Chương 136: Thật Muốn Giao Chiến Một Trận

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 136: Thật Muốn Giao Chiến Một Trận

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thanh Vân nắm chặt cổ tay trắng nõn, gương mặt kệch cỡm hướng về phía eo nhỏ của sư muội, cất lời:
"Bạch sư muội, muội có sao không?"
Bạch Tư Mi cố nén khó chịu, nhưng đôi mắt vẫn không kìm được để lộ ánh ghét bỏ, nàng lắc đầu né tránh:
"Ta không sao. Ngược lại, huynh nên lo cho bản thân thì hơn. Nếu không có Vân trưởng lão ở đây thiết lập phòng thủ, dựa vào cái bộ dạng chật vật của huynh lúc nãy, e rằng đã tan xương nát thịt từ bao giờ rồi."
Thanh Vân chẳng bận tâm đến lời châm chọc của nàng, khóe môi nở nụ cười kiêu ngạo, vận chuyển linh lực vào lòng bàn tay.
Thanh Vân Kiếm rút ra từ thắt lưng. Tu vi Trúc Cơ Cảnh Hậu Kỳ không phải là chuyện đùa. Chỉ với vài đường kiếm cơ bản, Thanh Vân gần như đã hoàn toàn chém nát tất cả phiến lá băng đang lao xuống với tốc độ cao.
"Trong tông môn đâu chỉ có sư muội là thiên kiêu. Chẳng qua khi nãy ta rơi xuống đây có chút mất thăng bằng, nếu không thì chút trở ngại này làm sao cản được ta?"
Bạch Tư Mi cắn chặt môi, giọng nói gằn khẽ:
"Được rồi, mong sư huynh cứ thế mà phát huy, giúp Vân trưởng lão bớt gánh nặng."
Thanh Vân thu kiếm về bên cạnh, tay còn lại định vòng lấy eo nàng. Bạch Tư Mi thoáng chốc nhận ra ý đồ bất chính của hắn, đôi mắt nàng gần như phun lửa, nàng lập tức xoay người né tránh, giọng đã không còn khách sáo:
"Thanh Vân sư huynh, đây không phải lúc để đùa cợt. Nếu huynh có thực lực thì hãy dùng nó để xông pha phía trước đi. Vô Diện đạo hữu đã mở đường máu cho chúng ta, hãy dựa vào đó mà tiến lên."
"Vô Diện? Lại là cái tên Vô Diện đáng ghét này. Chẳng lẽ sư muội thật sự thích hắn sao? Giờ này lại vì lo lắng cho hắn khi giao chiến với bọn người Băng Tuyệt Cốc. Sợ chúng ta không đến kịp thì hắn sẽ bị Lãnh Vô Tình đánh đến mức tan xương nát thịt ư?"
Thấy Thanh Vân mất bình tĩnh như vậy, Bạch Vân từ phía sau ngập ngừng bước đến, hai tay đan chặt vào nhau đặt trước ngực, ngượng nghịu nói:
"Thanh Vân sư huynh, Bạch tỷ thật sự không có ý đó đâu mà. Chỉ là… chỉ là tỷ ấy sợ huynh vì lơ là mà bị thương, cho nên mới lo lắng, có ý nhắc huynh chú ý dùng sức mạnh đúng lúc, đúng chỗ."
Lời Bạch Vân nói cũng có lý, thật ra thì cái tính cách ngang ngược lạnh lùng này của Bạch Tư Mi đã khá nổi tiếng trong tông môn.
Đối với hắn thì nàng đã ít gay gắt hơn nhiều so với các sư huynh đệ đồng môn khác rồi. Chỉ có như thế thì nàng mới có biệt danh là nữ nhân băng lãnh chứ sao. Như thế cũng rõ vì sao nàng nặng lời như vậy rồi, chắc có lẽ nàng vì quan tâm mình nên mới nói vậy. Cũng một phần do miệng lưỡi cứng nhắc, không quen nói lời nhẹ nhàng.
