Chương 93: Suy Đoán

Thiên La

Chương 93: Suy Đoán

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không khí sôi nổi trong phòng dần chìm xuống, các đệ tử ngừng trò chuyện, ánh mắt bọn họ chăm chú nhìn đôi nam nữ đang đứng giữa phòng.
Một tên đệ tử khẽ hỏi tên phục vụ bên cạnh.
- Có linh đậu không? Mang cho ta một ít.
- Vâng.
- Cho ta một phần.
- Ta nữa.
Đám đệ tử vừa nhấm nháp linh đậu vừa hóng chuyện. Sau khi Lãnh gia nhúng tay vào chuyện của Phong Thanh Thanh, đã xuất hiện một tin đồn trong Thánh Cung, nói Lâm Phong và Hàn Băng có quan hệ không rõ ràng. Bây giờ xem ra hai người này quả thật có gì đó mờ ám.
Đệ tử Thánh Cung đều biết mối quan hệ thân thiết giữa Hàn Băng và Linh Mộng. Nếu tin đồn kia là sự thật thì sắp tới bọn họ lại có chuyện hay để xem rồi.
Lãnh Hàn Băng cảm nhận được mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Nếu là lúc trước, dù đối mặt với hàng vạn đệ tử trong lúc thi đấu, nàng cũng không hề biến sắc, nhưng lúc này trong lòng nàng đã có chút xao động.
Hàn Băng gấp quyển thư tịch trong tay lại, nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, giọng nói vẫn lạnh lùng như thường lệ.
- Đến rồi.
- Huynh có chút chuyện cần giải quyết nên đến muộn một chút.
Lâm Phong mỉm cười gật đầu. Dù Hàn Băng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, hắn vẫn nhận ra chút bối rối trong ánh mắt nàng.
- Đa tạ sư tỷ đã giúp đệ tổ chức tiệc rượu.
- Ta chỉ giúp huynh mời khách, không giúp huynh thanh toán đâu.
- Quan trọng là tấm lòng. Bữa tiệc này là vì huynh mà tổ chức, sao có thể dùng linh thạch của sư tỷ chứ.
Tuy Lâm Phong ngoài miệng nói không để ý nhưng ánh mắt hắn vẫn không kìm được mà liếc nhìn xung quanh. Trong phòng đã bày đầy mỹ vị, linh quả và linh tửu cũng không thiếu. Xem ra lần này hắn phải tốn kém rồi.
Hàn Băng nhìn vẻ mặt lúng túng của tên lưu manh, khóe môi khẽ cong lên, gương mặt lạnh lùng hiện lên nụ cười hiếm thấy. Ánh mắt nàng tiếp tục nhìn quyển thư tịch trong tay, hoàn toàn không để tâm đến hắn.
Lãnh Phi Dao không biết từ đâu chạy đến kéo Lâm Phong đi. Một lát sau, cả hai dừng lại bên cạnh một cái bàn lớn, trên đó chất đầy lễ vật.
- Tiểu Phong tử, lần này huynh phát tài lớn rồi.
Lâm Phong nhìn núi lễ vật nhỏ trước mặt chợt bừng tỉnh. Bữa tiệc hôm nay là để chúc mừng hắn kết thúc hình phạt. Đã là tiệc chúc mừng thì người tham dự nhất định phải mang theo lễ vật đến.
Lần này có không ít đệ tử chân truyền đến tham dự, một phần là vì danh tiếng của Lâm Phong nhưng phần lớn vẫn là nể mặt Hàn Băng. Đừng quên phía sau nàng chính là Lãnh gia, một trong Cửu Huyền Bát Đại Tộc.
Trên mỗi món lễ vật đều có ghi rõ tên của người tặng. Lâm Phong chỉ nhìn lướt qua đã thấy mười mấy cái tên đệ tử chân truyền. Lễ vật của đám người này chắc chắn giá trị không nhỏ, dù có tổ chức thêm mấy bữa tiệc nữa cũng còn dư dả.
