Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 33: Thu Phục
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một luồng sáng trắng chợt lóe lên, xuyên qua Y Thiên. Mắt hắn chìm vào một khoảng không trắng xóa, đầu óc mơ hồ, rồi dần trở nên cứng đờ.
Thân thể hắn từ từ đông cứng, bắt đầu từ chân rồi lan dần lên trên. Toàn thân hắn bị bao bọc bởi một lớp đá cứng cáp, lớp đá này từ từ ăn mòn vào bên trong, dường như muốn biến hắn hoàn toàn thành một khối đá.
Thế nhưng, tình thế bất ngờ thay đổi.
"Phụt!" Ngân Xà Tí Hống phun ra một ngụm máu tươi, nóng hổi, đặc quánh và đen sền sệt.
Ánh mắt nàng nhìn hắn dần chuyển sang sợ hãi, cơ thể run rẩy lùi lại. Làn sương khói mù mịt cũng đang tan dần, để lộ phần thân dưới của nàng với cái đuôi rắn đầy những chiếc vảy tím lấp lánh chói mắt.
"Ngươi rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy?"
Rắc rắc!
Lớp đá trên người Y Thiên dần tan vỡ, rơi xuống đất. Hắn chỉ nhìn nàng, một ánh nhìn xa xăm. Âm Dương Nhãn không hề bật, đó chỉ là đôi mắt đen sâu hoắm, như thể ánh nhìn xuyên thấu tận tâm can nàng vậy.
"Ngươi... tên con người này... ngươi không có ác mộng sao?" Giọng nàng run rẩy vì sợ hãi, nước mắt đã sớm rơi.
Nghe những lời tuyệt vọng của Ngân Xà Tí Hống, Y Thiên chỉ nhếch môi cười lạnh. Hắn biết bản thân đã chiến thắng hoàn toàn. Hắn ngồi xếp bằng dưới đất, ánh mắt hướng lên nhìn nàng.
"Ngươi đẹp thật đấy."
Nhìn Y Thiên nói đùa mà như thật, lòng nàng chợt lạnh đi vạn phần, nhưng hơn hết là tức giận. Tại sao hắn ta không trả lời câu hỏi của nàng chứ? Tất cả những điều đầu tiên nàng trải qua đều do tên này gây ra: dám đùa bỡn, dám đánh, dám có ý định giết nàng – hắn là kẻ đầu tiên. Bây giờ cũng vậy, hắn là người đầu tiên dám làm ngơ nàng.
"Đừng đánh trống lảng, hãy trả lời câu hỏi của ta!" Nàng tức giận hét lớn.
Y Thiên trưng ra một vẻ mặt buồn bã lạ thường, thở dài rồi cúi mặt xuống. Tâm trạng hắn dường như đang nghĩ đến một chuyện buồn đến mức ảnh hưởng cả cảm xúc. Hắn nói:
"Ta có ác mộng chứ. Chẳng phải cô cũng đã vào trong rồi mới bị phản phệ thổ huyết đó sao?"
Nàng nhớ lại những cảnh trong đó: Y Thiên cô đơn lẻ loi một mình chống chọi với tất cả, hàng ngàn, hàng vạn ánh mắt nhìn hắn. Hắn chỉ là một đứa trẻ với tâm hồn ngây thơ. Lúc nàng vừa mới vào đó, định dung hóa linh hồn hắn, nhấn chìm hắn vào ác mộng mãi mãi, nàng lại bị bóng tối trong đó bao trùm đến kinh ngạc, sợ hãi kinh hồn bạt vía, không thể nào thoát ra.
Buộc phải cắt đứt tâm linh, đánh đổi thọ nguyên mới thoát ra được. Đến giờ nàng vẫn không ngừng kinh hoàng.
"Ngươi gọi đó là ác mộng sao? Tại sao nó lại chân thật đến thế? Tại sao ta lại có thể cảm nhận những gì ngươi cảm nhận? Tại sao nó lại đáng sợ như thế?!" Nàng gần như mất bình tĩnh mà hét loạn cả lên.
Y Thiên nhìn dáng vẻ đó của nàng, cười phá lên.
"Bởi vì ác mộng của ta đau đớn đến nỗi cô không thể chịu nổi."
