Thiên La
Chương 95: Dạ Tiệc
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Phong có cảm giác như vừa bị một khối linh thạch khổng lồ đập vào đầu, cơ thể lảo đảo, hắn vội ôm lấy gốc cột gần đó, ánh mắt hoảng sợ nhìn lão đầu.
- Lão đang kể chuyện kinh dị đấy à? Ta không dễ bị dọa đâu.
- Lão phu nói lời chắc như đinh đóng cột.
- Không thể nào, từ bao giờ mà giá nhà lại đắt đến thế?
Một trăm triệu linh thạch trung phẩm, dù có bán sạch gia tài của Lâm Phong cũng chưa chắc đủ một phần. Với trình độ luyện đan kiếm được hai mươi vạn linh thạch trung phẩm mỗi tháng của hắn, sẽ phải luyện liên tục năm trăm tháng, tức là hơn bốn mươi năm.
Giá nhà ở Cửu Huyền Thành cao đến vậy không chỉ vì bên dưới có một đại thiên linh mạch, mà nơi đây còn là một trong năm tòa thành an toàn nhất Nam Hoang.
Trong thời buổi Ma Giáo nổi loạn, tu sĩ muốn tìm một nơi an toàn để tu luyện không phải là chuyện dễ dàng, Cửu Huyền Thành tuyệt đối là lựa chọn hàng đầu.
Chưa kể đến số lượng tu sĩ trong thành không bao giờ dưới một triệu, tùy tiện mở một cửa hàng cũng có thể kiếm về vài chục vạn linh thạch trung phẩm mỗi năm.
Một nơi tốt như vậy ai mà không tranh giành? Càng tranh giành thì giá trị của Cửu Huyền Thành càng tăng lên, cuối cùng tăng đến mức mà ngay cả đan sư cũng chỉ biết ngước nhìn.
- Lão phu nghe nói muốn mua được biệt viện trong Cửu Huyền Thành không chỉ cần có linh thạch mà còn phải có quan hệ.
- Sao lão cái gì cũng biết vậy?
- Lần trước tên gian thương kia có đưa cho ngươi một ít thông tin, lão phu vô tình nhìn thấy được.
- Có sao?
Lâm Phong chỉ phụ trách thu thập tin tức, sau đó giao tất cả cho lão đầu. Ngay cả quy tắc thánh địa hắn còn chưa học thuộc, thì nói gì đến những thứ này.
Lâm Phong thở dài, cơ thể vô lực dựa vào gốc cột. Linh thạch không đủ, quan hệ cũng không có, mua nhà là chuyện xa vời.
Trong khoảnh khắc Lâm Phong tuyệt vọng nhất, giọng nói của lão đầu như tia sáng chiếu rọi vào tương lai tối tăm của hắn.
- Thật ra vẫn còn một cách.
- Có phải lão lại muốn trêu ta không?
- Chỉ cần không để đám người ngoài kia nhìn thấy ngươi thu linh dược vào nhẫn trữ vật là được.
- Chuyện này...
Lâm Phong nghe lão nói, ánh mắt thất thần bỗng lóe lên vài tia sáng. Muốn che mắt đám người ngoài kia chỉ có hai cách: một là trộm cướp, cách thứ hai vẫn là cướp nhưng đối tượng không phải tu sĩ mà là yêu thú.
Người quân tử không làm chuyện khuất tất, Lâm Phong chỉ có thể sử dụng cách thứ hai. Với tu vi của hắn bây giờ, mục tiêu phải là linh dược từ cấp Địa trở lên.
- Đại thiên bí cảnh vừa kết thúc, xem ra chỉ có thể tiến vào Hoang Nguyên.
- Chuyện này thì ngươi không cần lo, lão phu đã giúp ngươi tìm được vài nơi thích hợp.
- Là nơi nào?
- Ma Lĩnh Sơn Mạch, Âm Dương Tuyệt Địa, Vạn Thú Sâm Lâm, Loạn Vực Chi Địa, Vạn Lý Trường Hà, Băng Nguyên... đều là những nơi có không ít linh dược nhưng lại hiếm có tu sĩ tìm đến.