- Quả đúng như lời cổ nhân nói: đại họa không chết ắt có hậu phúc.
Sau khi biết số linh thạch trong túi vẫn an toàn, tâm trạng Lâm Phong hoàn toàn thay đổi. Không chỉ nét mặt trở nên vui vẻ mà còn nhiệt tình chào hỏi các đồng môn xung quanh.
Bữa tiệc kéo dài hơn một canh giờ thì kết thúc. Sau khi Lâm Phong tiễn mọi người rời đi, hắn cũng quay trở về phòng.
Vừa về đến phòng, Lâm Phong liền đóng kín cửa lớn, sau đó hắn lấy ra một đống lớn lễ vật đặt lên giường, nhìn sơ qua cũng có gần trăm món.
- Mụ ha ha ha… các tiểu bảo bối, đại ca ca đến đây!
Lâm Phong cười lớn một tiếng rồi bắt đầu lao vào mở quà. Từng món bảo vật hiện ra trong phòng, phần lớn trong số đó là đan dược và linh dược, ngoài ra còn có một vài tờ pháp chỉ, bảo vật phòng ngự.
- Hoàn Dương Đan, là tên ngốc nào tặng thứ này cho lão tử vậy chứ?
Lâm Phong nhìn bình đan dược trong tay, vẻ mặt vui vẻ lập tức tối sầm lại. Hoàn Dương Đan là một loại đan dược cường dương, khi sử dụng có thể cường hóa năng lực nam nhân liên tục trong một canh giờ, đảm bảo không có tác dụng phụ nhưng mỗi tháng chỉ có thể dùng một viên.
Lâm Phong ném bình đan dược sang một bên. Thân đồng tử của hắn còn chưa phá, cần gì dùng đến thứ này? Không đúng, cho dù hắn có phá thân đồng tử thì cũng chẳng cần dùng đến.
- Là tên khốn kiếp nào dám trêu chọc lão tử.
Lâm Phong cầm hộp quà lên xem, lúc này hắn mới để ý trên chiếc hộp hoàn toàn không ghi tên người tặng. Xem ra người tặng không có ý tốt.
Nếu đối phương chỉ muốn trêu chọc Lâm Phong thì nhất định sẽ để lại tên trên lễ vật. Nếu không dám để lại tên thì chắc chắn là muốn chế nhạo Lâm Phong, nói hắn chỉ biết dựa vào nữ nhân, sợ hắn không 'ngóc đầu' lên được nên mới tặng Hoàn Dương Đan.
Dù Lâm Phong rất tức giận nhưng hắn chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt. Người đến tham dự bữa tiệc hôm nay không ít, hắn hoàn toàn không nhớ hết; dù có nhớ hết cũng chưa chắc đã tìm ra; dù có tìm ra cũng đâu có bằng chứng; dù có bằng chứng thì làm được gì, tặng Hoàn Dương Đan đâu có vi phạm thánh quy.
Một lát sau, toàn bộ lễ vật đều đã bị Lâm Phong bóc sạch. Phần lớn đều là địa cấp bảo vật, nổi bật nhất có lẽ là hai gốc địa cấp hồn dược: một gốc do Tuệ Vân sư tỷ tặng, gốc còn lại là của một tộc nhân Lãnh gia, không cần suy nghĩ cũng biết là có liên quan đến Hàn Băng.
- Đúng rồi, vẫn còn một thứ chưa xem.
Lâm Phong lấy ra túi trữ vật mà Phong Viêm đã tặng lúc sáng, thần thức đảo qua, vẻ mặt Lâm Phong thoáng hiện kinh ngạc. Không phải vì số lượng vật phẩm quá nhiều mà là vì bên trong túi có thêm một ngọc giản truyền tin.
Thần thức Lâm Phong truyền vào ngọc giản, từng tin tức lần lượt hiện ra, tất cả đều có liên quan đến hiểu lầm giữa hắn và Phong Thanh Thanh.
