Thiên La
Chương 87: Thiên Cực Dạ Quang
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này mới là giờ Dậu, Thiên Cực Dạ Quang phải đến giờ Tuất mới xuất hiện. Lâm Phong chỉ có thể tìm một nơi chờ đợi. Hắn nhìn sang Phong Viêm bên cạnh thì thấy đối phương đang lấy ra một khối đá cầm trên tay.
“Phong sư huynh, huynh cầm thứ gì vậy?”
“Lưu Ảnh Thạch.”
Từ sau khi Đại Thiên Bí Cảnh kết thúc, Phong Viêm cảm thấy tâm trạng của Tuệ Vân dường như không được tốt, ngay cả lúc luyện chế đan dược cũng mắc phải một vài sai lầm.
Phong Viêm nhìn thấy Tuệ Vân như vậy, trong lòng tất nhiên cũng không vui. Mấy hôm nay hắn luôn nghĩ cách giúp nàng vui vẻ, vừa nhìn thấy Phi Dao sử dụng bảo vật của Lâm Phong, trong đầu hắn liền nghĩ đến Thiên Cực Dạ Quang.
Lâm Phong vừa nghe Phong Viêm nhắc đến Lưu Ảnh Thạch liền hiểu ra ý định của đối phương. Hắn lấy ra hai khối Lưu Ảnh Thạch cầm trong tay, một khối tặng Huân Vũ, một khối tặng Hàn Băng.
Đột nhiên giọng nói của lão đầu truyền đến:
“Tiểu tử ngươi chỉ lấy hai khối thôi sao?”
“Lão cũng muốn?”
“Lão phu không có hứng thú tranh giành với đám nha đầu kia.”
“Đều là người một nhà, lão thích thì cứ nói, không cần phải ngại.”
Lâm Phong biết lão đầu thích nhất chính là tìm hiểu những thứ huyền bí, chỉ là bình thường đã quen thanh cao, không muốn nhờ vả người khác.
Hắn chuẩn bị lấy ra thêm một khối Lưu Ảnh Thạch thì giọng nói của lão đầu lại truyền đến:
“Người có trí tuệ phải biết nhìn xa trông rộng.”
“Có ý gì?”
“Chuyện của ngày mai ai mà biết trước được, tu chân vô tận, tiểu tử ngươi có chắc chỉ đi cùng với hai nha đầu đó không?”
“Vẫn là tiền bối cao minh.”
Phong Viêm chờ một lúc thì cảm thấy chán nản. Hắn muốn tìm Lâm Phong trò chuyện nhưng khi nhìn qua chỗ sư đệ mình lại thấy một cảnh tượng đáng kinh ngạc.
“Lâm sư đệ, ngươi…”
Trước mặt Lâm Phong là mấy chục khối Lưu Ảnh Thạch. Nếu đúng như những gì Phong Viêm suy nghĩ thì vị sư đệ này cũng quá lợi hại rồi.
Lâm Phong vừa nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Phong Viêm liền biết tên này đã hiểu lầm. Nếu Thiên Cực Dạ Quang thực sự đúng như lời đồn, hắn phải tranh thủ ghi lại rồi mang đi bán, chắc chắn sẽ được giá hời.
Lâm Phong chưa kịp giải thích thì phía trên đột nhiên xuất hiện một hiện tượng lạ. Giữa trời đêm tĩnh lặng, một vết nứt hiện ra sau đó dần mở rộng, cảm giác như mắt trời vừa tỉnh giấc.
Linh quang chín sắc từ bên trong vết nứt tràn ra rồi rơi xuống đại địa. Nhìn từ xa như một ngọn thác khổng lồ nhưng không ầm ầm đổ xuống mà lại nhẹ nhàng bồng bềnh.
Một cơn gió bất chợt thổi qua, cuốn theo cả dòng thác. Linh quang chín sắc lúc này như một dải ngân hà uốn lượn giữa trời đêm, lung linh rực rỡ.
Lâm Phong ngắm nhìn linh quang trên cao, vẻ mặt dần thay đổi, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả. Thiên Cực Dạ Quang mang đến cho hắn một cảm giác quen thuộc, đó chính là cảm giác tự do tự tại, không bị trói buộc, gợi cho hắn nhớ về những ngày tháng làm tán tu ở Thương Vân Thành.
