Thiên La
Chương 94: Huyết Mạch Gia Tộc Liễu
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liễu Hà cúi chào tộc lão rồi xoay người rời đi. Khi bước đến trước mặt đám tiểu bối, lão dừng lại, ánh mắt lướt qua vài lần, phát hiện vẫn còn thiếu vài người, trong đó có cả nữ nhi của lão.
- Liễu Đồng.
- Có thuộc hạ.
- Huân Vũ sao lại không có mặt ở đây?
- Tiểu thư vẫn còn ở trong phòng.
Từ lúc Huân Vũ lấy được ngọc giản truyền tin, nàng đã đóng cửa ở lì trong phòng, dù có huynh đệ tỷ muội đến tìm thì nàng cũng không gặp.
Liễu Hà nhíu mày, ánh mắt thoáng qua chút lo âu. Sau khi nhi nữ của lão trở về từ Thương Vân Thành đã thay đổi rất nhiều, có lúc ngồi thất thần một mình, buồn vui vô cớ, có lúc lo lắng bất an, ngay cả chuyện tu luyện cũng không quan tâm.
Lúc đầu Liễu Hà cứ tưởng là Huân Vũ vừa thoát khỏi triều thú nên vẫn chưa hết hoảng loạn. Thời gian trôi qua, tình trạng của con gái không những không thuyên giảm mà còn trở nên trầm trọng hơn, thậm chí lão còn phát hiện Huân Vũ có ý định bỏ nhà ra đi.
Cuối cùng Liễu Hà cũng không thể nhịn được nữa mà kể rõ mọi chuyện với phu nhân. Lão muốn mời một vị trưởng lão Trường Hà Đan Cung đến khám bệnh cho con gái.
Mẫu thân của Huân Vũ sau khi biết chuyện chẳng những không đồng ý mà còn mắng Liễu Hà một trận. Chuyện này một khi truyền ra thì con gái của bà biết giấu mặt đi đâu.
Sau khi được phu nhân dạy dỗ một hồi, cuối cùng Liễu Hà cũng hiểu rõ mọi chuyện, sắc mặt của lão lúc này còn nghiêm trọng hơn. Con gái của lão không chỉ có bệnh mà còn là tâm bệnh.
Đứa con gái quý giá trong nhà vừa ra ngoài một thời gian đã bị người ta dụ dỗ. Liễu Hà càng nghĩ càng tức giận, nhất định phải tìm ra tên khốn kiếp nào dám dụ dỗ nữ nhi bảo bối của lão, phải băm vằm tên đó thành trăm mảnh.
Chỉ là kế hoạch của Liễu Hà còn chưa kịp thực hiện đã bị phu nhân phát hiện. Không chỉ bị mắng cho một trận mà còn bị cấm túc ba tháng, chỉ đến khi lão cam đoan sẽ không can thiệp vào chuyện của con gái thì mới được phép bước vào phòng.
Liễu Hà thở dài một hơi, giọng nói ẩn chứa chút bất lực.
- Mau đi gọi Huân Vũ đến Tổ Đường chờ đợi.
- Vâng lệnh.
Bên trong một căn phòng của Liễu gia, Liễu Huân Vũ ngẩn ngơ nhìn ngọc giản trong tay, gương mặt xinh đẹp thấp thoáng nụ cười. Từ lúc rời Thương Vân đến giờ, Lâm Phong đã trở về tìm nàng hai lần. Tán tu vô danh tiểu tốt ngày nào bây giờ đã trở thành thiên tài nổi bật của Cửu Huyền Đan Cung.
- Dù chàng có làm gì thì tu vi vẫn không bằng ta.
Sau khi thức tỉnh huyết mạch, tu vi của Huân Vũ tăng lên vùn vụt. Lúc này nàng đã là Linh giả cấp sáu, đây cũng chính là nguyên nhân giúp cho Liễu gia trở thành một trong những thế lực hàng đầu của Trường Hà Thánh Cung.
