Thiên La
Chương 86: Phi Vân, Dạ Ảnh và Cuộc Đột Nhập Huyền Minh Sơn
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên cạnh Phi Vân là một đỉnh đan dược cấp Thiên. Lâm Phong đã có Thông Thiên Đỉnh nên không cần bận tâm đến nó. Ở đây cũng có vài món binh khí cấp Thiên, tiếc là không có trường đao.
- Đây là Hành Không Pháp Chỉ cấp Thiên, thứ này chắc là da của thiên thú, còn cả viên yêu đan cấp Thiên nữa này?
Lâm Phong nhìn viên yêu đan to bằng nắm tay mà thèm thuồng. Bên cạnh còn có một bộ giáp vàng rực, đảm bảo khi mặc vào sẽ trông như chiến thần giáng thế.
- Lão đầu, có cách nào đem hết những thứ này ra ngoài được không?
- Không.
- Đều là người một nhà cả, tiền bối không cần khách sáo chứ?
- Lão phu một lời đã định.
Sau một hồi suy nghĩ, Lâm Phong quyết định chọn Phi Vân. Sau khi chọn xong vật phẩm, hắn lập tức chạy xuống tầng thứ nhất, rồi đi thẳng tới chỗ khoáng thạch.
Lần trước lão đầu từng nhìn thấy một khối Trấn Yêu Thạch ở đây. Chỉ cần có thứ này bên mình thì sẽ không sợ uy áp của yêu thú.
- Lần trước mà lấy được thứ này thì tốt rồi.
Đến giờ Lâm Phong vẫn chưa quên được viên yêu đan cấp Thiên bên trong đầm lầy cự ngạc. Lúc đó nếu có Trấn Yêu Thạch thì hắn đã lấy được viên yêu đan kia và cả bộ thiên cốt.
- Lão phu vừa tìm được một thứ khá thú vị, tiểu tử ngươi có muốn xem không?
- Thứ gì vậy?
- Đến chỗ binh khí thì ngươi sẽ biết.
Lâm Phong chạy tới phòng chứa binh khí. Số lượng binh khí ở đây rất nhiều, khoảng vài trăm món. Tuy không so được với binh khí ở tầng thứ hai nhưng chúng vẫn là những bảo vật đáng giá.
- Thứ gì đâu?
- Nhìn chiếc trường bào kia xem.
Thứ lão đầu nói là một chiếc trường bào màu đen, hình dáng bên ngoài giống một chiếc áo choàng. Thứ này gọi là Dạ Ảnh, công dụng duy nhất là ẩn giấu khí tức.
Cấp độ của Dạ Ảnh là cấp Thiên hạ phẩm. Một khi kích hoạt nó sẽ giúp chủ nhân ẩn giấu khí tức, ngay cả vương giả cũng không thể phát hiện, chỉ là thứ này không có khả năng phòng ngự.
- Dạ Ảnh có thể kết hợp rất tốt với Phi Vân.
- Dùng để chạy trốn thì không còn gì để chê.
Chỉ cần không để lại khí tức khi phi hành, đừng nói là tu sĩ, cho dù là phi cầm cũng không đuổi kịp. Nếu dùng thêm Huyết Ảnh Phân Thân thì bọn chúng chỉ có thể đuổi theo trong vô vọng.
Sau khi chọn xong vật phẩm, Lâm Phong được vị chấp sự già đưa ra bên ngoài làm thủ tục, sau đó trở về.
- Cái quái gì đây?
Vừa về đến phòng, Lâm Phong liền nhìn thấy một cảnh tượng dở khóc dở cười. Không biết tên nào đã dán chéo hai tờ giấy trên cửa phòng của hắn, cứ như thể căn phòng vừa bị niêm phong.
- Đến chỗ của ta, Phi Dao sư tỷ.
Lâm Phong vội lấy hai tờ giấy xuống, thứ này để ở đây không hợp phong thủy chút nào. Hắn không vào phòng mà chuyển hướng, đi đến chỗ Phi Dao sư tỷ.
Lúc này, bên trong căn phòng của Phi Dao đã có vài người tụ tập, cười nói vui vẻ. Lâm Phong vừa tới cửa đã nghe thấy giọng cười tinh quái của tiểu sư tỷ truyền ra.
