Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 20: Đúng Là Phế Vật
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm buông, màn sương mỏng như một tấm voan bạc lững lờ phủ lên cánh rừng, len lỏi qua từng kẽ lá rồi đọng lại thành những hạt sương. Tiếng lóc cóc đều đều của bánh xe ngựa như một bản nhạc buồn trong màn đêm tĩnh mịch, vọng vào khoảng không vô tận.
Trong khoang xe tối tăm, hơi lạnh từ rừng già thấm qua lớp vải bạt, nhưng Y Thiên lại cảm thấy toàn thân nóng bừng, một ngọn lửa điên loạn đang cháy âm ỉ trong lòng. Hắn ôm chặt lấy Linh Nhi đang say ngủ, siết chặt tay vào viên Bạch Linh Ngọc lạnh buốt. Tựa như một sợi xích vô hình, viên ngọc lập tức khóa chặt con thú dữ trong hắn, mang lại một sự bình lặng quái dị.
“Đại ca sẽ bảo vệ muội… không để ai làm hại…” hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc đầy yêu thương, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một nỗi đau đớn quặn thắt.
“Muội… sẽ mãi mãi bên cạnh đại ca chứ?” Giọng hắn nhỏ dần, trở nên nghèn nghẹn, có chút biến thái. Hắn vòng tay qua lưng của nàng, siết chặt hơn nữa, ra sức ngửi lấy mùi hương hoa dịu nhẹ trên cổ nàng. Mùi hương ấy lạnh mát, thoang thoảng như vô hình, khiến đầu óc hắn trở nên thư thái.
“Muội hứa đi, sẽ mãi mãi bên cạnh ta đúng không?”
Linh Nhi khẽ nhăn mặt trong giấc ngủ, một bàn tay nhỏ nhắn vô thức nắm lấy vạt áo hắn. Nàng mơ màng nói nhỏ: “Ưm… Linh Nhi… muốn ăn… bánh dứa.”
Nghe giọng Linh Nhi, Y Thiên chợt tỉnh lại. Đầu óc hắn hỗn loạn đầy những câu tự hỏi tại sao bản thân hắn lại trở nên hành xử kỳ lạ như vậy, hắn bắt đầu thở dốc, nhìn xuống đôi tay của mình, hai mắt hắn mở to trừng trừng nhìn vào đôi bàn tay đã sờ soạng Linh Nhi.
Ý nghĩ muốn chặt đứt đôi bàn tay tội lỗi này thoáng qua trong đầu hắn. Nhưng hắn có thể chặt bằng cách nào, một kẻ không có bất kỳ binh khí nào như hắn ư? Quả thật là một câu chuyện cười. Đầu óc hắn trống rỗng nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay dính máu của mình.
Bên ngoài xe, Lão Dương ghì chặt dây cương, đôi mắt nhắm hờ để cảm nhận con đường. Lão không cần nhìn cũng có thể cảm nhận được luồng khí hỗn loạn đang cuộn xoáy trong khoang xe. Lão thở dài, một làn sương trắng mỏng manh thoát ra từ môi, tan vào không khí lạnh. Lão hiểu, thiếu chủ của lão đang đối mặt với một cuộc chiến mà chỉ riêng hắn mới có thể vượt qua, nếu lão can thiệp thì chưa chắc đã là việc tốt, nên cứ thuận theo tự nhiên vậy.
Trong khoang xe, Y Thiên bắt đầu ngồi thẳng lưng, hai ngón trỏ và ngón cái chạm vào nhau, các ngón còn lại xòe ra, đặt lên đầu gối khi hắn đang ngồi xếp bằng để cố gắng tiến vào trạng thái thiền định.
Hắn muốn xem thử sau khi nhập môn Vô Tình Đạo Pháp và đạt tới Luyện Khí Kỳ tam tầng, cơ thể đã có những thay đổi gì. Hắn nhắm mắt cảm nhận những sự thay đổi trong các tầng không khí xung quanh, cũng cảm nhận linh hải đan điền của bản thân, xương cốt, kinh mạch, tinh huyết, bất kỳ thứ gì có trong cơ thể hắn đều dùng linh khí để xem qua một lượt.
