Chương 92: Xin Lỗi

Thiên La

Chương 92: Xin Lỗi

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phong Viêm cũng biết chuyện này rất khó tin nhưng lại là sự thật. Hắn nhanh chóng kể lại những gì mình đã điều tra được cho biểu tỷ nghe.
- Tất cả những chuyện đệ nói đều là sự thật, đệ có thể dùng lời thề tâm ma để chứng minh.
- Ha ha ha… cười chết ta mất…
Phong Viêm vừa dứt lời thì Phong Thanh Thanh chợt cười lớn, dáng vẻ chẳng chút thục nữ nào. Nàng không ngờ yêu nữ kiêu ngạo kia lại chịu thua một tên dâm tặc. Chỉ nghĩ đến vẻ mặt Linh Mộng khi thấy Hàn Băng ở bên cạnh Lâm Phong là Phong Thanh Thanh đã không thể nhịn cười được nữa.
- Không ngờ ả yêu nữ đó cũng có ngày hôm nay.
Nếu Phong Thanh Thanh có thể thành công giành được ngôi vị Cửu Huyền Thánh Nữ, có lẽ nàng đã có cơ hội cứu được mẫu thân. Phong Thanh Thanh luôn ôm mối oán thù với Linh Mộng, kẻ thù gặp nạn thì trong lòng nàng tất nhiên sẽ vui vẻ.
Phong Viêm nhìn thấy biểu tỷ vui mừng như vậy khiến hắn cứ ngỡ kế hoạch sắp thành công, nào ngờ lại mừng hụt.
- Ý của đệ là…
- Không cần đệ nói ta cũng biết, đệ muốn ta bắt tên dâm tặc kia để uy hiếp Lãnh gia đúng không? Nếu bọn họ không chịu đồng ý, ta sẽ giết con tin. Dù thành công hay không, ta vẫn có thể trút giận. Đúng là diệu kế.
Mẫu thân của Phong Thanh Thanh do xung đột với Lãnh gia nên mới bị giam vào cấm địa. Nếu Lãnh gia chịu bỏ qua, với thực lực của Phong gia, việc cứu người không phải là không thể.
Phong Viêm há hốc mồm nhìn biểu tỷ trước mặt. Dù có cho hắn một trăm lá gan, hắn cũng không dám nghĩ ra ý tưởng này.
- Biểu tỷ làm vậy e là không ổn lắm. Lâm sư đệ dù sao cũng là chân truyền đệ tử của Thánh Cung, không cẩn thận có thể liên lụy đến cả gia tộc.
- Như vậy càng tốt. Lúc đó, đám lão đầu kia sẽ phải chạy đi giải quyết hậu quả, sẽ không còn thời gian quan tâm đến chuyện đạo lữ của ta nữa.
- Lỡ như lão tổ tức giận thì sao?
Phong Thanh Thanh vừa nghe đến lão tổ, nụ cười trên gương mặt xinh đẹp chợt tắt hẳn.
- Lão tổ sẽ tức giận ư?
- Rất có khả năng.
- Vậy đệ nói xem nên làm thế nào?
- Biểu tỷ cũng biết Lãnh Hàn Băng là tương lai của Lãnh gia. Chỉ cần chúng ta tạo dựng mối quan hệ tốt với Lâm Phong, chuyện cứu di nương sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Muốn tạo dựng mối quan hệ với Lâm Phong thì trước tiên phải xóa bỏ hiểu lầm giữa hai người. Cách đơn giản nhất để xóa bỏ hiểu lầm là Phong Thanh Thanh phải chủ động xin lỗi.
Phong Thanh Thanh tất nhiên hiểu được ý đồ của Phong Viêm. Chỉ là nàng bản tính cao ngạo, từ trước đến nay chưa từng cúi đầu xin lỗi ai.
Nhưng chuyện lần này có thể giúp Phong Thanh Thanh sớm đưa mẫu thân rời khỏi cấm địa, nàng tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội.
Phong Thanh Thanh do dự một lúc, ánh mắt dần trở nên kiên định, giọng nói đã mất đi vài phần kiêu ngạo vốn có của nàng.