Trước khi huyết mạch được thức tỉnh, tốc độ tu luyện của tộc nhân Liễu gia chậm hơn tu sĩ bình thường một chút. Giống như bọn họ đang tích trữ linh lực, chỉ cần thức tỉnh huyết mạch thành công thì toàn bộ linh lực sẽ được giải phóng, có thể đột phá liên tiếp vài cảnh giới nhỏ. Đáng sợ nhất là càng về sau tốc độ tu luyện sẽ càng nhanh hơn.
Trong lúc Huân Vũ đang chìm đắm trong những ký ức về Lâm Phong thì bên ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa vang lên, giọng Liễu Đồng cất tiếng.
- Tiểu thư, đã đến giờ bái tổ.
- Ta biết rồi.
Huân Vũ cẩn thận thu lại ngọc giản. Đợi nàng hoàn toàn khống chế được huyết mạch sẽ lập tức đi tìm Lâm Phong. Bây giờ, người đàn ông của nàng đã nổi danh thiên hạ, sớm muộn gì cũng sẽ có kẻ tranh giành, nhất định phải trông coi thật cẩn thận.
Bên trong một căn phòng, không khí vô cùng căng thẳng, giọng nói của Lâm Phong và lão đầu không ngừng vang lên.
- Lão đầu, có phải lão lại muốn đùa giỡn ta sao?
- Lão phu không rảnh rỗi như vậy.
- Vậy sao mấy gốc băng liên vẫn còn tươi tốt thế này?
Chuyện là Lâm Phong dự định luyện chế Băng Linh Đan làm quà sinh nhật cho Hàn Băng, nhưng khi nhìn thấy mấy gốc Thất Sắc Băng Liên vẫn tỏa ra sức sống dào dạt khiến hắn kinh ngạc.
Thất Sắc Băng Liên là Lâm Phong tự tay hái được bên trong đại thiên bí cảnh. Thời gian bí cảnh kết thúc đã trôi qua gần nửa năm, lẽ ra mấy gốc băng liên này phải héo tàn hết rồi.
Dù là không gian giới chỉ cũng không thể giúp cho linh dược kéo dài sinh mệnh, cho nên Lâm Phong mặc định nguyên nhân là do lão đầu.
- Lão không có gì muốn nói với ta sao?
- Nói gì là nói gì chứ?
- Tốt nhất là lão nên thành thật khai báo để được khoan hồng, đừng ép ta phải dùng đến chiêu trò.
- Tiểu tử ngươi có bản lĩnh gì thì cứ mang ra đây, lão phu cân hết.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn chằm chằm lão đầu, tay kết ấn, thân thể khẽ khom về phía trước.
- Tiền bối ở trên, tiểu bối ngu dốt, trong lòng còn nhiều thắc mắc, xin tiền bối chỉ điểm.
- Haiz…
Lão đầu thở dài, còn tưởng tên ngốc này có chiêu trò gì mới, không ngờ vẫn là cái trò mặt dày cũ rích này.
- Tiểu tử ngươi nghĩ Thông Thiên Tam Bảo đơn giản như vậy ư? Phải biết giá trị của chúng hoàn toàn không thua kém thần khí.
- Chẳng lẽ linh dược có thể sinh trưởng bên trong Thông Thiên Giới Chỉ?
- Tất nhiên.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, hắn kinh ngạc một lúc rồi kêu lớn.
- Sao giờ lão mới nói!
- Vậy sao bây giờ tiểu tử ngươi mới hỏi?
- Ta…
Lâm Phong nghẹn lời, hắn tuyệt đối tin tưởng lão đầu. Những bảo vật quan trọng đều giao cho lão cất giữ, khi nào cần dùng thì lấy ra, chưa từng nghĩ đến chuyện kiểm tra.
- Chẳng phải vì ta luôn tin tưởng lão sao.
- Thôi nhảm nhí đi. Nếu lão phu nói ra, chắc chắn tiểu tử ngươi sẽ ném một đống rác rưởi vào trong này.
Với bản tính của Lâm Phong, nếu như hắn biết được linh dược có thể sinh trưởng bên trong Thông Thiên Giới Chỉ, nhất định sẽ biến nơi này thành một dược viên di động.