Số tin tức này là do phụ thân của Phong Viêm đã vận dụng thế lực của Phong gia để thu thập. Ngoại trừ những tin đồn từng xuất hiện trong Thánh Cung thì còn có một số tin tức mà ít người biết được.
Sau một thời gian điều tra, Phong gia cho rằng mọi chuyện xảy ra gần đây đều nhắm vào Lâm Phong. Phong Thanh Thanh chỉ là vô tình bị cuốn vào. Càng điều tra thì bọn họ càng phát hiện thực lực của kẻ đứng phía sau không hề đơn giản, cho nên cao tầng Phong gia quyết định kết thúc chuyện lần này tại đây.
- Vậy mà có thể khiến Phong gia phải kiêng kỵ, xem ra suy đoán của lão đầu không phải là không có khả năng.
Trong thời gian diện bích, Lâm Phong và lão đầu đã từng suy đoán về thủ phạm. Những cái tên được lão đầu đưa vào tầm ngắm đều không phải là loại dễ động vào.
Theo lời của lão đầu, muốn tìm ra thủ phạm thì trước tiên phải tìm ra động cơ của kẻ đó. Đối tượng được đưa vào diện tình nghi là mấy kẻ có mâu thuẫn với Lâm Phong.
Đứng đầu danh sách chính là Linh Mộng nhưng yêu nữ cũng là đối tượng đầu tiên bị loại bỏ khỏi diện tình nghi.
Lâm Phong và Phong Thanh Thanh đều có mâu thuẫn với Linh Mộng. Nếu như cả hai đều gặp nạn thì người hưởng lợi lớn nhất chính là yêu nữ.
Vấn đề là Linh Mộng đã bỏ ra nhiều công sức như vậy chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho Lâm Phong và Phong Thanh Thanh. Hơn nữa Linh Mộng thích nhất là dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, Lâm Phong chưa từng thấy yêu nữ sử dụng loại mưu kế hèn hạ bao giờ.
Nhưng đó chỉ là nguyên nhân phụ thôi. Sở dĩ Lâm Phong có thể dám chắc Linh Mộng không liên quan đến chuyện lần này là vì Hàn Băng.
Linh Mộng hiểu rõ vị trí của Lâm Phong trong lòng Hàn Băng quan trọng đến mức nào. Nếu như Linh Mộng ra tay với Lâm Phong thì Hàn Băng nhất định sẽ oán hận nàng suốt đời.
Sau khi bàn luận kỹ lưỡng, cả Lâm Phong và lão đầu đều quyết định loại Linh Mộng ra khỏi danh sách tình nghi.
Vị trí thứ hai là Vương Lăng. Thanh niên này từng là đệ nhất thiên tài Đan Cung, thanh thế như mặt trời ban trưa, nhưng từ lúc Lâm Phong xuất thế, đã có không ít tin đồn nói rằng thiên phú của Lâm Phong còn cao hơn cả Vương Lăng.
Sở dĩ Vương Lăng có thể đứng thứ nhất trong Thánh Cung đại hội là vì thời gian tu luyện của Lâm Phong còn ngắn. Nếu như cả hai cùng lúc gia nhập Cửu Huyền Thánh Cung thì người đứng thứ nhất phải là Lâm Phong.
Ngoài chuyện lần này ra thì Vương Lăng còn là đối tượng tình nghi trong chuyện Lâm Phong bị Thiết Dực Hắc Phong tấn công lúc tham gia đại thiên bí cảnh.
Theo lời của Phi Dao sư tỷ thì túi hương lần đó là do Tuệ Vân sư tỷ luyện chế nhưng Lâm Phong và Tuệ Vân gần như không có mâu thuẫn, chưa kể hai bên còn có quan hệ hợp tác.