"Ngươi nói dối! Những lần trước, ta chỉ cần khiến người đó không thể thoát ra khỏi ác mộng do ta tạo ra, những cơn ác mộng ám ảnh hắn. Hắn đều bị chết chìm trong đó rồi hóa đá mà? Thế thì tại sao ngươi lại không như vậy?"
"Tại vì... mọi người đều có thể chết trong cơn ác mộng của họ. Cảm xúc của họ ở đó vốn chỉ là đau rồi thôi, và ngươi cũng vậy. Nhưng ta thì khác, ta phải sống... sống trong chính cơn ác mộng của mình, dù cho ta muốn chết. Ta không được chết, cũng tuyệt đối không muốn chết, cô có hiểu được hay không?"
Ngân Xà Tí Hống nghe thấy những điều này liền sợ hãi lùi lại. Nàng đã phát hiện ra những điều mình không thể tin nổi.
Lách cách!
Từng tiếng xiềng xích kéo nàng lại, không cho nàng thoát khỏi nơi đang bị trói. Nàng biết mình không thể chạy nữa, bèn hỏi thêm một điều vẫn chưa thể giải đáp hoàn toàn.
"Cho ta hỏi thêm một điều nữa. Mọi khi ta xâm nhập vào tâm trí người khác, ta liền hòa làm một với người đó. Ta vừa điều khiển hắn, vừa biến nơi tâm trí hắn thành nơi mà hắn không muốn thấy nhất, để hắn mãi mãi chìm trong cơn ác mộng tăm tối đó, chết đi vô số lần, vạn kiếp bất phục..."
Y Thiên cắt ngang, có lẽ hắn đã hết kiên nhẫn.
"Đối với những thứ ác mộng mà ta có thể tưởng tượng ra, nó nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với những gì ta đã và đang trải qua ở cuộc sống hiện thực. Nếu cho ta một điều ước, ta nguyện ước bản thân mình được chìm mãi vào trong ác mộng, mãi mãi không trở về hiện thực. Tiếc thay, cô, một nữ hoàng rắn uy hoàng, thế mà lại không chịu nổi nỗi đau tinh thần ta phải gánh, liền không thể giúp ta hoàn thành ý nguyện."
"Thì ra là vậy... thì ra là vậy... Ta thua quả thực rất xứng đáng!" Nàng bỗng khóc toáng lên vì biết mình sắp chết. Nàng cũng đã thua tâm phục khẩu phục, còn gì để nói nữa chứ?
Đột nhiên, lúc này Y Thiên đưa ra một đề nghị khiến nàng thay đổi ý nghĩ.
"Này, đừng khóc nữa. Cô xinh đẹp như vậy, khóc thì xấu mất. Ta lại thiếu người phò tá bên cạnh, cô tuy vụng về nhưng cũng thông minh đấy. Nếu được, cô có nguyện làm thê tử của Y Thiên ta không?"
"Công... công tử, ngài nói đều là thật sao?" Nước mắt nàng đã ngừng, từng giọt long lanh ánh lên trong nụ cười mỉm của nàng, thật sự rất xinh đẹp.
Sự quyến rũ đầy ma mị ấy khiến Y Thiên không ngừng nhìn ngắm. Hắn bắt đầu tiến lên từng bước. Đôi tay hắn dịu dàng vuốt ve cái đuôi rắn khổng lồ của nàng, nhìn vào một vết thương lớn trên đó mà không nhịn được cảm thán.
"Đau lắm phải không?" Ánh mắt hắn nhìn nàng đầy đau xót.
Nàng chợt sững người, cơ thể liền nóng bừng. Mặt nàng ửng sắc đỏ hồng, sống gần vạn năm rồi mà vẫn e thẹn như thiếu nữ trước mặt người thanh niên này.
Lúc này, làn khói sương độc cũng vừa hay tan đi. Nàng có dịp nhìn kỹ gương mặt hắn, thầm nghĩ:
"Hắn ta, gương mặt tuấn tú, trắng trẻo như vậy. Cũng đẹp trai lắm chứ. Chỉ là không ngờ với dáng vẻ thư sinh thế này, hắn ta lại máu lạnh đến kinh sợ. Từng đường kiếm vung ra rất thuần thục, thực sự là không gớm tay chút nào."
