Chương 50: Phượng Hoàng Niết Bàn

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 50: Phượng Hoàng Niết Bàn

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau cú va chạm dữ dội, một khoảng lặng bao trùm lấy bãi đất trống. Mọi thứ trở nên hoang tàn và đổ nát. Gió cuốn theo những lớp bụi dày đặc, che lấp đi cảnh tượng kinh hoàng. Từ trong mớ hỗn độn đó, một hình dáng méo mó, lảo đảo mò đi.
Đó là kẻ ảo ảnh mà Y Thiên đã từng đối đầu.
Thân hình hắn run rẩy, chật vật tìm kiếm. Không, không phải Y Thiên, mà là thứ gì đó hắn đã đánh mất, thứ quan trọng hơn cả chính bản thân hắn. Một điều gì đó có thể chứng minh hắn từng là chính hắn, là Y Thiên thật sự.
Trước khi biến thành một kẻ yếu đuối như hiện tại, hắn cũng từng là Y Thiên. Nhưng giờ đây, hắn không còn gì cả, chỉ là một cái xác không hồn, không biết mình là ai, không biết mình đến từ đâu.
"Hắn ta ở đâu?"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu hắn, làm hắn giật mình.
"Không thấy. Hắn ta biến mất rồi."
Một giọng nói khác vang lên, đầy tức giận:
"Mẹ kiếp! Thằng nhóc ngươi thật vô dụng! Ngươi không chỉ không hoàn thành nhiệm vụ, mà còn để hắn ta sống sót!"
Hắn cúi đầu, sợ hãi. "Không... không phải... tôi..."
"Câm mồm!"
"Một kẻ yếu đuối như ngươi không xứng đáng để nói chuyện với chúng ta."
"Trở về địa ngục của ngươi đi!"
Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ tấn công vào đầu. Đau đớn. Đau đớn tột cùng. Hắn cảm thấy mình bị xé toạc, bị nghiền nát, bị hủy diệt. Hắn la hét, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Hắn chỉ có thể im lặng chịu đựng cơn đau đớn vô tận, không thể tỉnh lại.
Đó là những gì hắn đã trải qua.
Nhưng hắn không chết.
Khi tỉnh dậy, hắn thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ. Ánh sáng mặt trời chiếu vào mắt hắn, làm hắn cảm thấy chói mắt. Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể không còn nghe theo ý chí. Hắn thấy mình đã trở lại thành một con người. Một con người bình thường, một điều mà hắn từng e ngại.
Bên cạnh hắn là một thiếu nữ. Mái tóc nàng màu đen, đôi mắt phượng của nàng long lanh, khẽ cụp xuống khi nhìn hắn. Nàng mặc một chiếc váy màu trắng và nở một nụ cười tươi tắn.
"Ngươi tỉnh rồi à?" Nàng hỏi.
Hắn không thể nói gì. Hắn chỉ nhìn vào đôi mắt long lanh của nàng, thấy nàng đẹp đẽ và thanh khiết lạ thường. Hắn cảm thấy trái tim mình đập rất nhanh, rất mạnh. Dường như hắn đã yêu nàng ngay từ ánh mắt đầu tiên.
"Ngươi không sao chứ?" Nàng hỏi.
Hắn lắc đầu.
"Ngươi bị thương rồi. Để ta chữa thương cho ngươi."
Nàng đặt tay lên đầu hắn. Một luồng năng lượng ấm áp từ tay nàng truyền vào cơ thể hắn. Hắn cảm thấy vết thương của mình đang lành lại.
"Ta tên là Bạch Tư Mi." Nàng nói: "Còn ngươi?"
"Ta... ta..." Hắn cố gắng nói, nhưng không thể. Hắn không thể nhớ mình tên là gì.
"Không sao đâu, từ từ rồi nói cũng được. Ngươi có thể gọi ta là Tư Mi."
Hắn gật đầu.
"Ta sẽ ở bên ngươi, cho đến khi ngươi bình phục hoàn toàn."
Nàng mỉm cười. Nụ cười của nàng rất đẹp, rất ấm áp. Hắn cảm thấy mình đã tìm thấy thứ gì đó, thứ quan trọng hơn cả bản thân hắn.