Linh dược một khi bị hái xuống thì dược tính sẽ giảm dần theo thời gian, cho nên linh dược càng tươi thì giá càng cao. Thay vì chỉ hái linh quả, linh hoa, sau này Lâm Phong có thể đào cả gốc linh dược mang vào giới chỉ, như vậy sẽ không lãng phí.
Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của lão đầu, kế hoạch tiết kiệm tài nguyên của Lâm Phong e rằng không thể thực hiện.
- Lão đầu, ngoài khả năng duy trì sinh mệnh của linh dược, cái giới chỉ này còn có công dụng gì khác không?
- Lão phu không rõ.
- Lão làm khí linh kiểu gì thế?
- Đó là chuyện của lão phu, tiểu tử ngươi không phục thì tự chui vào đây mà làm.
Lâm Phong nhớ lão đầu từng nói lão chỉ kiểm soát được một phần của Thông Thiên Giới Chỉ, nên khi giới chỉ chọn hắn làm chủ nhân, lão không thể ngăn cản.
Nhưng Lâm Phong đâu phải là loại người dễ bỏ cuộc. Hắn vẫn tiếp tục truy hỏi, biết đâu Thông Thiên Giới Chỉ còn có công dụng nghịch thiên nào đó, không chừng có thể giúp hắn phát tài.
Sau mấy canh giờ bị Lâm Phong quấy rầy, cuối cùng lão đầu cũng không nhịn được nữa mà nói cho hắn biết thêm một công dụng của Thông Thiên Giới Chỉ, đó là khả năng làm cho linh dược thành thục.
Một gốc địa cấp linh dược muốn thành thục cần khoảng vài trăm năm, nhưng Thông Thiên Giới Chỉ có thể rút ngắn thời gian xuống còn vài tháng, thậm chí vài chục ngày.
- Ha ha ha… trời độ lão tử rồi!
Lâm Phong không ngờ Thông Thiên Giới Chỉ lại có công dụng nghịch thiên đến như vậy. Sau này hắn có thể tùy ý luyện đan mà không cần sợ thiếu linh dược.
Có Vạn Hỏa Khai Thiên trợ giúp, mỗi tháng Lâm Phong có thể luyện chế tối đa 5 lò địa cấp đan dược, mỗi lò 7 viên, mỗi viên trị giá 1 vạn trung phẩm linh thạch, vị chi là 35 vạn trung phẩm linh thạch. Sau khi trừ đi số linh thạch làm vốn, hắn thu lời ít nhất 20 vạn trung phẩm linh thạch mỗi tháng.
Linh dược thành thục thì hiếm có, nhưng linh dược chưa thành thục lại rất dễ tìm. Không chỉ số lượng nhiều mà giá trị của đám linh dược chưa thành thục chỉ bằng hai đến ba phần giá trị của linh dược đã thành thục.
Có Thông Thiên Giới Chỉ trợ giúp, Lâm Phong có thể mua linh dược chưa thành thục để luyện đan, không chỉ giải quyết được vấn đề khan hiếm linh dược mà còn giúp hắn tiết kiệm không ít linh thạch.
Đây chỉ là địa cấp đan dược thôi. Đợi khi Lâm Phong đột phá Vương giả, hắn có thể luyện chế thiên cấp đan dược, lúc đó số linh thạch thu về ít nhất cũng phải tăng lên cả trăm lần.
Vừa nghĩ đến cảnh tượng linh thạch chất thành từng đống núi là Lâm Phong lại cười không khép được miệng. Lúc đó hắn có thể nằm không hưởng thụ, nếu có tên khốn nào dám gây sự thì hắn sẽ dùng linh thạch đập chết tên đó.
Cảnh tượng tốt đẹp của Lâm Phong chưa kéo dài được bao lâu đã bị giọng nói châm biếm của lão đầu dập tắt.
- Tiểu tử ngươi có mơ cũng đừng mơ đẹp như vậy.
- Lão có ý gì?