Cơn gió mạnh bất ngờ nổi lên, Thiên Cực Dạ Quang dần thay đổi. Nếu như vừa rồi là một dải ngân hà uyển chuyển thì bây giờ lại giống như dòng hải lưu cuồn cuộn, làm cho người xem dâng trào nhiệt huyết.
“Đúng là kỳ quan hiếm thấy, thế gian khó tìm.”
Lâm Phong nhịn không được mà cất tiếng khen ngợi. Nếu như có cơ hội, hắn nhất định phải đưa Hàn Băng và Huân Vũ đến ngắm Thiên Cực Dạ Quang.
Lâm Phong và Phong Viêm ở lại Huyền Minh Sơn gần một canh giờ rồi rời đi, dù sao bọn họ cũng là lén lút đi vào, cần phải đề phòng.
Trên đường trở về, sắc mặt của Lâm Phong chợt thay đổi. Hắn chỉ xuống một nơi có sương trắng lượn lờ bên dưới.
“Phong sư huynh, hình như lúc nãy chúng ta đâu có đi qua nơi này, có phải nhầm đường rồi không?”
Phong Viêm nhìn khối Lưu Ảnh Thạch trong tay, vẻ mặt tươi cười. Cuối cùng hắn cũng tìm được một món quà ưng ý tặng cho Tuệ Vân. Đến khi nghe Lâm Phong nói thì hắn mới chú ý đến xung quanh.
Lúc nhìn thấy sương trắng lượn lờ bên dưới, sắc mặt Phong Viêm lập tức biến đổi, giọng nói đầy hoảng sợ:
“Không ổn, mau đổi hướng!”
Phong Viêm vừa dứt lời liền có một âm thanh phẫn nộ truyền đến:
“Tên dâm tặc nào dám đến Thánh Cung làm loạn!”
“Chết tiệt, bị lộ rồi!”
Lâm Phong vừa tính bỏ chạy thì cảm thấy cơ thể như bị sa vào bùn lầy, một sợi dây bay tới quấn chặt hắn và Phong Viêm lại với nhau.
Phong Viêm nhìn thấy người ra tay, vẻ mặt cắt không còn giọt máu:
“Chấp sự đại nhân, nghe đệ tử giải thích!”
“Có gì về Chủ Cung rồi nói!”
Bên trong Thánh Cung có một dòng suối nóng, vừa ấm áp vừa tinh khiết, có không ít đệ tử thích đến nơi này ngâm mình thư giãn sau những giờ tu luyện mệt mỏi.
Xung quanh dòng suối có bố trí một đại trận, chia nơi này thành hai phần, một bên dành cho nữ đệ tử, bên còn lại dành cho nam đệ tử, chỉ mở cửa từ giờ Tuất đến giờ Tý.
Lúc Lâm Phong bay đến Huyền Minh Sơn là giờ Dậu, suối nước nóng vẫn chưa mở cửa, tất nhiên đại trận sẽ không được kích hoạt. Khi hắn trở về đã là giờ Hợi, sương trắng hắn nhìn thấy chính là hơi nước do trận pháp ngưng tụ, có công dụng ngăn cản tầm nhìn và thần thức.
Sau khi Lâm Phong và Phong Viêm được dẫn giải đến Chủ Cung, Chấp sự còn chưa kịp hỏi han thì hai thanh niên này đã thành khẩn nhận tội. Bay lượn trong Thánh Cung, lén lút vào Huyền Minh Sơn, hai tội này cũng không quá nặng, nhiều nhất chỉ bị phạt diện bích và điểm cống hiến.
Nhưng nếu tội danh nhìn trộm nữ đệ tử bị xác lập thì có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được, tương lai khó mà tiếp tục ở lại Thánh Cung. Bọn chúng sẽ giống như chuột chạy qua đường, người gặp người mắng, cả đời đừng hòng ngóc đầu lên được.
