Chương 36: Thôn Phệ

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 36: Thôn Phệ

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trái ngược hoàn toàn với sự cuồng nhiệt của nàng, Y Thiên chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lẽo đến tận cùng, giọng hắn đều đều vang lên.
"Đủ rồi đó, ta cứng lên cái con mẹ cô. Cô còn chưa xứng có tư cách này!"
Hắn nhấc chân đang co lên, rồi duỗi thẳng ra đạp mạnh vào nàng một cú.
"A!" Nàng đau đớn kêu lên.
Toàn thân nàng vốn đã mềm nhũn, không còn chút sức lực nào, lúc này lại không kịp phòng bị nên văng xa vài mét.
Y Thiên nhìn bộ dạng thảm hại của nàng, ánh mắt hắn tràn ngập sự kinh tởm. Còn nàng, dù đang cố gắng gượng dậy, trong mắt nàng lúc này chỉ còn hình bóng Y Thiên.
Có lẽ do dược tính quá mạnh, ngay cả một yêu thú hóa hình ngũ cấp cũng không thể chịu đựng nổi sự giày vò. Đây phải nói là chiến thuật của Y Thiên, với một thân thể sở hữu lực đạo Nguyên Anh, hắn chắc chắn có thể chống lại bất kỳ loại dược tính mạnh đến đâu.
Bởi vậy, ngay từ đầu Y Thiên đã có ý định tiêu hao nàng ta. Tiêu hao cho đến khi nàng toàn thân đau đớn vì phản phệ, lại kiệt sức vì cạn kiệt linh lực.
Giờ đây, nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cố gắng quyến rũ Y Thiên, bởi vì lúc này, đó chính là con đường sống duy nhất của nàng.
Cơ thể nàng trở nên mềm yếu, nàng bò bằng cả bốn chi, để lộ những đường cong thật sự quyến rũ, đôi môi đỏ máu khẽ nói nhỏ:
"Công tử... từ nay về sau ta xin hứa trong lòng ta chỉ có mình công tử mà thôi... Trong tộc Ngân Xà Tí Hống của ta, với mối quan hệ giao phối nam nữ này, cả đời tuyệt không thay đổi..."
"Vậy nên... xin ngài hãy cùng ta song tu?" Y Thiên không kiên nhẫn cướp lời nàng.
Nàng thầm mím môi bất mãn, nhưng không dám thể hiện ra mặt. Chỉ trưng ra vẻ hứng tình nhìn hắn rồi gật đầu.
Y Thiên lại phá lên cười, nói:
"Từ xưa đã có câu nói: Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Mỹ nhân ư? Ha ha ha! Chỉ một nụ cười tựa gió xuân, một giọt lệ như sương sớm, đã đủ sức khiến lũ tự xưng là anh hùng, thiên kiêu phải quỳ rạp dưới chân như chó ngoan. Ta từng nghe qua, có kẻ tu luyện trăm năm, vì một câu ngọt ngào mà đoạn tuyệt sư môn; có thiên tài tuyệt thế hôm qua còn thề trừ ma diệt ác, hôm nay đã ôm mỹ nhân tà đạo quỳ xin tha mạng? Thật đáng thương... à không, đáng cười."
"Và thật không may cho cô, ta không phải loại anh hùng hay thiên kiêu gì cả. Ta chỉ là một kẻ mang trong mình đầy tai họa, chỉ mong muốn những người ta yêu thương có thể sống một đời vô ưu vô lo. Vậy nên... cô tự biết kết cục của mình rồi chứ?" Giọng hắn lạnh lẽo đến cực điểm.
Ngân Xà Tí Hống càng lúc càng mất kiểm soát bản thân hơn, nàng giờ đây toàn thân sắp không chịu nổi nữa rồi. Chiếc y phục Y Thiên đưa nàng giờ đã xộc xệch, chỉ đủ che được phần thân dưới.
Nàng cắn môi, rặn ra từng lời cuối cùng:
"Nhưng... nhưng ta sẽ hứa, ta sẽ hứa sau khi cùng ngài song tu sẽ mãi mãi ngoan ngoãn làm nữ nhân bên cạnh mà phò tá ngài!"
