Chương 106: Thoát Thân

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 106: Thoát Thân

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đóa Đóa nhìn bóng lưng kiêu ngạo của Y Thiên, bờ vai nàng khẽ run lên vì xúc động, đôi mắt tràn ngập niềm tin mãnh liệt nay đã được đền đáp. Nàng bất chấp linh thể đang mờ mịt như sương khói, nhào tới ôm lấy hắn từ phía trước, đôi môi run rẩy bật ra tiếng nấc nghẹn ngào:
"Chàng sống rồi... Thiếp đã biết chàng nhất định sẽ làm được mà, phu quân!"
Y Thiên khẽ khựng lại, bàn tay chằng chịt lôi điện tím đen nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay mờ ảo của nàng, đôi mắt thâm trầm bỗng chốc dịu lại một cách lạ thường. Hắn khẽ gật đầu, thanh âm trầm ấm nhưng mang theo uy áp không thể chối từ:
"Cực khổ cho cô rồi. Bây giờ hãy vào đan điền nghỉ ngơi dưỡng sức đi, chuyện còn lại cứ để ta lo."
"Được. Vừa hay, thiếp cũng khá mệt rồi. Phiền phu quân nhé, hãy chắc chắn rằng sẽ an toàn trở về, hứa với thiếp… làm ơn đấy." Nàng tựa đầu vào ngực hắn, môi mím chặt không để tiếng nấc tuôn ra.
Như có thể tâm linh tương thông với nàng, Y Thiên với vẻ mặt như thấu hiểu tất cả, liền nắm chặt tay nàng hơn, đùa rằng:
"Tay cô thật sự đẹp như vậy sao? Vô cùng mềm mại, vậy mà trên giường hay khi cầm phiên đều có thể thể hiện sự cứng cáp, thực lực khó tưởng tượng được a."
"Hừ! Cái tên ngốc này, còn đùa được… đúng là…" Đóa Đóa hừ lạnh, giả vờ giận dỗi quay phắt mặt lại. Cuối cùng, nàng không muốn cho hắn thấy vẻ yếu đuối này, bèn một mạch đi thẳng vào đan điền của hắn nghỉ ngơi.
Nàng vừa tan biến vào đan điền, khuôn mặt Y Thiên bỗng chốc co giật, gân xanh nổi lên cuồn cuộn nơi cổ.
"Quả nhiên lúc đó, truyền thừa ký ức từ Huyết Ma Lão Tổ đã có cảnh báo, bây giờ lại thêm cả Viêm Hàn và trái tim của hắn. Chết tiệt, không đơn giản chút nào."
Khác với Huyết Ma Khí hay Huyết Ma Dịch được thức tỉnh trong nghịch cảnh, thứ đã tiến hóa từ Huyết Ma Khí tiết ra từ hình xăm.
Còn thứ Huyết Ma Dịch tiết ra từ Viêm Hàn, hay nói đúng hơn là từ trái tim của hắn mà Y Thiên đã nuốt vào.
Ngoài bản chất tương tự Huyết Ma Dịch, nó còn mang theo ma tính. Thứ này đặc biệt nguy hiểm, nhất là khả năng cộng hưởng của nó với Sát Khí nồng hậu trong người Y Thiên.
Đó chính là điều tối quan trọng. Bởi vì bản chất ác quỷ của Y Thiên, thứ khiến cho nhân tính vốn ít ỏi của hắn nay càng thêm hao mòn, khi ma tính trong nội thể kết hợp với Sát Khí từ ngoại thể cùng nhau tiêu hao nhân tính.
"Cũng may, lại có thêm một dị thuộc tính tự nhiên là Dị Lôi, vốn là bảo vật trấn phái khắc tà. Lúc này, ta có thể dùng nó để tiêu hao cả hai, nhằm ổn định tình hình."
Một luồng khí huyết đỏ sậm, tanh nồng từ trái tim Huyết Ma Chi Thần bùng phát, va chạm dữ dội với tia sét tím lịm của Dị Lôi trong huyết quản.
Hắn cắn chặt răng đến mức bật máu, ép buộc hai nguồn sức mạnh được xem là tà - chính (nếu tính về độ tương khắc) này phải quy phục.