Nghĩ như thế, trong lòng Thanh Vân tràn ngập vui sướng, Thanh Vân Kiếm cầm lên rồi lại hạ xuống. Tưởng tượng ra vẻ tiêu sái của bản thân, hắn trịnh trọng nói:
"Bạch sư muội nói đúng. Ta quả thực không nên lúc này bừa bãi dùng sức. Huống chi ở đây thời tiết khắc nghiệt như vậy, nói không chừng hàn khí xâm nhập không ngừng, có thể dễ dàng giết người chứ sao."
Bạch Tư Mi càng nhìn dáng vẻ tự cho mình là đúng này của Thanh Vân, cố nuốt nỗi kinh tởm. Nàng cố gắng nở nụ cười gượng gạo, lùi về phía Vân Phi Vũ mấy bước.
"Thanh Vân sư huynh biết vậy là tốt rồi. Việc quan trọng bây giờ là về các Băng Trụ này, như ta đã nói, chỉ cần ta phát ra tiếng động đủ nhỏ, không làm rung động mặt băng, thì sẽ không có bất kỳ rung động nào truyền đến các Băng Trụ, khiến các phiến lá băng đồng loạt phóng xuống xé toạc chúng ta."
Vân Phi Vũ lúc này đã nhẹ nhàng đặt lại Vân Tiêu Cổ vào bên hông, nhưng vẫn rất cẩn trọng đặt tay lên mặt trống. Chỉ chờ có sai sót là lập tức vỗ mấy hồi trống, bao bọc bảo vệ đám đệ tử này ở phía trong.
Bởi vì chuyến đi lần này là nhiệm vụ tông môn liên quan đến Hồ Đại Thương, vốn chỉ là một cuộc du ngoạn của hai nam nữ thiên kiêu này cùng với cô muội muội nhút nhát, để thêm kinh nghiệm chiến đấu.
Nơi đây khắp nơi đều có cơ duyên, chỉ cần có số mệnh tốt thì rất có thể ở trong Cửu U Băng Nguyên này sẽ mang về nhiều pháp bảo tốt. Nhưng đối với hắn thì không tốt rồi, nhiệm vụ của hắn ở đây chỉ có một, chính là bảo vệ tốt hai thiên kiêu đệ tử này cho cẩn thận, không được để bất cứ ai hi sinh.
Dù sao thì bọn họ cũng là tương lai của tông môn, nếu để mất đi một ai thì Vân Tiêu Tông cũng không còn là nhà của hắn nữa.
Nghĩ đến những điều này, Vân Phi Vũ bất giác toát mồ hôi lạnh. Những giọt mồ hôi vừa mới thoát ra khỏi tuyến mồ hôi đã bị đóng băng ngay lập tức, thoáng chốc khiến Vân Phi Vũ quay về thực tại, nơi hàn khí càng lúc càng xâm nhập sâu hơn vào cơ thể.
"Thời gian đang trở nên gấp gáp rồi. Bạch Tư Mi, ngươi hãy mang Khí Linh của mình ra đây, để linh lực hệ hỏa bao bọc quanh mọi người, ngăn chặn nguồn hàn khí này thẩm thấu sâu hơn."
"Tuân lệnh trưởng lão. Đệ tử thực hiện ngay đây."
Bạch Vân rất tinh ý, liền ở bên cạnh Thanh Vân kéo hắn lại gần mình. Đề phòng hắn lại tưởng bở mà tiếp cận tỷ tỷ nàng, gây ra chuyện không hay. Đôi mắt dịu dàng ướt át như thể sắp khóc, nàng mềm mại nói:
"Thanh Vân sư huynh có thể ở bên muội không? Ở đây nguy hiểm muôn trùng, muội… muội sợ lắm."
Thanh Vân thấy mình hình như sắp có đào hoa vận rồi. Thôi thì đã là mỹ nhân sư muội mềm mại như vậy nhờ vả, thân là sư huynh, cớ sao lại từ chối được chứ.
"Được, ta ở bên cạnh muội. Hãy nép phía sau lưng ta nhé, sẽ không có thứ gì làm hại được muội đâu. Đứng trước Thanh Vân Kiếm, vạn vật bình đẳng."
Bạch Vân cũng cảm thấy ngứa mắt. Cái tên sư huynh này của nàng thực sự chẳng ra sao cả, đứng trước mặt người ta thì làm ra vẻ hung hăng. Khi người khác mạnh mẽ thì hắn lại sợ hãi như rùa rụt cổ.