Để chứng minh sự trong sạch của bản thân, hai thanh niên không chỉ giao nộp toàn bộ số Lưu Ảnh Thạch mà còn dùng đến lời thề tâm ma.
Trải qua mấy canh giờ tra hỏi, hội đồng Chấp sự quyết định phạt Lâm Phong và Phong Viêm một triệu điểm cống hiến, mỗi tên phải đóng cửa diện bích ba tháng để hối lỗi.
Trước khi rời đi, Lâm Phong hướng về phía các nữ đệ tử xung quanh cúi đầu nhận lỗi:
“Các vị sư tỷ, lần này là Lâm Phong không đúng. Sau này có đan dược gì cần luyện chế thì đến Đan Cung tìm đệ, mỗi người sẽ được giảm hai thành giá.”
Phong Viêm đứng bên cạnh liếc nhìn sư đệ mình, trong lòng bắt đầu hoài nghi nhân sinh, không biết tên nào mới thật sự là gian thương nữa.
Tin tức Lâm Phong và Phong Viêm bị xử phạt nhanh chóng truyền khắp Thánh Cung, trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của đám đệ tử, dù sao hai thanh niên này cũng là đệ tử có danh tiếng nên cũng được khá nhiều người chú ý.
Bên trong một căn phòng rộng lớn, Lãnh Phi Dao ngồi trên giường, cơ thể nhỏ bé của nàng co ro trong tấm chăn lớn, ánh mắt lo lắng nhìn về phía tỷ tỷ.
Cách đó không xa, Lãnh Hàn Băng ngồi cạnh bàn, trước mặt nàng là một quyển thư tịch. Nhìn qua thì có vẻ nàng đang nghiên cứu pháp văn nhưng chỉ có Phi Dao là hiểu rõ, đây là sự bình yên trước giông bão.
Khí lạnh trên người tỷ tỷ của nàng vô cùng bất ổn, lúc mạnh lúc yếu, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ.
“Tỷ tỷ, cố lên a…”
Phi Dao chỉ có thể dùng ánh mắt âm thầm cổ vũ, nếu tỷ tỷ không thể áp chế khí lạnh thì người gặp họa chính là nàng.
Hàn Băng và Phi Dao đều đã nhận được tin Lâm Phong bị bắt vì tội nhìn lén nữ đệ tử Thánh Cung. Dù mọi chuyện đã được tra rõ nhưng trong lòng của Hàn Băng vẫn có cảm giác vô cùng khó chịu. Nàng rất muốn đi tìm tên lưu manh hỏi cho ra lẽ nhưng bây giờ Lâm Phong đang chịu phạt, không ai được gặp hắn.
Vì thế mà Hàn Băng phải kìm nén cảm xúc trong lòng, chỉ là đáng thương cho Phi Dao phải ở bên cạnh chịu trận, rõ ràng nàng đâu có làm gì sai.
“Tiểu Phong tử đáng chết, đợi đệ ra ngoài sẽ biết tay ta!”
Trong lúc Phi Dao thầm trách Lâm Phong thì một luồng khí lạnh thổi tới, nhiệt độ trong phòng liên tục giảm xuống, nàng lại dồn hết tinh thần vào tỷ tỷ.
Món nợ với Lâm Phong tạm thời gác lại, trước mắt phải tìm cách trấn an tỷ tỷ để tự bảo vệ mình.
“Tiểu Phong tử đúng là không có mắt nhìn, đám nữ nhân đó có gì đáng để nhìn trộm đâu. Nhìn tỷ tỷ không phải sẽ sướng hơn sao?”
Phi Dao vừa dứt lời thì cảm thấy nhiệt độ trong phòng giảm không phanh.
“Tỷ tỷ đừng manh động, chẳng phải muội đang đứng về phía tỷ sao?”
Lúc này khí lạnh đã tiến vào cơ thể của Phi Dao, muốn nói chuyện cũng khó khăn.
“Tiểu Phong tử, ta muốn giết đệ!”
Tuy bị phạt diện bích ba tháng nhưng không có người giám sát, Lâm Phong dùng thời gian này bế quan tu luyện, chủ yếu là học cách sử dụng Phi Vân và Dạ Ảnh.