Lâm Phong bước vào phòng, ánh mắt đảo một vòng quanh phòng, đều là người quen. Hắn bước thẳng tới một góc trong căn phòng, nơi có một nữ tử áo trắng đang lặng lẽ quan sát các pháp văn.
- Hàn Băng sư tỷ, chúc mừng sư tỷ đột phá thành công.
Lãnh Hàn Băng nhẹ gật đầu, đôi môi khẽ cong, để lộ nụ cười hiếm hoi.
- Đa tạ.
- Lâm sư đệ, chúng ta ở bên này.
Phong Viêm vừa gọi vừa vẫy tay với Lâm Phong. Từ lúc tên sư đệ đó bước vào phòng, trong mắt chỉ có Hàn Băng sư tỷ, hoàn toàn không để ý đến hắn. Đúng là mê sắc quên bạn.
Lâm Phong nhìn Phong Viêm ngồi gần đó, trông vẫn rất ổn. Ánh mắt Lâm Phong tràn đầy kinh ngạc.
- Phong sư huynh, sao sư huynh lại ở đây?
- Lời này là có ý gì?
- Đệ nghe nói sư huynh bị Thiết Dực Hắc Phong truy đuổi, lúc trở về chỉ còn nửa cái mạng thôi. Đệ vừa luyện chế xong một vài viên đan dược chữa thương, chuẩn bị đến thăm sư huynh.
Ha ha ha…
Lãnh Phi Dao nhìn vẻ mặt đen xì của Phong Viêm, không nhịn được mà bật cười lớn. Tuệ Vân ngồi bên cạnh, nghe Lâm Phong nói đến Thiết Dực Hắc Phong, sắc mặt thoáng biến đổi.
- Lâm sư đệ, túi hương Phi Dao tặng đệ lần trước vẫn còn giữ chứ?
- Đệ đã cất nó vào túi trữ vật rồi, dù sao ở đây cũng không dùng đến.
- Thứ đó có chút vấn đề, có thể đưa lại cho ta không?
- Được.
Lâm Phong lấy túi hương đưa cho sư tỷ. Tuệ Vân vừa nhận lấy vừa giải thích.
- Bên trong có một ít dịch độc của Thiết Dực Hắc Phong, là do ta bất cẩn mà thêm vào. Lần này đã liên lụy đến sư đệ.
Tuệ Vân vừa dứt lời liền lấy ra một chiếc hộp ngọc đưa cho Lâm Phong.
- Đây là chút thành ý của ta, sư đệ đừng từ chối.
- Chỉ là vài con hắc phong thì làm khó được đệ sao, sư tỷ không cần bận tâm.
Lâm Phong vốn chỉ muốn khiến Tuệ Vân sư tỷ yên tâm, nhưng hắn vừa dứt lời thì sắc mặt của Phong Viêm trở nên vô cùng khó coi. Phong Viêm chính là người đã bị Thiết Dực Hắc Phong đánh bật khỏi bí cảnh.
Lâm Phong cảm thấy tình hình không ổn, hắn vội chuyển sang đề tài khác.
- Phi Dao sư tỷ, gọi đệ đến có chuyện gì sao?
- Bảo vật đâu rồi? Mau lấy ra cho chúng ta xem với.
- Phi Dao!
Lãnh Phi Dao vừa dứt lời thì giọng nói lạnh lùng của tỷ tỷ liền vang lên, mang theo vài phần trách cứ. Bảo vật của tu sĩ sao có thể tùy tiện tiết lộ cho người ngoài biết chứ? Có câu 'thất phu vô tội, hoài bích có tội'.
Lãnh Phi Dao bĩu môi.
- Lần này tiểu Phong tử được vào thánh khố không phải chúng ta cũng có công lao sao? Xem một chút thì có sao chứ?
Lâm Phong nghe tiểu sư tỷ nói liền tò mò hỏi.
- Sư tỷ, có chuyện gì sao?
- Nếu không nhờ ta và tỷ tỷ cầu xin gia gia giúp đỡ thì còn lâu đệ mới có thể lên được tầng thứ hai.