Lâm Phong nhìn vẻ mặt nửa cười nửa không của lão đầu, trong lòng bắt đầu hoảng loạn. Chẳng lẽ tương lai tươi sáng của hắn còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi sao?
- Tiền bối luôn dạy tiểu bối làm người phải nhất ngôn cửu đỉnh, chẳng lẽ nãy giờ tiền bối không lừa tiểu bối đó chứ?
- Thông Thiên Giới Chỉ đúng là có thể giúp linh dược thành thục.
- Hú… dọa lão tử hết cả hồn.
- Nhưng chuyện gì cũng phải có cái giá của nó.
Thông Thiên Giới Chỉ dù là bảo vật nghịch thiên cũng không thể tự nhiên làm cho linh dược thành thục. Muốn rút ngắn thời gian thành thục của linh dược thì cần phải bỏ ra một cái giá tương xứng.
- Đậu xanh, không phải là dùng thọ nguyên của ta đó chứ?
Lâm Phong đột nhiên hét lớn. Nếu dùng thọ nguyên của hắn để đổi lấy thời gian thành thục của linh dược, vậy thì hắn chưa kịp phát tài đã phải phát thiệp báo tang rồi.
- Tiểu tử ngươi nghĩ xa quá rồi.
Cách đơn giản nhất để rút ngắn thời gian thành thục của linh dược là dùng linh thạch. Thông Thiên Giới Chỉ có thể đẩy nhanh quá trình hấp thu linh khí của linh dược lên hàng trăm lần, từ đó rút ngắn thời gian thành thục của chúng.
Theo lão đầu tính toán, muốn rút ngắn thời gian thành thục của một gốc địa cấp linh dược thì cần ít nhất 10 vạn trung phẩm linh thạch.
Lâm Phong nghe lão nói thì ngẩn người, giấc mộng của hắn hình như sắp tan vỡ rồi.
- Như vậy thì có khác gì mua một gốc địa cấp linh dược đâu chứ?
- Tiểu tử ngươi không biết động não sao?
Giá một gốc địa cấp linh dược dao động từ vài vạn đến vài chục vạn trung phẩm linh thạch tùy loại. Đối với loại địa cấp linh dược thông thường thì công dụng của Thông Thiên Giới Chỉ tương đối vô dụng, nhưng đối với loại linh dược quý hiếm như nguyên dược, hồn dược lại rất hữu dụng.
Lâm Phong nghe đến đây liền sáng mắt.
- Vẫn là tiền bối cao minh.
Một gốc địa cấp hồn dược có giá khoảng vài chục vạn trung phẩm linh thạch, nhưng đó là giá của linh dược thành thục. Địa cấp hồn dược khi chưa thành thục thì giá chỉ dao động từ ba đến năm vạn trung phẩm linh thạch mà thôi.
Lâm Phong mua một gốc địa cấp hồn dược chưa thành thục về rồi ném 10 vạn trung phẩm linh thạch vào. Sau đó, hắn chỉ cần nằm một bên chờ đợi, đến khi linh dược thành thục là có thể thu về ít nhất mười mấy vạn trung phẩm linh thạch.
Xem ra giấc mơ nằm không mà hưởng của Lâm Phong có thể bắt đầu sớm hơn dự định, không cần phải đợi đột phá Vương giả, bây giờ đã có thể thực hiện.
Nghĩ là làm, Lâm Phong lập tức rời giường. Hắn vừa đi được vài bước thì giọng nói của lão đầu lại truyền đến.
- Tiểu tử ngươi muốn đi mua linh dược?
- Tiền bối tuệ nhãn như đuốc, vừa nhìn đã rõ.
- Ngươi có biết vì sao đến tận bây giờ lão phu mới nói ra công dụng của Thông Thiên Giới Chỉ không?
- Có phải lão sợ Vạn Bảo Các đóng cửa không?
Lâm Phong nhìn ra bên ngoài, lúc này chỉ vừa qua giờ trưa một chút.
- Lão yên tâm, trời vẫn còn sớm.
- Thôi nhảm nhí đi, mau trở vào.
