Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 21: Cơ Duyên
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ta vừa nhìn ngài đã biết ngay không phải người thường. Chậc chậc, dáng người này, vầng trán này, ngài đúng là người có tương lai xán lạn. Khí chất của ngài quả nhiên khác lạ, nếu không phải đế vương thì ít ra cũng là đại tướng quân lừng danh hiển hách."
Y Thiên không quay đầu lại, chỉ khẽ liếc mắt nhìn. Gã tu sĩ tiều tụy tiến lại gần, quần áo rách vá, nhưng đôi mắt lại sáng chói như hai vì sao. Hắn đặt thanh kiếm dài và mỏng trong tay xuống cạnh Y Thiên, ánh mắt không rời khỏi hắn.
"Ngài tuổi còn trẻ mà đã đạt đến Luyện Khí tầng ba... ừm... ta không rõ khí linh của ngài thế nào, nhưng người xưa đã nói tu luyện quan trọng nhất vẫn là tu dưỡng tâm trí." Hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt nhấp nháy. "Ngài thấy ta nói có đúng không?"
Y Thiên vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ có ngón cái trên đùi khẽ giật giật. Hắn chẳng bận tâm đến những lời triết lý đó, toàn bộ tâm trí hắn lúc này dán chặt vào thanh kiếm. Nó mang đến cho hắn một cảm giác quen thuộc đến lạ, như thể một vật cũ trở về với chủ nhân đích thực của nó. Hắn đứng dậy, bước nhanh đến, đôi mắt không rời khỏi thanh kiếm.
"Đừng nói nhiều nữa," Y Thiên gằn giọng, "Nói ta biết ngươi muốn bán nó giá bao nhiêu?"
Vị tu sĩ đó mừng rỡ, một nụ cười khổ sở nở trên môi. Hắn từ từ thu thanh kiếm lại, đặt vào tay Y Thiên. Vẻ mặt hắn nheo lại đầy vẻ cơ cực, hắn thở dài mấy hơi.
"Công tử cứ bình tĩnh, để ta nói cho hết đã. Đây là một thanh kiếm không vỏ mà ta nhặt được trong quá trình lưu lạc. Ta là một tu sĩ ở Cổ Mộ phái phía cực Nam, đời ta vô cùng lận đận, tông môn bị diệt, bây giờ đạo pháp cũng tan biến hết rồi, chỉ muốn yên bình sống qua ngày, hưởng lạc như người phàm thôi... Nhưng... nhưng không vì thế mà ta giảm giá đâu nhé. Ta không bán lẻ, ta bán cả hai thứ: một là thanh kiếm này, hai là cuốn công pháp này."
Y Thiên nhìn vào bàn tay gầy gò của hắn, rồi nhìn vào thanh kiếm trong tay mình. Đôi mắt hắn lộ rõ sự kiên định, hắn nhất định phải mua bằng được thanh kiếm này, còn cuốn công pháp đó thì tính sau. Ít nhất khi gặp nguy hiểm vẫn còn có một binh khí phòng thân.
"Nói mau, bao nhiêu?" Y Thiên hỏi, giọng dứt khoát.
Vị tu sĩ đó giơ hai ngón tay lên, một nụ cười ranh mãnh hiện rõ trên môi.
"Hai trăm lượng bạc phải không?" Y Thiên hỏi, giọng dứt khoát. Hắn mò tay vào trong vạt áo, không chút chần chừ, móc ra ba trăm lượng bạc. Hắn vươn tay, đặt toàn bộ số tiền vào bàn tay gầy gò của vị tu sĩ. Vị tu sĩ mừng rỡ, đôi mắt sáng lên, vội vàng dúi vào tay Y Thiên thanh kiếm và cuốn công pháp.
"Công tử, ngài ra tay thật sự quá hào phóng rồi," hắn nói, giọng run run vì xúc động.
"Ngài thế này quả thật khiến ta, Tằng An, có chút hổ thẹn. Thôi thì thế này, ta để thêm hai cuốn sách ta nhặt được ở tông môn cho ngài với giá một trăm lượng bạc, vậy là không ai nợ ai nữa nhé."
Hắn quay đầu chạy đi, tiếng bước chân vội vã, tiếng nói cứ nhỏ dần rồi khuất hẳn sau một con hẻm. Y Thiên nhìn xuống tay, bàng hoàng phát hiện không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm hai cuốn sách cũ, bám đầy bụi. Hắn siết chặt bốn món đồ trên tay, đôi mắt tối sầm lại.
"Vị tu sĩ đó quả nhiên là hàng thật." Y Thiên thầm nghĩ.
