá đó đã cao gấp mấy lần bên ngoài thị trường rồi.
- Dù sao đệ cũng là nam sủng của Thánh Nữ, chẳng lẽ mấy chục vạn linh thạch cũng không có ư?
- Sư tỷ đừng nghe lời yêu nữ đó nói, đó chỉ là những lời đồn thổi lung tung thôi.
Đúng lúc này giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngốc, nha đầu này rõ ràng đang ghen với nha đầu kia. Nha đầu này mà không thích ngươi thì lão phu tự hủy.
Lâm Phong nghe lão đầu nói chợt bừng tỉnh, hai mắt chăm chú nhìn băng nữ, khối băng này thật sự biết ghen ư?
Lãnh Hàn Băng bị ánh mắt của Lâm Phong nhìn chằm chằm đến mức không thoải mái, nàng liền quay mặt sang hướng khác.
- Nếu đệ không muốn thì có thể nhờ người khác luyện chế.
- Muốn, tất nhiên là đệ muốn nhưng mà đệ thật sự không có nhiều linh thạch như vậy.
- Đó là chuyện của ngươi.
Lâm Phong bày ra bộ mặt đau khổ.
- Chúng ta thương lượng được không, đệ có thể dùng thứ khác để thay thế linh thạch không?
- Ngươi muốn dùng đan dược đổi pháp chỉ?
- Mấy viên đan dược bình thường của đệ sao có thể đổi lấy pháp chỉ trân quý của sư tỷ được. Đệ muốn dùng một thứ khác giá trị hơn nhiều, một thứ độc nhất vô nhị trên đại lục này để trao đổi.
Hàn Băng nghe tên lưu manh này nói một hồi vẫn không hiểu ý đồ của hắn, nàng bắt đầu hết kiên nhẫn. Nếu là những nam nhân khác đứng trước mặt nàng mà khua môi múa mép, có lẽ đã sớm biến thành khối băng từ lâu rồi.
- Cuối cùng ngươi muốn dùng thứ gì để trao đổi?
- Sư tỷ thấy đệ thế nào? Trông có giống bảo vật không?
- Cút.
- Sư tỷ…
Lâm Phong nhìn băng nữ rời đi, lập tức đuổi theo. Hắn vừa há miệng thì cảm giác một luồng hàn khí thổi tới, cơ thể hoàn toàn tê cứng.
Sáng hôm sau, Thánh Cung đại hội tiếp tục diễn ra. Khi Lâm Phong lết tới khán đài thì toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu đã có mặt đầy đủ.
Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy sư đệ liền xù lông.
- Tiểu Phong tử… ngươi bị làm sao vậy?
Nàng chưa kịp chửi câu nào thì cảm giác Lâm Phong hôm nay có gì đó rất khác lạ, giống như một tên bị trọng thương vừa hồi phục, sắc mặt xanh xao.
- Chẳng lẽ sư phụ vẫn chưa loại bỏ hoàn toàn độc tố sao?
- Đệ không sao.
Lâm Phong nhìn băng nữ dưới chiến đài. Nàng ra tay không phân biệt nặng nhẹ, để hắn đứng như tượng gần cả đêm, sau này nhất định hắn phải tìm cơ hội dạy dỗ lại.
- Bắt đầu.
Lâm Phong còn chưa kịp tìm chỗ ngồi thì lão chấp sự đã ra hiệu bắt đầu trận đấu. Hôm nay hắn đến muộn, ngay cả quy tắc cũng chưa được nghe.
- Sư tỷ, hôm nay thi đấu cái gì vậy?
- Quy tắc gần giống với Chiến Cung tranh tài.
Mỗi đệ tử sẽ có ba canh giờ để luyện chế pháp chỉ, không phân biệt yêu chỉ hay linh chỉ. Sau ba canh giờ sẽ bắt đầu thi đấu, pháp chỉ của ai bị phế trước thì xem như thua.
Thời gian thoáng chốc trôi qua, toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu đều hoàn thành luyện chế pháp chỉ trước thời hạn. Quy tắc vẫn là 1 đấu 1, số đệ tử thua trận sẽ phải tham gia một vòng đấu tương tự bát tinh đoạt châu.
Trận đầu tiên, Lãnh Hàn Băng sẽ gặp đệ tử đứng thứ 16. Đối thủ của nàng cũng là một nữ tử. Hai nữ tử vừa bước vào vị trí, khán đài lập tức dậy sóng.
- Bắt đầu.
Lãnh Hàn Băng triệu hồi pháp chỉ, lam quang rực sáng. Một đầu băng xà dài hơn 10 trượng xuất hiện, khí thế chẳng khác gì một con yêu thú địa cấp. Vị trí trái tim của băng xà chính là một viên yêu đan địa cấp.