Từ phía sau, một hơi ấm yếu ớt áp sát vào lưng hắn. Linh Nhi gục đầu vào vai ca ca, đôi bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy lớp áo rách nát đến bật máu, như sợ hắn lại tan biến.
Nàng thều thào với giọng điệu mệt mỏi cùng cực, đôi mắt nhắm nghiền vì không còn sức lực:
"Y Thiên ca ca... muội mệt quá rồi, chúng ta về nhà... được không huynh?"
Chỉ trong cái chạm nhẹ của nàng, Y Thiên bỗng chốc lấy lại được ý thức, lập tức hai tay đều như vắt tranh uyển chuyển lên xuống, tựa như xoay chuyển càn khôn. Dị Lôi phóng ra tia sét hắc tử, Huyết Ma tỏa ra luồng hắc huyết quang.
Ánh mắt sâu thẳm của hắn đột nhiên mở bừng, ánh lửa trong đó cháy rực. Âm Dương Nhãn được kích hoạt. Đôi đồng tử liên tục co rút, xoay tròn theo chuyển động của hai bàn tay.
"Ngay lúc này!" Y Thiên trừng mắt, hai tay một bên nắm giữ Huyết Ma quang, một bên nắm giữ Dị Lôi. Cả hai đều nén chặt lại, dồn ép đến cực hạn.
BÙM!
Một tiếng nổ vang lên, Dị Lôi và Huyết Ma tức khắc tan ra hòa nhập vào nhau, chảy ngược lại vào cơ thể thông qua hai lòng bàn tay.
"Hộc… hộc…" Y Thiên mệt mỏi thở dốc.
"Đại ca… huynh sao vậy?" Linh Nhi uể oải, thân thể mềm nhũn như cọng bún, tựa như đã không còn chút sức lực nào, trườn dài tới từ phía sau, hai tay thế mà lại giữ chặt không buông.
Lúc này, Y Thiên mới ngỡ ngàng, không ngờ chính mình lại luyện hóa được hai vật kỳ dị này nhờ vào Linh Nhi mà lại quên mất sự hiện diện của nàng. Nhanh chóng gật đầu, bàn tay to lớn khẽ xoa đầu nàng như một thói quen:
"Đương nhiên, xin lỗi vì đã khiến Linh Nhi gặp nguy hiểm. Nhưng Linh Nhi dũng cảm như vậy, yêu ta như vậy. Chắc không giận ca ca đâu nhỉ?"
"Ừm… Linh Nhi tuyệt đối không giận Y Thiên ca ca đâu… một chút… cũng… kh-" Đang nói giữa chừng, đột ngột hai mắt nàng nhắm chặt không mở. Linh Nhi ngủ ngay lập tức. Cũng phải thôi… thương thế nặng nề như vậy, chưa nói đến một đứa trẻ sống trong nhung lụa, e rằng một đứa trẻ bình thường còn khó có thể chịu nổi.
Linh Nhi một chút cũng không kêu ca, sợ hãi. Chắc lúc này vì mệt quá nên mới ngủ quên mất thôi, không sao.
Ngay lúc Y Thiên vẫn đang chìm trong suy nghĩ, tay nhẹ nhàng xoa đầu Linh Nhi. Miệng hắn nở nụ cười dịu dàng hiếm thấy. Có lẽ đây chính là thứ mà hắn hằng mong ước, một cuộc sống yên bình…
"Đi đến bước này rồi… liệu quay đầu lại, có muộn quá không?" Câu hỏi này đã được Y Thiên hỏi đi hỏi lại bao nhiêu lần với chính bản thân mình rồi. Nhưng mỗi khi nó xuất hiện, đầu óc hắn bỗng chốc trống rỗng, cảm giác mơ màng tan biến, hiện thực mở rộng với đôi đồng tử tròn xoe đầy ngờ vực.
Cảm giác này như thể vừa tỉnh dậy khỏi giấc mơ dài vậy.
"Có nguy hiểm!" Y Thiên giật mình, đứng phắt dậy. Trực giác mách bảo hắn dưới huyết hải có thứ gì đó đang chuyển động.
