Đột Phá Thiên Phẩm Cảnh Giới Thứ Mười Hai

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Đột Phá Thiên Phẩm Cảnh Giới Thứ Mười Hai

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quả đúng như lời hắn nói, hai viên này tròn trịa, ánh lên đủ loại sắc màu tựa như một dải ngân hà thu nhỏ nằm gọn bên trong. Y Thiên thoáng chút không nỡ nuốt thứ đẹp đẽ này.
Nhưng biết làm sao được, sinh tồn vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Hai tiếng "rắc rắc" vang lên, viên yêu hạch ngũ phẩm và tinh thể tinh thần vỡ tan, hòa vào miệng hắn. Lập tức, một nguồn linh khí khổng lồ bùng nổ, cuộn trào trong cơ thể hắn.
Một luồng năng lượng khổng lồ, cuồng bạo hơn cả sóng thần, lập tức ập vào cơ thể hắn. Nó không chỉ là linh khí, mà còn là một cơn lốc xoáy tàn phá, xé toạc từng kinh mạch. Toàn thân Y Thiên căng cứng, gân xanh nổi lên chằng chịt, khiến khuôn mặt hắn biến dạng vì đau đớn.
Máu đen sẫm rỉ ra từ khóe mắt, khóe miệng. Da thịt hắn đỏ ửng như bị nung trong lò lửa, rồi bắt đầu nứt toác, để lộ những mảng thịt cháy sém. Hắn gồng mình chống đỡ, cố gắng điều khiển luồng năng lượng điên cuồng, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng.
Sức mạnh ấy không ngừng bành trướng, như muốn xé nát hắn thành trăm mảnh. Hắn cảm nhận cơ thể mình đang dần tan rã, mọi tế bào đều gào thét trong đau đớn. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Y Thiên gằn giọng, dồn toàn bộ ý chí vào một đường kiếm pháp duy nhất.
"Lục Luật Kiếm Pháp! Kiếm Ý Ngưng!"
Hắn dồn toàn bộ linh lực còn sót lại, cố gắng tạo ra một lớp màng bảo vệ mỏng manh, như tấm lưới mỏng manh giữa biển cả đang gầm thét.
Hắn dùng kiếm ý để cố gắng điều chỉnh, nhưng chỉ một khắc lơ là, hắn đã nôn ra một ngụm máu lớn, cơ thể lảo đảo.
Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, Y Thiên vẫn đang cố gắng chống lại sự cuồng bạo của yêu hạch ngũ phẩm. Năng lượng tiếp tục tàn phá bên trong cơ thể, hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, ý thức mờ dần.
Mắt hắn nhìn về phía trước, một luồng ánh sáng chói lòa đã không còn, tất cả chìm vào một màn đen.
Sau khi ý thức Y Thiên tan biến, cơ thể hắn vẫn tiếp tục run rẩy dữ dội. Máu từ khắp nơi trên người chảy ra, hòa vào đất đá lạnh lẽo. Vết nứt trên da thịt ngày càng rộng, lộ ra cả xương cốt đã bị tổn thương nghiêm trọng. Sự sống của hắn lúc này mong manh như ngọn nến trước gió.
Trong khoảnh khắc tưởng chừng đã chết, tinh thể tinh thần bỗng nhiên chiết xuất ra nguồn linh hồn khí, kích hoạt hai mắt hắn. Âm Dương Nhãn tự động khởi động, đưa ý thức hắn trở về cơ thể, linh hồn và thể xác lại hòa làm một.
Như bị điều khiển, hai tay hắn tự động di chuyển, nghiêm nghị ngồi xếp bằng mà kết ấn. Sau khi kết ấn xong, hắn đau đớn gầm thét lên một tiếng:
"Âm Dương Bát Quái! Ngưng!"
Từng thớ thịt quanh mắt hắn khẽ co giật, gân máu nổi lên đầy dữ tợn. Một luồng đau đớn dữ dội lan truyền từ hốc mắt, khiến hắn phải nghiến chặt răng. Tròng trắng, như bị một thứ mực đen vô hình tiêm vào, bắt đầu loang lổ. Nó không chuyển màu, mà là bị bóng tối nuốt chửng một cách chậm rãi.
Đôi mắt hắn biến thành một hố sâu thăm thẳm. Khi tròng trắng hoàn toàn biến mất, đồng tử đen bỗng lóe lên một tia sáng xanh kỳ lạ. Tia sáng đó không chỉ dừng lại, mà bùng lên như một ngọn lửa lạnh, xuyên qua bóng đêm của hố sâu, dần bành trướng lấp đầy cả đồng tử.