Nếu Tuệ Vân không phải là thủ phạm vậy thì chỉ có hai khả năng: một là nàng bao che cho thủ phạm, hai là trình độ đan đạo của thủ phạm cao hơn nàng. Dù là khả năng nào thì Vương Lăng cũng nằm trong đối tượng tình nghi.
Đứng ở vị trí thứ ba trong danh sách là Ngạo Minh. Theo lời của lão đầu, tên này chính là tình địch lớn nhất của Lâm Phong.
Vị trí cuối cùng là Trịnh Luân. Vị Thánh Tử này không có mâu thuẫn với Lâm Phong nhưng lại có mâu thuẫn với Linh Mộng.
Đệ tử Thánh Cung đều biết mối quan hệ thân thiết giữa Hàn Băng và Linh Mộng. Lâm Phong lại có quan hệ mờ ám với Hàn Băng, vậy chẳng khác nào hắn đứng về phía yêu nữ.
Tuy Lâm Phong bây giờ chỉ là một thiên tài mới nổi nhưng với thiên phú của hắn, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành trụ cột Đan Cung, tạo thành uy hiếp không nhỏ với Trịnh Luân.
Với thực lực và địa vị của đám nghi phạm này, đừng nói là Lâm Phong, cho dù là Phong gia cũng không dám tùy tiện động vào. Tạm thời hắn chỉ có thể tùy cơ ứng biến mà thôi.
- Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn. Cứ để mấy tên đó nhảy nhót một thời gian, đợi lão tử tu thành chính quả sẽ đi tìm từng tên mà 'tâm sự'.
Trường Hà Thánh Cung, tổ địa Liễu gia. Một nhóm người tụ tập bên ngoài hang động, có già có trẻ, ánh mắt bọn họ đều tập trung nhìn về phía cửa hang, vẻ mặt căng thẳng.
Một nam tử không kìm được mà khẽ hỏi.
- Nhị trưởng lão, sao lần này lại lâu như vậy?
- Im lặng.
Ánh mắt uy nghiêm của lão đầu chỉ thoáng liếc qua đám tiểu bối phía sau đã khiến cả đám hoảng sợ cúi đầu, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Lão đầu tiếp tục nhìn về phía cửa hang. Dù vẻ mặt của lão vẫn giữ được bình tĩnh nhưng trong lòng đã có chút lo lắng, lần này so với những lần trước đã trễ hơn vài giờ rồi.
Đúng lúc này, trong hang động xuất hiện dị biến. Từng luồng hắc vụ bay ra khỏi cửa hang, đám người đang đứng chờ bên ngoài chợt cảm thấy huyết nhục sôi trào, phải lập tức vận công áp chế.
- Cuối cùng cũng xuất hiện.
Lão đầu vừa dứt lời, một nhóm nam tử, nữ tử từ trong hang động lần lượt bước ra. Cơ thể của bọn họ đều bị hắc khí bao phủ, có người chỉ bị phủ một phần, có người bị phủ kín toàn thân.
Lúc này, vẻ uy nghiêm của Liễu Tam đã không còn, vẻ mặt lão hiện rõ sự kích động, giọng nói run rẩy.
- Huyết mạch thật tinh thuần!
Trong số những người từ trong hang động bước ra có một nữ tử khác thường. Hắc khí phủ kín cơ thể nàng lúc mạnh lúc yếu, rõ ràng là nàng vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế được hắc khí.
Liễu Tam bước đến bên cạnh nữ tử, khí tức Tôn giả trung kỳ bạo phát. Bàn tay lớn của lão đặt trên đỉnh đầu nữ tử, giúp nàng áp chế hắc khí.
Vài hơi thở trôi qua, lục y nữ tử đang vận công chợt mở mắt. Nàng vội hành lễ với Liễu Tam.
- Đa tạ Nhị trưởng lão đã trợ giúp.
Liễu Tam mỉm cười gật đầu, ánh mắt hài lòng nhìn đám tiểu bối trước mặt.
- Các ngươi làm rất tốt, không phụ sự kỳ vọng của lão tổ.