“Lão đầu, chủ nhân của lão có bao nhiêu vị pháp sư vậy?”
“Năm người.”
“Vậy có người nào sở hữu Băng Linh Thể không?”
“Một người.”
Lâm Phong nghe lão đầu nói, ánh mắt sáng rực.
“Vậy lão còn nhớ loại pháp văn nào lợi hại một chút không?”
“Rất nhiều.”
“Có thể cho ta vài cái không?”
“Không.”
Lão đầu trả lời rất dứt khoát, lão biết tên này lấy pháp văn để làm gì nên không thể dễ dàng đồng ý, cơ hội tốt thế này sao có thể bỏ qua được.
Lâm Phong cũng biết trên đời này không ai cho không ai cái gì, lần này hắn phải ở thế yếu rồi.
“Kính thưa tiền bối, có chuyện gì muốn làm thì cứ dặn dò, vãn bối nhất định sẽ dốc hết sức mình, dù là lên núi đao hay xuống chảo dầu cũng không từ nan.”
“Lão phu vừa tìm được vài nơi rất thú vị, muốn đến nhìn thử một chút.”
“Có thể nói cho vãn bối biết tiền bối muốn đến nơi nào không?”
Lão đầu liên tục kể ra mấy cái địa danh, toàn là những nơi đi dễ khó về, so với mấy nơi lão nói thì núi đao biển lửa chẳng khác gì đồng bằng ao nhỏ.
“Sao hả? Tiểu tử ngươi có đi không?”
“Tiền bối đã mở lời thì sao vãn bối có thể từ chối. Chỉ là vãn bối còn một vài chuyện cần giải quyết, tiền bối có thể đợi thêm một thời gian không?”
“Lão phu cũng không vội vàng.”
Ba tháng trôi qua, Lâm Phong lại được thả tự do. Nhìn khung cảnh bao la bên ngoài so với sự u ám trong căn phòng, hắn cảm thấy tốt hơn rất nhiều.
“Xem ra ở ngoài đây vẫn tốt hơn.”
“Tiểu tử cẩn thận!”
“Tên dâm tặc kia, mau nộp mạng!”
Lâm Phong còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nhìn thấy mấy đạo thương ảnh bay tới, hắn lập tức nhảy sang một bên tránh né. Nhờ có lão đầu nhắc nhở mà hắn thoát được một phen nguy hiểm.
“RẦM…”
Tuy Lâm Phong chạy được nhưng căn phòng của hắn thì không có chân mà chạy. Cửa phòng bị thương ảnh đâm nát bươm, hoàn toàn đổ vỡ, từ bên ngoài có thể thấy rõ mọi thứ bên trong.
Lâm Phong nhìn nữ tử áo trắng lơ lửng trên không, vẻ mặt tức giận:
“Ngươi là ai? Sao dám phá nhà của ta?”
“Ta là người đến lấy mạng ngươi, chết đi!”
Nữ tử áo trắng vừa dứt lời, thương ảnh lại một lần nữa xuất hiện, tốc độ so với lúc trước còn nhanh hơn. Lâm Phong lập tức lấy ra Huyết Đao đối chiến.
“Vân Tung Mị Ảnh!”
Ngũ ảnh vừa xuất hiện liền bị thương ảnh đâm tan nát. Lâm Phong không ngờ đối phương có thể dễ dàng phá giải bộ pháp của hắn. Nhìn trường thương của nữ tử đâm tới, hắn chỉ có thể thi triển Thiên Lý Tùy Hành né tránh.
“Sao tốc độ của nữ nhân này lại nhanh như vậy?”
“Nữ nhân đó sở hữu Phong Linh Chi Thể.”
“Thì ra là thế.”
Nữ tử áo trắng bất ngờ xuất hiện phía trước Lâm Phong, tốc độ của nàng nhanh kinh khủng, trường thương trong tay đâm về phía hắn, bảy đạo thương ảnh hiện ra.
“Chết tiệt!”
Lâm Phong lập tức quay đầu bỏ chạy, một chút ý chí chiến đấu cũng không còn. Có thể tung ra bảy đạo thương ảnh thì tu vi ít nhất phải đạt đến Vương Giả thất cấp, vậy mà lão đầu cũng không nói nửa lời.