"Không trả lời câu hỏi của ta à?" Y Thiên cất lời, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
Ngân Xà Tí Hống nhìn vậy, e thẹn nói:
"Công tử... ngài hãy cho người ta suy nghĩ một chút chứ..."
"Không, cô hiểu nhầm rồi. Việc làm thê tử của ta, cô còn chưa đáp ứng một điều kiện, nên hãy nói sau đi. Còn cái ta hỏi là ta hỏi cô, một vết thương lớn thế này, các thứ xiềng xích này. Có đau lắm không?"
Nhìn thấy một thiếu niên mặt trắng như vậy chủ động, Ngân Xà Tí Hống lại chưa từng trải qua nhân sinh hồng phấn liền đỏ mặt như trái cà chua, giọng ngập ngừng đáp:
"Đau... ta đau lắm. Công tử có thể giải thoát cho ta được không?"
"Được!" Hắn kiên quyết trả lời, gần như ngay lập tức.
"Vậy..."
Chưa để nàng nói xong, Y Thiên liền đưa một bàn tay đẫm máu ra, ra hiệu nàng dừng lại một chút rồi mới nói:
"Nhưng trước khi cứu cô, ta phải hỏi cô một số điều đã. Cô hứa phải trả lời thật lòng nhé."
"Được, công tử hỏi gì ta đều sẽ trả lời thật lòng."
Lần này, nàng hoàn toàn bị Y Thiên thu hút. Không chỉ vì vẻ ngoài đẹp trai của hắn, nàng còn bị thu hút bởi thần thái và đặc biệt là loài yêu thú như nàng, lại rất thích cái thứ sát khí đằng đằng tỏa ra từ khắp người hắn. Đây là điểm quyến rũ nhất của hắn trước mặt nàng. Nhìn sát khí màu đỏ đen cao vút lên tận trần hang khiến nàng không khỏi nổi da gà vì phấn khích. Nhìn nguồn sát khí như thế này, chắc chắn hắn ta đã trải qua không ít trận chiến sinh tử mới có được.
"Đầu tiên, nơi đây là gì? Và nó ra sao, cô vào đây bằng cách nào?"
"Thưa công tử, nơi đây được gọi là Độc Nhãn Vương Chi Địa. Ở đây gồm có năm tầng và mỗi tầng, cho dù công tử đi về bất cứ hướng nào, nó đều dẫn đến cánh cửa thông sang tầng khác ạ! Còn ta vào đây là do ở thế giới cũ, tộc Ngân Xà Tí Hống của ta bị lũ tu sĩ tràn vào tấn công, buộc phải chạy trốn, rồi bị một con mắt khổng lồ xưng là Độc Nhãn Vương hút vào ạ."
"Ừm... vậy tại sao cô lại bị nhốt ở đây?"
"Haizz... kể ra thì dài lắm, nhưng sơ lược lại thì lúc đó sau khi vào đây, ta còn tưởng may mắn trốn thoát được lũ tu sĩ. Nhưng sau khi vào đây, bọn ta liền phải chiến đấu liên tục với các yêu thú khác để giành chiến thắng. Tộc nhân sau đó cũng không còn bao nhiêu cả. Bọn ta quyết định lui về tìm một nơi trú ẩn và vô tình tìm thấy cái hang này. Thế nhưng bi kịch lại liên tục ập đến. Cứ cách một khoảng thời gian, đều có một sinh vật lạ, thường là nhân loại hoặc mang hình dáng nhân loại nhưng không hẳn, vào đây và đồ sát ta cùng tộc Ngân Xà Tí Hống. Cuối cùng, ta bị một người chém một vết lớn rồi lại dùng sát trận phóng xích nhốt ta vĩnh viễn tại đây."
Y Thiên nghe nàng kể, thấy nàng thật ra cũng khá tốt bụng vì bảo vệ đồng tộc mà chịu bao khổ cực. Cuối cùng, đồng tộc chết hết, chỉ còn lại mình nàng phải chịu cảnh vạn kiếp bất phục này. Hắn xoa đuôi nàng, dường như muốn an ủi nàng đôi phần.
"Cô có biết năm tầng đó, mỗi tầng ra sao không?"
Nàng lắc đầu tỏ ý không biết.
