Chương 30: Thần Thức Đầu Tiên

Thiên Nghịch

Chương 30: Thần Thức Đầu Tiên

Thiên Nghịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Chẳng lẽ họ còn muốn ta làm thêm nữa sao? - Vương Lâm rời khỏi chỗ tạp vụ, bước ra ngoài, trong lòng âm thầm muốn thử xem giới hạn của đám sư bá kia đến đâu.
Lúc này, trong mắt các đệ tử ký danh, Vương Lâm không chỉ là kẻ phế vật, vô liêm sỉ, mà còn bị gọi bằng biệt danh "Hắc Tâm Vương". So với cái tên "Hoàng Thử Lang" của tên họ Lưu trước kia, danh xưng này còn đáng sợ hơn một bậc.
Vương Lâm đã tu luyện trong Mộng Cảnh không gian được gần một năm. Linh khí trong cơ thể hắn lúc này dồi dào gấp nhiều lần so với trước. Tầng thứ nhất của Ngưng Khí kỳ đã đạt đến cực hạn, dù có thổ nạp thế nào đi nữa cũng không thể tiến thêm. Bởi vậy, hắn bắt đầu thử dùng khẩu quyết để mở ra tầng thứ hai.
Sau nhiều lần thất bại liên tiếp, trời không phụ lòng người, cuối cùng hắn cũng thành công đột phá tầng thứ nhất Ngưng Khí kỳ, tiến vào tầng thứ hai.
Toàn thân hắn bỗng xuất hiện một lớp chất bẩn màu đen từ các lỗ chân lông. Tắm rửa sạch sẽ xong, Vương Lâm soi mình dưới mặt nước, thấy đôi mắt sáng rực, còn thân hình thì vẫn chưa có nhiều thay đổi.
Hắn sờ cằm, trong lòng thầm nghĩ:
- Hiện tại ta mới chỉ có khẩu quyết tầng ba của Ngưng Khí kỳ. Nếu bây giờ đi nói với Tôn Đại Trụ rằng ta đã đạt đến tầng hai, chắc chắn hắn sẽ hỏi tới nguyên nhân. Đến lúc đó, e rằng sẽ rước lấy không ít phiền phức.
Suy nghĩ hồi lâu mà vẫn chưa tìm ra cách, hắn chỉ biết thở dài. Sau đó, hắn tiếp tục luyện tập Dẫn Lực thuật. Một năm tu luyện trong Mộng Cảnh giúp hắn đạt tới tỷ lệ thành công chín trên mười lần. Với hiệu quả như vậy, Vương Lâm liền nảy ra ý định tăng độ khó. Hắn tìm một tảng đá lớn, dùng nó để luyện tập khống chế Dẫn Lực thuật.
Thời gian thầm lặng trôi qua, thêm một tháng nữa đã vèo trôi. Công việc tại tạp vụ khiến các đệ tử ký danh ai nấy đều oán thán. Nhưng đúng lúc này, mùa đông đã đến, môn phái bắt đầu tổ chức lễ hội hàng năm, nơi các đệ tử nội môn tỷ thí tranh tài.
Đồng thời, năm nay cũng là năm mười năm một lần tổ chức tỷ thí cho các đệ tử ký danh. Ba người đứng đầu sẽ được tấn thăng thành nội môn đệ tử. Cả đám đệ tử ký danh đều tu luyện hăng say, trong lòng tràn đầy hy vọng.
Vì thế, chuyện ở tạp vụ cũng chẳng còn ai để ý đến nữa.
Vương Lâm thấy vậy, trong lòng có chút thất vọng. Còn về phần tỷ thí nội môn, hắn cũng chẳng có ý định tham gia. Thời gian đó, tốt nhất là dùng để tiến vào Mộng Cảnh không gian tu luyện.
Hôm nay, khắp Hằng Nhạc phái chìm trong tuyết trắng. Những bông tuyết nhẹ nhàng rơi từ trời xuống, khiến ngàn dặm chỉ còn trắng xóa một màu tuyết.
Vương Lâm không tu luyện. Hắn đứng yên trong sân, dùng Dẫn Lực thuật như một bàn tay vô hình quét ngang không trung. Bất kỳ bông tuyết nào đến gần người hắn đều bị đẩy ra xung quanh, không một hạt nào chạm được vào người.