Y Thiên cất cả bốn món đồ vào túi trữ vật, rồi bắt đầu đi về lại chỗ bán bánh dứa. Chuyến này không tìm được Lâm Xảo Minh thực sự khiến Y Thiên rất hụt hẫng, nhưng không sao, vì hắn đã may mắn mua được một thanh kiếm sắc bén có vẻ rất hợp với bản thân, và một cuốn công pháp chưa xem nữa. Nếu may mắn, cuốn công pháp đó cũng hợp với hắn thì quả là một điều kỳ diệu nhất từ trước đến nay đối với hắn.
Thấy Y Thiên, từ đằng xa Linh Nhi đã bật dậy, chạy nhanh ra khỏi hàng bán bánh dứa mà nhảy lên ôm lấy hắn. Y Thiên cũng thuận theo bế nàng lên. Mặt cả hai sát lại gần nhau, nàng tò mò nhí nhảnh hỏi.
"Nãy giờ đại ca đi đâu vậy, muội và lão Dương ở đây chờ lâu lắm rồi, cũng đã đến giờ trưa rồi. Muội muốn ăn thịt kho tàu."
"Được, Linh Nhi thích ăn thịt kho tàu thì để Y Thiên ca ca dẫn muội đi, được chứ?"
Linh Nhi gật đầu đồng ý lia lịa, nàng thuần thục lượn một vòng quanh người hắn, rồi siết chặt hai tay đang vòng qua cổ, hai chân ngắn ngủn thì quấn chặt lấy thân trên của hắn. Có lẽ Y Thiên cũng đã sớm quen với điều này, hắn chỉ nhẹ nhàng dùng hai tay nâng mông nàng lên, nói:
"Linh Nhi mỏi chân rồi thì để đại ca cõng cho nhé."
"Vâng, đúng là chỉ có đại ca là hiểu Linh Nhi nhất thôi."
Cứ như vậy, một người cõng một người, còn lão Dương thì dạo bước theo sau. Cả ba bước vào một khách điếm tấp nập, nơi mùi cơm nóng, mùi thịt kho và mùi canh rau thơm nồng nàn lan tỏa khắp không gian. Một lão tiểu nhị với vẻ mặt niềm nở ra chào đón. Y Thiên không đưa mắt nhìn, chỉ đơn giản nói:
"Chuẩn bị một bàn ba người, hai đĩa thịt kho tàu, một con vịt nướng, ba ba xào ớt, ba bát cơm, một tô canh rau má, một vò rượu và hai ấm trà. Mau đem lên, muội muội của ta đã đói rồi."
"Dạ, mời các vị khách quan vào ạ."
Trong sảnh lớn, tiếng nói cười, tiếng chén bát va chạm và tiếng gảy đàn của một ca nương khiến bầu không khí trở nên sống động. Nhưng Y Thiên và Linh Nhi lại như đang ở một thế giới khác, chỉ có hai người họ.
"Đại ca, món này ngon quá!" Linh Nhi vừa nói, đôi má phúng phính vì đang nhai và dính một hạt cơm. Y Thiên vươn người tới, dùng tay lau nhẹ hạt cơm còn dính trên má nàng. Nàng không để ý, chỉ nói tiếp.
"Thịt này béo lắm! Giống thịt mẫu thân hay nấu cho chúng ta ăn vậy! Huynh mau ăn đi, ngon lắm đó!"
Y Thiên khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua đôi môi khô nẻ. Hắn đưa tay dùng giấy lau đi vết dầu mỡ quanh miệng Linh Nhi, lòng hắn như bị hàng ngàn mũi kim châm khi nghe nàng nhắc về mẫu thân. Trong ấn tượng của hắn, ký ức về mẫu thân không quá nhiều. Hắn chỉ nhớ bà là một người mẹ hiền hậu, tốt bụng và luôn lo lắng cho hắn, không chê bai hắn mà thôi. Hắn cố gắng che giấu cảm xúc, siết chặt bàn tay đang đặt trên đùi.
"Ngon thì ăn nhiều vào, ăn mau chóng lớn."
"Đại ca không ăn sao?" Linh Nhi nghiêng đầu, đôi mắt ngây thơ nhìn hắn.
"Đại ca ăn đi, Linh Nhi ăn một mình không vui đâu." Nàng gắp một miếng thịt to, đưa đến trước miệng hắn.
"Đại ca ăn đi mà."
Lão Dương ngồi đối diện, rót một chén rượu nóng. Ánh mắt lão dò xét, nhìn Y Thiên và Linh Nhi. Lão xót xa khi thấy sự vô hồn của thiếu chủ, nhưng lại ấm lòng khi nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của tiểu thư. Sự tương phản đó như một mũi dao cứa vào tim lão. Lão xót xa cho Y Thiên, một nỗi lòng không đến từ mối quan hệ nô-chủ mà đến từ tình cảm của một người ông già đối với đứa cháu khổ cực của mình.