- Sau khi kết thúc bế quan, ta sẽ đến xin lỗi tên dâm tặc đó.
- Biểu tỷ chỉ cần đến gặp Lâm sư đệ là được, còn chuyện quà cáp cứ giao cho đệ.
- Ừm.
- Nếu không còn chuyện gì nữa, đệ xin phép cáo lui, biểu tỷ không cần tiễn.
Phong Viêm vừa dứt lời liền xoay người bỏ chạy. Hắn còn chưa bước ra khỏi phòng thì nghe thấy giọng nói từ phía sau vọng đến.
- Phong Viêm, lần này đa tạ đệ.
- Hả?
Phong Viêm đứng sững một lúc, hắn còn tưởng mình bị ảo giác, hình như biểu tỷ vừa mới nói lời cảm ơn hắn.
Phong Thanh Thanh chợt đứng dậy, nàng đi tới bên cạnh Phong Viêm sau đó lấy ra một bình đan dược chữa thương đưa cho hắn.
- Chuyện lần này ta sẽ bỏ qua cho đệ, về dưỡng thương cho tốt.
- À, đệ biết rồi.
Phong Viêm mơ màng cầm theo bình đan dược rời đi. Đến khi hắn tỉnh lại, hắn đã ra khỏi phòng của biểu tỷ. Ánh mắt hắn nhìn bình đan dược trong tay một lúc rồi thở phào một hơi, cuối cùng mọi chuyện cũng đã ổn thỏa.
- Không chỉ có biểu tỷ mà ta cũng nên cải tà quy chính.
Nếu không phải vì Phong Viêm lôi kéo Lâm Phong đến Huyền Minh Sơn thì đâu có xảy ra nhiều chuyện phiền phức đến thế. Lúc đó hắn cứ nghĩ rằng có bảo vật thiên cấp che giấu hành tung thì sẽ không bị ai phát hiện.
Đến bây giờ hắn mới hiểu ra, trên đời này không có chuyện gì có thể che giấu được mãi mãi, muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm.
Thời gian một tháng thoáng chốc trôi qua. Thánh Cung vẫn không có gì thay đổi, trời xanh gió mát, khung cảnh yên tĩnh như mặt hồ phẳng lặng. Những tin đồn từng dậy sóng trước đây đã dần chìm vào quên lãng, không còn ai nhắc đến nữa.
Lâm Phong nhẹ nhàng đẩy cánh cửa lớn, chậm rãi bước ra ngoài, ánh mắt ngắm nhìn bầu trời rộng lớn trên cao. Một cảm giác tự do tự tại dâng trào trong cơ thể khiến hắn không nhịn được mà hét lên.
- Cuối… cùng… lão… tử… cũng… được tự do rồi!
Lâm Phong còn chưa kịp hét hết câu đã rụt vào bên trong cánh cửa lớn. Một lát sau, hắn mới ló đầu ra, gương mặt nở một nụ cười gượng gạo.
- Phong chấp sự, Phong sư huynh, hai vị đến tìm đệ sao?
- Lâm sư đệ, chúc mừng chúc mừng.
Phong Viêm vừa cười vừa bước đến bên cạnh Lâm Phong, dáng vẻ như huynh đệ lâu ngày gặp lại.
- Hôm nay sư huynh và Phong chấp sự đến đây là để chúc mừng sư đệ khôi phục tự do.
- Thật sự là đến để chúc mừng ư?
Lâm Phong nhìn nữ tử đứng cách cánh cửa lớn không xa. Vẻ mặt nàng không giống đến để chúc mừng mà giống như đến tìm hắn tính sổ hơn.
Phong Viêm nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Lâm Phong, hắn lấy ra một túi trữ vật đưa cho đối phương.
- Tất nhiên là sư huynh đến chúc mừng, ngay cả quà cũng đã chuẩn bị sẵn cho đệ.
Lúc này Lâm Phong đã tin người đến là có ý chúc mừng. Nếu muốn tìm hắn tính sổ thì còn mang theo quà cáp làm gì.
Người ta đã có lòng thì Lâm Phong cũng không từ chối. Hắn vội mở rộng cánh cửa lớn để mời khách vào.