Giờ này lại dựa vào sự che chở của nữ nhân như nàng mà lại bắt đầu khoác lác, đúng là thật hết nói nổi.
Hắn thực ra cũng thông minh, bởi vì biết chắc sẽ không phải ra tay, hắn mới dám khoác lác lớn tiếng như vậy. Chứ bảo hắn một mình đối phó cả đống phiến lá băng đang lao vào như kiếm ý liều mạng như thế, thà nói hắn chết còn hơn.
Ngọn lửa đầy nóng bỏng của Bạch Tư Mi được khơi dậy đã đẩy lùi tất cả hàn khí đang xâm nhập xung quanh. Cả bốn người cẩn trọng di chuyển từng bước.
Quả thực đúng như lời Bạch Tư Mi nói, không có chuyện gì xảy ra cả. Tốc độ tuy có chậm nhưng chính là một loại an toàn tuyệt đối.
Khác hoàn toàn với Vân Tiêu Tông.
Mặt băng lấp lánh dưới chân đám lão quái chưa bao giờ là một tấm gương tĩnh lặng, mà đã trở thành một mặt trống khổng lồ, nhạy cảm với từng nhịp thở. Trừ Độc Cô Nhất Đao đã sớm bỏ xa đám người này, thì bấy nhiêu vị lão quái còn lại, những kẻ đã quen với việc sinh tồn đơn độc giữa ranh giới sinh tử, bắt đầu bộc lộ thực lực Kim Đan Cảnh một cách thô bạo.
Một lão giả hai tay đầy máu tươi hóa thành trảo, điên cuồng vung về phía trước, kình lực bộc phát xé toạc màn sương lam nhạt, tạo thành một rãnh sâu hoắm trên mặt băng cứng như thép nguội.
Họ không hề có ý định phối hợp hay toàn lực tiến lên không ngừng nghỉ như đã bàn bạc, mà lại chọn mỗi người một hướng đi riêng, bóng dáng lẩn khuất sau những gốc Băng Trụ khổng lồ để tìm kiếm thứ mà bọn hắn thèm khát, "Băng Ngọc Chi Tâm".
Đó chính là một loại tâm hạch được sinh ra từ hàn khí quái dị đặc biệt ở Băng Ngọc Lâm, mà Băng Trụ chính là nơi nó được hình thành. Nhưng đứng dưới sự to lớn của khu rừng pha lê này, việc tìm kiếm nó trong hàng chục ngàn Băng Trụ chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Nhưng sự quý hiếm của nó cũng chính là thứ thu hút bọn họ, khi từng tiếng nổ trầm đục từ linh lực va chạm với thực vật băng giá vang lên liên miên, dội vào vách hang rồi dội ngược trở lại, tạo thành một đợt sóng âm hỗn loạn.
Sự tham lam hiện rõ trong ánh mắt đỏ ngầu của họ, kẻ thì dùng pháp bảo thu thập mảnh vỡ, kẻ thì điên cuồng oanh tạc để xé toạc các Băng Trụ, muốn xem vận may của mình đến đâu.
Chính sự tự phụ này đã đánh thức hoàn toàn "cơn giận" của Băng Ngọc Lâm, khiến các tán lá trên cao rung rinh dữ dội như hàng trăm vạn chiếc chuông gió của tử thần.
Lam quang từ đỉnh các Băng Trụ bỗng rực sáng, hàng triệu phiến băng bắt đầu xoay tròn theo quỹ đạo xoắn ốc, lao xuống với tốc độ xé gió nhắm thẳng vào những kẻ phát ra âm thanh.
Đám lão quái bắt đầu chửi rủa, tay chân thoăn thoắt điều khiển linh lực thi triển phòng hộ, nhưng linh lực tiêu hao nhanh chóng, cộng thêm hàn khí càng lúc càng xâm nhập sâu vào cơ thể khiến hơi thở ai nấy đều trở nên dồn dập.
Ở phía sau, Hồ Kỳ và Tuyết Nhung cùng với hai lão quái thân thiết còn lại là Băng Ngưu và Hỏa Ngưu đi chậm rãi nhưng vô cùng vững chãi, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với đám tán tu kia.