Đám tiểu bối đồng loạt hướng về Liễu Tam hành lễ.
- Đa tạ Nhị trưởng lão đã giúp tiểu bối hộ pháp.
- Được rồi, trở về thôi.
Một canh giờ trôi qua, Liễu Tam mang theo đám tiểu bối trở về Liễu gia. Đoạn đường từ tổ địa đến Liễu Phủ chỉ kéo dài hơn mười dặm, sở dĩ bọn họ tốn nhiều thời gian như vậy là vì xung quanh tổ địa có vài chục trận pháp phòng ngự, trong đó có đến năm Thiên cấp đại trận.
Sau khi tiến vào Liễu gia, đám tiểu bối có nửa ngày để nghỉ ngơi trước khi tham gia đại tiệc chúc mừng bọn họ thành công thức tỉnh huyết mạch.
Lục y nữ tử vừa tách ra khỏi đám đông liền có một lão đầu chạy đến bên cạnh, giọng nói của lão tràn đầy quan tâm.
- Tiểu thư, mọi chuyện thế nào rồi?
- Tam thúc yên tâm, mọi chuyện rất thuận lợi.
Nữ tử mỉm cười gật đầu, lần thức tỉnh huyết mạch này còn thuận lợi hơn so với dự tính của nàng. Ánh mắt lục y nữ tử chợt nhìn xung quanh, đến khi xác định không có ai ở gần thì nhỏ giọng hỏi.
- Tam thúc, chuyện ta nhờ lão điều tra thế nào rồi?
- Tiểu thư yên tâm, lão phu đã thu thập đầy đủ những thứ người cần.
Liễu Đồng vừa nói vừa lấy ra một mảnh ngọc giản truyền tin đưa cho lục y nữ tử, bên trong là tất cả tin tức mà lão đã thu thập được từ khi tiểu thư tiến vào tổ địa.
- Lão gia và phu nhân đã cho người chuẩn bị đại tiệc chúc mừng tiểu thư…
- Ta còn phải ổn định huyết mạch, làm phiền Tam thúc giúp ta chuyển lời đến phụ mẫu.
Lục y nữ tử vừa dứt lời liền đi về phòng mình. Liễu Đồng chỉ có thể nhìn theo, một khi tiểu thư đã quyết định thì lão cũng không ngăn được.
Trên đường trở về phòng, trong lòng lục y nữ tử lại bắt đầu nhớ đến hình bóng của một nam nhân đã nhiều lần cứu nàng, cùng nàng trải qua những ngày tháng tốt đẹp ở Thương Vân.
- Không biết bây giờ chàng có nhớ đến ta không?
Nếu Lâm Phong ở đây, chỉ cần nhìn thấy bóng lưng thì hắn cũng có thể nhận ra được thân phận của lục y nữ tử, vì nàng chính là Liễu Huân Vũ mà hắn ngày đêm mong nhớ.
Đêm xuống, trong Liễu phủ dần trở nên náo nhiệt. Đèn hoa giăng kín, đàn sáo ngân nga, gia nhân ra vào không ngừng. Trong đại sảnh, các vị trưởng bối liên tục nói cười, không khí vô cùng náo nhiệt.
Ba năm một lần, Liễu gia sẽ tổ chức đại tiệc để chúc mừng tộc nhân thức tỉnh huyết mạch thành công. Lần này quá trình thức tỉnh vô cùng thuận lợi, chất lượng huyết mạch so với mấy lần trước còn tốt hơn, khiến cho các vị trưởng bối trong tộc vô cùng vui mừng.
Một vị tộc lão nhìn đám tiểu bối đang tụ tập bên ngoài đại sảnh, ánh mắt ẩn hiện ý cười. Lão khẽ ra hiệu cho vị trung niên nam tử đứng bên cạnh.
- Thời gian bái tổ sắp đến, ngươi mau dẫn đám nhóc đó đến trước Tổ Đường chờ đợi.
- Tuân lệnh.