“Quả nhiên là vậy, ta đã có thể cảm nhận được linh khí dễ dàng hơn. Việc điều khiển nó cũng dần trở nên thuần thục rồi, chắc hẳn là nhờ vào Vô Tình Đạo Pháp. Hơn nữa nhờ vào nhập môn ta đã có thể tiến vào những bước tu vi đầu tiên của các tu sĩ, sự thay đổi không lớn nhưng ta cũng có thể cảm nhận được bản thân cơ thể đang trở nên rắn chắc hơn, toàn thân kinh mạch khai thông, tinh huyết cũng được thanh lọc, trở nên thuần khiết hơn.” Hắn thầm nghĩ.
Thừa thắng xông lên, trong khi cơ thể đang gần như hoàn toàn thích nghi với tu vi mới, hắn tiếp tục đọc tầng một của Vô Tình Đạo Pháp. Hắn bỗng giật mình khi đọc các dòng chữ trên đó. Hắn rút tay ra, chống cằm, các ngón tay liên tục xoa xoa môi dưới, đôi mắt nhíu lại đầy bối rối.
“Đoạn tình… là gì?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói lạc lõng trong không gian nhỏ hẹp. Hắn cố gắng đào sâu vào từng câu chữ, tìm kiếm một ẩn ý, một hàm ý nào đó, nhưng vô vọng. Hắn cảm thấy mình như đang mắc kẹt giữa hai thế giới, không thể đi tiếp mà cũng không thể quay lại.
“Chặt đứt tình cảm? Rốt cuộc là như thế nào, tình cảm vốn đã là thứ không thể cầm nắm chạm vào… thế thì sao mà chặt đứt nó được, chặt đứt một thứ vốn không tồn tại? Đùa ta chắc!” Hắn tức giận, đôi mắt hắn trợn lên, răng nghiến ken két, hắn nắm chặt cuốn Vô Tình Đạo Pháp rồi ném đi.
Hắn cầm chặt viên Bạch Linh Ngọc trên tay, từ từ điều hòa nhịp thở, hút lấy luồng khí mát lạnh tỏa ra từ nó để thấm sâu vào tâm trí hắn, khiến hắn bình tĩnh lại một chút, hắn thầm nghĩ.
“Trước đó, trong lúc phụ thân sắp ra đi ta đã vô tình nhập môn vào Vô Tình Đạo Pháp, tất cả thất tình của ta đã vượt quá giới hạn và biến mất… rốt cuộc là sao? Ta vẫn còn đang cảm nhận được vui buồn kia mà, ta thật sự không hiểu được nữa, chẳng phải lúc đó ta vốn đã hiến tế thất tình để nhập môn rồi cơ mà? Con mẹ nó!”
Hắn đưa tay lên vò đầu, mái tóc rối bời, gương mặt đầm đìa mồ hôi, tối sầm lại vì bế tắc. Một tia hy vọng mong manh chợt lóe lên. Hắn nhớ đến Lâm Xảo Minh, vị sư phụ điên loạn của hắn, có lẽ lão có cách giúp. Sáng hôm sau khi đến Làng Thanh Thủy hắn nhất định phải đi tìm lão để luận đạo một phen mới được.
Y Thiên vội vàng lấy tấm thẻ tre của Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết ra, ý định luyện nó sau khi tu vi đã đạt tới Luyện Khí tam tầng, có lẽ nguồn linh lực dồi dào trong linh hải và khả năng điều khiển linh khí được tăng lên sẽ giúp hắn nhập môn vào công pháp này.
Hắn đọc lại khẩu quyết, ánh mắt cuồng nhiệt.
“Ngũ tạng tương sinh, bách mạch quy nguyên, ngũ tạng ngũ hành, một gốc lưỡng sinh.”
Linh lực trong cơ thể hắn cuồn cuộn như sóng dữ bị gió lớn thổi tung, hắn kết hợp hai tay điều hòa linh khí bên ngoài tự nhiên và cả nguồn linh khí thuần khiết từ tấm thẻ tre nữa, ngoài ứng trong hợp, hắn dùng cả hai để gia tăng lượng linh lực truyền vào trong ngũ tạng. Nhưng khi cố gắng dẫn vào ngũ tạng, từ linh hải đan điền truyền lên qua vô số kinh mạch đều tiêu hao mất một khoảng đáng kể với Y Thiên, càng đi sâu vào cơ thể càng rất khó điều khiển. Khi đến ngũ tạng thì đã không còn bao nhiêu, lại vì từ linh hải đan điền truyền lên lại chảy vào tỳ và thận trước, gây chênh lệch lượng linh lực giữa các tạng. Mất đi sự cân bằng, ngũ tạng lập tức đào thải linh khí, khiến hắn nôn ra máu, nóng hổi và tanh nồng.
