Chương 49: Không Thể Chống Cự

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 49: Không Thể Chống Cự

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ một khoảng không vô định, bảy bóng người xuất hiện. Bảy người đó đều là hắn, ở tuổi đôi mươi trẻ trung nhưng ánh mắt lại tràn ngập khinh thường và ngạo mạn.
Mỗi người họ đều tỏa ra khí tức mạnh mẽ của Trúc Cơ Cảnh Hậu Kỳ. Nhưng lúc này, Y Thiên không còn tâm trí để quan tâm đến điều đó. Đại tuyệt chiêu đã giáng xuống, toàn thân hắn rã rời, đã đến giới hạn, đương nhiên không thể kịp thời phản ứng.
Một tấm lưới đen kịt từ dưới đất trỗi dậy, bao trùm toàn bộ cơ thể hắn. Tấm lưới không một kẽ hở, phong tỏa mọi đường thoát.
Y Thiên ngước mắt lên, nhìn thấy một tấm lưới ánh sáng trắng khác từ trên trời giáng xuống. Hai tấm lưới kết hợp, tạo thành một trường lực không gian kiên cố, không thể phá vỡ. Hắn cảm thấy mình bị xiềng xích, giam cầm trong một không gian tối tăm, lạnh lẽo.
Toàn bộ không gian và thời gian bị bóp méo, rồi nổ tung thành một khối hỗn loạn. Núi non, biển cả và tấm lưới cùng lúc ập đến, không chỉ nghiền nát thân thể mà còn xóa sổ mọi khái niệm về sự tồn tại.
Trước mắt Y Thiên, mọi thứ tan rã. Hắn không thể cảm nhận bất kỳ sức mạnh nào, không gian xung quanh chỉ còn là một màu đen thuần túy. Hắn cố gắng giơ tay, nhưng thân thể đã không còn nghe theo ý chí.
Cảm giác đau đớn dữ dội như hàng ngàn mũi tên xuyên qua, nhưng đó chỉ là một phần nhỏ của sự kinh hoàng mà hắn sắp phải đối mặt.
Không có bất kỳ lối thoát hay hy vọng nào.
Hắn cố gắng sử dụng Huyết Ma Khí, nhưng không có bất kỳ phản ứng nào. Không phải là Huyết Ma Khí đã mất đi, mà chính hắn không còn điều khiển được cơ thể mình. Ngay cả Thiên Bình Kiếm, cánh tay hắn cũng không thể cử động, chỉ còn biết rung lên theo thanh kiếm.
Hắn bị mắc kẹt. Y Thiên cố gắng nhận ra đây là thứ gì, có lẽ là một chiêu thức, nhưng nó dường như đang gặm nhấm ý thức của hắn, khiến hắn dần không thể nhận biết được gì nữa.
"Thằng nhãi ranh, cuối cùng cũng đã bị mắc bẫy rồi."
Một giọng nói lạnh lùng vang vọng trong không gian.
Y Thiên ngước mắt nhìn lên. Hắn thấy một khoảng không gian bị xé rách, một người có mái tóc đỏ rực như lửa xuất hiện, nở một nụ cười nham hiểm.
"Ngươi tưởng rằng tu vi Luyện Khí Kỳ Thập Nhị Tầng Thiên Phẩm của mình là vô địch sao? Quá ngây thơ!"
Người thứ hai, với mái tóc đen, giơ tay lên, một đạo linh lực màu xanh từ đầu ngón tay hắn bay ra. Đạo linh lực này không tấn công Y Thiên, mà lao thẳng vào tấm lưới, khiến nó trở nên kiên cố hơn.
Người thứ ba, với đôi mắt vàng, chỉ tay về phía Y Thiên.
"Bây giờ, ngươi sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo của mình. Và kiếp sau, hãy cố gắng cẩn thận hơn!"
Người thứ tư bước đến, ánh mắt láo lỉnh, bước chân không đều, hắn ngồi xổm xuống trước mặt Y Thiên, miệng nở nụ cười như có như không, rồi nói:
"Hôm nay, ta có linh cảm không may, nhưng nó... lại không đến từ ngươi, mà là một nguy cơ trùng trùng. Haizzz, dù sao cũng được, tuy rằng cần thêm thời gian tìm kiếm dưới đống xác và máu thịt này, nhưng chắc không sao đâu. Còn ngươi thì sao?"
Y Thiên ngước lên nhìn hắn, như thể đang chờ đợi câu nói tiếp theo, câu nói định đoạt sinh mệnh của hắn. Người đó chỉ mỉm cười nhẹ nhàng:
"Chết đi!"
Vừa dứt lời, hàng vạn ngọn núi khổng lồ, đen kịt như mực, xuất hiện từ trong hư không, lơ lửng trên đầu Y Thiên. Chúng không có bất kỳ kích thước vật lý nào, nhưng lại mang theo sức nặng của tử vong.