- Phong chấp sự, Phong sư huynh mời vào bên trong nói chuyện.
Sau khi vào phòng, Lâm Phong tự tay pha trà mời khách, dáng vẻ vô cùng nhiệt tình.
- Phong chấp sự, Phong sư huynh, mời dùng trà.
Phong Viêm nhận lấy chén trà, ánh mắt nghi ngờ nhìn vị sư đệ đối diện.
- Lâm sư đệ, hình như hôm nay tâm trạng của đệ rất tốt, có chuyện gì vui ư?
Lâm Phong mỉm cười, vừa bước ra cửa đã có người tặng quà, chuyện tốt như vậy ai mà chẳng vui.
- Huynh đệ gặp lại, chẳng lẽ không phải là chuyện đáng mừng sao?
- Ha ha ha… Sư đệ nói không sai, đây đúng là chuyện đáng mừng.
Phong Thanh Thanh ngồi bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng nhìn hai thanh niên đang cười nói, ngọc thủ nắm chặt chén trà trong tay, ánh mắt phức tạp.
Phong Thanh Thanh vừa kết thúc bế quan thì Phong Viêm liền chạy tới, nói là muốn cùng nàng đến chỗ Lâm Phong xin lỗi, ngay cả quà cáp cũng đã giúp nàng chuẩn bị xong.
Lúc đầu Phong Thanh Thanh không muốn đi. Nàng vừa kết thúc hình phạt đã chạy đến chỗ Lâm Phong xin lỗi. Tin tức này một khi truyền ra, nhất định sẽ bị đồng môn xem thường.
Nhưng Phong Viêm lại không cho là như vậy. Hắn nói phải đến sớm thì mới thể hiện được thành ý của mình. Hơn nữa, với địa vị của Lâm Phong, một khi kết thúc hình phạt, nhất định sẽ có đồng môn đến chúc mừng, không chừng sẽ không còn cơ hội gặp mặt nữa.
- Biểu tỷ, chuyện lần này liên quan đến di nương, chúng ta không thể không cẩn trọng.
Sau khi thuyết phục một lúc vẫn không có hiệu quả, Phong Viêm đành phải sử dụng đến chiêu cuối. Đúng như dự đoán, hắn vừa dứt lời thì vẻ mặt kiêu ngạo của biểu tỷ liền trở nên do dự, cuối cùng vẫn đồng ý.
Kết quả là Phong Thanh Thanh và Phong Viêm phải đứng đợi bên ngoài cánh cửa lớn của Lâm Phong gần nửa canh giờ. Lúc nhìn thấy Lâm Phong bước ra, Phong Thanh Thanh suýt nữa không nhịn được mà động thủ. May mà Phong Viêm phản ứng nhanh, chủ động bước tới chào hỏi.
Từ nhỏ đến lớn, Phong Thanh Thanh chưa từng phải chờ đợi người khác. Cho dù là đám trưởng bối trong tộc, một khi nghe tin nàng đến sẽ lập tức mở cửa đón chào hoặc là phái người đuổi đi, tuyệt đối sẽ không để nàng đứng bên ngoài chờ đợi. Nếu không, bọn họ lại phải tốn linh thạch tu sửa lại cánh cửa lớn.
Còn Lâm Phong thì sao? Hắn không chỉ để Phong Thanh Thanh đứng bên ngoài chờ đợi, mà từ khi bước vào phòng, hắn hoàn toàn không để ý đến nàng, một câu chào hỏi cũng không có. Đúng là khinh người quá đáng!
Tâm trạng của Phong Thanh Thanh vốn đã không tốt, lại phải nghe hai tên nam nhân liên tục lải nhải bên cạnh, cuối cùng nàng cũng không nhịn được nữa.
- RẦM…
Ngọc thủ của nàng vỗ mạnh xuống mặt bàn khiến mấy chén trà rung lên, nước trà bắn tung tóe. Hai thanh niên đang cười nói vui vẻ chợt đứng hình, ánh mắt cùng nhìn về phía nữ nhân còn lại. Chỉ cần nàng động thủ, bọn họ sẽ lập tức bỏ chạy.
