Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 135: TIỂU NHÂN
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đóa Đóa, sao Cửu U Băng Nguyên lại thay đổi lớn đến thế? Cứ như thể đây không phải nơi chúng ta từng đến vậy.
Y Thiên cất tiếng kinh hô trong thức hải.
Chuyện dễ hiểu thôi. Đây chính là lý do Cửu U Băng Nguyên không thể bị bất kỳ tu sĩ cá nhân nào chiếm giữ. Không chỉ vì khả năng tự phục hồi phi thường, mà còn bởi khả năng biến đổi khôn lường của nó.
Quả thật như lời nàng nói, trước cảnh tượng hùng vĩ của Cửu U Băng Nguyên lúc này, ai mà nghĩ được Cửu U Băng Nguyên mà Y Thiên từng khám phá trước đây lại giống hệt với nơi này chứ.
Hắn đưa mắt nhìn xa, thấy dưới mặt hố sâu hun hút là một vùng đất băng óng ánh tựa như một tòa pha lê hiện ra.
Đi trước hắn là đoàn người Băng Tuyệt Cốc. Chỉ thấy họ tụ lại thành một trận đồ bát quái, duy chỉ có nữ nhân tóc đỏ là xông lên cuồng nhiệt phía trước, từng đường thương quét ngang hàng chục Băng Trụ với đầy tán lá, tựa như những cây cổ thụ lâu đời được đắp mình bằng pha lê, nay vỡ tan hoàn toàn.
Đó là sức mạnh của Lãnh Vô Tình sao? Y Thiên kinh ngạc thốt lên.
Vô Diện đạo hữu, lại gặp nhau rồi. Bạch Tư Mi ngự kiếm bay bên cạnh, khẽ nói.
Được. Y Thiên lạnh lùng đáp gọn một câu.
Huyết Dực dang rộng, đập mạnh trong không trung, hạ người lao thẳng xuống dưới.
Trong khi bay, ánh mắt hắn vẫn không khỏi bị thu hút bởi hình ảnh 'nhất truy bát hỗ' (một xông lên, tám hỗ trợ) trước mặt. Tốc độ tiến lên ngày càng nhanh, thực sự khiến hắn vô cùng ngạc nhiên, có chút không tin vào mắt mình. Trong lòng hắn sớm đã tự hỏi:
Là Băng Ngọc Lâm quá đơn giản, hay là nàng ta quá mạnh?
Nhưng trong thâm tâm đang sôi sục của hắn, hắn biết rõ rằng chỉ có thể là nàng quá mạnh. Bởi vì các Băng Trụ to lớn đến mức thiếu chút nữa là có thể chồng chất lên nhau, xé toạc Cửu U Băng Nguyên mà vươn ra ngoài.
Cho dù khoảng cách xa đến đâu, các tán lá lam quang mỏng như những phiến băng dài khoảng hai gang tay, hình tam giác sắc lẹm mọc tua tủa ra từ các cành theo những góc độ kỳ dị, trông giống như hàng vạn lưỡi dao đang chĩa xuống đầu người đứng dưới.
Chúng cứ như có sinh mệnh mà ngả mình, nhắm thẳng về phía đám người Băng Tuyệt Cốc mà lao tới, khí thế như muốn nghiền nát bọn họ ra thành bã.
Tuy nhiên, trận đồ bát quái mà các đệ tử Băng Tuyệt Cốc tạo ra ở phía sau Lãnh Vô Tình không hề vô dụng. Chúng như một tấm phòng thủ cứng cáp hơn cả kim cương, bất cứ phiến lá nào lao tới đều bị ngăn chặn và tan biến.
Với sự phù trợ không kẽ hở của đồng đội, Lãnh Vô Tình thoải mái tiến lên phía trước, gần như không chút trở ngại. Càng chém càng hăng, càng tiến càng nhanh. Chỉ trong chốc lát, bóng dáng nàng đã ở phía xa xăm, có chút không thể thấy rõ.
