Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 34: Lật Lọng
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh nắng hiếm hoi lọt qua kẽ đá, rọi vào hang. Gió thổi lên mang theo hơi ẩm từ đất đá, không còn mùi mục rữa và ẩm mốc như sâu bên dưới.
Y Thiên cõng Ngân Xà Tí Hống, bước đi chậm rãi, mỗi bước đều cẩn trọng như sợ làm nàng đau.
Hắn khẽ hỏi với giọng đầy quan tâm: "Cô thấy khá hơn chút nào chưa?"
Ngân Xà Tí Hống tựa vào lưng hắn, vòng tay qua cổ, khẽ đáp:
"Tạ ơn công tử. Vẫn còn... đau lắm." Giọng nói nàng yếu ớt, nhưng đôi mắt lại lấp lánh như ẩn chứa điều gì đó.
Nghe nàng than đau, lòng Y Thiên không khỏi xót xa. Hắn khẽ xoa xoa chỗ mềm mại của nàng, mỉm cười nói:
"Đừng lo, chỉ cần ra khỏi đây, ta sẽ tìm thuốc tốt nhất cho cô."
Trong lòng, Y Thiên chỉ mong thoát khỏi thế giới tàn khốc này, tìm được một người bạn đồng hành thực sự. Điều đó thật khó khăn nhưng cũng là khao khát lớn nhất của hắn lúc này, vì hắn đã ở đây một mình quá lâu. Hy vọng này mong manh, nhưng lại là thứ duy nhất hắn bám víu.
Khi đến gần cửa hang, một luồng ánh sáng mạnh hơn rọi thẳng vào mặt Y Thiên. Hắn cảm nhận cơ thể Ngân Xà Tí Hống trên lưng mình nặng hơn. Nàng không còn yếu đuối như trước, cơ bắp đã có phần căng cứng trở lại.
Một luồng gió mát lành thổi tới, mang theo chút bụi bặm và mùi ẩm của đất, cuốn đi hơi lạnh và mùi hôi của hang động. Y Thiên vẫn bước đi chậm rãi, cẩn trọng.
Hắn cõng Ngân Xà Tí Hống trên lưng, đỡ lấy thân hình mềm mại của nàng, nhẹ nhàng như nâng niu một báu vật dễ vỡ.
Hắn cảm nhận được hơi thở nàng phả ra rất gần, rất chân thật. Sự tin tưởng của nàng lúc này như một gánh nặng vô hình, nhưng cũng là nỗi băn khoăn khiến lòng hắn rối bời.
"Mặt trời kia rồi!" Ngân Xà Tí Hống khẽ thì thầm bên tai hắn, giọng nói yếu ớt và có chút run rẩy.
Nàng vòng tay qua cổ Y Thiên, siết chặt một cách e thẹn. Y Thiên không đáp lời, chỉ khẽ siết lấy, cảm nhận sự mềm mại nơi đó mà lòng không khỏi xao động.
Hắn nhìn lên phía trước, nơi ánh sáng ngày càng rõ rệt hơn, xua tan màn đêm hang sâu. Y Thiên thở dài một hơi, rồi nói:
"Ta nghe cô nói cô muốn trở về. Sao cô lại muốn quay về thế giới cũ, nơi đó đâu có tốt đẹp gì?" Giọng hắn chân thành, như thể thực sự quan tâm đến nàng.
"Ta đâu có nói muốn trở về, chỉ là, ta cảm thấy còn vài việc chưa làm được." Ngân Xà Tí Hống thì thầm.
"Sau đó ta sẽ quay lại tìm một nơi yên bình để sống, một nơi có ta và có ngài, được chứ...?" Giọng nàng nhỏ dần như một con mèo nhỏ đang làm nũng.
Y Thiên cảm nhận được lời nói chân thật của nàng, không biết vì sao lại có chút rung động lạ kỳ. Có lẽ vì hắn đã trải qua quá nhiều dối trá, những lời nàng nói lại khiến hắn rung động lần nữa. Y Thiên chỉ có thể thầm mong lời nói này là thật.
Hắn lại hỏi:
"Cô có muốn một cuộc sống thực sự bình yên không? Không chiến tranh, không giết chóc, không thù hận? Chỉ đơn giản là đủ ăn đủ mặc, cùng vài hài tử đi hết đời người, không quá ưu sầu?"
Ánh mắt hắn hướng lên nhìn trời xanh qua khe đá, nơi những con mắt vẫn đang chằm chằm nhìn hắn. Hắn thực sự muốn một cuộc sống như vậy, một cuộc sống không ai phải chết vì hắn, một cuộc sống bình yên đến lạ thường là thứ xa xỉ mà hắn không có được.