Đó là tình yêu? Không rõ nữa, rất nhiều cảm xúc và các dòng ký ức chen chúc, hỗn loạn trong đầu hắn, khiến hắn không thể tập trung suy nghĩ. Chỉ có thể mơ hồ cảm nhận.
Hắn ở lại với nàng. Hắn học cách sống như một con người bình thường, học cách yêu thương, cách quan tâm, cách bảo vệ. Và chọn quên đi quá khứ, quên đi tất cả mọi thứ. Không màng tìm lại.
Hắn chỉ còn lại một mình nàng, một mình Tư Mi, dù không nhớ quá khứ, hắn vẫn cảm thấy như thể mọi khoảnh khắc bên nàng đều là những gì hắn từng trải qua và đều hạnh phúc như thế.
Nhưng hạnh phúc không kéo dài.
Vài năm sau, vào một buổi tối, khi hắn và Tư Mi đang đi dạo trong rừng, một nhóm người xuất hiện. Họ là những kẻ toàn thân khoác hắc y, vai và cổ độn giáp sắt. Hắn cảm thấy chúng rất quen thuộc, nhưng không thể nhớ ra là ai.
Trái tim hắn đột nhiên đau nhói, dự cảm không lành dâng lên.
Đúng như dự cảm, chúng liền tấn công hắn. Hắn cố gắng chiến đấu, nhưng chẳng có cách nào phản kháng, bởi làm gì có sức mạnh, hắn chỉ có vài kỹ năng cày cấy, chặt củi... Đương nhiên, hắn chỉ là một con người bình thường.
Hắn bị đánh, bị đâm, bị chém. Toàn thân đau đớn khiến hắn không ngừng kêu gào trong đau đớn tột cùng. Nhưng nỗi đau ấy chỉ lên đến đỉnh điểm khi hắn thấy Tư Mi bị bắt lại, bị kéo lê. Hắn đau đớn la hét:
"Đừng mà! Đừng làm hại cô ấy!"
Nhưng chúng không nghe. Chúng chỉ cười.
"Ngươi là một tên ngu!" Một kẻ ảo ảnh nói: "Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể sống hạnh phúc sao? Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể quên đi quá khứ sao? Không thể đâu! Ngươi là một kẻ sao chổi! Ngươi sẽ mãi mãi là một kẻ sao chổi! Ngươi và mọi người xung quanh ngươi sẽ mãi không thể hạnh phúc!"
"Không!" Hắn la hét: "Tôi không phải là sao chổi! Tôi không phải!"
"Ngươi là một kẻ sao chổi, đồ khốn!" Tên đó nói: "Vì ngươi mà tất cả gia đình của chúng ta, làng của chúng ta... Ngươi, cái tên sao chổi này đã làm hại tất cả mọi người!"
"Không... không phải... tôi không..." Hắn cố gắng nói, nhưng giọng hắn cứ nghẹn ứ lại trong cổ họng, bởi hắn không thể nhớ mình đã làm những gì.
"Ngươi sẽ phải trả giá!"
Chúng tấn công hắn, nhưng lần này không phải để giết hắn, mà là để làm hắn đau đớn. Chúng chém hắn, đấm hắn, đá hắn.
Hắn cảm thấy xương mình bị gãy, máu chảy ra, thịt bị xé toạc. Hắn nhìn Tư Mi, nàng cũng bị đánh. Nàng nhìn hắn, đôi mắt nàng tràn ngập sự đau đớn xen lẫn xót xa.
Ngay trong hoàn cảnh thê lương này, nàng chỉ chịu đựng đau đớn mà không than vãn hay trách móc hắn một lời nào.
"Chàng... cứu... cứu thiếp... thiếp đau quá!" Nàng đau khổ nhìn qua.
"Không! Đừng đánh cô ấy, đánh ta là được rồi! Làm ơn!" Hắn hoảng loạn la lối.
"Ngươi phải trở về với bản chất của mình! Đồ rác rưởi!" Một giọng nói vang lên trong đầu hắn, như một hồi chuông cảnh tỉnh.
Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ tấn công vào đầu. Đau đớn... Đau đớn tột cùng. Hắn cảm thấy mình bị xé toạc, bị nghiền nát, bị băm thành từng mảnh. Hắn la hét, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Mắc kẹt trong cơn đau đớn vô tận, không thể tỉnh lại.