- Tỷ không lừa đệ đó chứ?
- Ta lừa đệ làm gì? Ta đâu phải là người thích nói lung tung.
Tuy Lâm Phong lập được công lớn nhưng vẫn chưa đủ tư cách để tiến vào tầng thứ hai của thánh khố. Trong lúc các trưởng lão Thánh Cung thương lượng thì Lãnh gia và Thánh Mẫu đã đứng ra nói giúp hắn.
- Có cả Thánh Mẫu nữa sao? Lần này không ổn rồi.
Lãnh Hàn Băng nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Lâm Phong, khẽ hỏi.
- Có chuyện gì sao?
- Không có gì, đều là người một nhà mà, xem một chút cũng có sao đâu.
- Hì hì, vẫn là tiểu Phong tử tốt nhất.
Lâm Phong lấy ra ba món bảo vật chọn được trong thánh khố đặt lên bàn. Trấn Yêu Thạch không được ai chú ý đến, nhưng hai món còn lại khá nổi bật.
Lãnh Phi Dao khoác Dạ Ảnh lên người, sau đó thử kích hoạt Phi Vân. Sau lưng nàng xuất hiện đôi cánh bạc lấp lánh, đôi cánh khẽ động, cơ thể nàng dần lơ lửng giữa không trung.
- Đúng là thú vị.
Tuy Phi Dao bay đi bay lại trong căn phòng, nhưng không ai cảm nhận được linh lực từ nàng. Nếu chỉ dùng thần thức để truy tìm thì hoàn toàn không thể phát hiện ra.
Phong Viêm nhìn một lúc, trong đầu lóe lên một ý tưởng. Hắn đi đến bên cạnh Lâm Phong, khẽ nói.
- Lâm sư đệ, lát nữa chúng ta ra ngoài tâm sự có được không?
- Không thành vấn đề.
Trong lúc hai thanh niên đang khẽ trao đổi, thì Lãnh Hàn Băng đi tới bên cạnh Lâm Phong. Nàng lấy ra một chiếc túi trữ vật đưa cho hắn.
- Thứ này coi như đa tạ ngươi đã cứu ta trong bí cảnh.
Lâm Phong mở túi ra xem, vừa nhìn thấy thứ bên trong hắn liền muốn hét lớn. Hôm nay nhân phẩm của lão tử lại bùng nổ rồi!
Bên trong túi trữ vật là mảnh Hộ Thần Giáp mà Lâm Phong nằm mơ cũng muốn có được. Tuy trong lòng hắn rất vui nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ từ chối.
- Thứ này đệ không thể nhận.
Lãnh Phi Dao thấy vậy liền bay tới gõ đầu Lâm Phong một cái thật mạnh.
- Sư đệ ngốc, tỷ tỷ tặng quà thì cứ nhận đi. Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên ta thấy tỷ tỷ tặng quà cho người ngoài đấy.
- Không phải đệ không muốn nhận mà là thứ này hình như hơi ít.
- Cái gì? Đệ muốn chết phải không? Còn dám chê ít nữa hả?
Phong Viêm bên cạnh cũng chen vào.
- Lâm sư đệ, ít nhiều không quan trọng, quan trọng là ở tấm lòng.
- Mọi người đừng hiểu lầm, Hàn Băng sư tỷ ở trong lòng đệ so với những thứ này quan trọng hơn không biết bao nhiêu lần. Nếu đệ lấy những thứ này, chẳng phải đã hạ thấp sư tỷ rồi sao?
Lãnh Hàn Băng nghe hắn nói, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Đôi gò má ửng đỏ, vẻ e thẹn động lòng người của nàng làm cho những người bên cạnh phải mở to mắt kinh ngạc nhìn.
- Không ngờ tỷ tỷ lại có thể xinh đẹp đến vậy?
- Đúng là mở rộng tầm mắt.
Vẻ mặt Lâm Phong tràn đầy đắc ý. Lão bà tương lai của hắn có thể không xinh đẹp sao?
- Nhân phẩm của tiểu tử ngươi chắc đã đạt đến cấp Thiên thượng phẩm.