"Ta không biết," Ngân Xà Tí Hống đáp.
"Ta từ nhỏ đã quen với sự giết chóc rồi. Nhưng nói thật, trong cuộc sống này, ai mà không muốn bình yên cơ chứ? Nếu được, thực sự ta rất muốn, nhưng ở đó vẫn còn rất nhiều kẻ thù đang chờ đợi ta."
Nàng nói rồi chợt rùng mình. Nàng lại ghé sát vào tai hắn, khẽ thì thầm thêm lần nữa.
"Ta chỉ muốn hỏi ngài, nếu ta bị truy sát, ngài có bảo vệ ta không?"
Y Thiên nghe nàng hỏi vậy thì chợt bật cười lớn, giọng nói có phần vui vẻ.
"Đương nhiên, ta sẽ bảo vệ nữ nhân của mình!"
Ngân Xà Tí Hống ngập ngừng một lúc, rồi khẽ nói: "Vậy ta có thể trở thành thê tử của ngài không?"
Y Thiên nghe vậy thì ngừng lại, không trực tiếp trả lời câu hỏi.
"Vì chỉ có một tay, cõng cô mấy ngày rồi cũng hơi tê. Cô đã đỡ hơn chưa? Chúng ta nghỉ một chút nhé?"
Hắn khẽ đặt nàng xuống. Hắn không ngạc nhiên khi thấy Ngân Xà Tí Hống có thể tự đứng vững trên đôi chân mình, ánh mắt vẫn còn lấp lánh như lúc mới gặp. Nàng vẫn tỏ vẻ yếu đuối, nhưng hắn cảm nhận rõ sức mạnh trong nàng đã khôi phục đôi phần.
Tuy nhiên, đứng được một lúc, nàng lại ngả vào người hắn, cố tình lộ ra vẻ mặt mệt mỏi.
"Công tử, ta vẫn hơi choáng." Nàng thì thầm. Đôi mắt long lanh nhìn Y Thiên đầy ngưỡng mộ và biết ơn.
Hắn nhìn dáng vẻ mềm mại của nàng, chỉ cảm thấy lòng mình thanh thản hơn. Hắn nâng tay lên, xoa nhẹ mái tóc mềm mại của nàng.
Ngân Xà Tí Hống đỏ mặt tiến đến gần, nàng dùng ánh mắt đầy cảm xúc nhìn Y Thiên:
"Ta muốn câu trả lời của ngài."
Y Thiên chỉ im lặng, không đáp lời. Hắn không thể tin rằng một nữ hoàng rắn đầy quyền uy lại có thể yếu đuối như vậy. Hắn nhìn nàng một lúc, mày luôn nhíu chặt.
"Ngài... không trả lời câu hỏi của ta sao?" Nàng hỏi.
"Không, ta chỉ là không biết phải trả lời thế nào." Y Thiên đáp.
"Vậy, ta có thể tin tưởng ngài không?" Nàng lại hỏi thêm một câu nữa.
Y Thiên không nói gì, chỉ gật đầu. Hắn tin vào trực giác của mình, tin vào sự lựa chọn của bản thân. Hắn tin rằng nàng không phải là loại người sẽ phản bội hắn. Hắn tin vào con người, tin vào linh hồn chứ không phải bản chất.
Bấy giờ nàng mới thực sự yên tâm, lại ngả vào người Y Thiên, khẽ thì thầm bên tai hắn, giọng nói mang theo chút vui vẻ và một chút gì đó khó hiểu.
"Vậy thì, chúng ta đi thôi!"
Họ cùng nhau bước đi. Không khí giữa hai người không còn gượng gạo, mà trở nên nhẹ nhàng, tự nhiên. Y Thiên cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu. Hắn thực sự tin rằng con đường phía trước sẽ không còn cô độc.
Đôi mắt hắn lướt qua khung cảnh xung quanh. Khu rừng hiện ra trước mắt, tràn ngập cây cối, cỏ dại và tiếng chim hót. Mọi thứ trở nên yên bình lạ thường. Đúng lúc này, một cảm giác khó chịu đột nhiên dâng lên, Y Thiên ngừng bước.
Y Thiên đột nhiên ho khan. Âm thanh khô khốc vang lên giữa không gian yên ắng. Hắn đưa tay lên che miệng, nhưng một cơn ho mạnh hơn ập đến, khiến toàn thân run rẩy dữ dội.
Một ngụm máu đen sẫm phun ra, văng lên những tán lá xanh, tạo thành vệt màu chết chóc. Hắn loạng choạng, đôi mắt lờ mờ dần đi, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu.