Đôi Âm Dương Nhãn của hắn vô thức được tăng tiến, toàn thân hắn được bao bọc bởi ngọn lửa xanh phóng ra từ đồng tử, không ngừng phục hồi. Làn da nứt toác bắt đầu khép lại, từng mạch máu bị vỡ vụn dần được nối liền, và những vết thương cháy sém được tái sinh.
Hai bên liên tục đối chọi, trận chiến giằng co hết sức.
Một bên không ngừng cuộn trào từ bên trong, phá hủy ra ngoài; một bên dùng ngọn lửa linh thiêng màu xanh để phục hồi từ bên ngoài, không cho cơ thể và kinh mạch bị phá nát.
Trong lúc thập tử nhất sinh, bỗng dưng hắn cảm thấy linh hải đang có dấu hiệu đột phá. Lúc này hắn mới chủ động mở mắt ra, hai mắt đen tuyền với đồng tử đen trừng trừng nhìn về phía trước. Hắn hét to lên:
"Đã đến lúc rồi, cảm ứng thiên địa đến đây đã đủ nhiều, linh lực liên tục đột phá thành linh hải, muốn tràn ra khỏi cả đan điền mà tuôn trào ra ngoài. Vậy thì để ta giúp ngươi phá!"
Các ngón tay hắn bắt đầu di chuyển, nhanh như ảo ảnh. Chúng đan vào nhau, xoay tròn, rồi lại tách ra trong một nhịp điệu phức tạp, không ngừng biến đổi. Mỗi cử động đều vô cùng chuẩn xác, như thể một điệu vũ đã được sắp đặt từ hàng ngàn năm trước. Linh khí từ xung quanh bị hút vào, tạo thành những luồng sáng mờ ảo quấn quanh các ngón tay hắn.
Khi ấn quyết gần hoàn thành, các ngón tay đột ngột chững lại, siết chặt vào nhau. Hắn đặt bàn tay lên trước ngực, lòng bàn tay trống rỗng nhưng lại như đang chứa đựng một nguồn năng lượng khổng lồ. Không khí xung quanh hắn trở nên đặc quánh, nặng nề, như một tấm lưới vô hình bao phủ toàn bộ không gian.
Đôi mắt xanh biếc của hắn trở nên sắc lạnh. Ánh sáng từ ấn quyết hắn kết tỏa ra, soi sáng gương mặt. Hắn thét lên, giọng vang vọng cả không gian.
"Âm Dương Lưỡng Nghi, Linh Pháp Nghịch Luân, Đối Chuyển Càn Khôn, Phá!"
Từ trong cơ thể hắn, tầng tầng lớp lớp linh khí phá ra tràn ra bên ngoài, ánh sáng hào quang bao bọc lấy toàn bộ thân thể, cả người hắn như được thanh tẩy. Hắn vui mừng cười to.
"Rốt cuộc cũng đột phá rồi, đây là Luyện Khí Kỳ Địa Phẩm tầng thứ mười hai sao?"
Hắn tò mò nhìn hai tay của mình, trong lòng vui mừng đến mức thiếu chút nữa là hét lên mất cả lý trí. Nhưng nguồn linh khí của yêu hạch ngũ phẩm là quá lớn, nó không hề ngừng lại, nó vẫn tiếp tục cuồn cuộn, nhưng đã vơi đi dần khi Y Thiên đã quen với nồng độ của nó.
Hắn bình tĩnh hai tay kết ấn, khác cái là lúc này hắn nhắm mắt lại, chỉ tập trung tâm trí vào việc điều khiển và điều hòa nguồn linh lực đã cuộn trào dữ dội trong linh hải. Nó không còn hung hãn như trước mà dường như đã nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Hắn liên tục thúc ép nó đánh vào thành linh hải khiến nó vỡ ra từng phần, nhưng vẫn giữ độ ổn định để nguồn linh khí hoang dã này không tràn ra ngoài chạy dọc các kinh mạch, làm chúng phình to gây rạn nứt cơ thể, dễ dẫn đến hiện tượng tự bạo linh khí.
Hắn mở mắt ra, hai luồng sáng xanh từ mắt hắn chói lòa phóng thẳng về phía trước, tạo ra áp lực cực kỳ kinh khủng.
OÀNH OÀNH OÀNH. .