Đối diện băng xà là một gốc yêu thụ màu lục cao tới mấy chục trượng, ở giữa thân cây cũng có một viên yêu đan địa cấp.
Muốn vô hiệu hóa pháp chỉ có hai cách: thứ nhất là đánh nát yêu đan, thứ hai là tiêu diệt chủ nhân của pháp chỉ. Không có tu sĩ cung cấp linh lực thì pháp chỉ chẳng khác nào một tấm da thú vô dụng.
Yêu thụ màu lục chủ động tấn công, từng cành cây to lớn vươn dài tới chỗ băng xà, muốn bắt lấy đối thủ.
Băng xà vừa tránh né vừa lao thẳng về phía yêu thụ, miệng nó mở lớn phun ra mấy chục mũi băng tiễn.
- Leng keng leng keng leng keng...
Băng tiễn chạm vào yêu thụ thì bị một lớp mộc thuẫn ngăn lại. Lúc này, băng xà đã lướt tới bên cạnh yêu thụ, dùng cơ thể quấn chặt lấy thân cây, sau đó há miệng cắn vào vị trí yêu đan.
Yêu thụ dùng cành cây liên tục đâm vào băng xà nhưng vô dụng. Công kích không phải là ưu điểm của yêu thụ, nhưng khả năng phòng ngự của nó lại rất mạnh, nên băng xà cắn một lúc cũng không làm được gì.
Cứ tưởng trận đấu sẽ rơi vào thế giằng co, đột nhiên băng xà đổi hướng công kích. Nó không tiếp tục tấn công yêu đan mà dùng thân thể to lớn quấn chặt lấy yêu thụ.
Hơi lạnh từ cơ thể băng xà tỏa ra, nhiệt độ xung quanh dần hạ thấp. Dù chiến đài có trận pháp địa cấp bảo vệ, nhưng đám đệ tử đang quan chiến trên khán đài vẫn cảm thấy lạnh người.
Các đòn công kích của thụ yêu về phía băng xà bắt đầu chậm lại, thân cây dần trở nên khô cứng, từng tiếng răng rắc vang lên.
- Ầm…
Thụ yêu sừng sững đột nhiên vỡ nát thành từng mảnh, chỉ còn lại viên yêu đan địa cấp bị băng xà ngậm lấy chạy về phía Lãnh Hàn Băng.
Lãnh Phi Dao hưng phấn hét lớn.
- Tỷ tỷ quá lợi hại.
- Sư tỷ không trả lại viên yêu đan đó sao?
Lâm Phong nhìn băng nữ cứ thế rời đi thì nhịn không được hỏi. Phong Viêm bên cạnh lắc đầu.
- Một khi đã lên chiến đài, những thứ đệ lấy được sẽ là của đệ.
- Có chuyện tốt như vậy sao? Đợi đại hội kết thúc, đệ sẽ đi tìm vài vị sư huynh tỷ thí.
Lãnh Phi Dao ném cho Lâm Phong ánh mắt khinh bỉ.
- Đệ tưởng ai cũng ngốc như đệ sao? Chỉ sợ ngoài Vương Lăng sư huynh và Tuệ Vân sư tỷ ra thì không ai dám chấp nhận lời khiêu chiến của đệ đâu.
- Cũng đúng.
Nửa canh giờ trôi qua, vòng đấu đầu tiên kết thúc. Các đệ tử có một giờ để nghỉ ngơi. Số đệ tử thua cuộc phải tham gia một vòng đấu loại để tìm ra hai người tiến vào top 10.
Vòng đấu loại lần này có quy tắc như vòng sơ loại: mỗi đệ tử chỉ được luyện chế một tờ yêu chỉ, sau đó điều khiển yêu thú chạy đến Ngọc Phong Sơn. Nơi đó đã được đặt sẵn hai viên linh châu, hai đệ tử đầu tiên lấy được sẽ tiến vào top 10 thiên tài Pháp Cung.
Một canh giờ trôi qua, trận đấu lại tiếp tục diễn ra. Lão chấp sự nhìn đám đệ tử đã vào vị trí liền ra lệnh bắt đầu.
Lần này sẽ không giới hạn thời gian. Sau khi luyện chế pháp chỉ thành công, các đệ tử phải lập tức kích hoạt để tranh đoạt linh châu. Do đó, các đệ tử tham gia thi đấu phải luyện ra loại pháp chỉ lợi hại nhất trong thời gian ngắn nhất.
Nửa giờ trôi qua, từ bên trong chiến đài có một con yêu cầm màu lam phóng ra, lập tức có ba con yêu cầm khác đuổi theo phía sau.