"Ta không rõ, chỉ biết có năm tầng mà thôi. Lúc đó, một hồn ma nữ nhân có gặp và nói chuyện với ta đôi chút. Trong lời cô ấy nói, ta chỉ biết thông tin là có năm tầng mà thôi. Ta cũng chưa từng đi xa để tìm hiểu, có vài lúc ta cũng lên ý định rồi nhưng lại có nhiều vấn đề xảy ra nên không thể thực hiện được."
Y Thiên nhìn thẳng vào mắt nàng, hắn nhìn một lúc lâu cho đến khi nàng phát hiện rồi ngượng ngùng quay mặt đi.
"Ánh mắt này, cô quả thực không nói dối."
"Vậy, công tử có nên cứu ta chưa?"
"À, còn một vài thứ nữa. Ta làm rõ xong liền giải thoát cho cô. Cô cảnh giới cao như vậy, có thể nhìn ra ta đang ở cảnh giới nào không? Ta không cảm thấy bản thân ở Trúc Cơ, nhưng mà ta cũng đã đột phá qua Luyện Khí Thập Kỳ Nhị Tầng rồi, nên ta đoán ta đang ở một cảnh giới có tên là Luyện Khí Kỳ Thập Tam Tầng, đúng chứ?"
Nghe một tràng giải thích vô lý này của Y Thiên, nàng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Nàng quả thực không có ý mạo phạm hay chế giễu Y Thiên, chỉ là nó quá vô lý đến mức mắc cười mà thôi.
"Công tử... ngài thực sự nghĩ quá nhiều rồi. Nhưng ngài không biết cũng phải thôi. Đó là một cảnh giới bắt buộc phải trải qua sinh tử cực hạn của bản thân mới có thể tấn giai. Ngài phải liên tục đột phá thành linh hải khiến nó nứt vỡ chứ không phải tăng tiến, rồi lại trước ngưỡng cửa tử mà hồi phục mới có thể khiến ngài thành công đạt đến cảnh giới này..."
"Đừng nhiều lời nữa, nói mau lên. Nó rốt cuộc là gì?" Y Thiên không thể kiên nhẫn mà cắt ngang lời Ngân Xà Tí Hống.
Nàng chỉ khẽ cười e thẹn, hơi che miệng nói:
"Đây là cảnh giới Luyện Khí Kỳ Thập Nhị Tầng Hạ Phẩm. Trên nó còn hai cảnh giới nữa mới đạt tới cảnh giới Luyện Khí Kỳ, nhưng thường không ai luyện đâu vì nó quá mạo hiểm so với những gì nó mang lại, nếu so với việc trực tiếp dùng Trúc Cơ Đan mà đột phá thăng lên Trúc Cơ."
"Và ở trên nó là Địa Phẩm và Thiên Phẩm. Đặc biệt ở một điểm, khi ngài đã tấn thăng lên Hạ Phẩm thì bắt buộc phải đạt tới Thiên Phẩm đại viên mãn mới có thể tấn thăng Trúc Cơ."
"Chết tiệt! Mẹ nó, ta thế mà tự đá chân mình rồi!" Y Thiên cắn răng tức giận thầm nghĩ.
"Thôi, không nói lại chuyện này nữa. Là ta quá thiển cận rồi."
"Không... không, công tử không biết mà tự tấn thăng thực sự là quá đỉnh rồi!" Giọng nàng ưỡn ẹo mang đầy tính chế giễu.
"Ngươi đây là đang chửi khéo ta ngu ngốc?" Y Thiên gằn giọng, trầm đến đáng sợ.
Thấy Y Thiên đang thực sự tức giận, Ngân Xà Tí Hống liền lập tức im bặt. Quả thực nàng không có ý gì, chỉ định nịnh vài ba câu thế mà lại phản tác dụng khiến hắn nổi giận. Đại ma vương này mà thực sự giận thêm, nàng bây giờ có mười cái mạng cũng không dám chọc.
Lúc này, Y Thiên chọt mạnh vào vết thương của Ngân Xà Tí Hống, khiến nàng rên đau lên một tiếng: "A!" Rồi nàng một mặt tức giận chất vấn.
"Công tử, ngài đây là đang muốn hại chết ta rồi! Còn cứu gì chứ!"