Cuối cùng, hắn cũng nhận ra, hắn đã nhớ rằng hắn là ai. Hắn chính là Y Thiên! Và hắn cũng vừa nhận ra một điều rằng hắn vừa chìm vào trong một mộng ảo, mà trong đó hắn không phải là Y Thiên, trưởng tử của Mạc gia.
Bạch Tư Mi, người nương tử của hắn, cũng không phải là đại tiểu thư của Bạch gia. Thế nhưng, trong chính mộng ảo đó, nàng dù không quen biết vẫn cưu mang hắn, yêu hắn như thuở ban sơ.
Đó chính là tình yêu đích thực.
Trở lại hiện thực, không gian chìm trong tĩnh lặng. Hắn không nhìn thấy bất cứ thứ gì, một màn đêm vô tận nuốt chửng cả thế giới. Hắn cố gắng hít thở, nhưng phổi chỉ hít vào mùi hôi thối của bụi đất và máu tươi. Thân thể hắn nặng trĩu, không còn cảm giác gì ở tay hay chân.
Thế nhưng, ý thức vẫn còn đó, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Mỗi thớ thịt trên người hắn gào thét vì đau đớn, như hàng vạn nhát dao cùng lúc cứa xé da thịt. Hắn cảm nhận được lớp đất đá thô ráp cọ xát vào da thịt trần trụi, những viên sỏi nhỏ lăn dưới lồng ngực khi hắn cố nhích từng chút một. Cơn đau như một người bạn đồng hành, nhắc nhở hắn rằng hắn vẫn còn sống.
Cảm giác sống sót này đã phải trả cái giá quá đắt. Hắn mất đi tầm nhìn, mất đi tứ chi, trở thành một phế vật. Giờ đây hắn chỉ là một con sâu róm, một con sâu róm đẫm máu, đang cố gắng bò trên mặt đất. Trong cơn tuyệt vọng đó, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí hắn, hình ảnh của một người con gái. Nàng có mái tóc dài mềm mại và một nụ cười ấm áp.
Nàng đã nói: "Khi chàng cảm thấy tuyệt vọng, khi chàng nghĩ rằng mình đã mất tất cả... hãy nhớ đến chiếc vòng này. Nó chính là hy vọng của chúng ta." Đúng rồi, là Hỏa Phượng Hoàn! Nhất định phải tìm thấy nó.
Giờ đây, những lời đó như một ngọn đuốc trong đêm tối. Hỏa Phượng Hoàn. Nàng đã trao nó cho hắn. Một chiếc vòng bằng đá thạch anh màu đỏ, với một con phượng hoàng lửa được chạm khắc tỉ mỉ. Nó là pháp bảo hộ thân, nhưng với hắn, nó là một lời hứa, một lời thề tình yêu của nàng dành cho hắn.
Một dòng máu đỏ tươi chảy từ khóe mắt, và hắn tiếp tục hành trình tìm kiếm. Hắn không biết mình đang tìm về hướng nào, không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng hắn biết rằng, hắn phải tìm ra thứ duy nhất mình cần tìm.
Hắn sử dụng những gì còn sót lại của cánh tay, cái cùi tay đẫm máu, để đẩy thân thể mình về phía trước.
Hắn cảm nhận được mặt đất ẩm ướt và đầy mùi tử khí, nhưng hắn không quan tâm. Hắn cố gắng nhớ lại nơi cánh tay hắn rơi xuống, chắc chắn Hỏa Phượng Hoàn trong tay hắn đã rơi ra không xa cánh tay.
Bây giờ, một niềm tin mãnh liệt dâng trào trong lòng hắn: Hắn phải sống!
Vì hắn biết rằng, nếu hắn chết, nàng cũng sẽ chết. Hắn phải sống, vì hắn có một lời hứa, một lời thề sẽ cùng nàng đi đến cuối đời, sinh vài hài tử, nhìn chúng khôn lớn, lập gia đình, yên bề gia thất.
Hắn chợt ngạc nhiên, dường như vừa cảm nhận được gì đó, lập tức dùng cái cùi tay đẫm máu của mình cọ xát vào mặt đất. Hắn cảm nhận được sự lạnh giá của sỏi đá, sự ẩm ướt của bụi bẩn.