Ánh mắt hắn hướng về phía sơn thôn. Lúc này, chắc cha mẹ hắn đang ở trong nhà, quây quần bên lửa sưởi ấm.
Nếu còn ở nhà, hắn có lẽ đang ngồi bên bếp lửa, cha thì điêu khắc gỗ, mẹ thì tất bật nấu nướng.
Có lúc hắn không tập trung, liền ngồi bên cạnh, ngắm cha mình tỉ mỉ chạm khắc.
Vương Lâm vẫn nhớ rõ, dưới gầm giường trong căn phòng nhỏ của mình, còn cất mấy cái con quay bằng gỗ. Ban ngày, thỉnh thoảng hắn mang ra chơi cùng đám trẻ hàng xóm.
Nghĩ đến đây, lòng hắn bỗng nghẹn lại, hít sâu một hơi. Người tu tiên cần phải đoạn tuyệt với trần tục, bởi những ký ức đó sẽ cản trở con đường tu đạo. Vương Lâm nhắm mắt lại, nhưng trong lòng vẫn không thể nào vô tình. Dù có cố gắng đến đâu cũng không được.
Cảm nhận được điều này, nét mặt hắn khẽ biến. Lúc này, nhờ đạt đến tầng hai Ngưng Khí kỳ, hắn đã hình thành thứ mà người ta gọi là thần thức. Dù chưa thể vận dụng rõ ràng như khi bước vào tầng ba, nhưng đã có thể cảm nhận sơ bộ.
Thần thức vừa quét qua, hắn liền biết Vương Hạo đang đi tới.
Chốc lát sau, cửa sân ngoài bị đẩy ra. Vương Hạo đầu đội mũ, người khoác áo da, nhìn Vương Lâm với vẻ kinh ngạc, hỏi:
- Thiết Trụ ca! Anh không thấy lạnh sao mà đứng ngoài này?
- Ta dùng pháp quyết tính trước, biết ngươi sắp tới, nên ra đây chịu rét một chút để đón tiếp. - Vương Lâm mỉm cười. Thực ra, từ khi đạt đến tầng hai Ngưng Khí kỳ, hắn đã cảm nhận được thân thể cường tráng hơn xưa rất nhiều, hoàn toàn không còn cảm giác lạnh.
Vương Hạo cười ha hả, cởi mũ ra, chăm chú nhìn Vương Lâm một hồi rồi bỗng nói:
- Thiết Trụ ca! Em thấy hình như anh có gì đó khác biệt so với mấy tháng trước thì phải?
Vương Lâm cười đáp:
- Tất nhiên rồi! Giờ ta đã đạt tới tầng hai Ngưng Khí kỳ, chính thức trở thành tiên nhân rồi.
Vương Hạo nhăn mặt, bước vào trong phòng:
- Đừng nói khoác. Em còn có linh đan hỗ trợ mà đến giờ vẫn chưa đạt nổi tầng nhất, anh làm sao mà vượt nhanh vậy được?
Vương Lâm không đáp. Hắn hiểu rõ, có những chuyện nói thật lại không ai tin. Huống chi hắn và Vương Hạo cũng không thân thiết tới mức có thể tâm sự hết lòng.
Chuyện mới gặp một lần đã coi nhau như huynh đệ, Vương Lâm không làm được.
- Vương Hạo! Hôm nay sao có thời gian ghé đây? Phòng luyện đan chẳng phải luôn bận rộn sao? - Vương Lâm bước vào phòng, rót cho hắn một chén nước nóng, vừa hỏi.
Vương Hạo nhận lấy, thổi vài hơi rồi nhấp một ngụm, cười nói:
- Dạo này anh không tới lấy đồ ở phòng luyện đan, nên em vẫn giữ lại. Hôm nay tiện đường, mang tới cho anh luôn. - Nói xong, hắn lấy ra một gói nhỏ, đặt lên bàn.
Vương Lâm mỉm cười, ánh mắt chờ đợi. Hắn không tin Vương Hạo lại tốt bụng mang đồ đến miễn phí.
Vương Hạo thấy ánh mắt ấy, mặt đỏ bừng, cúi người lại gần, nhỏ giọng nói:
- Thiết Trụ ca! Em biết anh thông minh, nên em nói thật. Em nghe nói dạo này anh ở đây được các đệ tử ký danh tặng rất nhiều Tham Thân tiên phù... Anh có thể cho em mượn một ít được không?