"Hahaha! Ta chỉ là đang xem thử nó sâu đến mức nào thôi. Cho ta xin lỗi nhé."
Nàng hừ lạnh một tiếng.
"Coi như công tử có lòng."
"Tên mặt trắng này thế mà lại trả thù ngay, đau chết ta rồi!" Nàng thầm mắng Y Thiên trong lòng.
"Đang mắng ta đấy à?" Y Thiên hai mắt trừng lên.
"Không, không... ta làm sao mà dám mắng ngài cơ chứ..." Giọng điệu nàng yểu xìu lại làm Y Thiên biết ngay là nàng thầm mắng hắn rồi.
Y Thiên liền dùng tay xoa mạnh vào vết thương vài cái, coi như trả thù nàng nói xấu và chế giễu mình. Nợ mới thù cũ coi như lần đụng chạm này đã tính sổ hết cả gốc lẫn lãi rồi.
"A!" Nàng lại khẽ rên lên một tiếng, nhưng bây giờ nàng đã có kinh nghiệm. Ngay cả suy nghĩ cũng không còn dám nữa.
"Vậy ngươi biết cách lên khỏi đây chứ? Có cần phải trèo lên vách không?"
"Tất nhiên là ta biết rồi. Phía sau lưng ta nhưng bị đá đè mất rồi. Nếu ngài mở xích cho ta, ta liền có thể dùng lực đạo mà thổi tung chúng, dẫn ngài lên lại mặt đất."
"Được!" Chỉ một chữ Y Thiên nói ra, mang đầy uy lực, ngay lập tức có thể mê hoặc nàng đến chết đi sống lại cả ngàn lần.
Không đợi nàng hướng dẫn, Y Thiên liền lấy ra từ trong vạt áo vài viên yêu hạch tam phẩm, bỏ vào miệng. Rồi hắn vận khí dẫn toàn bộ linh lực vào Thiên Bình Kiếm.
"Nhất Kiếm Phá Vạn Pháp!" Hắn gằn to giọng.
Một đường kiếm mang đủ sắc màu liền từ thân kiếm phóng thích ra, đầy uy lực. Nó bay xuyên qua một trong những sợi xích, gây ra vài tiếng nổ lớn, sợi xích lập tức bị đứt đoạn.
Rắc rắc!
Y Thiên cắn một viên yêu hạch, để nó truyền vào bản thân nguồn linh khí hoang dã. Rồi hắn dẫn truyền nó thành linh lực, lập tức dẫn truyền vào Thiên Bình Kiếm rồi lại tung ra một đường Nhất Kiếm Phá Vạn Pháp nữa.
Cứ như vậy, lặp đi lặp lại, Y Thiên hắn với dáng vẻ điên cuồng ra tay chém lần lượt từng sợi xích một mà không để ý đến Ngân Xà Tí Hống. Nàng ở trên, mặt đỏ ửng, hai tay ôm mặt ngại ngùng. Nàng nhìn hắn mạnh mẽ như vậy, toàn thân run lên một cơn thích thú chưa từng có. Nhịp đập của trái tim cũng trở nên loạn xạ.
"Đây là yêu sao?"
Ngay sau khi sợi xích cuối cùng bị phá vỡ, sợi xích tung cao lên trời. Y Thiên dáng vẻ anh liệt ngời ngời, một tay cầm kiếm đứng đó thở dốc vì quá mệt.
Một luồng ánh sáng từ dưới đuôi rắn phóng thích lên trời, bao trùm lấy cả người Ngân Xà Tí Hống. Nàng trong đó khẽ rên lên vài tiếng. Rồi khi ánh sáng bắt đầu vơi dần, lộ ra nàng với hình người, thân hình trắng nõn nà, có thể khiến người ta say đắm ngay từ ánh mắt đầu tiên.
Tổng thể không thay đổi là bao nhiêu, nàng khẽ lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ gần như thì thầm bên tai.
"Công tử, ngài thấy ta thế nào? Có đẹp không?"
"Đẹp lắm, cô cứ như vậy để ta ngắm một tí."
"Công tử thật là vô sĩ!" Nàng hét lên.