Giọng nói của lão đầu vô cùng dứt khoát, hoàn toàn không có ý thương lượng.
Sở dĩ lão đầu không nói với Lâm Phong công dụng của Thông Thiên Giới Chỉ là vì lão sợ hắn sẽ hành sự lỗ mãng. Tên tiểu tử ngốc này nhất định sẽ chạy đi mua một đống linh dược bỏ vào giới chỉ để kiếm lời.
- Tiểu tử ngươi không biết kẻ yếu giữ ngọc có tội sao?
Lâm Phong tất nhiên hiểu đạo lý này, nhưng linh thạch trước mặt sao có thể không lấy, cùng lắm thì lấy ít một chút thôi.
- Ta chỉ mua vài gốc linh dược chưa thành thục, chắc sẽ không có ai để ý đâu.
- Mua xong rồi thì sao?
- Thì… chuyện này...
Lâm Phong nhíu mày. Hắn chỉ lo tính toán số linh thạch thu được mà quên mất chuyện này. Nếu hắn thu linh dược chưa thành thục vào giới chỉ ngay trước mặt người ngoài thì không ổn.
Linh dược một khi bỏ vào không gian giới chỉ sẽ mất đi sinh mệnh. Nếu là linh dược bình thường thì không sao, nhưng thứ hắn mua lại là linh dược chưa thành thục.
Mua một gốc linh dược không thể luyện đan rồi bỏ vào giới chỉ cho nó chết đi, làm như vậy chẳng khác nào đốt linh thạch. Chuyện như thế này một người bình thường sao có thể làm được, nhất định sẽ bị nghi ngờ.
Lâm Phong cũng không thể vận chuyển linh dược về Thánh Cung. Hắn không có dược viên, không thể trồng linh dược. Nếu thuê dược viên của Đan Cung thì phải đăng ký, mỗi lần xuất nhập linh dược đều phải được chấp sự đồng ý.
Lâm Phong càng nghĩ càng đau đầu. Rõ ràng linh thạch đã ở ngay trước mặt vậy mà không cách nào lấy được. Biết vậy lúc đó không hỏi lão đầu còn tốt hơn.
Lão đầu nhìn bộ dạng vò đầu bứt tóc của Lâm Phong. Để tên tiểu tử này suy nghĩ thêm một lúc nữa không chừng sẽ sinh ra tâm ma mất.
- Thật ra chuyện này cũng không khó giải quyết.
- Tiền bối có cao kiến gì sao?
- Chỉ cần một dược viên là được.
Lâm Phong còn tưởng lão đầu sẽ đưa ra diệu kế gì. Cái này hắn cũng nghĩ được, hy vọng vừa sáng lên lại vụt tắt.
- Có thể lão chưa biết, nếu thuê dược viên thì mỗi lần xuất nhập linh dược đều phải đăng ký với Đan Phòng.
- Cửu Huyền Thành rộng lớn như vậy, chẳng lẽ chỉ có Thánh Cung là có chỗ trồng linh dược?
- Đúng vậy, sao ta lại không nghĩ ra!
Lâm Phong có thể mua một biệt viện bên trong Cửu Huyền Thành. Lúc đó, hắn có thể tự mở một dược viên, muốn trồng bao nhiêu linh dược mà chẳng được.
Nghĩ là làm, Lâm Phong lập tức rời phòng. Hắn vừa đi được vài bước thì giọng nói của lão đầu lại truyền đến.
- Tiểu tử ngươi có biết một biệt viện bên trong Cửu Huyền Thành có giá bao nhiêu không?
- Cái này đơn giản, ta tìm gian thương hỏi là rõ.
- Không cần phải phiền phức như vậy.
Lão đầu biết rõ công dụng của Thông Thiên Giới Chỉ, cũng đoán được Lâm Phong sẽ làm những gì. Tất nhiên, lão đã sớm nghĩ ra cách giải quyết, ngay cả chuyện mua biệt viện cũng đã tính qua.
- Một biệt viện bên trong Cửu Huyền Thành có giá ít nhất 10.000 vạn trung phẩm linh thạch.
-…