Y Thiên nhắm mắt, cố giữ vẻ bình tĩnh, nói:
"Ta vẫn còn sợ, sợ rằng cô chỉ cần ta lúc này vì bản thân đang bị hạ dược. Sau đó, với tu vi Nguyên Anh của cô, liệu có chấp nhận ở bên một kẻ chỉ mới luyện khí kỳ, với ngũ hành linh căn vô cùng hỗn tạp này sao?"
"Ta còn sợ, sợ rằng sau khi ta lại một lần nữa thắp lên hy vọng với cô, song tu xong thì liền bị cô một chiêu giết chết. Khi đó, ta cũng không còn yêu hạch để mà chống đỡ lại cô..."
"Liệu cô có hứa được bản thân sau khi song tu sẽ cùng ta tìm cách ra bên ngoài, ngoan ngoãn làm nữ nhân của ta, được chứ?"
Nghe một loạt lời nói từ Y Thiên với giọng điệu lên xuống liên hồi, không còn vẻ lạnh lùng nữa, nàng ấy vậy mà chỉ đáp lại bằng một sự im lặng, im lặng đến mức cả không gian dường như ngưng đọng.
Rồi nàng chợt cất tiếng:
"Ta... ta hứa..." Giọng nàng trở nên run rẩy hơn bao giờ hết, có lẽ nàng cũng đã đến giới hạn không thể chịu đựng nổi nữa rồi.
Nàng bắt đầu đứng dậy, hai chân không vững, loạng choạng đứng lên với ý định nhào tới chỗ Y Thiên. Nhưng Y Thiên lại với vẻ mặt trầm trọng nhìn nàng, hắn hô to lên:
"Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!"
Ngay lập tức, một đường kiếm khí đầy uy lực phóng ra từ Thiên Bình Kiếm, mạnh mẽ oanh tạc khiến nàng bị thương rất nặng, văng ra rất xa.
"Phụt!" Nàng phun ra một ngụm máu.
Nàng lập tức vận khí cầm máu cho vết thương, nhưng dưới sự phản phệ của quy tắc thế giới và dược tính quá mạnh của Tình Dược, nàng không thể tập trung được. Làm sao có thể dễ dàng hồi phục?
"Rắc!"
Y Thiên cắn một viên yêu hạch tam phẩm, luồng linh khí mạnh mẽ lập tức tràn vào cơ thể hắn, rồi chuyển hóa thành linh lực tích trữ và làm đầy lại linh hải của hắn. Hắn hơi hạ thấp chân mình xuống, hít một hơi thật sâu rồi hét lên:
"Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!"
Tiếp đó, Y Thiên cầm Thiên Bình Kiếm trên tay, mạnh mẽ chém ra một đường kiếm khí cực kỳ mạnh mẽ, bay vun vút xé toạc cả không khí trước mặt.
Nàng đã không thể vận khí cầm máu, thì cũng chẳng làm được gì hơn ngoài việc lãnh trọn nhát kiếm này vào người. Thật không may cho nàng, nhát kiếm này chém thẳng vào giữa ngực, xuyên qua da thịt mà xẻ trái tim nàng ra làm hai.
Y Thiên chậm rãi tiến tới, hắn ngồi xổm xuống trước mặt nàng. Đôi tay sần sùi của hắn đưa ra vuốt ve gương mặt trắng trẻo xinh đẹp nhưng đầy bụi bẩn và máu của nàng. Hắn thầm thốt lên hai chữ: "Thật đẹp!"
"Đẹp... đẹp thì có ích gì chứ? Trong khi một nam nhân ta cũng không thể quyến rũ được..."
"Có ích đấy, cô thực sự đã quyến rũ được ta rồi. Chỉ là, ta vẫn còn muốn sống hơn là muốn làm chuyện đó với cô."
"Cô còn lời trăng trối nào trước khi chết không?"
Gương mặt nàng vẫn đỏ bừng nhìn hắn, môi nàng hơi hé mở, mỉm cười, giọng nói thều thào:
"Không... nhưng mà ta muốn xin ngài một điều."
"Điều gì?" Y Thiên tò mò hỏi lại.