Ngay lúc này, Y Thiên cũng vừa đáp xuống mặt băng lấp lánh đến mức có thể soi rõ cả bản thân.
Bàn chân trần của hắn vừa chạm xuống mặt đất, một sự rung chuyển nhẹ nhàng liền lan tràn khắp bốn phía.
RẮC!
Từ trên đỉnh đầu, hàng loạt phiến lá bị chấn động lao tới, nhắm thẳng vào Y Thiên. Hàng trăm phiến bắt đầu bắn đi như một cơn mưa lam quang.
Khi hàng trăm phiến lá vây hãm lấy Y Thiên, Bạch Tư Mi bên cạnh vừa vặn ra tay.
Chỉ thấy nàng xoay người, đôi ngọc thủ chắp lại thành ấn. Hô vang:
Kim Thủ Ấn - Triệt!
Một loạt hư ảnh ngọc thủ thoáng chốc xuất hiện, bao lấy hai người, điên cuồng đẩy ra, nghiền nát tất thảy phiến lá bay tới.
Vô Diện đạo hữu có bị thương không? Bạch Tư Mi vẫn giữ tư thế thủ ấn, gương mặt hơi vã mồ hôi lạnh, ân cần hỏi.
Y Thiên lạnh lùng lắc đầu, cánh tay nhẹ nhàng đẩy nàng sang một bên:
Ta nghĩ cô nên lo cho bản thân mình thì hơn. Ta đường đường là một Thể Tu, làm sao có thể vì chút phiến lá rách nát này mà bị thương được?
Dứt lời, hắn liền bước ra khỏi vòng khí lam quang bao bọc lấy hai người, chưa kịp để nàng vươn tay gọi lại.
Hắn đã làm ra điều khiến nàng kinh ngạc hơn cả.
Toàn thân hắn bỗng chốc rùng mình, một luồng khí bạo ngược cuồn cuộn dâng lên. Ngay khi phiến lá gần chạm vào người hắn, Sát Khí cộng hưởng với Huyết Ma Dịch tản ra, lập tức đồng hóa thành vũng máu rồi lại thu vào cơ thể hắn.
Cảnh tượng thật sự vô cùng kỳ dị. Bạch Tư Mi sau khi thấy thủ đoạn này, trong lòng lập tức đã lung lay không ít. Bởi vì Y Thiên mà nàng biết làm sao có thể mạnh đến mức này… không… phải là kinh tởm đến mức này mới đúng chứ.
Chỉ phòng thủ được một đợt mà trông như linh lực tiêu hao không ít. Cô nên đi chung với tông môn thì hơn, bọn họ sẽ giúp cô dễ dàng vượt qua.
Còn đạo hữu thì sao?
Y Thiên quay người nhìn nàng, Sát Khí tản ra khiến không gian sáng rực đột nhiên tối lại một chút.
Mở đường máu.
Nói rồi, đôi Huyết Dực của hắn lại lần nữa hình thành. Dòng máu bây giờ khác hẳn lúc nãy bay xuống chỉ đơn thuần là ấm nóng. Ma Khí và Oán Khí ngập tràn đến mức không thể giữ lại, mà chỉ có thể để mặc tràn ra ngoài.
VÚT!
Y Thiên lập tức với tốc độ kinh hoàng bay về phía trước, nhìn theo hướng đi có lẽ hắn muốn đuổi theo đám người Băng Tuyệt Cốc.
Bạch Tư Mi cắn chặt môi, quay đầu lại phía sau, định sẽ tụ họp cùng với Vân Tiêu Tông và các lão quái để tiện di chuyển lên trước.
Nhưng cảnh tượng nàng thấy chính là một sự hỗn loạn đến cùng cực.
Không kể các lão quái vốn đã rất mạnh mẽ đang tiến về phía trước, Thanh Vân và Bạch Vân căn bản là không thể kịp thời đỡ được các phiến lá bay xuống như mưa giông trút nước.