Lúc này, không gian liên tục chấn động vì linh khí của Y Thiên tràn ra ngoài cực kỳ mạnh mẽ. Nắm bắt thời cơ chuẩn xác, Y Thiên giơ hai ngón trỏ và ngón giữa chỉ thẳng lên trời, phóng thích một nguồn linh lực cứng rắn bay thẳng lên trời cao, gần như chạm tới các vì sao. Hắn gầm lên một tiếng kinh thiên động địa.
"Luyện Khí Kỳ Thiên Phẩm tầng thứ mười hai!"
"PHÁ CHO TA!"
Nguồn linh lực trong linh hải đúng lúc này đột phá, từ linh hải cũ tiến ra bên ngoài, nhập vào một linh hải rộng mở hơn.
Y Thiên cũng thu linh lực phóng thích trên hai đầu ngón tay lại, tay hắn uyển chuyển điều hòa linh khí, linh lực trong cơ thể dần ổn định.
Với những kinh nghiệm từ các đợt đột phá nguy hiểm trước đây, hắn đã dần biết cách ổn định cảnh giới hơn. Khi đó, không ai chỉ dẫn, hắn chỉ biết cách không ngừng dùng nguồn linh lực phóng thích ra bên ngoài để dần ổn định lại bên trong.
Nhưng bây giờ, với những gì Âm Dương Nhãn truyền vào như một phản xạ có điều kiện, hắn đã có thể tự mình ngồi thiền mà ổn định.
"Phù... Cuối cùng cũng đột phá tới Luyện Khí Kỳ Thiên Phẩm tầng thứ mười hai rồi, chỉ còn cách Trúc Cơ Cảnh một bước nữa thôi. Mà liệu với tư chất ngũ linh căn của ta, bao nhiêu Trúc Cơ Đan mới giúp ta đạt đến bảy phần thành công nhỉ?"
Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng thật sự lo lắng với những gì hắn cần đối mặt tiếp theo để tiến xa hơn. Và hắn biết, giấc mơ yên bình của hắn chỉ có thể thực hiện được khi mối thù diệt tộc đã được báo đáp mà thôi.
"Grừừ…" Tiếng gầm quen thuộc vang lên sau lưng, bây giờ nghe vẫn thấy áp lực như ngày nào, hơi nóng tỏa ra vẫn áp bức đến thế dù đã cách xa một khoảng.
Trong lòng Y Thiên dù có chút sợ hãi, nhưng hắn biết kiểu gì cũng phải đối mặt. Bây giờ gặp hay lúc khác gặp cũng vậy. Vừa hay bây giờ hắn mới đột phá cảnh giới, linh khí bức người đang tràn ra lan tỏa xung quanh hắn vẫn chưa vơi đi hẳn.
Hắn kéo vạt áo ra nhìn vào trong, thầm đếm xem bản thân còn giữ bao nhiêu viên yêu hạch. Trong đó, hắn thấy chỉ còn một viên yêu hạch tam phẩm và ba viên nhất phẩm.
Nhưng với hắn bây giờ, yêu hạch nhất phẩm hay tam phẩm cũng chưa khác biệt nhau mấy. Dùng tam phẩm chẳng qua là uổng phí lượng linh khí còn dư ra mà thôi.
Hắn thầm thở dài một hơi. "Cuối cùng cũng phải chiến đấu mà không có yêu hạch rồi. Thôi... cứ tiết kiệm nhất có thể đi, dùng hết yêu hạch nhất phẩm rồi đến tam phẩm. Haizz... tiếc thật, biết thế khi đó không nên quá sung mà để dành bớt thì tốt rồi."
Không vì thế mà khiến hắn nhụt chí, hắn tự trấn tĩnh lại tinh thần, hít một hơi sâu. Tay nắm chặt Thiên Bình Kiếm, từ từ quay đầu lại. Với khí thế đầy uy dũng, hắn nói lên từng chữ một, đều đều:
"Hỏa Sư Thú. Lâu ngày không gặp. Mối thù mất một cánh tay, ta quyết không bỏ qua!"
Nói xong, hắn liền cầm thanh kiếm lên, quẹt ngang qua gò má mình, để dòng máu nóng chảy dọc trên thân kiếm, ánh lên một màu đỏ tươi rói tuyệt đẹp. Đôi mắt hắn ánh lên, trừng trừng nhìn Hỏa Sư Thú.
"Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!"
Một đường kiếm khí uy mãnh cứ thế phóng ra, thẳng tới chỗ Hỏa Sư Thú đang gầm gừ. Nó dường như không chút hoảng sợ, không né tránh mà chỉ đứng yên nhe nanh nhìn Y Thiên.
BÙM.