“Chậc, chết tiệt thật… vẫn không được sao.” Hắn lẩm bẩm, giọng nghẹn ứ vì máu đang trào ra, hắn hoảng loạn, vội vàng lấy tay bịt miệng ngăn không cho máu tràn ra ngoài quá nhiều. Hắn không thể để Linh Nhi dính máu được. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu điều hòa cơ thể đang hỗn loạn, hai tay hắn đều đặn xoay chuyển, cân bằng âm dương khí huyết.
Hắn mở mắt ra, tâm thế tập trung, hắn quyết định cố gắng thêm một lần nữa. Lần này hắn đã có nhiều kinh nghiệm hơn sau vài lần thất bại. Hắn bình tĩnh hít thở đều, không gấp, hắn điều hòa các nguồn linh khí dẫn qua các kinh mạch, huyệt vị để hóa thành linh lực lưu trữ trong cơ thể. Hắn cùng lúc tách ra thành năm nguồn để chảy vào ngũ tạng cùng một lượng tương ứng với nhau, sự cân bằng này rất tốt, gần như hoàn hảo.
Mưa dầm thấm lâu, hắn vẫn điềm tĩnh, ánh mắt cực kỳ kiên định. Chiếc xe ngựa đang di chuyển êm trên đoạn đường bỗng dưng xóc nảy, có vẻ như vừa đi lên một vật cản to lớn nào đó nhưng bây giờ không phải là lúc hắn quan tâm những điều đó.
Mặc kệ cho ông trời tạo ra trở ngại khiến hắn phân tâm, nhưng hãy nhìn vào ánh mắt của hắn, lúc nhắm nghiền lúc mở to, ánh mắt không hề dao động, vững chãi tựa bàn thạch cứng cáp, như thể chiếc xe ngựa đang xóc nảy dữ dội và Linh Nhi bên cạnh rên khe khẽ vài tiếng khi xe nảy lên đều không ảnh hưởng đến hắn vậy. Hắn vẫn một mực kiên trì truyền các nguồn linh lực vào trong ngũ tạng, đều đặn như vắt tranh.
Xung quanh hắn bây giờ đã xảy ra dị tượng, không khí xung quanh tầng tầng lớp lớp như sóng trào nổi dậy, bao bọc lấy hắn. Khắp người hắn đổ đầy mồ hôi, mồ hôi vì cố gắng, vì hồi hộp lo lắng, tất cả cảm xúc lúc này gần như vỡ òa khi hắn vừa rót đủ linh lực vào ngũ tạng. Ánh mắt hắn khẽ dao động rồi mở ra, hắn đầy mừng rỡ, trong lòng hắn gào thét thật lớn.
“Thành công… ta… ta thành công rồi sao? Ta… rốt cuộc cũng thành rồi… sư phụ… ta thành rồi… Ha ha ha…”
Nhưng ngay lúc hắn vui mừng nhất, trong ngũ tạng lại xuất hiện phản ứng lạ. Các dòng linh lực như không ăn khớp với từng ngũ tạng, đột ngột xung đột. Các dòng linh lực vừa được lấp đầy, đang tĩnh lặng như hồ nước, lại lập tức cuộn xoáy như tâm bão, gây tổn thương lên ngũ tạng. Ngũ tạng không để mặc cho nguồn linh lực đang chứa tấn công mình, liền đẩy hết linh lực ra. Hắn lại nôn ra máu, nhiều hơn lần trước rất nhiều, thậm chí ngũ tạng bị tổn thương của hắn còn đang rỉ máu, tinh huyết chảy ngược khiến hắn vô cùng đau đớn. Máu theo từng dòng tuôn ra, chảy xuống tay, nhỏ giọt trên tấm ván sàn gỗ xe ngựa.
Y Thiên thất thần, ánh mắt hắn trầm lặng nhìn vào vũng máu đỏ tươi trên tay. Nỗi tự trách, nỗi tuyệt vọng nuốt chửng lấy hắn. “Ngươi, Y Thiên, quả thực là một tên phế vật từ trong trứng nước… hết thuốc chữa… bất tài vô dụng… Ta rốt cuộc cũng hiểu phế vật thật sự trông ra sao rồi. Chính là ngươi đấy, Y Thiên. Con mẹ nó, cái tên vô dụng chết tiệt này… Haha…”
Hắn lẩm bẩm như một người bị tâm thần, cắn móng tay đến bật máu. Đến lúc này, hắn đã hiểu, rốt cuộc cũng minh bạch rồi. Hắn đã nghe những lời khen của Lão Dương và Lâm Xảo Minh đến mức tưởng mình thông minh kiệt xuất, tưởng mình đặc biệt, chẳng qua hắn thiếu may mắn, sinh ra trong một cơ thể không hoàn thiện mà thôi. Nhưng không… thực tế đã lập tức vả mặt hắn, hắn không chỉ thiếu may mắn mà quả thực là một phế vật thực sự, không hơn không kém.