"Công tử!" Ngân Xà Tí Hống hoảng hốt.
Nàng lao tới, kịp thời đỡ lấy thân thể đang gục xuống của Y Thiên. Hắn gục vào lòng nàng, yếu ớt, hơi thở gấp gáp. Nàng cảm nhận được sự lạnh giá lan tỏa từ cơ thể hắn, như thể hắn đang dần mất đi sự sống.
"Ngài... ngài làm sao vậy công tử?" Nàng lập tức dùng linh lực quét khắp người hắn. Mặt nàng nhăn nhó vì sự đau đớn phản phệ của quy tắc ở Độc Nhãn Vương Chi Địa khi nàng dùng linh lực. Nàng kinh ngạc hơn khi thấy toàn thân Y Thiên vậy mà trúng độc của chính nàng rất nặng.
Lúc này, Y Thiên đưa tay lên xoa gương mặt nàng, gương mặt nhăn nhó, đau đớn đến tột cùng.
"Ta... hình như lúc nãy hít phải không ít độc của cô, lại không chú ý để nó thấm vào xương tủy rồi... Độc này của cô, cô biết cách giải, đúng chứ?" Giọng hắn khàn đặc, nhiều lúc ngắt quãng vì rất đau.
"Ta... tất nhiên là..." Giọng nàng đột nhiên ngắt quãng, như thể một dòng suy nghĩ nào đó vừa cắt ngang.
Vẻ mặt hoảng hốt của nàng dần bị thay thế bằng vẻ bình tĩnh.
Trong tâm trí Ngân Xà Tí Hống, một cuộc chiến nội tâm dữ dội bùng nổ. Giọng nói lý trí vang lên, nhắc nhở về sự chân thành của Y Thiên, về những lời hứa của hắn, về sự tử tế hiếm hoi nàng đã nhận được.
Nàng muốn giúp hắn, muốn cứu hắn...
Nhưng một giọng nói khác, của lòng tham và bản năng, lại cuồng loạn hơn.
Nó thét lên rằng đây là cơ hội duy nhất. Y Thiên, kẻ có thể đánh bại nàng, giờ đây lại đang nằm gọn trong vòng tay nàng, yếu đuối và vô hại.
Nếu hấp thụ được sức mạnh của hắn, nàng sẽ không chỉ hồi phục mà còn trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lòng tham của nàng, một thứ bản năng đã được tôi luyện qua hàng ngàn năm sinh tồn, đã trỗi dậy.
Nàng tự trấn an mình, rằng đây không phải là một sự phản bội, mà là quy luật của thế giới này. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu để sống sót. Y Thiên, dù mạnh mẽ nhưng quá ngây thơ, đã tự đưa mình vào cái bẫy này. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận sức mạnh đang cuồn cuộn trong cơ thể Y Thiên, thứ nàng khao khát có được bấy lâu nay.
Ánh mắt nàng từ sự lo lắng, đấu tranh, dần chuyển sang tàn nhẫn, lạnh lùng. Nàng đưa tay lên, lòng bàn tay bắt đầu tích tụ một luồng năng lượng đen sẫm.
Dứt khoát, không chút do dự, nàng tấn công. Bàn tay nàng vươn tới, đầy sát khí, nhắm thẳng vào trái tim Y Thiên. Hành động này không chỉ là một đòn đánh, mà là một lời tuyên bố: lòng tham đã chiến thắng lòng biết ơn.
"Công tử... cảm ơn vì tất cả!"
Đúng vào lúc đó, một điều bất ngờ xảy ra. Y Thiên đột ngột mở mắt. Ánh nhìn của hắn không còn lờ mờ, mà sắc bén và lạnh lẽo đến kinh ngạc.
"Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!" Hắn gằn giọng, thanh kiếm chém ngang, kiếm khí mạnh mẽ phóng ra đẩy lùi nàng.
Hắn đứng thẳng dậy. Hắn không hề có vẻ gì của một kẻ trúng độc, trái lại, hắn đứng vững vàng và hiên ngang. Hắn cắn một viên yêu hạch, nghiêng đầu nhìn lại nàng với ánh mắt khinh bỉ và tởm lợm.
Y Thiên đưa tay lên, lau đi vết máu đen còn vương trên miệng. Hắn nở một nụ cười đầy mỉa mai, nhưng sâu trong ánh mắt lại là nỗi buồn khó tả. Sự thất vọng, không phải vì kế hoạch của hắn thất bại, mà vì niềm tin của hắn đã bị chà đạp.