Hỏa Ngưu và Băng Ngưu đứng hai bên như hai ngọn núi sừng sững, mỗi bước chân nện xuống đất đều mang theo một luồng kình lực trấn áp, làm rung động mặt đất.
Tuyết Nhung khẽ nhíu mày, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt một tấm trận phù, đôi mắt lạnh lùng quan sát đám ô hợp mà chính Hồ Kỳ đã cất công mời về bằng ánh mắt khinh miệt:
"Quả thực Bạch cô nương nói đúng, bọn họ thực chất chẳng khác gì lũ ô hợp cả. Bất quá, thực lực cá nhân của bọn họ đều là Kim Đan Cảnh, có thể giúp chúng ta dọn đường, giữ sức, cũng không phải quá tệ. Còn hàn khí với chút cạm bẫy này vốn chẳng đáng để thiếp bận tâm."
Dứt lời, ánh mắt nàng khẽ động. Một luồng khí tức từ khắp thân nàng trào ra như núi lửa thức tỉnh, hàn khí xung quanh bị hấp thu vào bên trong, các phiến băng theo tiếng động nặng nề của Hỏa Ngưu và Băng Ngưu cũng bị lớp phòng hộ này nghiền nát thành hàn khí rồi hấp thụ.
Đó cũng chính là sức mạnh nội tại cực kỳ khủng khiếp từ Tuyết Nhung. Cũng chính nhờ thứ sức mạnh này mà nàng mới có thể là liều thuốc cứu mạng duy nhất của Hồ Kỳ, cũng do thứ này mà tu vi của nàng mãi không thể đột phá, dậm chân tại chỗ.
"Ta biết nàng rất mạnh, nàng chính là nhất linh căn hệ băng. Ở trong đây giống như cá gặp nước, nhưng để duy trì thì một lượng lớn linh lực vẫn rất cần thiết. Ta cũng là nhất linh căn nên hiểu rõ sự hạn hẹp của linh hải trong ta. Nếu nàng thấy không ổn thì nhất định phải nói cho ta biết. Hỏa hệ của ta đứng trước cái lạnh thì luôn có thể cháy bỏng."
***
Phía trước, Y Thiên với đôi Huyết Dực rực cháy đang xé toạc màn sương lam càng lúc càng mờ mịt để tiến gần đến vị trí của đám người Băng Tuyệt Cốc.
Hắn không dùng linh lực để ngự không, bởi vì trong đây chứa một thứ tên là Tuyết Vụ Trùng. Chỉ cần bay cao đến một mức độ nhất định thì sẽ bị nó nhận thấy mà bao vây. Bọn chúng nhỏ như hạt bụi, khi hít thở thì sẽ bị nó thuận thế bay vào, bám vào các huyệt đạo mà gặm nhấm.
Nhưng hắn lại sử dụng Sát Khí, Ma Khí, Oán Khí cuộn trào cùng với Huyết Ma Dịch dung hợp để đẩy cơ thể đi với tốc độ tựa tia chớp. Tuyết Vụ Trùng vừa mới xâm nhập vào đã bị Huyết Ma Dịch làm nổ tung rồi đồng hóa, tăng thêm thực lực cho hắn.
"Thấy rồi!" Y Thiên bất giác hét lên, dáng vẻ phấn khích tột đỉnh.
Ánh mắt hắn găm chặt vào nữ nhân có tốc độ như lửa đang điên cuồng trấn giữ rừng pha lê băng, nơi những đường thương xanh biếc của nàng đang dệt nên một vùng tử địa mà không ai dám bước vào.
Ở phía sau nàng, một nhóm tám người xếp thành một trận pháp bảo vệ giúp nàng ta không chút trở ngại tiến lên. Thực sự cảnh tượng này, chính là lần đầu tiên hắn được thấy, quả thực cực kỳ thú vị.
"Một đội hình cả chín người ấy vậy mà chỉ để một người đứng đầu xông pha. Thú vị, hahaha, quả thật vô cùng thú vị. Thật muốn giao chiến một trận." Y Thiên chậm rãi nói.