Hắn nắm lấy ngực của mình, nơi trái tim đang loạn nhịp, rỉ máu trong sự đau đớn day dứt bất tận không ngừng. Các vết thương đau rát nóng bỏng trên toàn thân hắn đang dần trở nên lạnh buốt. Hắn thấy toàn thân rét run cả lên. Đau, cho dù là hắn chịu đựng giỏi đến đâu thì cũng đang cảm nhận một nỗi đau khiến toàn thân hắn cứng đờ. Hốc mắt hắn đỏ hoe, từng giọt nước mắt hòa cùng với mồ hôi chảy dài trên mặt hắn, gương mặt hắn nhăn nhó vì đau đớn, hắn khẽ thầm thì:
“Đau quá, đau quá… Linh Nhi ơi… đại ca đau quá, đại ca muốn chết quách đi cho xong… để đại ca không phải thấy đau nữa… Linh Nhi… muội đi theo đại ca nhé.” Hắn ghé miệng sát vào tai Linh Nhi khẽ thì thầm. Linh Nhi trong vô thức mơ màng đáp lại hắn.
“Y Thiên ca ca… huynh đừng chết… đừng bỏ muội ở lại đây một mình, Linh… Linh Nhi sợ lắm… đại ca đã hứa phải bảo vệ Linh Nhi, ở bên Linh Nhi cả đời mà.”
“Đúng rồi, ta không thể chết… còn Linh Nhi cơ mà, muội ấy cũng không thể chết được, ta phải sống. Vì nàng, ta phải sống cho dù sống khổ hơn cả chết nhưng ta… không thể không sống.” Lúc này, không cần đến Bạch Linh Ngọc nhưng hắn bình thản thật sự, dường như dáng vẻ điên loạn của hắn chỉ là ảo tưởng vậy, mọi thứ đang trở lại với bình thường, hắn vẫn là hắn, vẫn là vị đại ca của Linh Nhi.
Hắn mệt mỏi ngả người về sau, tấm lưng lớn của hắn dựa vào thành gỗ, bàn tay nắm lấy bàn tay nhỏ của Linh Nhi như một sự an ủi cuối cùng. Hắn vòng tay qua đầu nàng kéo nàng dựa vào người mình, nàng hít phải mùi mồ hôi và máu tanh tưởi của hắn, nàng cũng có chút nhăn mặt nhưng không nhiều vì nàng cũng biết đó là thứ mùi của gia đình, hôi tanh nhưng ấm áp. Và rồi, trong nỗi thất bại của chính mình, hắn thiếp đi.
Sáng hôm sau, tiếng xe ngựa khẽ khàng dừng lại. Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi khắp Làng Thanh Thủy cũng chiếu một nửa qua tấm màn che của xe ngựa, thấp thoáng ánh sáng nhẹ khiến Y Thiên nửa ngủ nửa tỉnh.
“Thiếu chủ, chúng ta đến nơi rồi.” Giọng Lão Dương khàn khàn, có lẽ làn sương sớm mấy ngày nay đã thấm vào họng của lão.
Y Thiên tỉnh giấc, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng ánh lên vẻ kiên định, dù có phần chết chóc. Hắn nhẹ nhàng lay nhẹ vai Linh Nhi. Cô bé vẫn còn ngủ say, cái miệng nhỏ khẽ chóp chép.
“Linh Nhi… dậy đi, chúng ta đến nơi rồi.” Y Thiên nhẹ giọng lên tiếng cứ như thể hắn sợ nói to một chút sẽ khiến nàng giật mình.
Linh Nhi khẽ rên rỉ, dụi dụi đầu vào ngực hắn, như một chú mèo nhỏ đang nũng nịu tìm hơi ấm.
“Muội muốn ngủ thêm một chút nữa…”
Giọng nói nàng nũng nịu, nhỏ như tiếng mèo kêu, dáng vẻ này của nàng khiến lòng Y Thiên được an ủi không ít, hắn không thể không nở một nụ cười dịu dàng trên đôi môi đang rướm máu khô.