Hơi lạnh từ phía biển máu đột ngột tăng vọt, một luồng sát khí đặc quánh đang lừng lững tiến tới.
"Đúng là như vậy… bọn chúng tu vi so với ta thì chênh lệch rất nhiều. Lại chưa bị tiêu hao bao nhiêu, có lẽ chỉ vì không muốn vị thiếu chủ Long Ngạo Thiên này dễ dàng trở về cho nên mới không tung ra hết thực lực. Chứ nào tất cả lại bị một tên Luyện Khí Kỳ nhỏ nhoi như ta vây khốn, rồi lại một chiêu diệt sạch. Thật nực cười."
Dưới mặt nước đỏ ngầu, từng bóng đen của Hắc Nhân Đội bắt đầu trồi lên như những thây ma thức tỉnh từ địa ngục, khí thế bức người. Ánh mắt Y Thiên vừa quét về phía chân trời xa xăm, đồng tử bỗng chốc co rụt lại, cơ mặt căng cứng như đá tảng.
"Long gia nội tình thâm hậu, thật không đơn giản như vẻ bề ngoài. Linh Nhi, nghe lời, ôm chặt ta lại. Chúng ta mau về thôi, sóng đã từ biển tràn về bờ cả rồi. Chậm trễ nữa, khéo bị sóng cuốn đi mất."
Linh Nhi tuy đang ngủ, nhưng khi nghe giọng của Y Thiên liền như mặc định rằng trong tiềm thức phải làm theo, hai tay nhỏ bé bám vào người hắn chặt hơn nữa. Huyết Ma Dịch phóng ra khỏi hình xăm, tụ lại thành một sợi dây dài quấn chặt Linh Nhi vào người, đồng thời mọc ra phía sau lưng đôi Huyết Dực cực kỳ rực rỡ.
"Thiên Bình Kiếm - Về!"
Nương theo đường máu đen sẫm, một thanh kiếm sắc lẻm dưới huyết hải bay vút lên, sượt qua người của một trong các Hắc Nhân Đội, rồi nằm gọn trong tay Y Thiên.
Đôi Huyết Dực vỗ mạnh, mặt biển nổ tung thành một hố sâu thăm thẳm. Y Thiên như một luồng tia sét tím đen xé toạc không trung bay thẳng lên trên.
Mặt biển máu nổ tung liên tiếp, hàng trăm bóng đen Hắc Nhân Đội đan xen nhau lao lên như những tia chớp tối. Chúng không tấn công đơn lẻ mà phối hợp thành một trận đồ quái dị, những thanh hắc đao vung lên tạo thành một tấm lưới tử vong bủa vây bốn phía.
Y Thiên nghiến răng, cơ thể rung lên bần bật dưới áp lực nghẹt thở.
Máu từ những vết thương cũ phun ra, hòa cùng hắc huyết từ đôi cánh tạo thành một màn sương đỏ thẫm che chắn cho Linh Nhi ở sau lưng.
Hắn vung Thiên Bình Kiếm, những tia lôi điện tím đen va chạm chan chát với hắc đao. Mỗi tiếng nổ là một lần tàn dư linh lực chấn vào lồng ngực khiến hắn nghẹn ứ.
Lũ Hắc Nhân Đội như những con đỉa đói, kẻ này ngã xuống, kẻ khác lập tức từ biển máu trồi lên lấp chỗ trống, liên miên bất tuyệt.
"Cút ngay!"
Y Thiên gầm lên, đôi mắt đỏ rực sát khí xé toạc màn đêm tăm tối của hang tầng. Hắn không né tránh, trực tiếp dùng vai trái nhận lấy một đao để đổi lấy đường sống, lao thẳng lên đỉnh hang.
Từng luồng khí áp nặng nề từ tầng trên ép xuống khiến xương sống hắn kêu răng rắc như sắp gãy vụn. Phía sau, hàng trăm đạo khí kình đen ngòm rượt đuổi sát gót, chỉ cách gót chân hắn vài tấc, hơi lạnh của cái chết bám đuổi dai dẳng.
Không gian xung quanh co rút lại, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và tiếng gào thét của tử thần.