Nhưng Y Thiên chỉ thấy dáng vẻ này của nàng thực sự, thực sự rất dễ thương. Thôi, vẫn là chuyện chính quan trọng hơn. Y Thiên lấy từ trong túi trữ vật ra một bộ y phục của hắn, vứt qua cho nàng khoác tạm. Hắn nói:
"Mặc đỡ đi, rồi dẫn ta lên trên."
"Được, cảm ơn công tử."
Nàng khoác sơ y phục vào, y phục có hơi rộng với nàng khiến thân thể nàng nhiều lúc lộ ra những thứ không nên lộ. Nhìn vào những thứ đó, khiến Y Thiên không thể nào rời mắt được. Đây là lần đầu tiên hắn thấy hoàn toàn cơ thể của một người phụ nữ trên đời, lại còn là tuyệt sắc giai nhân nữa chứ.
Thấy hắn nhìn chằm chằm như vậy, nàng có chút ngại ngùng đỏ mặt kéo cao áo lên một tí, khẽ cất lời, tiếng nàng nhẹ như nước, rất cuốn hút.
"Công tử, ngài nhìn đi đâu vậy...?"
Rồi nàng tăng tốc, để Y Thiên lại phía sau, không cho hắn đi bên cạnh nhìn lung tung nữa. Tuy nàng sống đã lâu nhưng vẫn chưa yêu đương lần nào. Bây giờ lại nhiều lần rung động như vậy. Thêm cả người nam nhân này cũng không biết ý tứ gì cả, cứ liên tục trêu chọc khiến nàng ngại đến chết đi được.
Nàng dừng lại phía trước một bức tường đá lớn, vung chân một cái.
Bùm! Bùm! Bùm!
Chỉ một cước duy nhất đã làm bức tường đá đó vỡ tan thành ngàn mảnh. Nàng lại ôm ngực, hướng xuống đất mà phun ra một ngụm máu lớn. Thấy nàng dáng vẻ đau khổ thổ huyết như vậy, Y Thiên liền tức tốc chạy tới ôm nàng nép vào người mình, tay xoa xoa chiếc lưng nàng. Trong lòng thầm kinh ngạc.
"Quả nhiên là Nguyên Anh Cảnh đại năng, chỉ một cước đã có uy lực hùng hồn như vậy. Thật đáng kinh ngạc. Nhưng mà, nhìn biểu hiện thế này. Có lẽ nàng vẫn thật sự đang bị thương rồi, cũng không biết vết chém đó mạnh đến mức nào mà có thể khiến Nguyên Anh bị thương nặng đến vậy."
Nghĩ lại lúc nãy, hắn đã liên hoàn Nhất Kiếm Khai Vạn Giới vào nàng, gây cho nàng tổn thương không ít, Y Thiên lại có chút chột dạ. Hắn cúi người xuống.
"Cô bị thương rồi, lên lưng ta cõng cho."
Nghe lời nói này của Y Thiên, nàng thực sự đã ngượng tím mặt. Nhưng vì đang bị thương nên không có cách nào khác, chỉ có thể leo lên lưng Y Thiên. Nàng vòng cả hai tay mình qua cổ Y Thiên rồi leo cả thân mình lên đó.
Cái thứ mềm mại và to lớn của nàng áp vào lưng Y Thiên. Đôi tay không thành thật của Y Thiên có chút không kiểm soát được mà bóp mông nàng. Cảm nhận sự tê dại này, nàng ngượng ngùng ghé sát đầu mình lên vai Y Thiên thì thầm vào tai hắn:
"Công tử, ngài đừng như thế nữa. Tay ngài..."
Y Thiên tỏ vẻ hơi tức giận.
"Cô lắm trò thật. Không thì cô tự mình mà đi. Ta đã có ý tốt cõng cô đi rồi, nếu ta không vịn lại thì cô sẽ té mất. Cô còn dám nói ta như vậy nữa thì cứ tự đi."
Nhìn thấy Y Thiên như vậy, cô liền uất ức nhưng đã không còn dám nói gì nữa, đành mặc cho bàn tay của Y Thiên cứ thế mà tùy tiện nắn bóp thoải mái. Còn cô thì mặt mày sớm đã đỏ bừng lên, cứ cách vài lúc cô lại rên lên vài tiếng, lâu lâu mới mở miệng chủ yếu là để chỉ đường đi lên mặt đất.