Y Thiên khẽ thở dài, cảm giác bất lực len lỏi trong lòng, nhưng nhiều hơn là sự nuông chiều vô điều kiện của hắn. Hắn lắc đầu, bàn tay hắn vẫn vỗ về mái tóc mềm mại của nàng một cách đầy yêu chiều. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Linh Nhi.
“Dậy đi Linh Nhi, muội có còn nhớ đêm qua ai nói là muốn ăn bánh dứa không nào?”
Nghe thấy từ “bánh dứa”, đôi mắt Linh Nhi lập tức mở to. Nàng bật dậy ngay lập tức, đôi mắt tròn xoe, lấp lánh nhìn hắn.
“Thật không? Bánh dứa thật sao đại ca?”
Y Thiên khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng mấy ngày nay của hắn, đôi mắt hắn thả lỏng đầy mềm mại nhìn Linh Nhi.
“Thật. Chúng ta sẽ tìm một quán ăn ngon nhất ở đây, và muội sẽ được ăn bánh dứa thỏa thích.”
Linh Nhi hớn hở, nắm chặt tay hắn, kéo hắn đi.
“Đại ca, đi thôi! Linh Nhi đói bụng lắm rồi!”
Rồi bước chân nàng chợt đứng lại, nàng quay lại nhìn Y Thiên, khuôn mặt dễ thương của nàng đầy hoảng hốt, cặp mày nhỏ của nàng nhíu chặt lại, giọng nàng hoảng loạn hỏi:
“Y Thiên ca ca, miệng huynh đầy máu rồi, huynh sao vậy?” Nàng đưa bàn tay nhỏ bé của mình lên xoa vết máu khô đã đông lại từ lâu trên khóe miệng hắn, nàng nhẹ nhàng không dám mạnh tay như sợ chỉ cần động mạnh một chút, người đại ca này sẽ vì đau mà nhảy dựng lên.
Y Thiên cúi thấp người xuống, ngồi xổm để ngang với nàng, hắn nở một nụ cười hiền từ, lắc đầu nói:
“Không sao đâu Linh Nhi, chắc hôm qua ta ngủ mơ thấy ác mộng nên đã vô tình cắn môi nên bị chảy máu thôi. Muội đừng lo nhé, chúng ta đi mua bánh dứa thôi.”
Nghe thấy lời giải thích của Y Thiên, Linh Nhi vẫn chưa hết lo lắng nhưng cũng dần nguôi ngoai. Để xóa bỏ bầu không khí này, Linh Nhi cố gắng nở một nụ cười dễ thương, mềm mại tựa ánh nắng ban mai, nàng trêu chọc.
“Y Thiên ca ca, muội biết hết rồi nhé. Đừng nói dối muội nữa, tối qua huynh mơ thấy Bạch tỉ tỉ nên mới tự cắn môi mình đúng không? Đại ca, huynh quả rất biến thái mà.”
Y Thiên liền đỏ mặt, hắn nắm bàn tay lại, định cốc đầu Linh Nhi để cô bé biết rằng không nên trêu chọc hắn nữa nhưng cô bé đã biết trước mà chạy đi.
Y Thiên trong vô thức nở một nụ cười đã lâu chưa thấy, một nụ cười lẽ ra hắn nên có, một nụ cười vô ưu sầu của thiếu niên vừa tuổi trưởng thành.
“Này, muội đừng như thế nữa. Nếu không đừng trách ta không nương tay mà gõ vào đầu muội đó!”
“Haha, huynh cứ việc đi, nhưng mà trước tiên phải bắt được muội đã! Lêu lêu, đúng là đã nói trúng tim đen của huynh mà. Đại ca biến thái, huynh không có suy nghĩ xấu xa gì với ta, muội muội xinh đẹp này đâu chứ?”
Y Thiên bỗng chững người lại, hắn thầm nuốt nước miếng. Tay chân hắn run lên, hắn thầm nghĩ lại các chuyện đã xảy ra vài ngày gần đây, nhưng cuối cùng một suy nghĩ đã che lấp đi tất cả.
“Không, đó chỉ là hành động âu yếm bình thường của huynh muội thôi, ta cũng không từng làm gì quá đáng cả, một ý nghĩ xấu xa cũng chưa từng.”