“Lão đầu, có phải lão muốn chơi khăm ta không?”
“Tiểu tử ngươi yên tâm, nơi này là Thánh Cung, nha đầu này chắc chắn không dám ra tay, cùng lắm thì đánh ngươi một trận mà thôi.”
“Lão nói cũng đúng.”
Lâm Phong vừa dứt lời liền cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm ập đến. Cơ thể hắn như bị sa vào bùn lầy, không cách nào di chuyển.
Giọng nói đầy khẩn trương của lão đầu vang lên:
“Không ổn, nha đầu này muốn ra tay, mau dùng Hộ Thần Giáp!”
Lâm Phong lập tức lấy ra mấy mảnh Hộ Thần Giáp và kích hoạt chúng. Hắc quang vừa lóe lên thì thương ảnh liền đâm tới. Lâm Phong cảm giác trước ngực như bị cây chùy khổng lồ đập vào, cơ thể hắn bay thẳng vào trong phòng.
“RẦM… phụt…”
Nữ tử áo trắng nhìn tên kia vẫn còn đứng lên được, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Trường thương trong tay nàng lại một lần nữa chĩa về phía đối phương.
“Dừng tay!”
Giọng nói lạnh lùng từ xa truyền đến, nữ tử áo trắng hoàn toàn không để ý, trường thương vẫn tiếp tục đâm về phía Lâm Phong.
“Đỡ này!”
Lâm Phong lấy ra mấy viên huyền cấp bạo đan ném về phía nữ tử áo trắng. Bạo đan vừa chạm vào thương ảnh liền nổ tung.
“ẦM… ẦM… ẦM…”
Nữ tử áo trắng không ngờ ám khí của đối phương lại có thể phát nổ, uy lực không kém gì huyền thú tự bạo. Đến khi khói bụi tan đi thì bóng dáng Lâm Phong cũng biến mất.
“Phụt…”
Sau khi ném ra bạo đan, Lâm Phong lập tức thi triển Thiên Lý Tùy Hành bỏ chạy. Bộ dạng hắn lúc này vô cùng chật vật, khóe miệng rỉ máu. Hắn vừa bị nữ tử áo trắng làm bị thương lại phải thi triển thuật pháp khiến khí huyết công tâm.
Nữ tử áo trắng còn muốn đuổi theo Lâm Phong thì một luồng lam quang bay tới. Lãnh Hàn Băng xuất hiện bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng nhìn nữ tử áo trắng.
“Kẻ nào dám động thủ trong Thánh Cung?”
Lại có thêm mấy luồng linh quang bay tới, đều là Chấp sự của Thánh Cung. Nữ tử áo trắng biết không còn cơ hội ra tay liền xoay người rời đi.
Lão Chấp sự bước tới ngăn cản nữ tử áo trắng, giọng nói nghiêm nghị:
“Chấp sự Phong, ta cần một lời giải thích.”
“Ta sẽ đến Chủ Cung chịu phạt.”
Lão Chấp sự nhìn nữ tử áo trắng rời đi, ánh mắt dừng lại trên người Lâm Phong.
“Ngươi cũng theo ta đến Chủ Cung.”
“Đệ tử tuân lệnh.”
Lão Chấp sự vừa rời đi, Lãnh Phi Dao không biết từ đâu chạy tới. Lúc nhìn thấy bộ dạng thảm hại của Lâm Phong, trong lòng nàng vô cùng hả hê, vì tên này mà ba tháng nay nàng đã phải chịu không ít khổ sở.
“Chậc chậc… tiểu sắc tử nhà đệ không ngờ cũng có lúc thê thảm đến mức này.”
Lâm Phong lấy ra một viên đan dược bỏ vào miệng, cảm thấy đỡ hơn một chút. Hắn mỉm cười nhìn Hàn Băng:
“Đa tạ đại ân cứu mạng của sư tỷ.”
Lãnh Hàn Băng nhìn tên lưu manh một lúc, đến khi chắc chắn hắn không sao thì xoay người rời đi, từ đầu đến cuối không nói một lời.