Dưới lớp đất đá đó, hắn cảm thấy có thứ gì đó ấm áp. Một cảm giác quen thuộc, cảm giác hắn đã trải qua rất nhiều lần. Hắn dùng cùi tay của mình cạy lớp đất đá đó ra, và hắn cảm thấy một vật thể màu đỏ tươi.
Một vật thể tròn, nhẵn, tỏa hơi ấm. Hắn cố gắng đẩy nó, nhưng không thể. Hắn biết nó ở ngay đây, ngay dưới tay mình, nhưng hắn lại không thể nắm lấy. Trong giây phút tuyệt vọng nhất, hắn đã dùng hết sức lực cuối cùng, cúi đầu xuống, và cắn lấy nó để kéo lên.
Chiếc vòng tay vừa chạm vào đầu lưỡi, một luồng năng lượng ấm áp từ chiếc vòng lan tỏa khắp cơ thể hắn. Ánh sáng của chiếc vòng không chỉ chiếu sáng thế giới bên ngoài, mà còn chiếu sáng thế giới bên trong hắn.
Đây rồi! Hắn phải sống, phải cứu lấy nàng!
Thế nhưng, lòng tin của hắn lại một lần nữa chợt tắt lịm. Dù có Hỏa Phượng Hoàn thì sao chứ? Khả năng của chiếc vòng luyện linh tứ phẩm này...
Ngay cả Bạch Tư Mi, người đã trao nó cho hắn cũng không biết rõ thì lấy căn cứ ở đâu để hắn có thể biết cách sử dụng nó chứ?
Hắn thở dài, thầm chấp nhận số phận của mình. Hắn chợt nhận ra, trong ảo mộng vừa rồi – cái lúc hắn tưởng mình sống lại – hắn đã nhận ra nhiều điều. Nhưng điều lớn nhất hắn nhận ra là: dù ở hiện thực, ở ảo cảnh vừa nãy, hay bất cứ ảo mộng nào hắn từng mơ đi chăng nữa.
Hắn luôn phải trải qua đau khổ và những người bên cạnh hắn đều phải chết. Và bây giờ hắn cũng đã thông suốt rồi, Bạch Tư Mi ở bên hắn chỉ càng thêm đau khổ. Chi bằng, hắn sẽ dùng Hỏa Phượng Hoàn để gửi gắm lời nhắn cho nàng, gửi đến nàng tình yêu thuần khiết nhất của hắn, đồng thời bảo nàng hãy buông bỏ.
Ngay lập tức, hắn ngậm Hỏa Phượng Hoàn vào miệng, trên gương mặt đầy vết thương của hắn lộ rõ vẻ đau đớn, mếu máo nói vào Hỏa Phượng Hoàn, mong lời mình sẽ truyền đến nàng.
"Nàng là bài thơ ta muốn viết cả đời, nhưng khi dang dở thì mực đã cạn. Ta đành vắt kiệt cả thân xác lẫn tâm trí để viết cho trọn vẹn khoảng thời gian còn lại của mình."
"Đợi khi nàng ngoảnh mặt lại nhìn, sinh mệnh ta rót lên trang giấy này, có thể thành hình mà thổ lộ với nàng tình yêu thuần khiết nhất thế gian, trước khi ánh trăng tan, trước khi bình minh lên mang ta vào giấc mộng ngàn thu."
"Ta chỉ mong trong khoảnh khắc cuối đời này, khi ta đã cạn kiệt hơi thở, có thể trông thấy nàng cười cong khóe môi, mắt tít lại. Mong nàng cắt đứt mối tương tư này, bởi kiếp đời miên man của ta giờ đây cũng chỉ là dĩ vãng đã lụi tàn."
"Mạc Y Thiên ta từ trước đến nay, chưa từng hối hận vì bất cứ quyết định nào của bản thân, duy chỉ lần này, ta hối hận. Hối hận vì bản thân ta không thể mạnh hơn để có thể cùng nàng sống trọn kiếp này."
Y Thiên đau đớn ngậm chặt Hỏa Phượng Hoàn trong miệng, nói vài lời cho chính mình nghe:
"Không hẹn nàng kiếp sau, Nước Vong Tình đã cạn, ta chỉ xin lưu lại hình bóng nàng trong trái tim ta... Tạm biệt, Bạch Tư Mi. Hãy sống tốt nhé, ước gì ta không tồn tại... thì nàng đã chẳng phải chịu cảnh cô đơn, đau khổ đến nhường này."