Rồi hắn lại vui vẻ đuổi theo Linh Nhi, cả hai dường như trở lại thời thơ ấu, khi mà cả hai vui vẻ không lo nghĩ gì chơi đuổi bắt trên khu chợ đông người, dù chỉ có hai người nhưng quả thực rất vui.
Cuối cùng cả hai dừng lại ở trước tiệm bánh dứa đang tỏa ra một mùi thơm ngào ngạt đến nức mũi. Linh Nhi đôi mắt mở to lấp lánh như chứa cả ngàn vì tinh tú trên bầu trời đêm, một tiểu nhị lập tức ra đón.
“Mời hai vị quan khách này vào, hai vị vào đây quả thực là rất đúng đắn đấy. Ta tự tin quán ta đây là quán bánh dứa ngon nhất thiên hạ. Không một chỗ nào sánh bằng…”
Y Thiên cắt ngang lời tiểu nhị đó. “Bớt nhiều lời, cho ta hai phần bánh dứa. Thêm sữa, và phải thật nóng.”
“Được, được. Mời quan khách đi theo ta, ta đã sắp xếp sẵn một bàn cho cả hai rồi đây.”
Linh Nhi đang nắm tay của Y Thiên đi theo tên tiểu nhị kia vào quán bánh dứa thì không hiểu mà hỏi.
“Y Thiên ca ca, chúng ta đi ba người mà tại sao gọi có hai phần bánh, Lão Dương không ăn sao?”
“Không phải Linh Nhi, hôm trước đại ca có ăn chút đồ dầu mỡ nên hôm nay đại ca hơi khó chịu trong bụng nên không ăn được, muội vào trong đó ngồi đợi Lão Dương tới. Ta đi vệ sinh một lát.”
Sau khi hắn dẫn Linh Nhi đến chỗ ngồi, cùng lúc đó, hắn thấy Lão Dương cũng vừa bước tới, và hắn lập tức rời đi vì mục đích hắn tới đây không hẳn chỉ là nghỉ ngơi không thôi. Mục đích chính vẫn là tìm Lâm Xảo Minh.
Hắn thấy trong lòng có một linh tính không tốt, lúc nãy khi đuổi theo Linh Nhi hắn cũng đã ngó đông ngó tây nhưng vẫn không thấy sư phụ hắn, Lâm Xảo Minh đâu cả.
Hắn băng qua khu chợ náo nhiệt, len lỏi qua đám đông, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Hắn đến bên bờ suối, nhưng cảnh còn mà người chẳng còn, vẫn là dòng suối đó, nước vẫn chảy róc rách từ thượng nguồn xuống dòng nước mát lạnh xua tan đi không khí nóng bức oi ả quanh đây.
Hắn ngẩn người đứng trước dòng suối, đôi mắt rực cháy hy vọng liền vụt tắt khi không thấy bóng dáng của Lâm Xảo Minh đâu cả.
“Sư phụ, người đi đâu rồi?” Hắn khẽ gọi.
Hắn thất vọng quay lưng, nhưng rồi lại vội vã lao đến một lão ăn xin mặc đồ rách rưới. “Sư phụ!” Hắn kêu to lên, một tia hy vọng điên cuồng bùng lên. Nhưng khi đến gần, gương mặt khắc khổ, đầy nếp nhăn và đôi mắt vô hồn của lão không phải là Lâm Xảo Minh.
Sự thất vọng tràn trề như một cơn sóng thần ập đến, nhấn chìm toàn bộ tâm trí hắn. Hắn đứng sững lại, hai bàn tay luống cuống, run rẩy, muốn cào xé chính gương mặt mình, cào đến khi nào tâm trí trống rỗng mà thôi.
Bỗng, từ viên Bạch Linh Ngọc, một luồng khí mát lạnh trườn vào người hắn. Hơi thở hắn từ gấp gáp trở nên đều đặn, thanh thản đến lạ.
Hắn đến giếng cổ, nơi bên cạnh là cái cây cổ thụ khổng lồ. Hắn ngồi xuống bên thành giếng với hơi thở nặng nề, nét mặt vô hồn nhưng đôi mắt lại dán chặt vào khoảng không trước mặt, thẫn thờ đợi một hy vọng mong manh.
Mọi công pháp của hắn bây giờ đã bế tắc, không thể gỡ được nút thắt. Hắn chỉ hy vọng Lâm Xảo Minh lại lần nữa xuất hiện mang đến cho hắn một cơ hội mới. Bỗng, một tiếng nói khàn đặc vang lên từ phía sau.
“Này công tử!”