Không khí trong phòng lúc này yên tĩnh đến lạ, chỉ còn lại tiếng hít thở của ba người.
Phong Thanh Thanh sau khi trút bỏ được sự khó chịu, trong lòng đã dễ chịu hơn một chút. Nàng hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, giọng nói có chút ngập ngừng.
- Lần trước là ta không đúng, chưa phân biệt rõ đúng sai đã động thủ với đệ.
- À, là chuyện này ư?
Lâm Phong còn tưởng nữ nhân bạo lực này lại muốn động thủ, dọa hắn hết hồn.
- Chuyện lần đó Phong sư huynh đã giải thích với đệ. Tất cả chỉ là hiểu lầm, Phong chấp sự không cần phải bận tâm.
- Nói vậy là đệ không trách ta ư?
- Hoàn toàn không có. Với thực lực của Phong chấp sự, nếu thật sự muốn ra tay thì đệ tuyệt đối không có cơ hội trốn thoát.
- Hừ, coi như đệ thức thời.
Phong Thanh Thanh vừa dứt lời liền xoay người rời đi. Phong Viêm thấy vậy vội đuổi theo.
- Biểu tỷ, tỷ muốn rời đi ư?
- Không đi thì ở lại đây làm gì? Nghe hai người các đệ nói nhảm ư?
Phong Viêm bước tới bên cạnh biểu tỷ, nói nhỏ.
- Biểu tỷ không nhớ chúng ta đến đây làm gì sao?
- Chẳng phải cái tên dâm… cái tên Lâm Phong đó đã nói là không bận tâm rồi sao, chẳng lẽ đệ không nghe thấy ư?
Phong Viêm ngẩn người. Tất nhiên là hắn nghe thấy. Dù Lâm Phong có thật sự bận tâm thì cũng không dám nói ra, người ta chỉ nói khách khí vài câu vậy mà vị biểu tỷ này lại tin là thật.
Trong lúc Phong Viêm không biết phải làm sao để giải thích cho Phong Thanh Thanh hiểu thì giọng nói của Lâm Phong vọng đến.
- Phong chấp sự, Phong sư huynh, hai vị còn có chuyện gì sao?
Phong Viêm nghe Lâm Phong hỏi, chỉ có thể mỉm cười đáp lời.
- Ta và biểu tỷ chợt nhớ ra còn có chuyện phải giải quyết, ngày khác lại đến làm phiền sư đệ vậy.
- Sư huynh đi thong thả.
Sau khi tiễn Phong Viêm và Phong Thanh Thanh rời đi, Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm. Không hiểu sao lúc đối mặt với Phong Thanh Thanh, hắn cảm thấy rất áp lực, giống như khi đối diện với yêu nữ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đánh vậy.
- Để xem hôm nay thu hoạch được gì nào.
Lâm Phong chợt nhớ đến túi trữ vật Phong Viêm đã đưa khi hai người vừa gặp. Hắn định lấy ra xem thì một giọng nói hưng phấn từ xa truyền đến.
- Tiểu Phong tử.
Thần thức của Lâm Phong còn chưa kịp lướt qua túi trữ vật đã phải thu trở vào. Lúc hắn ngẩng đầu lên thì thấy tiểu sư tỷ đã chạy tới bên cạnh.
- Phi Dao sư tỷ, tìm đệ có chuyện gì ư?
- Thế nào rồi, có thu hoạch được thứ gì tốt không?
- Thứ gì là thứ gì cơ?
Phi Dao nhìn thấy vẻ mặt giả ngơ của tên sư đệ thì bĩu môi.
- Tỷ đệ Phong gia không phải đến tìm đệ xin lỗi sao? Đệ đừng nói với ta là bọn họ không mang theo quà cáp đấy nhé.
- Sao sư tỷ biết được?
- Chuyện đó để sau rồi nói. Bọn họ tặng đệ thứ gì vậy, lấy ra cho ta xem với.
- Thật sự không có.
Lâm Phong do dự một thoáng rồi lắc đầu. Hắn không phải không muốn cho tiểu sư tỷ xem mà là không thể cho nàng xem.