- Lão... đợi đó.
Lâm Phong bị lão đầu lật lọng mấy lần, ngay cả sức nói chuyện cũng không có. Mấy nơi lão nói đúng là có không ít linh dược, tu sĩ lui tới cũng không nhiều, nhưng không phải bọn họ không muốn lấy mà là không dám lấy.
Những nơi lão đầu kể đến không phải là vùng đất chết thì cũng là nơi hung hiểm, không phải chín phần chết một phần sống thì cũng là đi không có đường về. Đây đâu phải giúp Lâm Phong tìm linh dược, rõ ràng là muốn tìm nơi an táng cho hắn.
Chẳng phải hắn chỉ quấy rối lão có vài giờ thôi sao, có cần phải hại nhau đến mức này không.
Vài ngày sau, phần lớn nhân vật có địa vị và các thế lực lớn trong Cửu Huyền Thánh Thành đều nhận được một tấm thiệp mời. Lãnh gia sẽ tổ chức dạ tiệc để chúc mừng sinh thần của Lãnh Hàn Băng, thời gian là vào buổi tối ba ngày sau. Tin tức nhanh chóng lan khắp Thánh Cung.
Lâm Phong nhìn tờ thiệp mời trong tay, vẻ mặt ngơ ngác.
- Không phải tiểu sư tỷ nói sinh thần của Hàn Băng sư tỷ là bí mật sao?
Lâm Phong nhớ rõ Phi Dao sư tỷ từng nói tỷ tỷ của nàng không thích giao tiếp với người ngoài, nên mỗi lần đến sinh thần, Lãnh gia chỉ tổ chức tiệc nội bộ. Vì lấy được tin tức này mà hắn đã bị tiểu sư tỷ bòn rút không ít linh dược.
Lâm Phong từ chỗ người đưa thư biết được tin tức, không chỉ hắn mà gần như tất cả các thế lực trong Cửu Huyền Thành đều nhận được thiệp mời.
- Cổ nhân nói không sai, trộm nhà đúng là khó phòng.
Trong lúc Lâm Phong đang cảm thán, Lãnh Phi Dao cũng ngạc nhiên không kém gì hắn. Sau khi từ chỗ mẹ biết được tỷ tỷ là người đề nghị tổ chức sinh thần, đến giờ nàng vẫn chưa tin đây là sự thật.
- Tỷ tỷ, thật sự là tỷ đề nghị sao?
- Muội có ý kiến à?
Ánh mắt Lãnh Hàn Băng vẫn nhìn vào tờ văn kiện trước mặt, cảm giác như nàng đang nói một chuyện bình thường nhưng đối với Phi Dao thì chuyện này rất khác thường.
- Đã mười mấy năm tỷ tỷ không tổ chức tiệc sinh thần, có phải lần này có nguyên nhân gì đó không?
- Không có.
- Tỷ đừng lừa muội, có phải tỷ muốn giới thiệu tiểu Phong tử với các vị trưởng bối không?
- Muội có thể tổ chức sinh thần chẳng lẽ ta không thể? Từ giờ đến khi sinh thần của ta được tổ chức thì muội cứ ở trong phòng tu luyện, không được chạy lung tung.
Lãnh Hàn Băng vừa dứt lời liền thu lại tờ văn kiện trong tay rồi rời đi. Trong lòng nàng đã có chút bối rối, ở lại thêm một lúc không chừng sẽ bị tiểu muội phát hiện.
Lãnh Phi Dao còn chưa kịp giải thích thì tỷ tỷ đã đi mất, nàng chỉ có thể tức giận dậm chân.
- Tỷ tỷ đi nhanh như vậy làm gì, chẳng lẽ là tật giật mình sao?
Nghĩ đến đây, hai mắt Phi Dao chợt mở to, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc. Có khi nào nàng đoán đúng rồi không?
- Thôi xong rồi, ta thật sự phải gọi tên sư đệ ngốc nghếch kia một tiếng tỷ phu sao?