"Không được! Chàng không được biến mất đi! Chàng không được không tồn tại! Chàng nhất định phải tồn tại!" Giọng nói trong trẻo quen thuộc ấy lại vang lên lần nữa.
Hắn cảm thấy mình như lại chìm vào mộng cảnh, đôi bàn tay nhỏ nhắn, thô ráp nhưng đầy ấm áp dịu dàng ấy lại một lần nữa đưa tới, vuốt ve gương mặt đau đớn của hắn. Ôm lấy thân thể không còn hình dạng con người của hắn lên. Hắn mỉm cười chua chát.
"Là mộng tưởng trước khi chết? Thôi... không sao, chỉ cần được nàng ôm ấp... là đủ rồi."
Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu hắn. Dù hắn nghĩ nàng cũng chỉ là vọng cảnh, thì đã sao chứ?
Dưới bàn tay nồng ấm của nàng, hắn chỉ cần lặng im hưởng thụ là được rồi. Tự dưng một cảm giác tiếc nuối đột nhiên dâng trào. Hắn tiếc... tiếc rằng mình không thể vươn tay đáp lại, để ôm trọn lấy thân thể nhỏ bé của nàng vào lòng.
Cơn đau đớn khắp da thịt của hắn như ngưng đọng lại trong một khắc này.
"Chỉ một chút... chỉ thêm một chút nữa thôi... làm ơn, ảo mộng này. Làm ơn đi mà, hãy kéo dài thêm một chút nữa. Ít nhất cho tới khi ta hoàn toàn chết đi, hãy cho ta chết trong vòng tay ấm áp này..." Hắn lẩm bẩm, giọng thều thào cầu xin.
"Không phải là ảo mộng! Là thiếp, Bạch Tư Mi đây mà! Xin lỗi phu quân... thiếp đến trễ rồi..." Giọng nàng nấc nghẹn, từng hồi đau khổ đang giày vò nàng.
Lau đi hai hàng nước mắt lấm lem, nàng run rẩy nhìn dáng vẻ không ra người không ra ma của hắn hiện giờ. Tay nàng càng siết chặt hắn vào lòng, mặc kệ đôi đầu gối đỏ ửng vì quỳ trực tiếp. Nàng gấp gáp hỏi:
"Phu quân... chàng... chàng tại sao lại ra nông nỗi này! Hic... hic... mắt chàng... nó đâu rồi? Cả tay, cả chân của chàng... nó đâu rồi? Hic... hic." Nàng không nói rõ thành lời trong tiếng khóc nấc đầy thê lương của mình.
Cả thân thể hắn tự dưng rung lên, hắn có thể cảm nhận được đây không phải là ảo mộng. Đây là thật!
Đôi mắt mù không cho hắn thấy nàng bây giờ ra sao, nhưng tiếng khóc nức nở của nàng, tiếng nấc nghẹn, đôi bàn tay run lẩy bẩy, nước mắt cứ tuôn dài.
Hắn thật muốn an ủi nàng, cơ mà hắn phải làm sao đây? Hắn chẳng còn bất cứ thứ gì, cả sinh mệnh của hắn, như ngọn nến trước gió, chỉ hắt hiu gần tắt.
Hắn cố nói ra vài chữ nặng nề nhất trong cuộc đời mình:
"Nàng... làm sao tới được đây?"
Đáp lại hắn chỉ là không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng khóc và dòng nước mắt lạnh lẽo cứ chảy khắp người hắn.
Nàng đau thương đến vậy, làm sao một người phu quân như hắn có thể không đau lòng được chứ? Nhưng hắn... hắn phải làm sao đây? Cuối cùng hắn cũng không nhịn được, hai hàng nước mắt từ tuyến lệ hòa cùng dòng máu đặc sệt tanh tưởi, chảy dọc theo gò má hắn rồi rơi lả chả xuống đất.