"Ta bây giờ đau quá, không phải nỗi đau vì bị chém chết mà là nỗi đau tinh thần khi ta đã cố gắng vậy mà mãi không được ai yêu thương. Lúc trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy. Họ chỉ sợ hãi, chỉ tôn trọng địa vị và sức mạnh uy quyền của ta, họ chẳng yêu thương ta chút nào. Bây giờ ngài còn quá đáng hơn, ngài đã gieo cho ta hy vọng rồi lại dập tắt nó. Quả thực là ta đã sai, nhưng đó là thú tính bản nguyên của loài yêu thú bọn ta. Ta thực sự đã có cảm tình, đã có rung động với ngài nhưng yêu thì chưa đến. Xin lỗi ngài, nhưng bây giờ ta chỉ muốn bản thân mình có một câu trả lời đàng hoàng, ngài đề nghị câu đó là thật lòng chứ?"
"Thật lòng." Y Thiên chỉ đáp lại hai chữ ngắn gọn, rồi dưới sự bất ngờ của nàng, hắn nắm lấy sau đầu nàng, kéo lại và hôn lên đôi môi nàng một cái. Nàng trợn mắt kinh ngạc, rồi cũng từ từ đáp lại nụ hôn của hắn, nhắm mắt hưởng thụ sự hoan lạc này.
Nàng cũng được thỏa mãn trong dược tính của Tình Dược, nàng đã chết đi trong sự hạnh phúc riêng mình ở cuối đời.
Y Thiên thấy đôi môi nàng lạnh dần, cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hắn đứng dậy, nhìn xuống thi thể đang dần nguội lạnh của nàng. Không còn là ánh mắt khinh bỉ, chỉ còn ánh mắt xót thương cho số phận của nàng mà thôi, hắn nói:
"Cô có biết không, ta biết cô cũng thực sự có thể yêu ta. Và ta cũng biết rằng suy nghĩ của cô cũng đơn giản thôi, bởi vì cô vốn chỉ là một yêu thú hóa hình thành người. Sự xảo trá không thể nào so sánh với loài người được. Nhưng cũng vì vậy nên ta mới sợ, sợ rằng cô cũng sẽ một lần nữa vì thứ bản năng nguyên thủy đó mà đâm sau lưng ta. Trên cuộc đời này, ta sợ nhất là sự phản bội, là khi niềm tin của ta đặt vào sai chỗ."
"Cô có từng hỏi tại sao ta lại không giết cô ở trong hang động không? Bởi vì ta thực sự không muốn giết cô. Nếu lúc ta giả vờ bị dính độc mà ngã xuống, cô có thể chê bai ta tu vi thấp mà bỏ đi. Ta sẽ không trách mà để cô rời đi. Nếu có trách thì ta cũng sẽ chỉ trách bản thân ta thất bại mà thôi. Tuy nhiên, cô lại làm một điều khiến ta không thể tha thứ được, đó chính là muốn giết ta."
"Trước khi ta có ý định giết cô, ta cũng đã cho cô một cơ hội nữa. Tiếc thay cô lại vì do dự mà bỏ lỡ nó. Chỉ cần cô còn một chút do dự thì ta vẫn không yên tâm được đâu, bởi khi nào lòng cô thực sự hướng đến một thứ nào đó, thì cô mới không còn do dự. Vì thế nên khi cô còn do dự có nghĩa là lòng cô thực sự chưa hướng về ta. Nên là... cô có thể dám hứa nhưng ta tuyệt đối không dám tin cô."
"Tạm biệt cô, rắn ngốc..." Y Thiên nói, giọng dần nhỏ lại.
Hắn nâng kiếm lên, chém xuống người nàng nhiều nhát để tìm yêu hạch ngũ phẩm. Hắn nheo mắt khó hiểu vì đã chém nhiều vết, có nông có sâu, mà vẫn không tìm thấy yêu hạch.
"Thịt của yêu thú ngũ cấp liệu có khác các yêu thú cấp thấp không?"
Dưới chiếc bụng đói cồn cào lâu ngày, hắn lại có thể nảy ra một suy nghĩ điên rồ đến mức bản thân hắn có ngẫm lại cũng không sao hiểu được lý do.
Nhưng nhìn xuống toàn thân nàng vẫn mang dáng vẻ nữ nhân, hắn có chút không dám ăn. Bởi vì cho dù trước đó hắn có ăn sống lũ yêu thú, nhưng lũ yêu thú đó vẫn giữ hình dạng động vật, chứ đâu có yêu thú nào hóa hình thành người đâu. Cùng lắm chỉ là khai mở linh trí, có thể nói chuyện được mà thôi.