Cứ nghĩ đến cảnh tượng bưng trà rót nước cho Lâm Phong còn phải cúi đầu vâng dạ, Phi Dao chợt có xúc động muốn bỏ trốn. Cái tương lai tối tăm này nàng không đủ can đảm để đối mặt.
Đêm xuống, Cửu Huyền Thánh Thành như một biển sao rực rỡ. Giữa muôn vàn ngôi sao tỏa sáng, Lãnh gia là nổi bật nhất.
Bên ngoài đại môn rộng lớn, từng đoàn người chậm rãi bước vào. Mỗi người đều khoác lên mình xiêm y lộng lẫy, vừa đi vừa cười nói, không khí náo nhiệt chẳng khác nào lễ hội.
Lâm Phong nhìn đại môn trước mặt, hai chữ Lãnh Phủ như rồng bay phượng múa, càng nhìn càng cảm thấy áp lực.
- Nhất định là do một vị cường giả để lại.
Phong Viêm đi tới bên cạnh sư đệ, nhỏ giọng nói.
- Sư đệ có phải cảm thấy rất áp lực không?
- Đúng là có một chút.
- Đại môn của Lãnh gia không dễ bước vào đâu, đệ còn phải cố gắng rất nhiều.
Lãnh gia là một trong Cửu Huyền bát đại gia tộc, Lãnh Hàn Băng là tộc nhân có thiên phú cao nhất trong đám tiểu bối, cho nên các vị trưởng bối trong tộc rất để ý đến hôn sự của nàng.
Lâm Phong nhếch môi. Nếu cao tầng Lãnh gia có ý ngăn cản thì hắn sẽ tìm cách dụ dỗ Hàn Băng bỏ trốn, để xem lúc đó ai mới là người khóc không ra nước mắt.
Bên trong Lãnh Phủ, đèn hoa rực rỡ, đêm tựa như ngày. Khách nhân cười nói, gia nhân tới lui, ánh mắt Lâm Phong nhìn qua một vòng, vẻ mặt ẩn hiện kinh ngạc.
- Đây đâu phải dạ tiệc, rõ ràng là hội tụ của các nhân vật tầm cỡ.
Số lượng khách nhân trong đại sảnh đã lên đến vài trăm người, từ già đến trẻ đều có đủ. Phần lớn là đệ tử chân truyền Thánh Cung, ngoài ra còn có vài vị quản sự, trưởng bối gia tộc dẫn theo tộc nhân đến tham dự.
Phong Viêm tuy đã dự không ít đại tiệc nhưng vẫn thốt lên.
- Lần này Lãnh gia đúng là chơi lớn.
- Đúng là lớn thật.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn theo một nữ tử vừa bước qua. Thân hình đầy đặn trong bộ hồng y bó sát, tỏa ra sức quyến rũ như một đóa hoa đang độ hé nở.
Hai thanh niên nhìn nhau, cả hai đều có cảm giác như gặp được tri kỷ, liền chạy đi tìm một chỗ thuận lợi để quan sát tình hình.
Bên trên tầng lầu, Lãnh Phi Dao đẩy cửa bước vào một căn phòng.
- Tỷ tỷ, tiểu Phong tử tới rồi.
- Ừm.
- Tỷ không muốn gặp sư đệ sao?
Lãnh Hàn Băng ngập ngừng một lát, nàng đứng lên bước tới bên cạnh cửa sổ của căn phòng. Từ nơi này có thể nhìn thấy toàn cảnh bên dưới đại sảnh, bàn tay ngọc đẩy nhẹ chỉ đủ hé ra một khe nhỏ để nhìn xuống.
Lúc này hai thanh niên ngồi bên dưới đang liếc trái nhìn phải, trên gương mặt tên lưu manh còn nở một nụ cười gian xảo.
Hàn Băng nhìn theo ánh mắt của Lâm Phong, đến khi thấy được mục tiêu của tên lưu manh, ánh mắt lạnh lùng của nàng lại có thêm vài phần khí lạnh. Nhiệt độ bên trong căn phòng liên tục giảm xuống.