Hắn cố tỏ ra mạnh mẽ, hạ quyết tâm nói ra những lời từ biệt:
"Nàng đi về đi. Như nàng đã thấy đấy, ta đã hoàn toàn bị người khác hủy đôi mắt, chặt đứt tứ chi. Vốn dĩ đã là người chết rồi, chắc do ông trời cảm động, bèn cho ta cơ hội gặp nàng lần cuối. Trước khi chết, đứng trước sinh ly tử biệt này, ta lại được may mắn gặp nàng lần nữa, không phải trong ảo cảnh mà là hiện thực..."
Hắn hít sâu một hơi, rồi nói tiếp:
"Ta không còn gì tiếc nuối nữa. Ta chỉ là một kẻ sao chổi, bất cứ ai đi theo ta cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp, cả ngoài đời, cả trong ảo mộng, cả trong giấc mơ. Mọi thứ đều như vậy, chỉ có cái chết và đau đớn. Nên là... xin nàng hãy quên ta đi, đừng cố chấp làm gì, hãy tìm một nam nhân tốt và..."
CHÁT!
Hắn chưa kịp nói hết, một tiếng tát vang lên, nàng lại bật khóc lớn hơn, hai tay nàng càng siết chặt, gằn từng chữ trong tiếng nấc nghẹn:
"Phu quân! Chàng không được nói như vậy! Nếu chàng chết đi, thiếp sẽ làm góa phụ cả đời, ngày ngày khóc thương chàng. Thiếp sẽ không bao giờ gả cho người khác đâu. Xin phu quân đừng nói lời xằng bậy nữa!"
Nàng ngẩng mặt lên trời, nhìn lên bầu trời đen kịt không lối thoát. Cố gắng nén tiếng nấc, nàng nở một nụ cười mỉm, hồi tưởng về những lần nàng và Y Thiên gặp nhau:
"Phu quân, chàng có nhớ không? Vào lần đầu tiên thiếp và chàng gặp nhau ấy, lúc đó thiếp vô tình va phải còn mắng chàng. Sau đó, vào buổi tiệc thì biết được chàng là trưởng tử của Mạc gia, chàng không biết thiếp đã sợ hãi đến mức nào đâu! May mà chàng không chấp nhặt thiếp, còn cười chào hỏi thiếp nữa chứ. Lúc đó thiếp vừa thở phào nhẹ nhõm vừa áy náy."
"... Cả lúc đó nữa, một đám người lao vào định bắt thiếp, chàng đã không màng tới sống chết mà lao vào đánh chúng bán sống bán chết, từ lúc đó chàng không biết thiếp đã ngưỡng mộ chàng đến nhường nào đâu..."
"... Và đặc biệt trong ngày cưới khi chàng trao cho thiếp nụ hôn ấy. Chàng không biết thiếp đã nghĩ như thế nào đâu, thiếp nghĩ nếu có thể điều khiển thời gian, thiếp sẽ mãi cho nó dừng lại ở khoảnh khắc đó, vì đối với thiếp không có gì hạnh phúc hơn việc được trao tình yêu của mình cho phu quân cả."
"Thiếp cảm ơn phu quân rất nhiều vì đã bảo vệ thiếp, đã bao bọc thiếp, đã yêu thương thiếp và đã gửi gắm lời hẹn thề non hẹn biển cho thiếp. Nhưng tiếc là thiếp lại không thể thực hiện lời hứa đó cùng chàng rồi. Thiếp biết chàng không muốn, thiếp biết chàng sẽ buồn. Nhưng hãy tha lỗi cho thiếp nhé!"
Nói xong nàng đứng dậy, rút Băng Long Hoàn trong tay ra. Đau khổ tột cùng là khi phải tự tay kết thúc vẻ đẹp của chính mình. Nàng nhìn hắn, giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi nàng mỉm cười một nụ cười thê lương. Băng Long Hoàn trên tay nàng giờ không còn lạnh lẽo, mà nóng bỏng như máu. Nàng khẽ cất tiếng, một lời nguyền, một lời hiến tế.
"Thân hóa băng sương, linh hồn tan rã..."
"Cầu cho Thiên Phụng, hồn phách vĩnh tồn..."
"Nguyền rủa vận mệnh, niết bàn bất diệt..."
"Thiên Phụng thê lương, huyết mạch trở về..."
"Đừng! Đừng mà! Đừng làm như vậy! Coi như ta xin nàng, coi như ta xin nàng đừng sử dụng nó!"