Ngay cả lão đầu cũng không hiểu vì sao một cô gái tốt như Hàn Băng lại thích một tên trời đánh như Lâm Phong. Chẳng lẽ hoa nhài lại phải cắm vào thứ đó mới sống được sao?
Lãnh Hàn Băng đối diện với ánh mắt của mọi người, ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng trong lòng đã bối rối, giọng nói cũng không còn lạnh như trước.
- Nếu ngươi cần thêm những thứ này có thể đến chỗ của Linh Mộng mà đổi lấy.
- Cái gì? Yêu nữ cũng có thứ này sao?
- Linh Mộng biết ta đang tìm những thứ này nên đã phái người đến trợ giúp, nhưng ta không muốn nợ ân tình nàng.
- Vậy sư tỷ có thể trao đổi mà thôi.
Lâm Phong nói đến trao đổi chợt nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng. Hắn lấy ra vài gốc linh dược đặt trước mặt mọi người.
- Đây là quà đệ chuẩn bị cho mọi người, đa tạ các vị sư huynh, sư tỷ trong thời gian qua đã chiếu cố tiểu đệ.
- Là Hỏa Vân Chi.
Phong Viêm vừa nhìn liền nhận ra ngay đây là hàng tốt. Thứ này là một trong những bảo vật nổi danh ở Cửu Huyền bí cảnh, dù có linh thạch cũng chưa chắc đã mua được.
Lãnh Phi Dao trợn mắt nhìn tên sư đệ trước mặt, cảm thấy có chút không chân thật. Cái tên tham tài này sao hôm nay lại hào phóng đến vậy? Nàng lấy ra một chiếc gương nhỏ, vừa chiếu vào Lâm Phong vừa hét lớn.
- Nói mau, ngươi là ai? Ngươi không phải là tiểu Phong tử đúng không? Mau hiện nguyên hình cho ta!
- Hắc hắc… đúng vậy, ta là tiểu Lâm tử, ca ca của tiểu Phong tử đây.
- Mặc kệ ngươi là ai, gốc Hỏa Vân Chi này chắc chắn là của ta!
Phi Dao nói xong liền thu một gốc Hỏa Vân Chi vào giới chỉ của mình. Phong Viêm là người tiếp theo ra tay.
- Sư đệ đã có lòng, sư huynh cũng không khách khí nữa.
Chỉ còn lại Tuệ Vân vẫn còn do dự. Tuy Hỏa Vân Chi đối với nàng rất quan trọng nhưng trong lòng nàng vẫn còn áy náy chuyện túi hương.
Lãnh Phi Dao nhìn Tuệ Vân sư tỷ vẫn chưa ra tay, nàng vội nhắc nhở.
- Tuệ Vân sư tỷ mau lấy đi, cẩn thận tiểu Phong tử trở mặt đấy.
- Ta…
Lâm Phong đứng bên cạnh nói thêm.
- Những chuyện đã qua rồi đệ sẽ không để bụng, không phải bây giờ đệ vẫn rất tốt sao?
Tuệ Vân do dự một lúc, cuối cùng nàng vẫn thu gốc linh dược vào giới chỉ của mình, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Phong.
- Lần này sư tỷ nợ đệ một ân tình.
- Vậy khi nào sư tỷ có đủ linh thạch thì trả lại cho đệ là được.
Lãnh Phi Dao thở phào nhẹ nhõm. Tên này đúng là tiểu Phong tử của nàng rồi, nói chuyện nửa ngày cũng không thoát khỏi hai chữ linh thạch.
Từ ngày Lâm Phong bước vào Thánh Cung đến giờ, phần lớn thời gian đều bình yên vô sự. Chưa từng có tên nào đến gây chuyện với hắn, không phải vì thiên phú của hắn lợi hại mà là vì bên cạnh hắn có những đồng bọn không thể đụng vào.
Tỷ muội Lãnh gia không chỉ xuất thân đại tộc mà còn có yêu nữ bảo kê. Phong Viêm xuất thân từ Phong gia, cũng là đại tộc với Lãnh gia. Tuệ Vân là đệ nhất mỹ nhân của Đan Cung, cũng là đệ tử mà sư phụ yêu quý nhất. Chỉ có Lâm Phong là tứ cố vô thân, một kẻ vô danh tiểu tốt sở hữu chút thiên phú hơn người.