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh chợt lạnh sống lưng, nàng theo phản xạ lùi về phía sau vài bước.
- Muội còn có vài thứ cần chuẩn bị, muội đi trước đây.
Lâm Phong đang cùng với kẻ gian thương trò chuyện, đột nhiên hắn cảm giác được một luồng khí lạnh thổi tới. Hai mắt lập tức liếc nhìn xung quanh, vẻ mặt nghi ngờ.
- Chắc là ta bị ảo giác, Hàn Băng sư tỷ sao có thể ở đây?
Lúc này Hàn Băng nhất định là đang ở trong phòng chuẩn bị, thông thường nhân vật chính thường chỉ xuất hiện vào những thời điểm quan trọng.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong khẽ thở phào. Đột nhiên có một bàn tay nhỏ nhắn vỗ vào vai hắn, trái tim vừa ổn định lại nhảy loạn xạ, hắn vội giải thích.
- Đệ không có nhìn gì hết.
- Đệ đang nhìn gì sao?
Lãnh Phi Dao nhìn bộ mặt hoảng hốt của tên sư đệ, nhất định là tên này có tật giật mình.
- Nói, có phải đệ đã làm chuyện có lỗi với tỷ tỷ không?
- Đệ không có.
Lâm Phong lập tức lắc đầu, những chuyện thế này dù có đánh chết hắn cũng không thừa nhận.
Lãnh Phi Dao chu môi.
- Không nói thì thôi.
Nàng đi tới trước mặt Lâm Phong xoay một vòng. Đêm nay Phi Dao vận bộ dạ y màu tím kết hợp với đai lưng vân vàng, làm nổi bật dáng người thướt tha, mày như vẽ mắt như họa, khí chất cao quý, hoàn toàn xứng với danh xưng tiểu thư Lãnh gia.
- Tiểu Phong tử, nhìn xem ta hôm nay thế nào?
Lâm Phong nhìn từ dưới lên trên rồi lại nhìn từ trên xuống dưới, ánh mắt kinh ngạc.
- Hình như sư tỷ cao hơn một chút?
- Ánh mắt không tệ?
Lãnh Phi Dao mỉm cười vui vẻ, nàng kéo nhẹ chiếc váy dài để lộ ra một đôi giày ngọc có phần đế cao đến năm phân.
- Thế nào, đôi Thanh Vân Ngọc Hài này của ta có giá hơn một ngàn khối linh thạch trung phẩm đó, có đẹp không?
- Đôi giày này hình như không phải là bảo vật, sao lại đắt như vậy? Tỷ mua ở đâu đấy?
- Mặc kệ ta.
Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn Lâm Phong, nụ cười trên gương mặt méo xệch. Tên sư đệ ngốc này lại dám nghi ngờ trí thông minh của nàng.
- Đệ hỏi những thứ linh tinh đó làm gì? Chẳng lẽ hôm nay ta không có gì khác biệt sao?
- Hình như là xinh hơn một chút.
- Thật không?
- Chắc là đệ nhìn nhầm, hehe...
Phong Viêm ngồi bên cạnh quan sát, từ đầu đến cuối hắn không nói một lời vì trong đầu hắn đang có một suy nghĩ mà không ai ngờ tới.
- Tên sư đệ này muốn có được cả hai tiểu thư của Lãnh gia sao?
Đại môn Lãnh gia không khác gì vũ môn, một khi bước qua có thể hóa rồng, ai mà không muốn? Nếu như Lâm Phong thật sự độc chiếm hai mỹ nhân của Lãnh gia, một khi chuyện này truyền đi sẽ làm cho không ít người sinh lòng ghen ghét.
- Mặc kệ tương lai thế nào, nhân lúc sư đệ còn ở đây, ta phải tranh thủ học hỏi vài chiêu.
Nửa giờ trôi qua, phần lớn khách mời đã có mặt đầy đủ. Lãnh Tuyên bước lên mở đầu cho buổi dạ tiệc.