"Ọc ọc ọc."
Bụng hắn vẫn cứ kêu réo cồn cào. Với đủ thứ nấm dở tệ ở đây, dù ăn nhiều cỡ mấy cũng khó mà lấp đầy được chiếc bụng đói nhiều ngày của hắn. Lúc trước ăn vào chỉ để chống đói tạm thời, sau khi vào khe nứt thì liền có yêu thú để ăn. Giờ thì hay rồi, ở trên này làm gì có yêu thú nào nữa.
Chỉ có một nữ nhân khỏa thân đầy máu trước mặt mà thôi. Không cho hắn thời gian suy nghĩ quá nhiều, bụng hắn liền nhói lên cồn cào liên hồi. Không còn lựa chọn nào khác, hắn liền tự trấn an mình bằng một suy nghĩ:
"Cho dù hình hài ra sao thì ả ta vẫn là một yêu thú. Vả lại, giờ cần đến yêu hạch của ả để thăng cấp tu vi. Với những gì nghe được từ ả, thì tất cả mọi lối đi đều thông đến cánh cửa dẫn đến tầng khác. Vì vậy, nguy cơ gặp lại Hỏa Sư Thú là rất cao. Với một yêu thú tứ cấp chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ như Hỏa Sư Thú, vốn dĩ lúc đầu ta định nhờ ả hỗ trợ, nhưng giờ đây chỉ còn mình ta nên thăng tiến sức mạnh chính là điều thiết yếu. Đúng rồi, không phải do ta đói hay gì, mà chỉ là do tìm kiếm yêu hạch ngũ phẩm trong người ả mà thôi!" Nói xong, Y Thiên thầm nắm chặt tay lại để thể hiện quyết tâm.
Dưới sự thúc đẩy của chiếc bụng đói, Y Thiên cũng không phải là người nói hai lời. Hắn không một chút e ngại mà quỳ gối xuống, vồ tới cấu xé thịt nàng, ăn ngấu nghiến trong miệng. Tiếng nhai nhồm nhoàm vang vọng khắp không gian yên tĩnh xung quanh.
Không biết có phải do chiếc bụng đói hay là do thịt của yêu thú ngũ cấp, nhưng khi hắn ăn thịt Ngân Xà Tí Hống vào, quả thực thấy vị của thứ thịt sống này cũng không tệ.
Ngọt ngọt, dai dai, có đôi chút mặn. Khi ăn trúng độc thì có chút mùi hắc và vị cay tê ở đầu lưỡi, nhưng chung quy lại vẫn khá ngon so với một thứ thịt sống.
Đang trong lúc hắn thưởng thức đầy say mê thì bỗng viên yêu hạch ngũ phẩm rơi ra. Có lẽ đến giờ hắn cũng không ngờ vị trí yêu hạch trên người nàng lại ở tử cung.
Nhưng không sao cả, khó kiếm một chút cũng tạo cho hắn cơ hội được ăn nàng mà no say chiếc bụng đói. Yêu hạch ngũ phẩm cũng đã có, bây giờ chỉ còn tìm tinh thể tinh thần của nàng thôi.
"Nghĩ gì nhiều chứ, cứ ăn sạch sẽ là nó tự lòi ra mà thôi!"
Với suy nghĩ đơn giản vừa mới lóe lên trong đầu, Y Thiên liền tiếp tục ăn nàng cho đến khi thân thể nàng chỉ còn trơ lại xương. Giống như suy nghĩ của hắn, tinh thể linh hồn cũng dần lộ diện, và hắn cũng vừa phát hiện ra rằng chỉ khi thân xác bị phân hủy hoặc linh hồn phóng thích ra khỏi cơ thể thì tinh thể linh hồn mới được ngưng tụ.
Với nàng, do thân xác bị Y Thiên ăn hết, nên tinh thể linh hồn ngưng tụ lại bên cạnh bộ xương của nàng, với nhiều dòng linh khí tụ lại. Hắn cầm lên tay cùng lúc hai viên: yêu hạch và tinh thể tinh thần của yêu thú ngũ cấp. Không kìm được mà thốt lên:
"Đẹp thật!"