Loại người có tài nhưng không có thế lực như Lâm Phong chính là đối tượng lý tưởng nhất để các thế lực thu nạp. Nếu như không biết cách ứng xử sẽ rất dễ gây thù chuốc oán với người khác, thậm chí là tự rước họa vào thân.
Sau khi nói chuyện xong, Lâm Phong trở về phòng. Bên cạnh hắn là gian thương, cả hai đang lên một kế hoạch lớn lao.
- Thật sự không có chuyện gì sao?
- Sư đệ yên tâm, sư huynh có thể lấy danh dự ra đảm bảo.
Bên trong Cửu Huyền Thánh Cung có một nơi tên là Huyền Minh Sơn. Trước đây từng là một địa danh vô cùng nổi tiếng.
Mỗi đêm, từ đầu giờ Tuất đến hết giờ Sửu, trên đỉnh Huyền Minh Sơn sẽ xuất hiện Thiên Cực Dạ Quang, thu hút vô số đệ tử Thánh Cung đến xem. Lúc đầu, các cao tầng Thánh Cung cũng không để ý, nhưng sau đó đã xảy ra một số vấn đề.
Vì số lượng đệ tử tụ tập quá đông nên không thể tránh khỏi việc xảy ra mâu thuẫn. Một số đệ tử say mê Thiên Cực Dạ Quang đến mức bỏ bê việc tu luyện. Sau khi các cao tầng Thánh Cung biết được đã hạ nghiêm lệnh, Huyền Minh Sơn trở thành cấm địa, mỗi năm chỉ mở cửa ba ngày để đệ tử tiến vào ngắm Thiên Cực Dạ Quang.
Kế hoạch của Phong Viêm là sử dụng Phi Vân và Dạ Ảnh để lén lút vào Huyền Minh Sơn. Theo thông tin hắn điều tra được thì dưới chân Huyền Minh Sơn chỉ có ba vị chấp sự cùng vài chục đệ tử canh giữ, nhất định có thể vượt qua.
- Thiên Cực Dạ Quang thật sự huyền diệu đến vậy sao?
- Có thể nói là kỳ quan dị cảnh, thế gian hiếm có.
Lâm Phong nhíu mày. Nếu thật sự có cảnh đẹp như vậy thì hắn cũng muốn nhìn thử một lần cho biết.
Phong Viêm nhìn vẻ mặt do dự của Lâm Phong, tiếp tục dụ dỗ.
- Huyền Minh Sơn cũng không phải là Thánh Cung trọng địa. Dù có bị phát hiện thì cùng lắm cũng chỉ bị phạt diện bích thôi.
- Tốt, khi nào chúng ta khởi hành.
- Đêm nay đi luôn.
Đêm xuống, một bóng đen lặng lẽ lướt qua bầu trời của Cửu Huyền Thánh Cung. Lâm Phong nhìn từng nhóm đệ tử tuần tra phía dưới, trong lòng có chút lo lắng.
- Sẽ không bị phát hiện chứ?
- Chắc là không đâu.
Phong Viêm khẽ lắc đầu. Ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng cũng hồi hộp không kém gì Lâm Phong. Đây là lần đầu tiên hắn phi hành trong Thánh Cung, hy vọng là mọi chuyện sẽ thuận lợi.
Từ chỗ Lâm Phong đến Huyền Minh Sơn chỉ đi qua vài khu vực do ngoại môn đệ tử phụ trách. Các chấp sự cũng ít khi tuần tra, lại có Dạ Ảnh giúp bọn họ che giấu, chỉ cần cẩn thận một chút sẽ rất khó bị phát hiện.
Lâm Phong bay được một lúc thì giọng nói của Phong Viêm truyền đến.
- Lâm sư đệ, phía trước chính là Huyền Minh Sơn.
Lâm Phong tìm một chỗ kín đáo trên đỉnh cự sơn đáp xuống. Sau khi xác định xung quanh không có ai, hai thanh niên liếc nhìn nhau, cả hai đều thấy rõ sự hưng phấn trong ánh mắt của đối phương.