Tiếp đó là một biển cả đen kịt được tạo thành từ linh khí và tử khí tuôn trào xuống. Biển cả này không phải để nhấn chìm, mà để nghiền nát, với từng giọt nước mang theo sức nặng của tử vong.
Không có bất kỳ lựa chọn nào khác. Y Thiên chỉ có thể bất lực đứng đó, nhìn những ngọn núi khổng lồ và biển cả đen kịt ập xuống.
Cuộc đời hắn, những giấc mơ, những ký ức, tất cả đều tua lại như một thước phim quay chậm. Hắn thấy mình nằm trong nôi, được mẫu thân bế trên tay; thấy mình chơi đùa với Linh Nhi trong vườn; thấy mình cùng Bạch Tư Mi ngoắc tay hẹn thề...
Tất cả đã kết thúc.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn cảm thấy mình bị hàng vạn ngọn núi đè lên. Cảm giác đau đớn lan ra khắp cơ thể, nhưng hắn không thể làm gì. Sau đó, hắn bị biển cả tử khí nhấn chìm. Hắn cảm thấy mình bị xé ra từng mảnh, bị nghiền nát, bị hủy diệt. Hắn không thể la hét, không thể khóc, chỉ có thể im lặng trong cơn đau đớn vô tận, không thể tỉnh dậy.
Trong cơn tuyệt vọng, hắn cố vùng vẫy. Hắn cảm thấy mọi sinh cơ đều tắt lịm, không còn lối thoát nào mở ra. Nó không ngừng trói buộc, không ngừng gặm nhấm ý chí, tâm trí và cả ý niệm của hắn.
Không có tiếng hét, cũng không có nỗi đau thể xác hay tinh thần. Chỉ có sự tan biến, từng chút từng chút một, cái cảm giác rằng bản thân chưa từng tồn tại trong thế giới này, thật kinh khủng.
"Ta... là ai?" Y Thiên tự hỏi.
Hắn nhìn hai bàn tay mình, đầu óc lâng lâng trong sự trống rỗng và một nỗi tuyệt vọng kỳ lạ... đến tột cùng. Hắn dần không còn phản kháng, cũng không biết tại sao mình lại dừng lại, càng không biết tại sao mình lại bắt đầu.
Thấy Y Thiên càng lúc càng bị trận pháp nhấn chìm, mọi lo toan của bảy tên đều dịu lại. Duy chỉ có một tên, tim hắn lại đập liên hồi trong khi những kẻ khác đã hết lo lắng. Hắn không ngừng quay đầu lại nhìn Y Thiên, như muốn nhìn ra điều gì đó.
Một tên khác vòng tay qua cổ kẻ này, nói:
"Đi đi! Theo tên đó tìm ra cái nguy cơ mà hắn nói đi, chứ ở lại đây tế ông tổ ngươi à? Y Thiên đã bị trận pháp do cả bảy Trúc Cơ Cảnh Hậu Kỳ chúng ta kỳ công hợp thành vây khốn, làm sao có thể sống sót ra ngoài, đúng chứ?"
Nghe có lý, tên này khẽ gật đầu. Thấy vậy, tên kia liền cười ha hả:
"Vậy là được rồi! Y Thiên sẽ không lâu nữa là bị tiêu hao hết thôi. Việc quan trọng là mau vào trong trận pháp cùng với mấy tên kia tìm ra cái linh cảm kia và giải quyết nó là xong chuyện, tất cả chúng ta sẽ đều được ra ngoài."
"Ừm... liệu vị Kim Đan kia nói có đúng không vậy? Chẳng phải khi vào đây thì mọi người đều nhận một lời truyền âm là chỉ có một người được ra hay sao?"
Tên kia nghe vậy liền lắc đầu tỏ ý không biết, đoạn khẳng định nói:
"Ngươi quan tâm nhiều thế làm gì? Vị kia đã là Kim Đan Cảnh, chúng ta hợp lực cũng không đánh lại, vậy thì để ý làm gì. Cứ sống sót trước đã..."
"Nhưng mà cũng phải cẩn thận chứ, ta thấy ở đây mọi chuyện không bình thường và đơn giản như vậy đâu. Ngươi có để ý không, mọi xác chết ở đây đều không còn lưu lại linh lực, mà chỉ toàn là sát khí bao trùm không gian này."
Nghe vậy, tên kia có chút rợn người, lông tơ sau gáy đều dựng đứng, một luồng khí lạnh không biết từ đâu ập tới chạy dọc khắp người hắn.
Bỗng, tên còn lại, người sắp bước vào trận pháp, lên tiếng:
"Này! Còn không mau vào đây cùng tìm kiếm, đợi bọn ta làm xong rồi chờ hưởng thành quả à? Nếu xảy ra điều gì bất trắc thì tính mạng của ta lẫn hai ngươi đều không thể bảo đảm đâu. Mau lên! Nhanh vào đây!"
"À ừ!" Cả hai gấp gáp đáp lại rồi nhanh chóng tiến vào trong trận pháp.