"Tại sao?" Ngân Xà Tí Hống sững sờ bị đẩy lùi lại phía sau, luồng năng lượng tụ lại trong tay nàng dần tan đi vì bất ngờ.
"Ngươi... không bị trúng độc?"
Giọng Y Thiên trầm xuống, mang theo nỗi chua chát:
"Ta đã thực sự tin tưởng cô, đã cho cô một cơ hội để trở thành người tốt. Ta cũng đã từng suy nghĩ về giấc mơ chúng ta có thể an toàn ra bên ngoài và cùng nhau sống."
"Thật đáng tiếc, cô đã lựa chọn bản chất của mình. Cô thật khiến ta cảm thấy gớm ghiếc." Giọng hắn lạnh lùng dứt khoát.
Nhìn thấy vẻ hoảng sợ tột độ của nàng, hắn chỉ cười lạnh. Ánh mắt vô hồn như thể đã không còn hi vọng gì về sinh vật tởm lợm trước mắt, hắn nói:
"Cứu vật, vật trả ơn. Có lẽ sau khi thành người, cô đã quên câu này rồi?"
"Chết tiệt! Hắn ta thế mà không bị gì. Ta thì hay rồi, giết hắn không thành thì thôi, lại còn mang theo vài phần thương tích và bị thế giới phản phệ. Làm sao thắng được hắn đây!" Nàng nhăn mặt suy nghĩ.
"Chờ đã! Hắn ta diễn xuất không tệ, khi ta vận linh khí đều cảm thấy toàn thân đau đớn, hắn ta chắc cũng không khá hơn, chỉ là đang diễn cho ta thấy hắn ta không sao thôi. Chưa kể, ta đã thoát khỏi xiềng xích, đánh với hắn một trận liều mạng cùng lắm thì cá chết lưới rách! Ta không tin là ta lại thất bại dưới một tên con người chỉ mới Luyện Khí Kỳ!"
Mặt nàng bắt đầu giãn dần, nàng đã nghĩ ra cách đối phó với hắn.
"Đang suy nghĩ bản thân chết ra sao à, cái thứ không bằng con vật?"
Ngân Xà Tí Hống đứng đó, toàn thân bất động. Khuôn mặt nàng vô cùng tức giận. Hàng ngàn năm sống trong sự xảo trá và lừa lọc, nàng chưa bao giờ bị so sánh và nhận sự chê bai nặng nề đến vậy. Sự kiêu hãnh của một nữ hoàng đã bị giẫm nát. Sự nhục nhã này còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào.
Nàng gào lên một tiếng, vẻ mặt cực kỳ tức giận:
"Ngươi... ngươi đã làm ta trông như một con ngốc!" Giọng nàng lạc đi, run rẩy.
Nàng lao tới, không hề có chiến thuật, chỉ đơn thuần là muốn xé xác kẻ đã khiến nàng phải nếm trải sự nhục nhã này.
"Cô thật sự rất ngốc, con rắn nhỏ à!"
Một cú đấm nặng như búa tạ giáng thẳng vào Y Thiên, nhưng hắn đã kịp thời né tránh. Nàng xoay người, tung cú đá móc. Cú đá sượt qua má hắn, tạo ra một vết rách nhỏ, máu rỉ ra.
Y Thiên không đứng im chịu đòn, hắn liền dùng Thiên Bình Kiếm chém thẳng về phía nàng, nhưng vốn vì khoảng cách tu vi nên nàng dễ dàng né tránh. Vẻ mặt Y Thiên bình tĩnh đến đáng sợ, như thể mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của hắn.
"Cô tức giận như vậy làm gì? Cũng không thể che giấu sự hoảng loạn trong cô đâu. Cô đây là đang sợ thua, đúng chứ?" Y Thiên vẫn bình tĩnh.
Hắn lấy một viên yêu hạch từ trong túi áo, cắn nát và nuốt xuống. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ lan truyền khắp cơ thể, hàn gắn lại vết thương. Hắn đứng dậy, đối diện Ngân Xà Tí Hống, tay cầm chặt Thiên Bình Kiếm.
Ngân Xà Tí Hống càng nghe càng tức giận, vì hắn đã đánh trúng tim đen của nàng. Nàng lập tức phóng tới, dùng một đòn toàn lực đánh về phía Y Thiên. Tuy tốc độ rất nhanh nhưng Y Thiên vẫn dễ dàng vừa cắn yêu hạch vừa tung ra đòn Nhất Kiếm Phá Vạn Giới đẩy lùi nàng.
Khác với dáng vẻ bình tĩnh đứng vững của Y Thiên, Ngân Xà Tí Hống lại phun ra một ngụm máu nóng, hơi thở gấp gáp, nhìn có vẻ rất đau đớn, ánh mắt mở to trừng trừng nhìn Y Thiên.