"Đại ca ăn rồi, muội cứ tự mình ăn đi." Y Thiên đáp, giọng trầm ấm nhưng đôi mắt vẫn xa xăm. Hắn đặt tay lên mu bàn tay nhỏ nhắn của nàng.
"Đại ca chỉ muốn nhìn muội ăn thôi."
"Thiếu chủ, người đã không ăn gì từ sáng đến giờ rồi. Nếu còn không ăn nữa thì không thể bảo trọng long thể được đâu." Lão Dương khẽ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. Lão đưa mắt ra hiệu cho Y Thiên, một tia lo lắng hiện rõ trong mắt.
"Người phải giữ gìn sức khỏe, con đường phía trước còn dài lắm. Nếu không vì bản thân, người cũng phải vì Linh Nhi chứ."
Y Thiên trầm lặng một lát không nói gì, rồi đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào lão Dương, khiến lão như bị kim châm một cái, tê cứng toàn thân. Hắn chầm chậm lên tiếng, giọng nói nhẹ nhưng mang theo sức nặng ngàn cân.
"Lão Dương, ta đã nói rồi, ông không nghe thấy sao? Ta đã ăn rồi."
Lão Dương khẽ thở dài, không biết làm gì hơn ngoài việc giữ im lặng. Linh Nhi lướt mắt nhìn qua cả hai, thấy không khí có vẻ không được tự nhiên. Nàng cũng không ép Y Thiên ăn nữa, đơn thuần là muốn phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này thôi.
"Đại ca," Linh Nhi bỗng nói, kéo tay áo hắn, giọng nói nhỏ lại. "Linh Nhi muốn nghe kể chuyện về mẫu thân đi, đại ca. Linh Nhi nhớ mẫu thân lắm."
Vẻ mặt Y Thiên khẽ cứng lại, ánh mắt vụt qua một nỗi đau đớn khó tả, như một vết thương cũ vừa bị xát muối. Hắn nắm chặt bàn tay Linh Nhi, như thể đang cố gắng truyền hơi ấm và sức mạnh cho nàng.
"Thực ra đại ca cũng không có chuyện gì để kể, nhưng nếu nói về mẫu thân... bà ấy là người tốt bụng nhất mà đại ca từng biết."
"Tốt bụng đến mức nào vậy ạ?" Linh Nhi hỏi, đôi mắt tròn xoe, lấp lánh như sao.
"Tốt bụng đến mức..." Y Thiên ngập ngừng, lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên khàn hơn.
"Đến mức bà ấy luôn nở nụ cười, dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Mặc dù phụ thân đi làm quan bận rộn, nhưng mẫu thân luôn ở nhà, kiên nhẫn dạy dỗ chúng ta. Muội biết không, nụ cười của mẫu thân ấm áp lắm, như ánh mặt trời vậy. Mỗi khi đại ca tập võ bị ngã, mẫu thân luôn xoa đầu đại ca, còn nói rằng đại ca sẽ trở thành một người hùng mạnh, bảo vệ được tất cả những người chúng ta yêu thương. Cho dù đại ca là một… nhưng bà ấy vẫn yêu thương đại ca rất nhiều, Linh Nhi ạ."
Một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên má Y Thiên, rồi vỡ tan trên mu bàn tay Linh Nhi. Hắn vội vàng cúi đầu, che giấu cảm xúc. Linh Nhi hiểu, nàng không muốn đại ca buồn, dù nàng cũng buồn chứ. Nhưng đối với đại ca nàng, một người không nhận được tình cảm của bất kỳ ai trong dòng họ ngoài nàng và mẫu thân.
Nàng biết tình cảm đó sâu sắc hơn cả, tình cảm mẫu tử thiêng liêng ấy. Nàng thấy hơi hối hận khi đã hỏi đại ca về mẫu thân. Nàng khẽ vỗ nhẹ lên tay hắn, lắc lắc cái đầu nhỏ, nũng nịu nói:
"Đại ca đừng khóc. Mẫu thân ở trên trời cao sẽ không vui đâu."
"Đại ca không khóc." Y Thiên nói, giọng run rẩy:
"Đại ca chỉ là... đang nhớ mẫu thân thôi. Không biết mẫu thân trên đó sống có tốt không, nhưng mong mẫu thân hãy phù hộ cho hai huynh muội ta một đời bình an."
Hắn cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe. Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt tóc Linh Nhi. Và nhìn Linh Nhi ăn hết chỗ cơm của mình. Lão Dương thì ăn xong bát cơm rồi, chỉ ngồi đó uống rượu, ánh mắt nhìn ra phía cửa như đang ngẫm nghĩ về điều gì đó.