"Từ trước đến nay, phu quân đều bảo vệ che chở cho thiếp. Vậy nên chỉ lần này thôi, hãy để thiếp được tự ý bảo vệ chàng. Hãy sống tốt nhé Y Thiên, phu quân của thiếp!"
Lời cuối cùng của nàng là một tiếng thét xé lòng, đầy đau đớn và tuyệt vọng.
"Không! Dựa vào đâu mà nàng lại chết thay ta! Con mẹ nó, dừng lại ngay cho ta! Nếu không, ta sẽ đánh chết nàng! Đừng làm như vậy mà! Ta sẽ không còn yêu nàng nữa đâu! Làm ơn... làm ơn trở về đi. Đừng ở đây nữa! Ta xin nàng đấy." Hắn lúc nhúc bò tới, hoảng loạn, gấp gáp muốn ngăn nàng lại.
Như thể nàng không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác nữa, nàng tập trung. Nàng nghiến răng, dùng toàn bộ sức lực bóp nát chiếc Băng Long Hoàn. Tiếng vỡ không phải của thủy tinh, mà là tiếng nức nở vỡ ra từ trong tâm can nàng, tan vỡ cùng chiếc vòng. Nàng thét lên:
"Thượng Thiên Cửu U Long Phụng Niết Bàn!"
"Tụ!"
"ĐỪNGGG!!!" Hắn gầm thét lên mong nàng sẽ nghe lời hắn mà dừng lại.
Nhưng chiêu đã ra, làm sao có thể quay trở lại được nữa chứ? Mặc cho hắn bất lực. Cơ thể nàng dần tan biến thành hàng vạn chiếc bong bóng lấp lánh, mỗi chiếc bong bóng chứa đựng một mảnh ký ức, một mảnh trong linh hồn nàng.
"Thiếp biết... chàng sẽ hận bản thân vì không thể cứu thiếp. Nhưng xin đừng để nỗi đau ấy giết chết trái tim chàng. Thiếp chỉ mong chàng luôn nhớ hai điều. Điều đầu tiên, chàng hãy biết rằng thiếp không hoàn toàn tan biến, thiếp sẽ hóa thành linh khí quanh quẩn bên chàng, mãi tiếp thêm sức mạnh cho chàng. Và chàng hãy sống... sống như thể thiếp chưa từng chết đi..."
Thanh âm trong trẻo ấy vang lên lần nữa rồi giảm dần và lẩn khuất đi.
Những chiếc bong bóng ấy bay tản ra xung quanh, lơ lửng một cách bi thương. Hỏa Phượng Hoàn trong miệng hắn cũng triệt để tan ra thành những giọt máu lửa, bay ra hòa cùng hàng vạn chiếc bong bóng.
Hàng vạn chiếc bong bóng từ từ bay đến bao bọc lấy hắn, và khi chúng chạm vào da thịt, chúng không phải là năng lượng, mà là một nỗi đau nhói, một nỗi thê lương vô tận.
Chúng hòa vào dòng máu lửa của Hỏa Phượng Hoàn, cùng hắn kết tinh lại, trở thành một quả trứng hai màu, vừa rực cháy vừa lạnh giá, vừa lấp lánh vừa đau khổ.
Nỗi đau của nàng giờ đây đã trở thành sức mạnh của hắn, nỗi đau của hắn hóa thành bi thương vô tận.
Thời gian như ngưng đọng, cho đến khi quả trứng nứt ra, không phải với tiếng vỡ tan mà là một tiếng nổ long trời lở đất.
BÙNG!
Từ bên trong, một ngọn lửa thuần túy bùng lên, soi sáng cả đất trời. Hắn bước ra từ ngọn lửa, toàn thân không còn một vết thương, khí tức thần thú tỏa ra tầng tầng lớp lớp, chân thân của hỏa phượng ẩn hiện bao quanh cơ thể hắn. Uy áp cực kỳ kinh hoàng.
Đôi mắt hắn rực cháy và phía sau lưng, một đôi cánh phượng hoàng bằng lửa hiện ra. Ngọn lửa thiêng liêng từ cơ thể hắn không chỉ thiêu đốt bóng tối, mà còn đốt cháy cả ánh sáng, như thể sự tồn tại của nó đã đủ để nuốt chửng vạn vật.
Và đó là sự tái sinh của một vị thần.