Nhìn vậy, Y Thiên lại mỉm cười lần nữa, hắn đã đoán đúng rồi. Một khi yêu thú đã hóa hình thì phải dùng đến linh lực và linh khí, mà ở trong đây nếu sử dụng lượng càng lớn thì phải chịu áp lực phản phệ lớn tương ứng.
"Ta cho cô một cơ hội. Thay vì trân trọng thì cô đã vứt bỏ nó. Một hành động ngu muội làm sao!" Giọng Y Thiên lạnh lùng, dứt khoát.
Hắn biết mình không thể đấu tay đôi với nàng để chiến thắng, nhưng hắn có chiến lược riêng.
Hắn né tránh những cú đánh, liên tục lùi lại, sử dụng kiếm để phòng thủ và tạo ra khoảng cách. Đồng thời, hắn dùng lời nói khiêu khích nàng, khiến nàng mất bình tĩnh mà liên tục tấn công, vừa tiêu hao năng lượng vừa chịu phản phệ cho đến khi nàng không còn sức nữa.
Mặc dù tính về lượng tiêu hao thì hắn quả thực đang tiêu hao nhiều hơn nàng rất nhiều, đứng dưới áp lực phản phệ cũng chịu không ít đau đớn. Tiếc thay, hắn đã quen với sự đau đớn này rồi, và hơn chục viên yêu hạch tam phẩm còn lại trong người hắn đang là nguồn linh khí vô hạn giúp hắn có thể kéo dài trận chiến cho đến khi kế hoạch của hắn diễn ra.
"Nếu cho cô thêm một cơ hội, liệu cô có chấp nhận làm thê tử của ta không?" Y Thiên một tay cầm kiếm nghiêng người, gió thổi khiến mái tóc đen hắn bay phấp phới, ánh mắt hắn nhìn nàng rất tình.
Nghe câu hỏi này của hắn, nàng đang gầm gừ bỗng chững lại vài giây. Nàng nhìn hắn không còn là ánh mắt sắc bén nữa, mà dần giãn ra, lộ rõ sự kinh ngạc. Nàng không biết mình nên trả lời gì.
Y Thiên thả lỏng tay, mặc cho thanh kiếm kéo lê trên nền đất. Hắn tiến gần về phía nàng, nở một nụ cười nhẹ. Nàng nhìn hắn như vậy, một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng, nàng bất chợt ôm lấy lồng ngực đang đập liên hồi, đáp:
"Nếu có thêm cơ hội, ta sẽ chấp..."
"Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!"
Chưa kịp nói xong, Y Thiên liền trong lúc nàng mơ màng, một kiếm đầy uy lực chém tới. Tốc độ quá nhanh lại ở khoảng cách quá gần, nàng không thể né tránh được, bèn ăn trọn một Nhất Kiếm Phá Vạn Giới vào người.
Nàng đau đớn văng ra xa hàng trượng, Y Thiên cười lạnh nói:
"Tiếc thay, đã quá muộn rồi. Lúc này cũng vậy, lúc kia cũng vậy. Ngay trong khoảnh khắc quan trọng cô đều do dự, và chính sự do dự đó đã khiến cho câu trả lời trở nên quá muộn màng."
"Phụt!" Nàng thế mà phun ra một ngụm máu. Ngụm máu đó không chỉ từ thương thế của nàng, mà còn từ sự tức giận khi bị nam nhân này một mực trêu đùa, như một con búp bê trong tay hắn vậy.
Nữ hoàng kiêu lãnh, thanh cao của tộc Ngân Xà Tí Hống bấy lâu đâu rồi? Ánh mắt nàng không còn tức giận, cũng không còn hận thù. Chỉ là nó trở nên nghiêm túc và sắc bén hơn bao giờ hết. Nếu có thể dùng ánh mắt giết người... e là Y Thiên nãy giờ đã chết không dưới vạn lần.
"Hahaha! Có lẽ bị nhốt quá lâu, ta đã quên mất bản thân từng là ai rồi. Và ngươi, một con người này cũng vì ta quá dễ dãi mà quên mất vị thế của ngươi ở đâu rồi à?"
Nhìn vào nụ cười như có như không của nàng, nhìn vào ánh mắt mê hồn mà đỏ chót của nàng, Y Thiên có chút rợn người. Toàn thân hắn run lên một cảm giác kinh hoàng, cảm giác này giống như lần đầu hắn tiếp xúc với Hỏa Sư Thú.
"Là thần..." Hắn bất giác thốt lên.