Chuyện Phong Thanh Thanh mang quà đến xin lỗi tốt nhất không nên để nhiều người biết. Với tính cách kiêu ngạo của nữ nhân kia, nếu để nàng biết chuyện này là do hắn tiết lộ ra ngoài, không chừng sẽ chạy đến tính sổ.
Nói cho nàng biết thì chẳng khác gì nói cho cả Thánh Cung biết.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt tiểu sư tỷ vẫn còn nghi ngờ, hắn vội tìm cách đánh lạc hướng.
- Sư tỷ đến tìm đệ là có chuyện gì ư?
- Tất nhiên là để giúp đệ hòa nhập với cộng đồng.
- Hả?
- Hả cái gì, mau đi thôi.
Phi Dao vừa dứt lời liền kéo Lâm Phong rời đi. Muốn hòa nhập với cộng đồng, tất nhiên phải tìm một nơi có nhiều người, Thực Vi Hiên chính là lựa chọn tốt nhất.
Khi Lâm Phong và Phi Dao bước vào một căn phòng bên trong Thực Vi Hiên, nơi này đã có không ít người. Tất cả đều là đồng môn huynh đệ Đan Cung cùng với vô số món ngon đã được chuẩn bị sẵn.
Ánh mắt Lâm Phong liếc nhìn một vòng xung quanh, cuối cùng dừng lại trên người một nữ tử lặng lẽ ngồi im ở góc phòng. Trên người nàng vẫn tỏa ra khí chất lạnh lùng nhưng lại khiến lòng hắn cảm thấy ấm áp.
Trên đường đi, Phi Dao đã nói rõ mọi chuyện với Lâm Phong. Để chúc mừng hắn kết thúc hình phạt, Hàn Băng không chỉ đặt một phòng thượng hạng ở Thực Vi Hiên mà còn mời rất nhiều đồng môn đến tham dự.
Vì Hàn Băng còn phải tiếp đãi đồng môn nên nàng đã nhờ Phi Dao đến gọi Lâm Phong.
- Tỷ tỷ nói với ta là Phong gia có thể sẽ cử người đến xin lỗi đệ. Nếu nhìn thấy người của Phong gia thì phải đứng bên ngoài chờ.
Phi Dao chạy tới chỗ của Lâm Phong thì nhìn thấy Phong Thanh Thanh và Phong Viêm đang đứng chờ bên ngoài cánh cửa lớn. Nàng chỉ có thể tìm một chỗ chờ đợi cho đến khi tỷ đệ Phong gia rời đi, sau đó mới cùng sư đệ đến Thực Vi Hiên.
Không khí bên trong căn phòng càng lúc càng náo nhiệt, số lượng đệ tử tham dự không ngừng tăng lên, mỗi người đều mặc hoa phục lộng lẫy, cười nói vui vẻ. Chỉ có Hàn Băng là ngoại lệ, nàng ngồi lặng im một góc, ánh mắt chăm chú nhìn quyển sách trong tay.
Tuy Hàn Băng là chủ nhân của bữa tiệc nhưng phần lớn khách nhân là do Tuệ Vân và Như Nguyệt tiếp đón. Vì mối quan hệ giữa Hàn Băng và Linh Mộng nên không nhiều đệ tử Thánh Cung dám tiếp cận nàng.
Bản tính Hàn Băng hướng nội, không thích giao tiếp với người ngoài, cho nên mới xuất hiện cảnh tượng mà Lâm Phong nhìn thấy: một mình Hàn Băng ngồi một góc, cảm giác như thế giới này hoàn toàn không có mối liên hệ với nàng.
Ánh mắt Hàn Băng lướt theo từng dòng sách chợt dừng lại. Tuy nàng đang đọc sách nhưng vẫn chú ý động tĩnh xung quanh. Lúc Lâm Phong bước vào phòng thì nàng đã phát hiện ra. Kể từ lúc đó, tâm tư của nàng đã không còn đặt vào quyển sách trong tay nữa.
Lâm Phong bỏ qua tất cả ánh mắt của đồng môn. Hắn đi một mạch đến chỗ của Hàn Băng, đến khi cách nàng vài bước chân thì dừng lại. Hắn không mở lời mà chỉ im lặng ngắm nhìn nữ nhân trước mặt.