Yêu cầm màu lam vừa bay được một lúc thì bị hỏa cầm phía sau phun lửa đốt cháy, khiến nó rơi xuống một đoạn. Ba con yêu cầm phía sau liền vươn lên dẫn đầu, nhưng chưa được bao lâu lại bị đám yêu cầm khác tấn công. Cuối cùng, cả đám rơi vào hỗn chiến, vừa đánh vừa bay tới Ngọc Phong Sơn.
- Nhìn kìa, ở chân núi có một con hỏa kê đang chạy lên.
Một tên đệ tử hét lên làm cho cả đám nhìn theo. Dưới chân núi đúng là có một con yêu cầm màu hỏa, nhưng nó không bay lên mà lén chạy lên, nhìn từ xa khá giống với hỏa kê.
- Con hỏa cầm đó chẳng phải bị đánh rơi rồi sao?
- Cái gì mà đánh rơi, đây gọi là người thành công luôn có lối đi riêng.
Lúc này đám đệ tử vẫn đang hỗn chiến, hoàn toàn không nhìn thấy con hỏa cầm lén chạy lên. Đến khi phát hiện thì hỏa cầm đã đến bên cạnh linh châu.
Lãnh Phi Dao không nhịn được mà cảm thán.
- Chủ nhân của con hỏa kê kia nhất định có bà con với tiểu Phong tử.
- Có khả năng.
Phong Viêm gật đầu ủng hộ. Từ khi hắn hành nghề đến giờ, chưa bao giờ gặp qua tên nào khó nuốt như Lâm Phong.
Đám đệ tử tham gia thi đấu nhìn thấy linh châu bị mất cũng không tiếp tục đánh nhau, mà cùng lúc lao tới cướp viên linh châu còn lại. Cuối cùng, viên linh châu đó bị một con yêu cầm màu lục lấy được.
Thêm một giờ trôi qua, vòng đấu tiếp tục diễn ra. Lãnh Hàn Băng tiến thẳng một mạch vào trận đấu cuối cùng. Đối thủ của nàng là Triệu Dương, được đánh giá là một trong những ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị đệ nhất thiên tài Pháp Cung, tỷ lệ đặt cược là 2 ăn 1.
Cứ tưởng sẽ có một trận đấu hấp dẫn diễn ra, nhưng Triệu Dương lại đột nhiên từ bỏ quyền thi đấu, chấp nhận thua cuộc.
Lâm Phong nhíu mày.
- Hình như trận trước hắn không có bị thương thì phải, sao tự nhiên lại bỏ cuộc?
- Nếu hắn không bỏ cuộc thì sẽ rất thảm.
Lãnh Phi Dao nhỏ giọng giải thích. Triệu Dương là dòng chính trong gia tộc của Thánh Mẫu, hắn hiểu rõ sự bá đạo của yêu nữ đó.
Bây giờ mà tham chiến, nếu không cẩn thận sẽ bị băng nữ đánh cho một trận. Khi trở về, còn bị yêu nữ đánh thêm một trận nữa thì đúng là quá nhọ.
Lâm Phong gật đầu.
- Thì ra là vậy, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Pháp Cung chi chiến kết thúc trong sự trống vắng, để lại bao tiếc nuối. Kẻ buồn nhiều hơn kẻ vui. Vừa rời khỏi Chủ Cung, Lãnh Phi Dao lại đề nghị mọi người tới Thực Vi Hiên ăn mừng.
Lâm Phong nhìn bộ dáng hưng phấn của tiểu sư tỷ, hắn tiến lại bên cạnh gian thương, nhỏ giọng hỏi.
- Phong sư huynh, nếu đệ giới thiệu khách đến Thực Vi Hiên thì có được chia hoa hồng không?
- Có thể, nếu người mà đệ giới thiệu dùng hơn một vạn trung phẩm linh thạch thì đệ sẽ được một phần.
- Thì ra là như vậy.
Cả hai tên đều dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Lãnh Phi Dao, khiến cho nàng tức đến dậm chân. Nàng không phải là loại người chỉ vì mấy vạn linh thạch mà bán đứng đồng môn.
Ngày tiếp theo, vòng đấu cuối cùng diễn ra vô cùng thuận lợi. Lý Phi Vân thành công giành được danh hiệu đệ nhất thiên tài Khí Cung, và Thánh Cung đại hội chính thức kết thúc.
Tiếp theo sẽ là buổi lễ bế mạc đại hội, chủ yếu là trao thưởng cho những đệ tử giành được thứ hạng cao.
Lâm Phong giành được vị trí thứ ba, theo quy tắc sẽ nhận được hai vật phẩm địa cấp tự chọn. Hắn nhìn qua danh sách vật phẩm vài lần, quyết định chọn một bộ bảo giáp địa cấp và một gốc hồn dược địa cấp.