- Đa tạ các vị đạo hữu đã dành thời gian đến tham dự. Hôm nay Lãnh gia tổ chức dạ tiệc là để công bố hai chuyện quan trọng: thứ nhất là một vị trưởng bối trong tộc thành công đột phá tôn giả, thứ hai là để chúc mừng sinh thần của con gái, Lãnh Hàn Băng.
- Vỗ tay, vỗ tay...
Sinh thần thì phải có quà. Số quà dành cho Hàn Băng được đặt ở giữa phòng, hàng trăm món lễ vật chất đống lên nhau thành một ngọn tháp cao gần chục trượng.
Lâm Phong đứng bên cạnh nhìn mà đỏ mắt.
- Không biết sinh thần của lão tử là ngày nào nhỉ?
Một tên mồ côi như Lâm Phong thì sao có thể biết được sinh thần của mình? Trong lúc hắn đang suy nghĩ có nên chọn một ngày đẹp trời nào đó để làm sinh thần hay không thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Lão phu vừa nghĩ ra một kế hay, có thể giúp ngươi kiếm được không ít linh thạch.
- Xin tiền bối chỉ dạy.
- Ngươi chỉ cần lấy mười hai cô nương, mỗi tháng tổ chức sinh thần cho một cô nương, lúc đó chỉ cần ngồi không hưởng phúc.
- Có trời mới biết lúc đó ta hưởng phúc hay là chết.
Đúng lúc này, cửa phòng trên tầng lầu mở ra, một nữ tử chậm rãi xuất hiện. Nàng vận một bộ lam y lộng lẫy hòa cùng khí chất lạnh lùng cao quý, tựa như một nữ thần giáng trần, làm trái tim bao nam nhân dưới trần đóng băng.
Ánh mắt của tất cả thanh niên, thiếu nữ trong đại sảnh đều nhìn về phía Hàn Băng. Có người kinh ngạc, có người thất thần, có người ngưỡng mộ, có người đố kỵ, nhưng không một ai dám hành động vượt quá giới hạn.
Tuy bọn họ đều là thiên tài, phía sau mỗi người đều có thế lực chống lưng nhưng đây là địa bàn Lãnh gia, dù có sắc tâm cũng không có sắc đảm.
- Hàn Băng.
Khi tất cả còn đang ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của Hàn Băng thì một giọng nói dịu dàng từ bên ngoài truyền đến. Sau đó là một bóng hồng xuất hiện, ngang nhiên bay lượn trong đại sảnh của Lãnh gia.
Linh Mộng hạ xuống bên cạnh Hàn Băng, bàn tay ngọc cầm lấy một thanh pháp trượng màu lam tỏa ra khí lạnh bức người.
- Chúc mừng sinh thần.
Lãnh Hàn Băng nhận lấy pháp trượng. Ở trước mặt nhiều người như vậy, dù nàng không thích cũng không thể làm mất mặt Linh Mộng.
- Đa tạ.
Bên dưới đại sảnh chợt vang lên một giọng nói kinh ngạc.
- Mau nhìn, viên cầu trên pháp trượng hình như là một viên yêu đan cấp Thiên.
- Còn là yêu đan của một đầu nguyên thú hệ băng.
- Thánh Nữ ra tay thật hào phóng.
Nếu nhân tộc có linh thể thì yêu tộc cũng có nguyên thể. Bọn chúng mang trong mình nguyên khí đất trời, thực lực vượt trội so với yêu thú cùng cấp, thường được gọi là nguyên thú.
Số lượng nguyên thú không nhiều, bọn chúng chỉ sinh sống trong các khu vực đặc biệt như Băng Nguyên, Hỏa Nguyên, Thủy Vực... chỉ những nơi có nguyên khí nồng đậm mới có khả năng sinh ra nguyên thú.
Cho nên muốn bắt được nguyên thú không phải chuyện dễ dàng. Dù biết trên người bọn chúng đều là bảo vật nhưng có rất ít tu sĩ mạo hiểm săn bắt, dẫn đến nguồn cung khan hiếm. Mỗi đầu nguyên thú thường có giá cao hơn yêu thú cùng cấp từ hai đến ba lần.