Vân Phi Vũ vì vậy đã phải chùn bước. Vân Tiêu Cổ tức khắc lơ lửng trước mặt ông, hai tay ông như hai chiếc dùi cứ thế liên tục đập vào mặt trống, từng hồi trống vang lên cực kỳ mãnh liệt.
Không chỉ Bạch Vân và Thanh Vân mà cả những người ở gần đó cũng được an toàn, thuận thế nép mình về phía ông, nhẹ nhàng tiến về phía trước.
Lúc này nàng mới hiểu ra cơ chế hoạt động của các Băng Trụ. Hình như chúng hoạt động dựa vào âm thanh dao động mà mỗi cá nhân tác động lên mặt băng để phản hồi.
Cũng chính vì vậy nên nàng chôn chân ở đây đã một lúc nhưng không có phiến lá nào lao tới tấn công.
Nơi phía sau nàng, tính cả Hồ Kỳ và Tuyết Nhung, thì đã lên tới mười ba người. Kẻ thì chạy toán loạn né tránh, người thì vung đao xung kích tạo thành một đường dài, kẻ thì hoảng loạn phòng hộ, ai nấy tiếng động phát ra đều rất mạnh.
Các vị đạo hữu, làm ơn bình ổn lại đội hình. Các Băng Trụ ở đây hoạt động dựa vào dao động mà chúng ta tác động vào mặt băng. Nếu chúng ta không động, chúng cũng sẽ không động. Bạch Tư Mi quát lớn về phía sau.
Cứ tưởng như thế là đã dễ dàng giải quyết được tầng đầu tiên của Cửu U Băng Nguyên, dù gì nàng cũng đã tìm ra cách thức. Nhưng thứ khiến nàng không thể nào tin nổi chính là một thân ảnh mơ hồ như ảo ảnh liên tục đảo người qua lại, tiến về phía trước.
Đao vung ra như búa bổ, sức nặng cực kỳ vang dội tựa như thể đập vào cả không khí. Thân ảnh đó lại gần mới nhìn ra rõ, đó chính là Độc Cô Nhất Đao. Ông ta vẻ mặt không chút biến sắc, cất giọng trầm lạnh đầy áp lực:
Cô nương nghĩ ai sẽ nghe theo cô nương? Nếu có thực lực thì tự mình bảo hộ mọi người, còn không thì tự thân một mình mà vượt qua. Ai rảnh mà chơi trò đồng đội với cô?
Nghe những lời đầy sắc đá của Độc Cô Nhất Đao, nàng mới hoàn toàn minh bạch. Mười vị lão quái tại đây chính là một lũ tán tu ô hợp không thể nào hợp tác. Thứ bọn họ muốn nhất định phải có được, còn thứ bọn họ không muốn thì có thét khàn giọng cũng chẳng làm được gì.
Tán tu bọn họ là như vậy đấy, thấy yếu thì khinh, thấy mạnh thì sợ. Đó cũng là những gì cuộc đời đã dạy cho họ. Nàng thầm cười tự giễu:
Vậy được, mong đạo hữu bình an. Ta thân cô thế cô, thực lực không lớn mạnh, thật sự không có cách nào giúp tất cả các vị bảo hộ. Chỉ đành chờ dịp khác vậy.
Đôi ngọc thủ tách khỏi nhau, vòng khí lam quang quanh người tan ra. Chân nàng đạp lên mặt đất nhẹ nhàng như thể chưa kịp chạm đã rời, thân hình đẫy đà xoay vòng hướng về Bạch Vân.
Bạch Vân muội, giúp ta đỡ.
Chưa kịp để Bạch Vân dang tay ra đỡ, Vân Thanh tức khắc liều mạng lao ra khỏi sự bảo hộ của Vân Tiêu Cổ, ôm lấy Bạch Tư Mi giữa không trung.
Bạch Tư Mi khẽ nhíu đôi mày phượng, vẻ mặt không chút nào tình nguyện, khó khăn thốt lên một lời:
Đa tạ sư huynh.