Lãnh Hàn Băng nhận được một tấm ngân bài, có thể tiến vào thánh khố tùy ý lựa chọn một vật phẩm. Tuệ Vân chọn hai gốc hồn dược địa cấp và một bình đan dược địa cấp. Phong Viêm thấy vậy cũng chọn một gốc hồn dược địa cấp.
Sau khi phần trao thưởng kết thúc, đệ nhất thiên tài của mỗi cung sẽ được đưa đến thánh khố để lựa chọn vật phẩm.
Lão chấp sự nhìn Lâm Phong vẫn đi theo phía sau thì nhíu mày.
- Phía trước là cấm địa, đệ tử không phận sự cấm vào.
- Mời chấp sự đại nhân xem thứ này.
Lâm Phong lấy ra kim bài của yêu nữ để lão chấp sự kiểm tra. Đám đệ tử đứng bên cạnh vừa nhìn thấy kim bài đều tỏ vẻ kinh ngạc, thứ này ngay cả bọn họ cũng không dễ lấy được. Chỉ có vẻ mặt của Lãnh Hàn Băng vẫn như thường.
Lão chấp sự kiểm tra kim bài một lúc, đến khi chắc chắn không phải hàng giả thì cho Lâm Phong đi theo. Ngay sau đó, cả đám tiến vào thánh khố.
Nơi này chỉ có một cái đại môn cổ xưa, bên cạnh là một cái thạch bàn. Trên bàn bày một bộ cờ và một lão đầu đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần.
Chấp sự nhìn thấy lão đầu liền cung kính hành lễ, đám đệ tử phía sau cũng cúi người.
- Tiểu bối phụng lệnh đưa đệ tử vào thánh khố, mời tiền bối kiểm tra.
Vừa dứt lời, lão chấp sự liền lấy ra năm cái ngân bài cùng một cái kim bài để lên bàn.
- Vào đi.
- Đa tạ tiền bối.
Lâm Phong vừa đi qua đại môn thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử thúi, chút nữa ghé lại để lão phu cùng tên tiểu tử kia đánh một ván cờ.
- Tiểu tử nào?
- Là tên giữ cửa ngồi ở bên ngoài.
Lâm Phong mất một lúc mới nhận ra tên tiểu tử mà lão đầu nói, hắn lập tức lắc đầu.
- Thời gian quý báu, nên tập trung vào chính sự thì tốt hơn.
- Tên chết nhát.
Sau khi đưa đám đệ tử vào bên trong, lão chấp sự lại đưa cho mỗi người một cái hộp ngọc. Vật phẩm bên trong thánh khố đều được trưởng lão Thánh Cung đánh lên ấn ký, không thể dùng không gian trữ vật thu vào, chỉ có thể dùng hộp ngọc đặc chế.
- Các ngươi có hai canh giờ để lựa chọn. Ta sẽ đợi ở chỗ này, dù có chọn được hay không thì khi thời gian kết thúc, các ngươi phải có mặt ở đây.
- Tuân lệnh.
Thánh khố chứa đựng vô số bảo vật, chỉ có hai canh giờ hoàn toàn không thể tìm hết những thứ bên trong. Lão chấp sự vừa rời đi thì đám đệ tử lập tức tản ra tìm kiếm.
Ngạo Minh tiến lại bên cạnh Hàn Băng nhỏ giọng nói.
- Sư muội có cần ta tìm giúp không?
- Không cần.
Lãnh Hàn Băng đi thẳng vào khu vực dành cho Pháp Sư, vẻ mặt không chút thay đổi. Ngạo Minh mỉm cười tiến vào khu vực của Chiến Cung, hắn đã quá quen với gương mặt lạnh lùng của nàng.
Lâm Phong tiến vào khu vực của Khí Cung, trước tiên phải tìm được Ngân Tâm Thạch để hoàn thành giao dịch với yêu nữ.
Ngân Tâm Thạch là thức ăn mà Ngân Tâm Thảo thích nhất. Chỉ cần tìm được cục đá đó kết hợp với một số trận pháp của lão đầu thì có thể xem như hoàn tất quá trình chuẩn bị.
- Tiểu tử, Ngân Tâm Thạch ở phía trước.
- Vẫn là tiền bối lợi hại.
Bên trong thánh khố có ấn ký của các vị trưởng lão, không thể dùng thần thức để thăm dò, chỉ có thể tự mình quan sát. Lão đầu là khí linh có thể tự do bay lượn bên trong nơi này, tốc độ tìm kiếm chắc chắn nhanh hơn người thường.